#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Chương 3: Điều Quý Giá Nhất Không Phải Là Tiền
Tiểu Vĩ đứng như hóa đá.
Hai chân hắn mềm nhũn, bàn tay siết chặt vạt áo đến trắng bệch.
Người cô lúc nãy còn lớn tiếng cười nhạo giờ cũng cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào Trần Mặc.
Cả sân cưới im phăng phắc.
Chỉ còn tiếng gió nhẹ thổi qua những dải lụa đỏ treo trước cổng khách sạn.
Lưu Kiến Quốc cất điện thoại, bước đến cạnh Trần Mặc.
"Chủ tịch."
"Phía Công ty Vĩnh Thái vừa gọi xác nhận. Hồ sơ hợp tác của họ đang chờ chữ ký cuối cùng."
Ông dừng một chút rồi nói tiếp:
"Trùng hợp là... cậu Trần Tiểu Vĩ hiện làm quản lý kinh doanh ở đó."
Nghe đến đây, sắc mặt Tiểu Vĩ trắng bệch.
Hắn hiểu quá rõ ý nghĩa của lời nói ấy.
Nếu Tập đoàn Thịnh Hòa hủy dự án, công ty sẽ chịu tổn thất rất lớn. Là người trực tiếp phụ trách hồ sơ, hắn chắc chắn phải chịu trách nhiệm.
Nhưng điều khiến hắn sợ hơn cả là ánh mắt của Trần Mặc.
Không giận dữ.
Không khinh thường.
Chỉ bình thản đến mức khiến người khác thấy áp lực.
Tiểu Vĩ cắn môi, chậm rãi bước đến.
"...Anh."
Đó là lần đầu tiên sau nhiều năm hắn gọi Trần Mặc bằng một tiếng "anh" đúng nghĩa.
"Em..."
"...em xin lỗi."
Không ai đáp.
Hắn cúi đầu thấp hơn.
"Em không nên coi thường anh."
"Không nên hất quà cưới của anh."
"Em càng không nên... đánh giá người khác chỉ vì chiếc xe họ đi."
Nói đến đây, giọng hắn đã run lên.
"Tất cả là lỗi của em."
Người cô thấy vậy cũng vội bước tới.
"Mặc à..."
"Cô cũng có lỗi."
"Cô chỉ nghe người ta nói cháu nhiều năm không về nên..."
Bà chưa nói hết câu đã nghẹn lại.
Nhớ lại những lời cay nghiệt mình vừa nói, chính bà cũng thấy xấu hổ.
Trần Mặc nhìn hai người một lúc lâu.
Rồi anh cúi xuống, nhặt chiếc hộp quà đã bị rơi lúc nãy.
Anh phủi lớp bụi trên nắp hộp.
Động tác chậm rãi.
Nhẹ nhàng.
Như thể chuyện vừa xảy ra chưa từng khiến anh bận lòng.
Anh đưa hộp quà cho Chí Minh.
"Quà cưới."
"Lần này cất cẩn thận."
Chí Minh nhận lấy bằng hai tay.
Đôi mắt đỏ hoe.
"Anh..."
"Em thật sự không biết những năm qua anh đã âm thầm giúp gia đình nhiều như vậy."
Trần Mặc khẽ cười.
"Nếu đã giúp mà còn mong người khác nhớ mãi..."
"...thì đó chỉ là một cuộc trao đổi."
"Không còn là giúp đỡ nữa."
Câu nói ấy khiến rất nhiều người cúi đầu suy nghĩ.
Một vị trưởng bối trong họ Trần khẽ thở dài.
"Mặc nói đúng."
"Con người quý ở chỗ biết cho đi mà không cần báo đáp."
Chí Minh bỗng nhớ đến điều gì đó.
"Anh Mặc."
"Hôm nay... anh về đây chỉ để dự đám cưới thôi sao?"
Trần Mặc mỉm cười.
"Không hẳn."
Anh nhìn về phía cuối con đường nhỏ dẫn vào làng.
"Năm nay là ngày giỗ thứ mười lăm của cha."
"Ông từng dặn..."
"'Dù sau này có thành công đến đâu cũng đừng quên nơi mình lớn lên.'"
"Vì thế anh trở về."
Ánh mắt anh lặng đi.
"Cha từng chạy chiếc xe máy này đưa anh đi học."
"Mỗi vết xước trên xe đều là một kỷ niệm."
"Cho nên..."
"...dù có bao nhiêu chiếc xe khác, anh vẫn giữ nó."
Không ít người lặng lẽ nhìn chiếc xe cũ dựng bên cổng.
Lúc nãy họ chỉ thấy một phương tiện cũ kỹ.
Bây giờ mới hiểu...
Đó là ký ức.
Là tình cảm.
Là điều không thể định giá bằng tiền.
Đúng lúc ấy, cô dâu Lâm Tư Vũ bước đến.
Cô cúi người thật sâu trước Trần Mặc.
"Cảm ơn anh."
"Nếu hôm nay không có anh..."
"...có lẽ em sẽ bước vào hôn nhân mà không biết gia đình mình còn thiếu một lời cảm ơn quan trọng."
Trần Mặc mỉm cười.
"Từ hôm nay."
"Hai em hãy sống thật tốt."
"Đó là món quà cưới ý nghĩa nhất."
Lưu Kiến Quốc lúc này mới khẽ hỏi:
"Chủ tịch."
"Vậy dự án với Công ty Vĩnh Thái..."
Mọi người đều nín thở.
Đặc biệt là Tiểu Vĩ.
Hắn cúi đầu, không dám ngẩng lên.
Sau vài giây im lặng, Trần Mặc bình tĩnh nói:
"Tiếp tục."
Tiểu Vĩ ngẩng phắt đầu lên.
Ánh mắt đầy kinh ngạc.
Lưu Kiến Quốc cũng hơi bất ngờ.
"Nhưng..."
"Việc cá nhân là việc cá nhân."
"Công việc là công việc."
"Nếu hồ sơ đạt yêu cầu thì không nên vì cảm xúc mà ảnh hưởng đến nhiều người."
Anh nhìn Tiểu Vĩ.
"Chỉ có điều..."
"Từ hôm nay."
"Hãy nhớ."
"Khách hàng đầu tiên của một người..."
"...là nhân phẩm của chính mình."
Tiểu Vĩ cúi đầu thật sâu.
"Em sẽ ghi nhớ."
"Em hứa."
Lần này, không còn là lời xin lỗi vì sợ hãi.
Mà là sự hối hận chân thành.
Ít phút sau, hôn lễ được tiếp tục.
Tiếng nhạc vang lên rộn ràng.
Khách mời lần lượt trở lại hội trường.
Không khí cũng dần ấm áp hơn.
Trước khi nghi thức bắt đầu, Chí Minh cầm micro nói:
"Hôm nay..."
"Trước sự chứng kiến của mọi người..."
"Em muốn cảm ơn một người."
Anh nhìn về phía Trần Mặc.
"Nhiều năm trước, anh ấy đã giúp gia đình em vượt qua giai đoạn khó khăn nhất."
"Nhưng chưa từng kể công."
"Hôm nay em mới có cơ hội nói một câu."
"Cảm ơn anh."
Tiếng vỗ tay vang lên khắp hội trường.
Không phải vì thân phận Chủ tịch của Trần Mặc.
Mà vì cách anh đối xử với mọi người.
Sau nghi thức, Trần Mặc lặng lẽ bước ra ngoài.
Anh nổ máy chiếc xe cũ.
Lưu Kiến Quốc vội hỏi:
"Chủ tịch."
"Xe của tập đoàn đã chuẩn bị sẵn."
"Ngài không đi sao?"
Trần Mặc đội mũ bảo hiểm, mỉm cười.
"Không."
"Hôm nay..."
"...tôi muốn về nhà bằng chiếc xe của cha."
Tiếng động cơ cũ vang lên đều đều.
Chiếc xe chậm rãi lăn bánh trên con đường làng rợp bóng cây.
Phía sau, hàng chục chiếc xe sang vẫn lặng lẽ đi theo với khoảng cách vừa đủ.
Không còi xe.
Không phô trương.
Chỉ âm thầm hộ tống.
Người dân hai bên đường tò mò nhìn theo.
Có người nhận ra Trần Mặc, khẽ nói:
"Hóa ra..."
"Người thành công nhất làng mình..."
"...lại chính là cậu thanh niên năm xưa."
Một cụ già mỉm cười hiền hậu.
"Không."
"Điều đáng quý nhất không phải là thành công."
"Mà là sau khi thành công..."
"...cậu ấy vẫn nhớ mình đến từ đâu."
Chiếc xe máy cũ khuất dần cuối con đường.
Ánh nắng chiều phủ lên những hàng bạch quả vàng óng.
Ở lại phía sau không phải là sự choáng ngợp vì địa vị hay tài sản.
Mà là một bài học khiến tất cả những người có mặt hôm ấy ghi nhớ rất lâu:
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
Nhận xét
Đăng nhận xét