Min menu

Pages

Tổng giám đốc giả nghèo về làng người yêu dự đám cưới, bị người em họ chặn ngoài cổng, cười nhạo chiếc xe máy cũ rồi hất quà cưới xuống đất. Anh chỉ cúi xuống nhặt một mảnh giấy, viết lên đó một con số rồi đưa cho chú rể… Vừa nhìn thấy, chú rể lập tức tái mặt, giật micro tuyên bố dừng đám cưới và kéo cả gia đình ra cổng xin anh đừng rời đi..

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.

Chương 1: Mảnh Giấy Có Một Con Số

"Đứng lại!"

Tiếng quát vang lên ngay trước cổng khách sạn lớn nhất huyện Thanh Hà, tỉnh Chiết Giang, khiến hàng chục vị khách đang chuẩn bị bước vào sảnh cưới đều quay đầu nhìn.

Một người đàn ông mặc vest đỏ, trên ngực cài hoa chú rể, bước nhanh ra ngoài. Nhưng trước khi anh kịp lên tiếng, một thanh niên mặc áo sơ mi hàng hiệu đã dang tay chặn trước cổng.

"Anh họ, đây là tiệc cưới của nhà họ Trần, không phải chợ quê. Ai cũng lái xe sang đến, còn anh cưỡi... cái xe máy cũ nát này?"

Tiếng cười rộ lên.

Chiếc xe máy màu đen đã cũ, lớp sơn bong tróc theo năm tháng. Người đàn ông vừa xuống xe chỉ mặc chiếc áo sơ mi trắng giản dị, cổ tay áo đã sờn nhẹ. Trong tay anh là một chiếc hộp quà màu đỏ được gói rất cẩn thận.

Anh bình tĩnh nhìn người em họ.

"Tiểu Vĩ, hôm nay là ngày vui của anh em trong nhà. Anh đến chúc mừng."

Trần Tiểu Vĩ nhếch mép.

"Anh em?"

"Cả mấy năm nay mất tích, giờ mới ló mặt về. Người ta tưởng anh phát tài lắm, ai ngờ vẫn nghèo kiết xác."

Một người cô đứng gần đó cũng chen vào.

"Tôi đã bảo rồi mà. Người thành đạt ai lại đi xe thế kia."

Một người khác cười lớn.

"Đừng để khách tưởng nhà họ Trần có họ hàng ăn xin."

Những câu nói châm chọc nối tiếp nhau.

Người đàn ông chỉ im lặng.

Đó là Trần Mặc.

Suốt tám năm qua, gần như không ai trong làng biết anh sống ở đâu. Chỉ nghe nói anh lên Thượng Hải làm thuê rồi biệt tin.

Trong mắt mọi người, anh vẫn chỉ là cậu thanh niên nghèo ngày nào.

Tiểu Vĩ tiến thêm một bước.

"Muốn vào cũng được."

Hắn chỉ vào chiếc xe.

"Đem cái xe rách kia gửi thật xa."

"Đừng làm xấu mặt nhà họ Trần."

Trần Mặc mỉm cười.

"Xe chỉ là phương tiện."

"Quan trọng là tấm lòng."

Câu nói ấy khiến Tiểu Vĩ bật cười lớn.

"Tấm lòng?"

"Anh nghĩ tấm lòng mua được rượu Mao Đài trên bàn tiệc à?"

Đám thanh niên phía sau cười nghiêng ngả.

Không khí ngày càng căng thẳng.

Đúng lúc ấy, chú rể Trần Chí Minh từ trong sảnh chạy ra.

"Anh Mặc!"

Anh vừa định ôm lấy Trần Mặc thì Tiểu Vĩ lập tức kéo lại.

"Anh Minh."

"Đừng để người ngoài cười."

"Anh nhìn thử xem."

"Đi dự đám cưới mà cưỡi cái xe thế này."

Chí Minh thoáng lúng túng.

Anh nhìn chiếc xe cũ.

Rồi nhìn bộ quần áo giản dị của Trần Mặc.

Ánh mắt xuất hiện chút do dự.

Khoảnh khắc ấy khiến Trần Mặc hiểu tất cả.

Anh khẽ cười.

"Không sao."

"Anh chỉ đến chúc mừng."

Nói rồi anh đưa hộp quà.

Tiểu Vĩ nhanh tay giật lấy.

"Để em xem."

Chưa ai kịp phản ứng, hắn cố tình buông tay.

"Bốp!"

Chiếc hộp rơi xuống nền đá.

Nắp bật tung.

Một ít bánh cưới truyền thống, một phong bao đỏ và vài tờ giấy rơi vương vãi.

Tiểu Vĩ cười khẩy.

"Ôi xin lỗi."

"Trượt tay."

Một người phụ nữ che miệng cười.

"Có khi quà chỉ đáng vài trăm tệ."

Một người khác lắc đầu.

"Đúng là quê mùa."

Trần Mặc vẫn không nổi giận.

Anh từ từ cúi xuống.

Lặng lẽ nhặt từng món.

Đến khi nhặt một mảnh giấy trắng nhỏ bằng lòng bàn tay, ánh mắt anh hơi dừng lại.

Không ai biết vì sao.

Anh lấy chiếc bút máy trong túi áo.

Viết lên đó một dãy số.

Sau đó gấp đôi.

Đưa thẳng cho Chí Minh.

"Quà cưới thật sự."

"Chỉ mình em xem."

Tiểu Vĩ cười phá lên.

"Lại bày trò."

"Có phải số điện thoại vay tiền không?"

Mọi người lại cười.

Chí Minh vốn định cất đại vào túi.

Nhưng nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Trần Mặc, anh bỗng mở ra.

Chỉ có một dãy số.

728619.

Không lời giải thích.

Không chữ ký.

Không ghi chú.

Chí Minh cau mày.

"Anh..."

Đúng lúc ấy.

Sắc mặt anh bỗng biến đổi.

Hai bàn tay run lên.

Con ngươi mở lớn.

Như vừa nhớ ra điều gì.

Anh nhìn chằm chằm Trần Mặc.

"Không thể nào..."

Anh thì thào.

Tiểu Vĩ ghé đầu qua.

"Viết cái gì vậy?"

Chí Minh lập tức gấp mảnh giấy lại.

"Không được động vào."

Giọng anh đột nhiên trở nên nghiêm nghị.

Tiểu Vĩ ngẩn người.

"Anh Minh?"

Không trả lời.

Chí Minh hít mạnh một hơi.

Quay người lao thẳng vào sảnh cưới.

Mọi người tưởng anh đi tiếp khách.

Nhưng chỉ vài giây sau.

Âm thanh micro vang khắp hội trường.

"Xin lỗi tất cả quý vị."

"Đám cưới hôm nay..."

"...tạm dừng."

Toàn bộ khách mời chết lặng.

Cô dâu kinh ngạc đứng bật dậy.

Cha mẹ hai bên tái mặt.

"Có chuyện gì vậy?"

"Minh!"

"Con nói gì thế?"

Chí Minh không trả lời.

Anh chạy như bay ra cổng.

Quỳ sụp xuống trước mặt Trần Mặc.

"Anh..."

"Xin anh đừng đi."

"Tất cả..."

"...đều là lỗi của em."

Không khí như đông cứng.

Tiểu Vĩ trợn tròn mắt.

Người cô vừa cười nhạo cũng đứng chết lặng.

Không ai hiểu.

Chỉ một con số trên mảnh giấy...

Vì sao lại khiến chú rể đang chuẩn bị cử hành hôn lễ phải dừng toàn bộ buổi cưới, rồi quỳ xuống giữa cổng khách sạn để giữ người anh họ nghèo ở lại?

Còn Trần Mặc vẫn chỉ bình thản nhìn mọi người, ánh mắt sâu đến mức không ai đoán được, phía sau chiếc xe máy cũ kỹ và bộ quần áo giản dị ấy, rốt cuộc anh đang che giấu thân phận gì...

Chương 2: Bí Mật Sau Con Số

Tiếng xì xào lan khắp sảnh cưới.

Hàng trăm ánh mắt đều đổ dồn về phía cổng khách sạn.

Chú rể Trần Chí Minh vẫn quỳ trên nền đá lạnh, hai tay siết chặt mảnh giấy nhỏ như sợ ai cướp mất.

"Anh Mặc... xin anh đừng đi."

Giọng anh khàn đặc.

"Nếu hôm nay anh bỏ đi, em sẽ hối hận cả đời."

Trần Tiểu Vĩ chết lặng vài giây rồi bật cười.

"Anh Minh, anh làm gì vậy?"

"Chỉ vì một tờ giấy mà anh quỳ trước mặt một kẻ nghèo?"

Người cô cũng vội bước tới.

"Đúng đó! Mau đứng lên đi. Khách khứa đang nhìn kìa."

"Một lát nữa còn làm lễ."

Nhưng Chí Minh không nhúc nhích.

Anh nhìn thẳng Tiểu Vĩ.

"Em xin lỗi anh ấy ngay."

"Cái gì?"

"Tôi bảo em xin lỗi!"

Giọng nói lần này khiến cả Tiểu Vĩ cũng giật mình.

Từ nhỏ đến lớn, Chí Minh luôn hiền lành, chưa từng quát ai.

Hôm nay, chỉ vì Trần Mặc mà anh nổi giận trước mặt toàn bộ họ hàng.

Tiểu Vĩ nghiến răng.

"Em có làm gì sai?"

"Anh ta nghèo thật mà."

"Chiếc xe đó còn chẳng đáng giá bằng bộ vest em đang mặc."

"Anh..."

"Im miệng!"

Chí Minh quát lớn.

"Từ giờ trở đi, em không được phép nói thêm một câu xúc phạm anh Mặc."

Không khí trở nên nặng nề.

Cô dâu Lâm Tư Vũ cũng bước ra.

Cô nhẹ nhàng kéo tay chồng sắp cưới.

"Anh Minh..."

"Rốt cuộc có chuyện gì?"

Chí Minh nhìn cô thật lâu.

Trong mắt hiện lên sự đấu tranh dữ dội.

Anh quay sang Trần Mặc.

"Anh..."

"Em có thể nói không?"

Trần Mặc mỉm cười.

"Đó là chuyện của em."

Anh không ngăn cản.

Chí Minh hít một hơi thật sâu.

Rồi quay về phía mọi người.

"Bảy năm trước..."

"...gia đình chúng ta phá sản."

Cả đám đông im lặng.

Nhiều người còn nhớ khoảng thời gian ấy.

Cha Chí Minh đầu tư thất bại, nợ nần chồng chất.

Nhà cửa suýt bị ngân hàng thu hồi.

Chính vì thế, Chí Minh từng phải nghỉ học gần một năm.

Người cô nhíu mày.

"Chuyện cũ nhắc lại làm gì?"

Chí Minh nhìn bà.

"Mọi người nghĩ sau đó nhà mình tự vượt qua."

"Không phải."

Anh giơ mảnh giấy lên.

"Con số này..."

"...chính là mật mã két sắt cũ của cha."

Mọi người sửng sốt.

Chí Minh tiếp tục.

"Trong két sắt từng có một bản hợp đồng."

"Một người đã bí mật ký thay cha, dùng toàn bộ tài sản của mình để bảo lãnh khoản nợ cho gia đình chúng ta."

"Nếu không có người đó..."

"...nhà họ Trần đã không còn từ nhiều năm trước."

Cả sân im phăng phắc.

Tiểu Vĩ nhíu mày.

"Thì sao?"

"Liên quan gì đến anh ta?"

Chí Minh nhìn thẳng em họ.

"Người ký..."

"...là anh Mặc."

Tiếng hít khí vang lên khắp nơi.

"Không thể nào!"

Người cô lắc đầu liên tục.

"Nó lấy đâu ra tiền?"

"Mấy trăm triệu tệ chứ ít gì."

Trần Mặc chỉ đứng yên.

Không giải thích.

Chí Minh cười chua chát.

"Lúc đó em cũng không biết."

"Cha chỉ bảo có một ân nhân."

"Ông bắt em ghi nhớ sáu con số của chiếc két."

"Nếu một ngày người ấy quay lại..."

"...phải trả ơn bằng mọi giá."

Anh nhìn mảnh giấy.

"Vừa rồi..."

"Anh Mặc chỉ viết đúng sáu con số ấy."

"Em lập tức hiểu."

Đám đông bắt đầu nhìn Trần Mặc bằng ánh mắt khác.

Nhưng Tiểu Vĩ vẫn cười khẩy.

"Biết mật mã thì chứng minh được gì?"

"Có khi nghe lỏm được."

"Đúng!"

Người cô cũng phụ họa.

"Không có bằng chứng."

"Đừng để bị lừa."

Trần Mặc khẽ thở dài.

"Chuyện cũ rồi."

"Không cần nhắc nữa."

Anh quay người định dắt xe.

Đúng lúc ấy...

Một đoàn xe màu đen chậm rãi tiến vào cổng khách sạn.

Chiếc đầu tiên mang biển số đặc biệt.

Theo sau là năm chiếc sedan hạng sang.

Cả sân cưới lập tức xôn xao.

"Có khách lớn sao?"

"Nhà họ Trần quen người như vậy à?"

Xe vừa dừng.

Một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi mặc vest đen vội vàng bước xuống.

Ngay sau đó là một nhóm thư ký.

Người đàn ông đảo mắt tìm kiếm.

Khi nhìn thấy Trần Mặc, ông lập tức cúi đầu thật thấp.

"Chủ tịch Trần."

"Tôi đến chậm."

Không gian như đông cứng.

Tiểu Vĩ há hốc miệng.

"Chủ... chủ tịch?"

Người cô lùi lại một bước.

Chí Minh cúi đầu.

"Quả nhiên..."

"Đúng là anh."

Người đàn ông trung niên quay sang mọi người.

"Tôi là Lưu Kiến Quốc."

"Tổng giám đốc khu vực phía Đông của Tập đoàn Thịnh Hòa."

Nghe đến cái tên ấy, vài vị khách làm kinh doanh lập tức biến sắc.

Thịnh Hòa là một trong những tập đoàn đầu tư nổi tiếng ở Trung Quốc, sở hữu hàng loạt khu thương mại, khách sạn và công ty công nghệ.

Lưu Kiến Quốc lại cúi đầu trước Trần Mặc.

"Cuộc họp hội đồng quản trị đã lùi hai lần."

"Các cổ đông đều đang chờ ngài về Thượng Hải."

"Xin ngài đừng tiếp tục trì hoãn."

Tiếng bàn tán bùng nổ.

"Anh ấy..."

"...là tổng giám đốc?"

"Không..."

"Mới nãy ông ấy gọi là chủ tịch."

Tiểu Vĩ lắp bắp.

"Không..."

"Không thể..."

"Anh ta..."

"...đi xe máy cũ mà?"

Lưu Kiến Quốc mỉm cười.

"Chiếc xe đó..."

"...là món quà cha của Chủ tịch để lại trước khi qua đời."

"Ngài ấy đã giữ suốt mười lăm năm."

"Chưa từng bán."

Mọi người đồng loạt nhìn sang chiếc xe cũ.

Không còn ai dám cười nữa.

Trong mắt họ, chiếc xe ấy bỗng trở nên vô cùng đặc biệt.

Trần Mặc vẫn bình thản như cũ.

Anh nhìn Chí Minh.

"Đứng lên đi."

"Hôm nay là ngày cưới của em."

"Đừng để khách phải chờ."

Chí Minh lắc đầu.

"Không."

"Nếu chưa được anh tha thứ..."

"...em không thể làm lễ."

Tiểu Vĩ lúc này mới bắt đầu hoảng thật sự.

Hai chân hắn run lên.

Nếu Trần Mặc thực sự là Chủ tịch Tập đoàn Thịnh Hòa...

Thì hành động vừa rồi của hắn chẳng khác nào tự tay đẩy cả gia đình vào một rắc rối lớn.

Đúng lúc ấy, điện thoại của Lưu Kiến Quốc vang lên.

Ông nghe máy vài giây rồi biến sắc.

"Chủ tịch..."

"Có một việc."

"Công ty mà em họ ngài đang làm việc..."

"...vừa gửi hồ sơ xin hợp tác với tập đoàn."

Ánh mắt mọi người đồng loạt chuyển sang Tiểu Vĩ.

Mồ hôi trên trán hắn chảy thành từng giọt.

Hắn chợt hiểu...

Vận mệnh của mình có lẽ chỉ còn phụ thuộc vào một câu nói của người anh họ mà mình vừa sỉ nhục trước cổng cưới.

Chương 3: Điều Quý Giá Nhất Không Phải Là Tiền

Tiểu Vĩ đứng như hóa đá.

Hai chân hắn mềm nhũn, bàn tay siết chặt vạt áo đến trắng bệch.

Người cô lúc nãy còn lớn tiếng cười nhạo giờ cũng cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào Trần Mặc.

Cả sân cưới im phăng phắc.

Chỉ còn tiếng gió nhẹ thổi qua những dải lụa đỏ treo trước cổng khách sạn.

Lưu Kiến Quốc cất điện thoại, bước đến cạnh Trần Mặc.

"Chủ tịch."

"Phía Công ty Vĩnh Thái vừa gọi xác nhận. Hồ sơ hợp tác của họ đang chờ chữ ký cuối cùng."

Ông dừng một chút rồi nói tiếp:

"Trùng hợp là... cậu Trần Tiểu Vĩ hiện làm quản lý kinh doanh ở đó."

Nghe đến đây, sắc mặt Tiểu Vĩ trắng bệch.

Hắn hiểu quá rõ ý nghĩa của lời nói ấy.

Nếu Tập đoàn Thịnh Hòa hủy dự án, công ty sẽ chịu tổn thất rất lớn. Là người trực tiếp phụ trách hồ sơ, hắn chắc chắn phải chịu trách nhiệm.

Nhưng điều khiến hắn sợ hơn cả là ánh mắt của Trần Mặc.

Không giận dữ.

Không khinh thường.

Chỉ bình thản đến mức khiến người khác thấy áp lực.

Tiểu Vĩ cắn môi, chậm rãi bước đến.

"...Anh."

Đó là lần đầu tiên sau nhiều năm hắn gọi Trần Mặc bằng một tiếng "anh" đúng nghĩa.

"Em..."

"...em xin lỗi."

Không ai đáp.

Hắn cúi đầu thấp hơn.

"Em không nên coi thường anh."

"Không nên hất quà cưới của anh."

"Em càng không nên... đánh giá người khác chỉ vì chiếc xe họ đi."

Nói đến đây, giọng hắn đã run lên.

"Tất cả là lỗi của em."

Người cô thấy vậy cũng vội bước tới.

"Mặc à..."

"Cô cũng có lỗi."

"Cô chỉ nghe người ta nói cháu nhiều năm không về nên..."

Bà chưa nói hết câu đã nghẹn lại.

Nhớ lại những lời cay nghiệt mình vừa nói, chính bà cũng thấy xấu hổ.

Trần Mặc nhìn hai người một lúc lâu.

Rồi anh cúi xuống, nhặt chiếc hộp quà đã bị rơi lúc nãy.

Anh phủi lớp bụi trên nắp hộp.

Động tác chậm rãi.

Nhẹ nhàng.

Như thể chuyện vừa xảy ra chưa từng khiến anh bận lòng.

Anh đưa hộp quà cho Chí Minh.

"Quà cưới."

"Lần này cất cẩn thận."

Chí Minh nhận lấy bằng hai tay.

Đôi mắt đỏ hoe.

"Anh..."

"Em thật sự không biết những năm qua anh đã âm thầm giúp gia đình nhiều như vậy."

Trần Mặc khẽ cười.

"Nếu đã giúp mà còn mong người khác nhớ mãi..."

"...thì đó chỉ là một cuộc trao đổi."

"Không còn là giúp đỡ nữa."

Câu nói ấy khiến rất nhiều người cúi đầu suy nghĩ.

Một vị trưởng bối trong họ Trần khẽ thở dài.

"Mặc nói đúng."

"Con người quý ở chỗ biết cho đi mà không cần báo đáp."

Chí Minh bỗng nhớ đến điều gì đó.

"Anh Mặc."

"Hôm nay... anh về đây chỉ để dự đám cưới thôi sao?"

Trần Mặc mỉm cười.

"Không hẳn."

Anh nhìn về phía cuối con đường nhỏ dẫn vào làng.

"Năm nay là ngày giỗ thứ mười lăm của cha."

"Ông từng dặn..."

"'Dù sau này có thành công đến đâu cũng đừng quên nơi mình lớn lên.'"

"Vì thế anh trở về."

Ánh mắt anh lặng đi.

"Cha từng chạy chiếc xe máy này đưa anh đi học."

"Mỗi vết xước trên xe đều là một kỷ niệm."

"Cho nên..."

"...dù có bao nhiêu chiếc xe khác, anh vẫn giữ nó."

Không ít người lặng lẽ nhìn chiếc xe cũ dựng bên cổng.

Lúc nãy họ chỉ thấy một phương tiện cũ kỹ.

Bây giờ mới hiểu...

Đó là ký ức.

Là tình cảm.

Là điều không thể định giá bằng tiền.

Đúng lúc ấy, cô dâu Lâm Tư Vũ bước đến.

Cô cúi người thật sâu trước Trần Mặc.

"Cảm ơn anh."

"Nếu hôm nay không có anh..."

"...có lẽ em sẽ bước vào hôn nhân mà không biết gia đình mình còn thiếu một lời cảm ơn quan trọng."

Trần Mặc mỉm cười.

"Từ hôm nay."

"Hai em hãy sống thật tốt."

"Đó là món quà cưới ý nghĩa nhất."

Lưu Kiến Quốc lúc này mới khẽ hỏi:

"Chủ tịch."

"Vậy dự án với Công ty Vĩnh Thái..."

Mọi người đều nín thở.

Đặc biệt là Tiểu Vĩ.

Hắn cúi đầu, không dám ngẩng lên.

Sau vài giây im lặng, Trần Mặc bình tĩnh nói:

"Tiếp tục."

Tiểu Vĩ ngẩng phắt đầu lên.

Ánh mắt đầy kinh ngạc.

Lưu Kiến Quốc cũng hơi bất ngờ.

"Nhưng..."

"Việc cá nhân là việc cá nhân."

"Công việc là công việc."

"Nếu hồ sơ đạt yêu cầu thì không nên vì cảm xúc mà ảnh hưởng đến nhiều người."

Anh nhìn Tiểu Vĩ.

"Chỉ có điều..."

"Từ hôm nay."

"Hãy nhớ."

"Khách hàng đầu tiên của một người..."

"...là nhân phẩm của chính mình."

Tiểu Vĩ cúi đầu thật sâu.

"Em sẽ ghi nhớ."

"Em hứa."

Lần này, không còn là lời xin lỗi vì sợ hãi.

Mà là sự hối hận chân thành.

Ít phút sau, hôn lễ được tiếp tục.

Tiếng nhạc vang lên rộn ràng.

Khách mời lần lượt trở lại hội trường.

Không khí cũng dần ấm áp hơn.

Trước khi nghi thức bắt đầu, Chí Minh cầm micro nói:

"Hôm nay..."

"Trước sự chứng kiến của mọi người..."

"Em muốn cảm ơn một người."

Anh nhìn về phía Trần Mặc.

"Nhiều năm trước, anh ấy đã giúp gia đình em vượt qua giai đoạn khó khăn nhất."

"Nhưng chưa từng kể công."

"Hôm nay em mới có cơ hội nói một câu."

"Cảm ơn anh."

Tiếng vỗ tay vang lên khắp hội trường.

Không phải vì thân phận Chủ tịch của Trần Mặc.

Mà vì cách anh đối xử với mọi người.

Sau nghi thức, Trần Mặc lặng lẽ bước ra ngoài.

Anh nổ máy chiếc xe cũ.

Lưu Kiến Quốc vội hỏi:

"Chủ tịch."

"Xe của tập đoàn đã chuẩn bị sẵn."

"Ngài không đi sao?"

Trần Mặc đội mũ bảo hiểm, mỉm cười.

"Không."

"Hôm nay..."

"...tôi muốn về nhà bằng chiếc xe của cha."

Tiếng động cơ cũ vang lên đều đều.

Chiếc xe chậm rãi lăn bánh trên con đường làng rợp bóng cây.

Phía sau, hàng chục chiếc xe sang vẫn lặng lẽ đi theo với khoảng cách vừa đủ.

Không còi xe.

Không phô trương.

Chỉ âm thầm hộ tống.

Người dân hai bên đường tò mò nhìn theo.

Có người nhận ra Trần Mặc, khẽ nói:

"Hóa ra..."

"Người thành công nhất làng mình..."

"...lại chính là cậu thanh niên năm xưa."

Một cụ già mỉm cười hiền hậu.

"Không."

"Điều đáng quý nhất không phải là thành công."

"Mà là sau khi thành công..."

"...cậu ấy vẫn nhớ mình đến từ đâu."

Chiếc xe máy cũ khuất dần cuối con đường.

Ánh nắng chiều phủ lên những hàng bạch quả vàng óng.

Ở lại phía sau không phải là sự choáng ngợp vì địa vị hay tài sản.

Mà là một bài học khiến tất cả những người có mặt hôm ấy ghi nhớ rất lâu:

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Nhận xét