Min menu

Pages

Anh cùng cha khác mẹ ép tôi ký giấy từ bỏ căn nhà ngay trong tang lễ của bố, trước mặt họ hàng và những người từng chứng kiến mẹ tôi dành cả đời gìn giữ nơi ấy. Tôi không tranh cãi, chỉ bình thản đặt bút ký tên… nhưng đúng lúc anh ta cầm hợp đồng, tưởng rằng mọi thứ đã thuộc về mình, luật sư của bố bỗng lấy từ túi áo một phong bì cũ đã ố vàng, trên đó chỉ có tên tôi. Ông đặt nó xuống bàn, nhìn thẳng vào anh ta rồi chậm rãi nói: “Trước khi bán căn nhà này, có lẽ anh nên đọc thứ mà bố mình đã giấu suốt hai mươi năm.”

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



Chương 1: Chiếc Phong Bì Ố Vàng Trong Mưa Tang

Mùi hương trầm quyện với vị ẩm mốc của những cơn mưa thu Bắc Kinh khiến không khí trong tang lễ trở nên ngột ngạt đến phát buồn nôn. Bức di ảnh của bố tôi – ông Lữ Định Bang – được đặt chính giữa sảnh lớn, nụ cười trên gương mặt rám nắng vẫn lưu lại nét nghiêm nghị của một người cả đời sống trong kỷ luật. Nhưng ngay bên dưới di ảnh ấy, sự trang nghiêm đang bị xé rách bởi lòng tham vô đáy.

Lữ Khải, anh cùng cha khác mẹ với tôi, ném mạnh một xấp tài liệu lên bàn trà bằng gỗ gụ. Tiếng giấy tờ va đập vang lên khô khốc, đè bẹp cả tiếng nhạc đám tang thê lương bên ngoài.

"Ký đi, Lữ Tuấn!" Lữ Khải cúi người xuống, đôi mắt đỏ ngầu gằn lên từng tiếng. Vắt ngang cánh tay anh ta là chiếc băng tang màu đen, nhưng nét mặt lại hoàn toàn là sự hớn hở của một kẻ sắp thu về món lợi lớn. "Mẹ chú chỉ là người đến sau, căn tứ hợp viện này là tài sản sản xuất của dòng họ nhà họ Lữ từ thời ông nội. Chú nắm giữ mười phần trăm cổ phần công ty gia đình thì đủ sống rồi. Căn nhà này, chú không có quyền ở lại!"

Xung quanh chúng tôi, họ hàng hai bên nội ngoại đứng vây thành một vòng tròn. Những gương mặt từng được mẹ tôi chăm sóc, nuôi nắm qua những năm tháng khó khăn nhất, giờ đây đều ngoảnh mặt đi hoặc thì thầm bàn tán. Bác hai Lữ Định Quốc – người chị họ lớn tuổi nhất – nhẹ nhàng hắng giọng: "Tuấn à, Khải nó nói cũng có lý. Dù sao nó cũng là con trưởng, đứng tên căn nhà để thờ cúng tổ tiên là hợp lễ nghi. Mẹ chú qua đời nhiều năm rồi, chú một mình ở đây cũng rộng quá…"

Tôi nhìn bác hai, rồi nhìn lướt qua những người chú, người cô đang né tránh ánh mắt của mình. Lòng tôi lạnh ngắt. Căn tứ hợp viện cổ nằm sâu trong hẻm Nam La Cổ Hạng này không đơn thuần là một bất động sản trị giá hàng chục triệu Nhân dân tệ. Đó là từng viên gạch, từng bờ tường mà mẹ tôi – bà Tô Ngọc Bích – đã đổ biết bao mồ hôi, thậm chí là máu, để gìn giữ. Ngày công ty của bố gặp khủng hoảng tài chính hai mươi năm trước, chính mẹ tôi đã bán sạch số nữ trang gia bảo, thức trắng bao đêm gõ cửa từng nhà vay mượn để chuộc lại mảnh đất này từ tay chủ nợ. Khi mẹ lâm bệnh nặng và qua đời, nguyện vọng duy nhất của bà là mong bố giữ lại mái nhà này cho tôi.

Ấy vậy mà hôm nay, khi tro cốt của bố còn chưa nguội, người anh cùng cha khác mẹ đã nóng lòng mang hợp đồng chuyển nhượng quyền thừa kế đến ép tôi rời đi.

Lữ Khải đập mạnh tay xuống bàn: "Chú điếc à? Họ hàng đều ở đây làm chứng. Chú ký hay không ký?"

Tôi nhìn xuống bản hợp đồng soạn sẵn. Tất cả các điều khoản đều được thiết kế khéo léo để tước đoạt toàn bộ quyền lợi của tôi đối với căn tứ hợp viện, đẩy tôi ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng. Lữ Khải tưởng rằng tôi sẽ phẫn nộ, sẽ gào khóc hoặc lao vào đấm anh ta như những lần tranh chấp trước. Nhưng không.

Tôi khẽ thở dài, nhấc chiếc bút máy di bảo của bố đặt bên cạnh. Nét mặt tôi bình thản đến mức Lữ Khải phải nhướng mày nghi ngại. Không một câu tranh cãi, không một giọt nước mắt, tôi đặt bút, lướt nhanh nét chữ "Lữ Tuấn" vào ô người cam kết từ bỏ quyền thừa kế.

"Được lắm! Rất biết điều!" Lữ Khải giật lấy bản hợp đồng, mắt sáng rực lên. Anh ta vuốt ve tờ giấy như thể đang vuốt ve đống tiền vàng khổng lồ, khóe miệng giật giật vì sung sướng. "Xem như chú còn chút tự trọng của người nhà họ Lữ!"

"Cậu Lữ Khải, xin hãy khoan mừng rỡ."

Một giọng nói trầm lắng, uy nghiêm vang lên từ góc phòng. Luật sư Trịnh – người bạn thân thiết từ thời niên thiếu của bố tôi, đồng thời là cố vấn pháp lý tối cao của gia tộc – chậm rãi bước ra. Ông khoác trên mình bộ vest đen chỉnh tề, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian.

Lữ Khải khựng lại, nhíu mày: "Luật sư Trịnh, giấy tờ đã ký xong, mọi thủ tục pháp lý coi như hoàn tất. Bố tôi đã mất, ông không còn việc gì ở đây nữa."

Luật sư Trịnh không đáp. Ông đưa tay vào túi áo ngực, lấy ra một chiếc phong bì đã cũ kỹ, mép giấy xơ rách và chuyển sang màu ố vàng theo thời gian. Trên bề mặt phong bì chỉ vỏn vẹn hai chữ bằng mực tàu đen bóng: Dành cho Lữ Tuấn.

Ông Trịnh bước tới, nhẹ nhàng đặt chiếc phong bì lên mặt bàn gỗ gụ, ngay trước mặt Lữ Khải. Sau đó, ông nhìn thẳng vào mắt anh ta, từng từ thốt ra chậm rãi nhưng nặng ngàn cân:

"Trước khi anh định bán hay tiếp quản căn nhà này, có lẽ anh nên đọc thứ mà bố anh đã âm thầm giấu kín suốt hai mươi năm qua."

Sảnh đường đột nhiên rơi vào không gian im lặng đến ngột ngạt. Tiếng mưa rơi ngoài hiên nhà như bị kéo dịch ra xa. Lữ Khải nhìn chiếc phong bì ố vàng, hàng lông mày nhíu chặt, một tia bất an thoáng qua trong mắt anh ta: "Đây là cái gì? Bố tôi làm gì có di chúc nào khác?"

"Đó không phải là di chúc," Luật sư Trịnh điềm tĩnh đáp. "Đó là một bản cam kết giao dịch tài chính và một giấy xác nhận huyết thống."

Chương 2: Sự Thật Sau Bức Tường Cổ

Cái lạnh của cơn mưa thu như tràn qua khe cửa, thấm sâu vào xương tủy của từng người có mặt trong căn phòng. Lữ Khải nuốt nước bọt, bàn tay cầm bản hợp đồng chuyển nhượng khẽ run lên. Anh ta cố giữ giọng cao ngạo: "Giấy xác nhận huyết thống cái gì? Ông Trịnh, ông đừng có giở trò giả thần giả thần ở đây. Bố tôi đã mất rồi, ông muốn thêu dệt chuyện gì mà chẳng được?"

Luật sư Trịnh thong thả mở chiếc phong bì. Rút ra bên trong là hai tờ giấy đã ngả màu thời gian. Ông mở tờ giấy đầu tiên, đọc to để toàn bộ họ hàng trong gia tộc cùng nghe:

"Hợp đồng thế chấp và bảo lãnh tài sản năm 2004. Người thế chấp: Bà Tô Ngọc Bích. Người thụ hưởng bảo lãnh: Công ty Xây dựng Lữ Thị. Nội dung: Bà Tô Ngọc Bích dùng toàn bộ tài sản riêng do dòng họ Tô để lại để bảo lãnh khoản vay năm triệu Nhân dân tệ cho ông Lữ Định Bang cứu vãn công ty. Điều kiện đi kèm: Mọi tài sản hình thành từ khoản vay, bao gồm cả quyền sở hữu hoàn toàn căn tứ hợp viện Nam La Cổ Hạng, sẽ thuộc về cá nhân bà Tô Ngọc Bích và người thừa kế duy nhất của bà – Lữ Tuấn."

Tiếng xầm xì bùng lên dữ dội trong sảnh lễ. Bác hai Lữ Định Quốc sững sờ, ngước mắt nhìn di ảnh của em trai mình rồi lại nhìn sang tôi. Những người họ hàng vừa mới hùa theo Lữ Khải giờ đây mặt cắt không còn một giọt máu.

"Không... Không thể nào!" Lữ Khải hét lên, bước tới định giật lấy tờ giấy trên tay luật sư Trịnh. "Lừa đảo! Bố tôi là người gánh vác cái gia đình này, mẹ nó chỉ là một người phụ nữ nội trợ! Làm sao bà ta có năm triệu tệ vào thời điểm đó?"

"Mẹ tôi không chỉ là người nội trợ," tôi cất tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng tràn đầy lực lượng khiến Lữ Khải phải khựng lại. "Mẹ tôi là con gái duy nhất của dòng họ Tô ở Tô Châu – gia tộc từng nổi tiếng về nghề dệt lụa. Bà ấy đã bán toàn bộ xưởng lụa cổ truyền của tổ tiên để lấy số tiền đó cứu bố anh khỏi vòng lao lý khi công ty phá sản. Anh nghĩ bố anh tự mình gầy dựng lại cơ nghiệp này sao?"

Lữ Khải thở hắt ra, ánh mắt đảo liên hồi. Anh ta cố bấu víu vào bản hợp đồng vừa ép tôi ký: "Dù vậy thì sao chứ? Giờ chú đã ký tên vào bản từ bỏ thừa kế rồi! Giấy trắng mực đen, chú đã giao lại căn nhà này cho tôi!"

Luật sư Trịnh khẽ thở dài, lắc đầu tỏ vẻ thương hại. Ông giơ tờ giấy thứ hai trong chiếc phong bì lên.

"Cậu Lữ Khải, đây mới là lý do vì sao bản hợp đồng cậu vừa ép cậu Lữ Tuấn ký hoàn toàn không có giá trị pháp lý," Luật sư Trịnh dằn từng tiếng. "Tờ giấy này là Tờ khai nhân thân và Thỏa thuận nhận nuôi được xác nhận bởi cơ quan tư pháp quận Đông Thành năm 2006."

Mọi ánh mắt trong phòng lập tức dồn về phía luật sư Trịnh. Lữ Khải trố mắt: "Thỏa thuận nhận nuôi? Ý ông là sao?"

"Người mà ông Lữ Định Bang nhận nuôi năm đó... chính là cậu, Lữ Khải."

Một tiếng nổ lớn như vừa dội xuống giữa sảnh tang. Lữ Khải lùi lại hai bước, lưng đập mạnh vào cạnh bàn gỗ gụ khiến bình hoa bên trên rung lên bần bật. "Ông nói bậy! Tôi là con trưởng! Tôi là con trai của người vợ đầu! Bố luôn nói tôi là niềm tự hào của dòng họ Lữ!"

"Mẹ ruột của cậu qua đời khi cậu mới hai tuổi," Luật sư Trịnh bình tĩnh giải thích, ánh mắt chứa đựng sự cay đắng của một người biết rõ toàn bộ góc khuất lịch sử. "Sau đó, ông Lữ Định Bang tái hôn với bà Tô Ngọc Bích. Cậu thực chất là con riêng của người vợ đầu với một người đàn ông khác trước khi bà ấy tái giá với ông Bang. Vì thương tình người vợ quá cố và muốn giữ sĩ diện cho gia tộc, ông Bang đã làm thủ tục nhận cậu làm con nuôi hợp pháp, coi cậu như con đẻ."

"Không... Không đúng! Các người hùa nhau lừa tôi!" Lữ Khải gào lên, mặt mày xám xịt. Đôi mắt anh ta trợn ngược, hằn lên những vệt máu đỏ ngầu. "Tôi mang họ Lữ! Tôi là người nhà họ Lữ!"

"Cậu mang họ Lữ vì ông Bang đã cho cậu họ của ông ấy," Luật sư Trịnh tiếp tục. "Nhưng trong di chúc bảo mật mà ông Lữ Định Bang lập cách đây năm năm – hiện đang được lưu giữ tại Phòng Công chứng số 1 Bắc Kinh – ông ấy đã quy định rất rõ: Căn tứ hợp viện này là tài sản riêng của bà Tô Ngọc Bích, hoàn toàn thuộc về Lữ Tuấn. Cậu Khải chỉ được hưởng cổ phần kinh doanh tại công ty. Điều quan trọng nhất: Nếu cậu Khải dùng bất kỳ thủ đoạn nào để chiếm đoạt tài sản riêng của Lữ Tuấn, toàn bộ cổ phần của cậu tại công ty Lữ Thị sẽ lập tức bị thu hồi và chuyển sang quỹ từ thiện."

Lữ Khải đứng chết trân. Bản hợp đồng từ bỏ quyền thừa kế trên tay anh ta tuột khỏi kẽ tay, rơi xuống sàn nhà ướt nhẹp.

Chương 3: Bão Tố Qua Đi, Bình Yên Trở Lại

Từng lời nói của luật sư Trịnh như những đòn búa nặng nề giáng xuống tâm trí của Lữ Khải và toàn bộ họ hàng nhà họ Lữ. Không ai có thể ngờ rằng, người anh trưởng luôn tự cao tự đại, luôn coi thường hai mẹ con tôi suốt hai mươi năm qua, lại chỉ là một đứa trẻ được nhận nuôi vì lòng trắc ẩn.

Lữ Khải run rẩy quỳ gối xuống sàn, hai tay vò nát mái tóc. Sự hãnh tiến, hung hãn vừa rồi hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự bàng hoàng và sụp đổ. Anh ta ngước nhìn lên di ảnh của bố, rồi lại nhìn sang tôi bằng ánh mắt hoảng loạn.

"Tuấn... Tuấn à..." Lữ Khải nói không thành tiếng, giọng nghẹn ngào. "Em... em biết chuyện này từ trước đúng không? Cho nên lúc nãy em mới bình thản ký tên như vậy?"

Tôi bước lại gần, cúi xuống nhặt bản hợp đồng rơi trên sàn nhà lên. Nhìn nét chữ ký của chính mình trên đó, tôi khẽ mỉm cười – một nụ cười chua xát cho cái gọi là tình thân.

"Tôi không hề biết chuyện anh là con nuôi," tôi nhẹ nhàng đáp. "Tôi ký tên không phải vì tôi sợ anh, cũng không phải vì tôi chấp nhận từ bỏ di sản của mẹ. Tôi ký tên vì tôi muốn xem, trước mặt linh cữu của bố, sự tham lam của anh có thể đi xa đến mức nào. Tôi muốn tất cả họ hàng ở đây nhìn rõ bản chất của người mà họ vừa tung hô, hùa theo."

Tôi quay sang nhìn bác hai và những người cô, người chú đang đứng nép vào một góc, gương mặt ai nấy đều tái nhợt vì xấu hổ. Những người vài phút trước vừa khuyên tôi "nên biết điều", "nên nhường nhà cho con trưởng" giờ đây không một ai dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt tôi.

"Bác hai," tôi cất tiếng, giọng bình thản. "Căn nhà này mẹ cháu đã dùng cả cuộc đời và tài sản gia tộc để bảo vệ. Ngày hôm nay, cháu giữ lại nó không phải vì tiền, mà là vì danh dự của mẹ cháu."

Bác hai Lữ Định Quốc run run run tay, không thốt nên lời, chỉ biết gật đầu lia lịa rồi lặng lẽ lui về phía sau.

Tôi tiến lại gần di ảnh của bố, thắp ba nén hương trầm. Khói hương nghi ngút tỏa ra, bao trùm lấy gương mặt ông trong bức ảnh. Bây giờ thì tôi đã hiểu vì sao những năm cuối đời, bố thường ngồi một mình ở khoảng sân giữa tứ hợp viện, thẫn thờ nhìn những tán cây ngô đồng mà mẹ tôi từng trồng. Ông mang trong mình một bi kịch quá lớn: vừa muốn bảo vệ đứa con nuôi nghiệt ngã khỏi sự thật phũ phàng, vừa muốn giữ trọn lời hứa và sự công bằng cho người vợ đã hy sinh tất cả vì mình.

"Lữ Khải," tôi quay lại nhìn người anh cùng cha khác mẹ đang quỳ dưới đất. "Bố đã che chở cho anh suốt hai mươi năm, cho anh một danh phận, cho anh một sự nghiệp. Dù anh không có máu mủ với nhà họ Lữ, nhưng ông chưa bao giờ đối xử với anh như người ngoài. Bản di chúc của bố vẫn để lại cho anh toàn bộ cổ phần ở công ty để anh có cuộc sống đàng hoàng, miễn là anh không đụng đến căn nhà này."

Lữ Khải gục đầu xuống sàn gạch, những tiếng khóc nghẹn ngào bắt đầu bật ra. Đó không chỉ là sự nuối tiếc tài sản, mà là sự sụp đổ của toàn bộ nhận thức và lòng tự tôn giả tạo mà anh ta đã xây dựng suốt nửa đời người.

"Bản hợp đồng này," tôi giơ tờ giấy trên tay lên, vò nát nó rồi thả vào chiếc đỉnh đồng đang cháy dở những thỏi vàng mã. Lửa bùng lên, nuốt trọn tờ giấy thành tro bụi. "Coi như chưa từng tồn tại. Anh đứng dậy đi. Làm tròn đạo hiếu của một người con với bố trong ngày hôm nay, rồi sau đó, hãy rời khỏi căn tứ hợp viện này."

Lữ Khải lảo đảo đứng dậy, không dám nhìn ai, lặng lẽ bước về phía góc sảnh, quỳ xuống trước linh cữu.

Ngoài trời, mưa bắt đầu tạnh. Một vệt ánh sáng nhạt nhòa của buổi chiều thu đâm xuyên qua lớp mây xám, chiếu xuống khoảng sân gạch cổ kính của căn tứ hợp viện. Những giọt nước mưa đọng trên tán cây ngô đồng rơi xuống vang lên những tiếng tõm thanh thoát.

Luật sư Trịnh bước đến bên cạnh tôi, vỗ nhẹ lên vai tôi: "Cậu Tuấn, mọi chuyện đã qua rồi. Mẹ cậu ở nơi suối vàng chắc chắn sẽ cảm thấy an lòng."

Tôi gật đầu, ngước nhìn bầu trời trong xanh đang dần hé mở sau cơn mưa. Căn nhà cổ vẫn đứng đó, trầm mặc và kiên cường qua bao sóng gió thời đại. Tôi biết, từ ngày hôm nay, tôi sẽ tiếp tục sống ở đây, giữ gìn từng viên gạch, từng kỷ niệm của mẹ, và sống một cuộc đời đàng hoàng, ngẩng cao đầu như cách mà mẹ tôi đã từng sống.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét