Min menu

Pages

“Lấy chồng bao nhiêu năm mà đến ngày giỗ ông nội cũng chẳng biết làm một mâm cơm cho ra hồn!” — chị dâu mỉa mai tôi trước mặt cả họ. Tôi không giải thích, chỉ lặng lẽ tháo chiếc vòng trên tay và gọi một cuộc điện thoại. Hai mươi phút sau, một đoàn người mặc vest bước vào, vừa nhìn thấy tôi liền đồng loạt cúi đầu: “Thưa phu nhân, mọi chuyện đã chuẩn bị xong.” Cả nhà chồng lập tức im bặt…

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



Chương 1: Mâm Cơm Giỗ Và Tiếng Cười Của Bầy Sói

“Lấy chồng bao nhiêu năm mà đến ngày giỗ ông nội cũng chẳng biết làm một mâm cơm cho ra hồn!”

Tiếng mỉa mai sắc lẹm của Vương Lệ — chị dâu trưởng nhà họ Lâm — vang lên giữa phòng khách rộng lớn, xé tan không khí trang nghiêm của buổi giỗ. Mười hai mâm cỗ đặt tại từ đường nhà họ Lâm ở Côn Sơn túc trực đông đủ bà con họ hàng. Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía tôi, Thẩm Nhược Khê. Những ánh nhìn soi mói, châm biếm, và cả những tiếng xì xào to nhỏ bắt đầu râm rân như bầy ruồi nhặng vây lấy đĩa thức ăn ôi thiu.

Trên bàn thờ gỗ gụ phủ khói hương nghi ngút, mâm cỗ do chính tay tôi chuẩn bị từ bốn giờ sáng nằm trơ trọi. Đĩa cá hấp bị gắp dở, bát canh mọc thanh tịnh bị gạt sang một bên để nhường chỗ cho đĩa hải sản đắt tiền do Vương Lệ vừa đặt từ nhà hàng 5 sao mang đến.

“Mọi người xem,” Vương Lệ giơ ngón tay sơn đỏ chót chỏ thẳng vào mặt tôi, giọng cố tình nâng tông cao vút: “Cả cái họ Lâm này ai mà không biết hôm nay là ngày giỗ lớn của Cụ Tổ? Thế mà cô ta — một đứa con gái xuất thân từ cái xóm nghèo hèn — lại đi nấu mấy món đạm bạc này. Bột mì, rau củ, cá sông... Cô coi thường hương linh ông nội, hay là cố tình làm mất mặt gia đình chồng trước quan khách?”

Tôi đứng ở góc bàn, đôi bàn tay gầy gầy còn hằn lên vết bỏng nhỏ do dầu bắn lúc sáng. Tôi nhìn sang Lâm Hạo — người chồng đã gắn bó cùng tôi bốn năm qua. Hạo ngồi ở bàn trên, tay cầm ly rượu Mao Đài, mặt hơi ửng đỏ. Khi ánh mắt tôi tìm kiếm sự chở che từ anh, Hạo chỉ lạnh lùng né tránh, rồi buông một câu thở dài đầy chán nản:

“Nhược Khê, em bớt nói lại đi. Chị Dâu nói không sai đâu. Em làm ăn thế này, anh thật sự không biết giấu mặt vào đâu nữa.”

Nước mắt tôi chực trào ra, nhưng tôi cố nuốt ngược vào trong. Bốn năm làm dâu nhà họ Lâm, tôi thu mình làm một người vợ hiền thục, chu toàn từng bữa ăn, lá rau, chăm sóc người mẹ chồng ốm đau miệt mài không một lời than vãn. Mẹ chồng tôi — bà Trương — đặt tách trà xuống bàn, hắng giọng bằng vẻ mặt khinh khỉnh:

“Từ ngày nó về cái nhà này, họ Lâm chúng ta chưa từng hưởng một ngày vẻ vang. Nếu không vì ngày xưa ông nội trước khi mất cứ khăng khăng ép Hạo cưới nó, thì một đứa con gái mồ côi, không thân thế như nó làm sao bước qua nổi bậc cửa nhà này?”

Những tiếng cười ồ lên từ phía các cô, các chú.

“Đúng đấy, nhìn ăn mặc kìa, đồ chợ vài chục nhân dân tệ!” “Nhà họ Lâm dạo này làm ăn phất lên nhờ dự án phía Nam, thế mà có cô con dâu phế vật!” “Mất mặt quá, đuổi nó xuống bếp đi cho rồi!”

Vương Lệ khoanh tay trước ngực, ánh mắt tràn ngập sự thắng thế. Chị ta bước tiến lại gần tôi, ghé sát tai tôi thì xầm bằng giọng điệu cay nghiệt: “Đồ đỉa đuối bám chân hạc. Cô nghĩ đeo cái vòng ngọc bích cũ kỹ này là thành mợ chủ sao? Đừng mơ nữa, Hạo sắp lên chức Giám đốc Điều hành rồi, cô không còn giá trị lợi dụng nữa đâu.”

Tôi không khóc. Sự nhẫn nại suốt bốn năm qua cuối cùng đã chạm đến ngưỡng giới hạn. Tôi đưa mắt nhìn quanh căn phòng — những khuôn mặt tham lam, tráo trở, những kẻ mà bốn năm trước từng quỳ lạy trước cửa Thẩm Gia để xin một cơ hội đầu tư, giờ đây lại giậm chân lên tự trọng của tôi chỉ vì họ nghĩ tôi là một kẻ không ai chống lưng.

Tôi không giải thích, cũng chẳng buồn đôi co một lời.

Trước những ánh mắt chế giễu của cả dòng họ Lâm, tôi đưa tay trái lên. Trên cổ tay tôi là một chiếc vòng ngọc bích Huyết Long uốn lượn — kỷ vật duy nhất mà ông ngoại giao cho tôi trước khi tôi ẩn danh bước vào cuộc hôn nhân này để thực hiện lời hứa năm xưa. Tôi nhẹ nhàng tháo chiếc vòng ra, cầm chặt trong lòng bàn tay.

Tôi rút chiếc điện thoại cùi mía trong túi ra, bấm một dãy số đã lâu không gọi. Cuộc gọi kết nối ngay lập tức chỉ sau một tiếng chuông.

“Thưa Phu nhân, cô đã quyết định rồi sao?” — Đầu dây bên kia là giọng nói run rẩy vì xúc động của Quản gia Trần, người đứng đầu Thẩm Thị Corp — tập đoàn tài chính nắm giữ mệnh mạch kinh tế của toàn bộ khu vực Giang Nam.

“Cho người đến nhà họ Lâm ở Côn Sơn,” Tôi nói, giọng thản nhiên, lạnh lùng đến mức chính tôi cũng thấy lạ lẫm: “Rút toàn bộ vốn đầu tư khỏi Tập đoàn Lâm Thị. Mọi chuyện... kết thúc tại đây.”

Nói xong, tôi cúp máy.

Bà mẹ chồng nghe thấy tôi nói vậy thì bật cười lớn: “Trời ơi! Mọi người nghe nó nói gì chưa? Rút vốn? Mày bị điên rồi à Thẩm Nhược Khê? Mày nghĩ mày là ai? Chủ tịch tập đoàn chắc?”

Vương Lệ cười đến mức chảy cả nước mắt: “Ôi tôi chết mất! Giận quá hóa rồ rồi! Bày đặt gọi điện thoại đóng kịch! Hạo ơi, chú xem vợ chú đi, sắp thành diễn viên kịch nói đến nơi rồi!”

Lâm Hạo đứng dậy, nét mặt giận dữ bước tới giật lấy tay tôi: “Nhược Khê! Em có thôi đi không? Đừng làm trò hề ở đây nữa! Rút vốn cái gì? Công ty anh vừa nhận được khoản đầu tư 500 triệu Nhân dân tệ từ Tập đoàn Thẩm Thị, em có biết Thẩm Thị là ai không mà dám lấy ra làm trò đùa?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt Lâm Hạo, ánh mắt không còn chút tình nghĩa nào: “Anh thực sự nghĩ khoản tiền 500 triệu đó là do năng lực của anh sao, Lâm Hạo?”

“Không do năng lực của anh thì do cô chắc?” Lâm Hạo gạt phắt tay tôi ra, đầy vẻ khinh bỉ.

Đúng lúc đó, tiếng động cơ xe gầm rú vang lên từ bên ngoài cổng chính từ đường. Không phải một chiếc, mà là một đoàn xe Roll-Royce đen tuyền nối đuôi nhau đỗ kín con đường làng.

Rầm!

Cánh cổng gỗ nặng nề của nhà họ Lâm bị đẩy ra. Một đoàn người hơn hai mươi người mặc vest đen sang trọng, đeo tai nghe bộ đàm, khí chất uy nghiêm bước vào. Dẫn đầu là một người đàn ông tóc bạc phơ nhưng đôi mắt sắc như dao — Quản gia Trần, nhân vật mà ngay cả Thị trưởng thành phố mỗi lần gặp cũng phải cúi đầu chào.

Toàn bộ phòng khách nhà họ Lâm lập tức rơi vào khoảng không tĩnh lặng đến nghẹt thở. Mọi tiếng cười nhạo tắt ngấm.

Quản gia Trần không nhìn bất kỳ ai trong nhà họ Lâm, ông rảo bước nhanh về phía tôi. Theo sau ông, hai mươi người mặc vest đen chia làm hai hàng, đồng loạt cúi gập người chín mươi độ trước mặt tôi.

Tiếng hô vang lên đồng thanh, âm vang chấn động cả căn nhà gỗ cổ:

“Thưa phu nhân, mọi chuyện đã chuẩn bị xong. Xe đã đợi sẵn ngoài cổng!”

Cả nhà chồng tôi — Lâm Hạo, Vương Lệ, bà Trương và toàn bộ họ hàng — lập tức im bặt. Cốc rượu trên tay Lâm Hạo tuột khỏi tay, rơi xuống sàn vỡ tan tành.

Chương 2: Đằng Sau Bức Màn Thẩm Gia

Không khí trong từ đường nhà họ Lâm như đông cứng lại. Mùi hương trầm thoang thoảng giờ đây bị thay thế bởi sự áp đảo ngột ngạt đến từ đoàn người mặc vest đen.

Vương Lệ nuốt nước bọt, khuôn mặt trát phấn dày cộp bắt đầu biến dạng vì kinh ngạc. Chị ta cố lấy lại giọng điệu hung tợn ban đầu, chỉ tay vào Quản gia Trần: “Mấy... mấy người là ai? Ai cho phép các người tự tiện xông vào nhà họ Lâm? Có biết hôm nay là ngày giỗ ông nội chúng tôi không?”

Quản gia Trần chậm rãi quay đầu lại. Ánh mắt sắc lạnh như băng của vị quản gia già quét qua mặt Vương Lệ khiến chị ta giật mình lùi lại nửa bước.

“Vương tiểu thư,” Quản gia Trần cất giọng trầm ồn, tràn đầy uy áp: “Nếu không vì Phu nhân nhà chúng tôi nhẫn nại suốt bốn năm qua, thì cái gọi là nhà họ Lâm các người, ngay cả cơ hội đứng trước mặt tôi để nói chuyện cũng không có.”

“Ông... ông nói cái gì cơ?” Bà Trương — mẹ chồng tôi — run run đứng dậy, ngón tay run rẩy chỉ vào tôi: “Nó... nó chỉ là một đứa mồ côi! Bốn năm trước chính mắt tôi thấy nó mang một cái vali cũ kỹ về đây!”

Tôi bước lên một bước, đối diện với người mẹ chồng mà mình từng kính trọng.

“Mẹ — à không, Bà Trương,” Tôi thản nhiên nói: “Bốn năm trước, Thẩm Thị lâm vào cuộc khủng hoảng tái cấu trúc. Ông nội Lâm gia năm xưa từng có ơn cứu mạng ông ngoại tôi. Để đền đáp ân tình đó, và cũng để rèn luyện bản thân, tôi đã đồng ý ẩn giấu thân phận, bước vào nhà họ Lâm với tư cách một người con dâu bình thường.”

Tôi quay sang nhìn Lâm Hạo, người lúc này mặt cắt không còn một giọt máu.

“Anh còn nhớ dự án cứu sống công ty anh hai năm trước không?” Tôi khẽ cười cay đắng: “Lúc đó anh quỳ khóc trước cửa phòng làm việc, nói rằng nếu không có 50 triệu nhân dân tệ rót vốn, anh sẽ phải đi tù. Hôm sau, bất ngờ có một quỹ đầu tư vô danh chuyển tiền sang. Anh nghĩ đó là do vận may của anh sao?”

Lâm Hạo run rẩy: “Nhược Khê... em... ý em là sao?”

“Đó là tiền từ quỹ riêng của tôi,” Tôi lạnh lùng đáp: “Và cả dự án 500 triệu hợp tác với Thẩm Thị tháng trước nữa. Nếu không phải do tôi âm thầm ký duyệt, anh nghĩ một công ty hạng ba như Lâm Thị có đủ tiêu chuẩn để liếc nhìn tài liệu của Thẩm Thị dù chỉ một lần?”

“Không... Không thể nào!” Vương Lệ gào lên, gương mặt vặn vẹo vì không thể chấp nhận sự thật: “Nó chém gió! Nó đang đóng kịch để dọa chúng ta thôi! Hạo, em đừng tin nó! Một đứa suốt ngày chỉ biết ngâm rau, rửa bát làm sao có thể là tiểu thư Thẩm Gia được?”

Quản gia Trần nhếch môi khinh bỉ. Ông giơ tay ra hiệu. Người trợ lý đứng sau lập tức bước lên, mở một chiếc vali bằng thép không gỉ, lấy ra một xấp tài liệu cùng con dấu đỏ thắm đặt lên bàn ăn — ngay cạnh mâm cỗ bị chê bai ban nãy.

“Đây là văn bản chấm dứt toàn bộ hợp tác chiến lược giữa Tập đoàn Thẩm Thị và Công ty Lâm Thị,” Quản gia Trần tuyên bố bằng giọng điệu không chút gợn sóng: “Đồng thời, chúng tôi chính thức thu hồi khoản đầu tư 500 triệu nhân dân tệ do phía Lâm Thị vi phạm các điều khoản cam kết về uy tín người đại diện. Ngoài ra, khoản nợ 50 triệu nhân dân tệ từ Quỹ Thẩm Thị hai năm trước sẽ được truy thu trong vòng 24 giờ.”

Rắc!

Một tiếng động nhỏ vang lên. Là do bà Trương ngã sụp xuống ghế, làm vỡ tan chiếc tách trà sứ trên tay.

Mọi người trong dòng họ Lâm bắt đầu hoảng loạn. Mấy người chú, người cô ban nãy vừa hùa theo mỉa mai tôi giờ đây mặt mày xanh lét, xúm lại quanh Lâm Hạo:

“Hạo! Rốt cuộc là thế nào? Công ty chúng ta đổ hết vốn vào dự án đó rồi!” “Đúng đấy! Nếu Thẩm Thị rút vốn, nhà họ Lâm sẽ phá sản mất!” “Trời ơi, sao cháu lại đối xử với vợ cháu như thế?”

Lâm Hạo như vừa tỉnh mộng. Anh ta nhìn tôi — người phụ nữ mà bốn năm qua anh ta luôn xem là gánh nặng, là sự xấu hổ mỗi khi đi gặp bạn bè. Giờ đây, đứng giữa dàn vệ sĩ mặc vest đen, tôi tỏa ra một khí chất cao quý, lạnh lùng mà anh ta chưa từng được thấy.

Lâm Hạo lao đến, định nắm lấy tay tôi: “Nhược Khê! Anh sai rồi! Anh thật sự sai rồi! Anh bị chị Dâu và mẹ làm mờ mắt! Em giải thích với họ đi, em là vợ anh mà, chúng ta là người một nhà!”

Hai người vệ sĩ lập tức bước lên, chặn đứng Lâm Hạo lại, đẩy anh ta lùi giật lùi về phía sau.

“Người một nhà?” Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt ghê tởm: “Khi chị dâu anh xúc phạm tôi, anh ở đâu? Khi mẹ anh coi tôi như người giúp việc, anh ở đâu? Khi cả cái dòng họ này xé bỏ tự trọng của tôi ngay trước bàn thờ ông nội anh, anh đã nói gì? Anh nói tôi làm anh mất mặt.”

Tôi cúi xuống, nhặt đĩa bánh trôi nước — món ăn mà chính tay tôi đã tỉ mỉ nặn từ sáng sớm vì biết đây là món lúc sống ông nội Lâm gia thích nhất, nhưng vừa bị Vương Lệ gạt phăng xuống góc bàn.

“Mâm cơm này, tôi nấu bằng cả sự kính trọng dành cho ông nội Lâm — người duy nhất trong cái nhà này đối xử với tôi như một con người,” Tôi thả đĩa bánh xuống sàn. Choảng! Tiếng sứ vỡ vang lên khô khốc. “Nhưng các người không xứng đáng được ngửi thấy mùi vị của nó.”

Chương 3: Sự Trả Giá Và Lối Rút Của Băng Tuyết

Tối hôm đó, mưa lớn trút xuống thành phố Côn Sơn.

Trong căn biệt thự cổ của nhà họ Lâm, không khí bao trùm sự tang tóc còn hơn cả ngày giỗ. Tin tức Tập đoàn Thẩm Thị rút vốn và truy thu nợ lập tức lan truyền trên thị trường chứng khoán. Chỉ trong vòng vài tiếng đồng hồ, cổ phiếu của Lâm Thị giảm kịch sàn, các ngân hàng liên tục gọi điện giục nợ, các đối tác đồng loạt hủy hợp đồng.

Bà Trương nằm trên giường khóc lóc thảm thiết, liên tục đấm bóp ngực vì đau đớn. Vương Lệ thì thu dọn đồ đạc, nằng nặc đòi ly hôn với anh chồng trưởng để ôm tiền bỏ chạy, khiến căn nhà náo loạn bởi những tiếng chửi rủa, xô xát.

Lâm Hạo như một kẻ mất trí. Anh ta chạy chối chết trong làn mưa tầm tã đến trước cổng dinh thự Thẩm Gia ở ngoại ô Côn Sơn. Cánh cổng sắt mạ vàng cao ngất ngưởng bãi ra trước mắt anh ta như một bức tường thành không thể xô đổ.

Lâm Hạo quỳ gối gục đầu xuống làn nước mưa lạnh ngắt, gào thét trong vô vọng: “Nhược Khê! Anh biết lỗi rồi! Cho anh gặp em một lần thôi! Xin em cứu lấy nhà họ Lâm!”

Bên trong dinh thự, qua cửa kính lớn của phòng làm việc tầng hai, tôi đứng đó, tay cầm tách trà hoa cúc nóng hổi, bình thản nhìn bóng người đang quỳ dưới mưa.

Quản gia Trần bước vào, nhẹ nhàng đặt lên bàn bản thỏa thuận ly hôn đã được soạn thảo xong xuôi.

“Tiểu thư, người của chúng ta đã thu hồi toàn bộ tài sản liên quan. Công ty Lâm Thị sáng mai sẽ chính thức nộp đơn xin phá sản. Bà Trương và Vương Lệ đã bị cơ quan thuế điều tra vì dấu hiệu trốn thuế từ các dự án cũ.”

Tôi nhấp một ngụm trà, vị đắng thanh lan tỏa nơi đầu lưỡi.

“Cứ làm theo quy trình,” Tôi nói, giọng không chút dao động: “Ân tình của ông nội Lâm gia, bốn năm qua tôi làm dâu, chịu đựng đủ tủi hờn để giúp Lâm Thị phất lên, coi như đã trả xong. Từ nay về sau, Thẩm Gia và Lâm Gia không còn bất kỳ nợ nần gì nữa.”

“Còn Lâm Hạo...” Quản gia Trần nhìn xuống cổng: “Cậu ta đã quỳ ở đó hai tiếng rồi.”

Tôi quay lưng lại với cửa sổ, bước đến bàn làm việc, cầm bút ký gọn gàng ba chữ “Thẩm Nhược Khê” vào tờ đơn ly hôn.

“Mang tờ đơn này ra cho anh ta,” Tôi dặn dò: “Nói với anh ta, sự dịu dàng của tôi bốn năm qua là do tôi tự nguyện trao đi, chứ không phải vì tôi thấp kém. Khi tôi thu hồi lại sự dịu dàng đó, anh ta chẳng là cái gì cả.”

Quản gia Trần cúi đầu nhận lệnh rồi lùi ra ngoài.

Một lúc sau, qua ô cửa sổ, tôi thấy Quản gia Trần bước ra cổng, trao tờ giấy cho Lâm Hạo. Lâm Hạo nhìn vào chữ ký trên tờ đơn ly hôn, đôi tay run rẩy đến mức không giữ nổi tờ giấy. Tờ đơn rơi xuống vũng nước mưa, nhanh chóng bị bùn đất làm hoen ố. Anh ta ngước mắt nhìn lên tầng hai, nhưng tôi đã kéo rèm che lại.

Anh ta gào lên một tiếng đau đớn rồi gục ngã hoàn toàn giữa làn mưa gió.

Tôi ngồi xuống chiếc ghế da sang trọng, mở chiếc hộp gỗ nhỏ trên bàn. Bên trong là chiếc vòng ngọc bích Huyết Long đang sáng lên dưới ánh đèn ấm áp. Tôi đeo lại chiếc vòng vào cổ tay trái — nơi vốn dĩ nó thuộc về.

Bốn năm đóng vai một người phụ nữ nhẫn nhịn, chịu đựng sự khinh miệt để giữ trọn lời hứa đã kết thúc. Đã đến lúc Thẩm Nhược Khê trở lại là chính mình — người đứng đầu Thẩm Thị, người quyết định vận mệnh của chính mình mà không cần phụ thuộc vào bất kỳ ai.

Điện thoại trên bàn vang lên tiếng chuông. Màn hình hiện lên tên của Chủ tịch Tập đoàn Đối tác Quốc tế.

Tôi bắt máy, nở một nụ cười tự tin, khí chất thanh cao rạng rỡ trở lại:

“Alo, tôi là Thẩm Nhược Khê. Chúng ta bắt đầu bàn về dự án mới chứ?”

Ngoài trời, mưa vẫn rơi, nhưng trong lòng tôi, bão tố đã hoàn toàn khép lại. Căn nhà họ Lâm hư danh và mâm cỗ giỗ đầy cay đắng ngày hôm nay chỉ còn là một nốt trầm nhỏ trên con đường thênh thang mà tôi sắp bước đi.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét