Min menu

Pages

Ngay trong lễ kỷ niệm 5 năm ngày cưới, chồng tôi nắm tay nữ đồng nghiệp bước vào trước mặt cả họ rồi tuyên bố: “Cuộc hôn nhân này kết thúc, từ hôm nay cô ấy mới là vợ của tôi.” Mẹ chồng đứng bật dậy vỗ tay. Tôi không khóc, chỉ mỉm cười tháo chiếc nhẫn cưới đặt xuống bàn rồi mở máy tính bảng, bấm đúng một đoạn video khiến chồng tôi lập tức tái mặt và hét lên: “Em lấy thứ đó ở đâu?”

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



CHƯƠNG 1: BỮA TIỆC CỦA NHỮNG KẺ MÙ LÒM

Sảnh tiệc lộng lẫy của khách sạn Khang Lai tại Thượng Hải rực rỡ dưới ánh đèn pha lê ấm áp. Mùi hoa bách hợp nồng nặc hòa cùng tiếng nhạc cello êm dịu tạo nên một bầu không khí sang trọng, hoàn hảo cho buổi lễ kỷ niệm 5 năm ngày cưới. Tôi – Tô Doãn – mặc chiếc váy dạ hội màu rượu chát đơn giản, lặng lẽ đứng ở góc sân khấu kiểm tra lại danh sách khách mời. Năm năm qua, tôi đã giấu kín thân phận là tiểu thư duy nhất của tập đoàn tài chính Thẩm Thị ở Hương Cảng để lui về làm một người vợ hiền thục, dốc toàn tâm toàn lực hậu thuẫn cho Lục Phong từ một kẻ trắng tay trở thành Tổng giám đốc Tập đoàn Công nghệ Lục Thị.

Nhưng sự nhẫn nại và tình yêu chân thành của tôi rốt cuộc lại nuôi dưỡng nên những con sói mắt trắng.

Tiếng xầm xì xôn xao từ phía cửa chính bất ngờ phá tan không khí êm đềm của bữa tiệc. Lục Phong trong bộ vest đen phẳng tắp không bước vào một mình. Tay anh ta đang siết chặt lấy bàn tay của Trịnh Vy – cô nữ đồng nghiệp mới chuyển đến công ty nửa năm trước. Trịnh Vy diện một chiếc váy trắng muốt tựa như dâu mới, trên cổ đeo chiếc dây chuyền kim cương lấp lánh mà cách đây một tuần Lục Phong nói với tôi là "quà tặng đối tác kinh doanh".

Hai người họ thản nhiên đi qua hàng trăm ánh mắt ngạc nhiên của họ hàng gia tộc họ Lục và các quan khách thượng lưu Thượng Hải, thẳng tiến lên sân khấu chính.

Bà Lục – mẹ chồng tôi – không hề bất ngờ. Bà đứng bật dậy từ bàn tiệc gia đình, gương mặt trang điểm đậm nở nụ cười hớn hở, vỗ tay rầm rộ như thể đang đón chờ khoảnh khắc này từ rất lâu.

Lục Phong cầm lấy micro từ tay MC, ánh mắt anh ta nhìn tôi không hề có một chút áy náy hay gợn sóng, chỉ còn lại sự tàn nhẫn và kiêu ngạo của một kẻ vừa chạm tay vào đỉnh cao quyền lực:

— Cảm ơn quý vị đã có mặt đêm nay — Lục Phong cất giọng dõng dạc, chất giọng qua hệ thống âm thanh vang vọng khắp sảnh tiệc — Đêm nay không phải là buổi lễ kỷ niệm ngày cưới. Tôi muốn mượn dịp này để tuyên bố một quyết định trọng đại: Cuộc hôn nhân giữa tôi và Tô Doãn chính thức kết thúc từ phút này. Từ hôm nay, Trịnh Vy mới là người vợ hợp pháp và là phu nhân duy nhất của Lục Thị!

Sảnh tiệc lập tức bùng nổ. Quan khách xầm xì bàn tán, những cái chỉ tay chĩa về phía tôi.

Bà Lục bước nhanh lên sân khấu, nắm lấy tay Trịnh Vy rồi quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng:

— Tô Doãn, cô nghe rõ chưa? Năm năm qua cô ở nhà họ Lục chỉ biết quanh quẩn làm mấy việc lặt vặt, không giúp gì được cho sự nghiệp của con trai tôi, lại còn không sinh được con! Trịnh Vy là thạc sĩ quản trị kinh doanh, bố cô ấy lại là quan chức Sở Thương mại. Cô ấy mới là người xứng đáng bước vào gia môn họ Lục. Cô mau thu dọn đồ đạc rồi cút khỏi đây ngay!

Trịnh Vy tựa đầu vào vai Lục Phong, đôi môi cong lên nụ cười chiến thắng đầy ngạo mạn. Cô ta liếc nhìn tôi, ánh mắt như muốn đạp tôi xuống tận đáy xã hội.

Trong lòng tôi, ngọn lửa uất hận cuồn cuộn cháy, nhưng bề ngoài tôi lại vô cùng bình thản. Sự hi sinh mười năm, năm năm chịu đựng những lời mỉa mai của gia đình chồng rốt cuộc đã nhận lại một đòn thù tàn nhẫn nhất ngay trong ngày kỷ niệm này. Nhưng họ đã quên mất một điều: người phụ nữ có thể đưa Lục Phong lên đỉnh cao thì cũng có thể kéo anh ta xuống vực thẫm.

Tôi không rơi một giọt nước mắt nào. Không gào khóc, không đánh ghen, không van xin.

Tôi từ tốn tháo chiếc nhẫn cưới bằng bạch kim trên ngón tay ra, nhẹ nhàng đặt nó xuống mặt bàn kính ngay trước mặt Lục Phong. Tiếng va chạm "clack" vang lên khô khốc.

— Được thôi, Lục Phong — Tôi mỉm cười nhẹ nhàng, giọng nói bình thản đến mức khiến Lục Phong bất giác nhíu mày — Nhẫn này trả lại cho anh. Nhưng trước khi tôi đi, tôi có một món quà kỷ niệm 5 năm muốn cho cả họ nhà anh cùng thưởng thức.

Tôi rút từ trong túi xách ra một chiếc máy tính bảng đắt tiền, gạt nhẹ màn hình rồi bấm vào một tệp video đã được lưu sẵn. Ngay lập tức, hình ảnh trên máy tính bảng được kết nối đồng bộ trực tiếp lên màn hình LED khổng lồ rộng năm mươi mét vuông ngay sau lưng sân khấu.

Hình ảnh video hiện ra rõ nét. Đó không phải là video ân ái hay ảnh ngoại tình tầm thường.

Đó là thước phim ghi lại toàn bộ khung cảnh trong phòng họp kín của Lục Thị ba tuần trước. Trong video, Lục Phong và Trịnh Vy đang cùng một người đàn ông lạ mặt ký kết các văn bản chuyển nhượng bí mật công nghệ core của Lục Thị cho một tập đoàn đối thủ ở nước ngoài, kèm theo đoạn âm thanh ghi lại rõ mùng một giọng của Lục Phong: "Chỉ cần chuyển xong số tiền 200 triệu tệ này vào tài khoản ngầm ở Thụy Sĩ, tôi sẽ làm thủ tục phá sản Lục Thị, đá văng Tô Doãn ra khỏi công ty mà không phải chia cho nó một xu tài sản nào!"

Gương mặt Lục Phong trong phút chốc chuyển từ hồng hào sang trắng bệch như một cái xác không còn giọt máu nào. Anh ta run rẩy chỉ tay vào màn hình, toàn thân run bắn lên rồi gào lên một tiếng thất thanh, giằng lấy chiếc máy tính bảng trên tay tôi:

— Em... Em lấy thứ đó ở đâu?! Tô Doãn! Cô phát điên rồi sao?! Mau tắt nó đi! Tắt ngay lập tức!

CHƯƠNG 2: MẶT NẠ SỤP ĐỔ

Tiếng gào hú của Lục Phong vang vọng khắp sảnh tiệc, nhưng đã quá muộn. Đoạn video kéo dài hai phút đã được toàn bộ các đại biểu, các nhà đầu tư và đại diện ngân hàng có mặt tại buổi tiệc nhìn thấy không thiếu một chi tiết nào.

Cả sảnh tiệc rơi vào trạng thái hỗn loạn chưa từng có. Các vị đại diện ngân hàng lập tức đứng dậy, ánh mắt nhìn Lục Phong tràn ngập sự ngỡ ngàng và tức giận. Họ nhận ra rằng số vốn hàng trăm triệu tệ mà họ vừa cho Lục Thị vay tuần trước thực chất đang bị Lục Phong tìm cách tuồn ra nước ngoài để tẩu tán tài sản.

— Không! Đây là video giả! Ai đó đã ghép cảnh để hại tôi! — Lục Phong điên cuồng đập nát chiếc máy tính bảng xuống sàn nhà, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán, ánh mắt dại đi vì hoảng sợ — Mọi người đừng tin! Tôi là Tổng giám đốc Lục Thị, tôi không bao giờ làm ra những chuyện như thế này!

Bà Lục lúc này cũng cuống cuồng, chạy tới nắm lấy tay tôi, giọng nói không còn vẻ hống hách ban nãy mà run rẩy thấy rõ:

— Doãn Doãn... Con... Con làm cái trò gì vậy? Sao con lại tung ra thứ video giả mạo này để hại chồng con ngay trước mặt quan khách? Con muốn phá nát cái nhà này sao?!

— Giả mạo? — Tôi bật cười mỉa mai, lùi lại một bước tránh khỏi bàn tay dơ bẩn của bà ta — Mẹ chồng à, bà có biết người lắp đặt hệ thống camera an ninh ẩn trong phòng họp kín đó là ai không? Là chính tôi. Năm năm trước, khi Lục Phong cầu xin cha tôi rót vốn thành lập Lục Thị, cha tôi đã yêu cầu cài đặt hệ thống giám sát rủi ro này. Từng hành vi gian lận, từng giao dịch ngầm của con trai bà, tôi đều nắm rõ trong lòng bàn tay.

Trịnh Vy đứng bên cạnh, sắc mặt tái mét, vội vàng buông tay Lục Phong ra, lùi lại vài bước như muốn xóa sạch mối quan hệ với anh ta.

— Lục Phong... Anh... Anh nói với em là công ty hoàn toàn sạch sẽ mà? Anh nói tài sản của anh đủ để nuôi em cả đời mà? — Trịnh Vy lắp bắp, ánh mắt lộ rõ sự tính toán sụp đổ.

— Cô câm miệng! — Lục Phong quay sang gầm lên với Trịnh Vy — Chẳng phải chính cô là người giới thiệu bên đối thủ cho tôi sao?! Bây giờ cô lại muốn phủi tay à?!

Sự rạn nứt của hai kẻ gian dâm diễn ra ngay trước mắt hàng trăm người khiến quan khách không khỏi lắc đầu khinh bỉ.

Đúng lúc đó, cánh cửa sảnh tiệc lại một lần nữa mở ra. Lần này, không phải là khách mời, mà là sáu người đàn ông mặc âu phục đen nghiêm nghị, dẫn đầu bởi Luật sư Trương – trưởng đoàn luật sư của Tập đoàn Tài chính Thẩm Thị. Theo sau họ là bốn cán bộ thuộc Cục Cảnh sát Cảnh sát Kinh tế Thượng Hải.

Luật sư Trương dũng cảm bước lên sân khấu, rút từ trong cặp ra một tệp tài liệu đóng dấu đỏ tươi của Tòa án Nhân dân Thành phố Thượng Hải:

— Ông Lục Phong, tôi là đại diện pháp lý duy nhất của cô Tô Doãn – tức Thẩm Doãn, tiểu thư thừa kế duy nhất của Tập đoàn Thẩm Thị. Chúng tôi đã nộp toàn bộ chứng cứ về hành vi gian lận thương mại, biển thủ công quỹ và chuyển dịch tài sản trái phép của ông cho cơ quan công an.

Cái tên "Thẩm Doãn" và "Tập đoàn Thẩm Thị" vừa xướng lên, toàn bộ người nhà họ Lục như bị sấm đánh ngang tai.

Bà Lục ngã rụp xuống sàn nhà, hai mắt trợn tròn nhìn tôi:

— Cái gì... Thẩm Thị? Cô... Cô là tiểu thư Thẩm Thị sao?!

Lục Phong dường như không còn tin vào tai mình. Anh ta chộp lấy vạt áo của Luật sư Trương, giọng nói thảm thiết:

— Không thể nào! Cô ta chỉ là một đứa con gái tỉnh lẻ nghèo hèn! Làm sao cô ta có thể là người của Thẩm Thị được?!

— Ông Lục — Luật sư Trương lạnh lùng hất tay anh ta ra — Năm năm qua, 70% các hợp đồng lớn mà Lục Thị nhận được đều do Tập đoàn Thẩm Thị âm thầm chỉ định. Cô Thẩm vì muốn thử lòng ông nên mới giấu kín thân phận. Không ngờ ông lại là một kẻ ăn cháo đá bát, vô ơn bội nghĩa đến mức này!

CHƯƠNG 3: MỤC BÁO CỦA LÒNG THAM

Tiếng còng tay vang lên lạch cạch giữa không gian lặng ngắt của sảnh tiệc. Viên sĩ quan cảnh sát bước tới, đọc lệnh bắt giữ khẩn cấp đối với Lục Phong và Trịnh Vy về hành vi xâm phạm bí mật kinh doanh và chiếm đoạt tài sản quy mô cực lớn.

— Lục Phong, cô Trịnh Vy, mời hai người về trụ sở công an để phối hợp điều tra — Viên cảnh sát cất giọng đanh thép.

Trịnh Vy bật khóc thảm thiết, cố gắng giải thích:

— Các anh công an! Tôi không liên quan! Tất cả là do Lục Phong xúi giục tôi! Tôi chỉ là thư ký làm theo lệnh thôi!

— Có liên quan hay không, về trụ sở rồi rõ — Viên cảnh sát lạnh lùng áp giải Trịnh Vy đi.

Lục Phong bị hai viên cảnh sát giữ chặt hai tay. Lúc này, bao nhiêu sự ngông cuồng, kiêu ngạo ban nãy của anh ta đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự sợ hãi tột cùng và sự hối hận muộn màng. Anh ta quỳ gục xuống trước mặt tôi, nước mắt nước mũi giàn giụa, cố gắng rướn người tới bấu lấy gấu váy tôi:

— Doãn Doãn! Anh sai rồi! Anh bị cô ta quyến rũ! Anh bị ma xui quỷ khiến! Em cứu anh với! Em là vợ anh mà, chúng ta đã bên nhau năm năm rồi... Em nói với luật sư rút đơn đi! Anh sẽ đuổi Trịnh Vy, anh sẽ quỳ xuống xin lỗi em! Anh nguyện làm trâu làm ngựa cho em cả đời... Doãn Doãn ơi!

Bà Lục cũng lồm ngồm bò tới, ôm lấy chân tôi, khóc lóc om sòm trước mặt toàn thể họ hàng:

— Con ơi! Mẹ biết lỗi rồi! Mẹ là con mụ mắt mù không biết ngọc quý! Con mới là đứa con dâu ngoan nhất của nhà họ Lục... Con cứu lấy con trai mẹ đi con, nó mà vào tù thì cái nhà này tiêu tùng mất!

Tôi lùi lại một bước, ánh mắt lạnh lẽo nhìn hai mẹ con họ như nhìn những sinh vật tồi tệ nhất. Trong lòng tôi không còn một chút gợn sóng, không còn sự tức giận, cũng không còn một giọt tình cảm nào.

— Lục Phong, bà Lục — Tôi chậm rãi cất lời, giọng nói rõ ràng lan khắp sảnh tiệc — Bàn tay tôi đã từng nâng anh lên từ trong đống bùn lầy, thì hôm nay, chính bàn tay này sẽ đẩy anh vào nơi anh thuộc về. Anh từng nói tôi không giúp ích được gì cho sự nghiệp của anh? Tốt lắm, vậy thì từ hôm nay, anh hãy tự mình nếm trải cảm giác không có tôi chống lưng là như thế nào.

— Tô Doãn! Em ác lắm! Em cố tình gài bẫy anh! — Lục Phong gào lên trong tuyệt vọng khi bị cảnh sát lôi đi.

— Tôi không gài bẫy anh — Tôi nhìn theo bóng lưng anh ta — Là do lòng tham và sự tàn nhẫn của anh tự dẫn anh vào ngõ cúc.

Cùng lúc đó, Luật sư Trương tiếp tục công bố quyết định tiếp theo:

— Theo lệnh của Hội đồng quản trị Tập đoàn Thẩm Thị, toàn bộ cổ phần và tài sản đứng tên Lục Thị sẽ bị tịch thu để bồi thường thiệt hại. Căn biệt thự mà bà Lục đang ở cũng như toàn bộ xe cộ đứng tên công ty sẽ bị niêm phong trong vòng 12 giờ tới.

Bà Lục nghe xong thì ngất xỉu ngay trên sàn nhà. Họ hàng nhà họ Lục trước đó còn vỗ tay hùa theo bà ta nay hoảng sợ tháo chạy vội vã, không một ai ngoái lại nhìn hai mẹ con họ.

Bữa tiệc kỷ niệm 5 năm ngày cưới kết thúc trong sự sụp đổ hoàn toàn của gia tộc họ Lục.

Tôi bước ra khỏi khách sạn Khang Lai. Cơn gió đêm Thượng Hải thổi qua, mang theo cái lạnh dịu nhẹ của mùa thu. Chiếc xe Rolls-Royce màu đen của gia tộc Thẩm Thị đã đỗ sẵn bên đường, người tài xế kính cẩn mở cửa xe cho tôi.

Tôi quay đầu nhìn lại tòa nhà lộng lẫy phía sau – nơi vừa chứng kiến sự kết thúc của một đoạn tình cảm sai lầm trong quá khứ. Tôi không tiếc nuối thanh xuân đã qua, bởi vì từ đêm nay, tôi đã đòi lại được sự tự tôn và phẩm giá của chính mình.

Tôi bước vào xe, cánh cửa khép lại. Chiếc xe từ từ lăn bánh, hòa vào dòng ánh sáng rực rỡ của đại lộ Thượng Hải, đưa tôi về phía một cuộc đời mới rạng rỡ và tự do.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

أنت الآن في المقالة الأولى

Nhận xét