Min menu

Pages

bắt gặp chồng và cô thư ký ngay tại trận, tôi không đánh ghen cũng không hỏi một câu — chỉ lặng lẽ khóa cửa, đặt một chiếc usb lên bàn rồi gọi đúng một cuộc. mười phút sau, cả hai tái mặt khi người bước xuống từ chiếc xe đen lại là người họ tin đã biến mất từ ba năm trước…

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.\



CHƯƠNG 1: CÁNH CỬA KHÓA CHẶT

Mùi nước hoa đắt tiền quyện lẫn mùi rượu vang nồng nặc xộc vào mũi ngay khi tôi bước qua cánh cửa phòng làm việc riêng của Tổng giám đốc tại tập đoàn Thịnh Thế. Căn phòng rộng lớn trên tầng 38 bao phủ bởi ánh đèn vàng nhạt mê đắm. Trên chiếc sofa da cao cấp giữa phòng, chồng tôi – Từ Bách Xuyên – cùng cô thư ký trẻ Lâm Dao đang quấn lấy nhau trong tư thế vô cùng ám mờ, y phục xông xênh không chút kín kẽ.

Tiếng động ở cửa khiến Lâm Dao giật mình hoảng hốt. Cô ta vội vã kéo lại mép áo sơ mi, uốn éo nép sau lưng Từ Bách Xuyên, vừa giả vờ sợ hãi vừa nở một nụ cười thách thức ẩn giấu trong mắt: "Chị... chị Nhã... Sao chị lại đến giờ này mà không báo trước một tiếng? Em và anh Bách Xuyên chỉ đang thảo luận hợp đồng..."

Từ Bách Xuyên ngẩng đầu lên, ánh mắt hoảng hốt trong tíc tắc nhanh chóng biến thành sự lạnh lùng và chán chường quen thuộc. Anh ta thong thả cài lại cúc áo, cất giọng tàn nhẫn không một chút áy náy: "Thẩm Nhã, cô đã thấy rồi đấy. Tôi cũng không buồn diễn kịch nữa. Cô lén lút rình rập đến tận đây làm gì? Đừng có ở đó mà gào khóc hay làm trò hề, tốn thời gian!"

Tôi – Thẩm Nhã – nhìn hai kẻ trước mặt, lòng bình tịnh đến kỳ lạ. Không có tiếng thét xé lòng, không có những cú tát nảy lửa, cũng chẳng có câu hỏi "Tại sao anh lại phản bội tôi?" hư hỏng. Sự thất vọng tích tụ qua năm tháng đã biến thành một tảng băng lạnh ngắt trong ngực.

Tôi tiến vào trong phòng, xoay người khóa chặt cánh cửa gỗ sồi dày dặn, rút chìa khóa cất vào túi xách. Tiếng "cạch" khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh lặng khiến cả Bách Xuyên lẫn Lâm Dao đều nhíu mày khó hiểu.

Tôi bước đến trước bàn làm việc, từ tốn lấy ra từ túi xách một chiếc USB màu bạc, đặt nhẹ nhàng xuống mặt bàn kính bóng loáng.

"Cô định làm trò gì đấy?" Từ Bách Xuyên đứng dậy, chau mày gằn giọng. "Đặt cái USB này ra đây để đe dọa tôi sao? Bằng chứng ngoại tình à? Thẩm Nhã, cô bớt ngây thơ đi! Với thế lực của tôi ở Thượng Hải này, cô dọa được ai?"

Tôi không đáp lời anh ta. Rút điện thoại ra, tôi bấm một số máy đã được lưu sẵn trong danh bạ nhưng ba năm qua chưa từng một lần nhấn gọi. Đến hồi chuông thứ ba, đầu dây bên kia bắt máy.

"Thời điểm đã tới, đến tầng 38," tôi cất giọng ngắn gọn, rõ ràng rồi cúp máy.

Lâm Dao bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không ổn. Cô ta vuốt lại mái tóc xoăn, bước tới nắm lấy tay Bách Xuyên, nũng nịu nhưng giọng run run: "Anh Bách Xuyên, chị ấy làm sao thế? Hay là anh gọi bảo vệ lên đuổi chị ấy ra ngoài đi? Em thấy sợ quá..."

"Đừng sợ, có anh ở đây, cô ta chẳng làm nên trò trống gì đâu," Bách Xuyên trấn an nhân tình rồi chỉ tay vào mặt tôi quát: "Thẩm Nhã, mở cửa ra ngay! Nếu không hôm nay tôi sẽ cho cô biết tay!"

Tôi im lặng dựa lưng vào thành bàn, ánh mắt điềm nhiên lướt qua đồng hồ đeo tay. Mười phút trôi qua trong sự ngột ngạt đến nghẹt thở. Từ Bách Xuyên bắt đầu mất kiên nhẫn, anh ta sải bước tiến lại gần tôi định giật lấy túi xách để tìm chìa khóa.

Đúng lúc đó, từ phía bên ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập, đều đặn của nhiều người. Ngay sau đó là tiếng khóa cửa bị tác động từ bên ngoài. Cánh cửa gỗ sồi nặng nề chậm rãi mở ra.

Một người đàn ông mặc bộ âu phục đen tuyền, khoác áo măng tô xám bước vào. Ánh đèn trần phản chiếu lên khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước mùa đông của người đó.

Chỉ vừa nhìn thấy gương mặt ấy, chiếc ly rượu trên tay Lâm Dao tụt khỏi ngón tay, rơi xuống sàn thảm kêu một tiếng "bịch" nặng nề. Toàn bộ huyết sắc trên mặt Từ Bách Xuyên lập tức rút sạch, thay vào đó là một sắc trắng bệch như thây ma. Đôi chân anh ta mềm nhũn, phải lùi lại mấy bước vấp vào chân bàn suýt ngã sụp.

"Cố... Cố Trạch?!" – Từ Bách Xuyên thốt lên, giọng nói lắp bắp, run rẩy đến mức không thành tiếng. "Làm sao... làm sao có thể?! Anh... anh chưa chết?!"

Người đàn ông bước vào chính là Cố Trạch – cựu Chủ tịch tập đoàn Thịnh Thế, người mà tất cả mọi người ở Thượng Hải đều tin rằng đã thiệt mạng trong một vụ tai nạn đường thủy bí ẩn ba năm về trước...

CHƯƠNG 2: MẶT NẠ SỤP ĐỔ

Cố Trạch bước chậm rãi vào phòng, hai tay đút túi quần, phong thái uy nghiêm và điềm tĩnh đến đáng sợ. Theo sau anh là hai luật sư hàng đầu cùng bốn bảo vệ lực lưỡng vóc dáng cao lớn.

"Lâu rồi không gặp, Bách Xuyên," Cố Trạch cất giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa sức nặng ngàn cân. "Cậu có vẻ rất bất ngờ khi thấy tôi còn sống?"

Lâm Dao sợ hãi co quắp lại ở góc sofa, mắt trố ra nhìn Cố Trạch như nhìn thấy bóng ma. Ba năm trước, chính Lâm Dao là thư ký riêng của Cố Trạch trước khi cô ta nhảy sang làm người tình bí mật của Từ Bách Xuyên.

Từ Bách Xuyên nuốt nước bọt ừng ực, mồ hôi hột chảy dài trên trán. Anh ta cố gắng lấy lại chút bình tĩnh cuối cùng, gầm lên một cách yếu ớt: "Cố Trạch! Anh xuất hiện thì sao chứ? Ba năm qua tôi đã đứng tên toàn bộ cổ phần của Thịnh Thế! Giấy tờ chuyển nhượng năm đó chính tay anh ký! Anh bây giờ chỉ là một kẻ trắng tay thôi!"

Tôi nhẹ nhàng cầm chiếc USB màu bạc trên bàn lên, xoay xoay giữa các ngón tay rồi mỉm cười lạnh lẽo: "Từ Bách Xuyên, anh thực sự nghĩ giấy tờ năm đó có hiệu lực sao?"

Từ Bách Xuyên trố mắt nhìn tôi: "Thẩm Nhã, cô... cô nói thế là có ý gì?"

"Năm đó, sau vụ tai nạn, anh và Lâm Dao đã âm thầm tẩu tán tài sản, dựng lên hồ sơ giả về cái chết của Cố Trạch để chiếm đoạt tập đoàn," tôi cất giọng rõ ràng, từng từ từng chữ như lưỡi dao đâm vào tim anh ta. "Anh nghĩ tôi không biết gì sao? Anh kết hôn với tôi ba năm qua chỉ để dùng thân phận con gái duy nhất của dòng họ Thẩm giúp anh hợp thức hóa các khoản vay ngân hàng và củng cố địa vị!"

Sắc mặt Bách Xuyên chuyển từ trắng sang xanh xám. Anh ta lắp bắp: "Cô... cô đã biết từ khi nào?"

"Tôi biết từ ngay đêm đầu tiên sau đám cưới của chúng ta," tôi thản nhiên đáp. "Khi anh bỏ mặc tôi trong phòng tân hôn để lén lút ra ngoài nghe điện thoại của Lâm Dao về việc chia trác cổ phần. Suốt ba năm qua, tôi chịu đựng sự lạnh nhạt, sự coi thường của anh và mẹ anh, chịu đựng việc anh ngấm ngầm tuồn tiền cho cô ta... chỉ để đợi ngày hôm nay."

Cố Trạch tiến lại gần chiếc bàn làm việc, lấy từ tay tôi chiếc USB. Anh cắm nó vào máy tính cá nhân trên bàn của Bách Xuyên, mở một thư mục được bảo mật nhiều lớp.

Màn hình lớn trong phòng họp phụ phía sau lập tức sáng lên, hiển thị hàng loạt đoạn băng ghi âm, bản sao dịch chuyển tài khoản ngân hàng thụy sĩ, cùng video toàn cảnh vụ dàn dựng tai nạn tàu ba năm trước do chính tay Từ Bách Xuyên và Lâm Dao lên kế hoạch.

"Bách Xuyên, cậu tưởng vụ tai nạn đó xóa sạch mọi dấu vết sao?" Cố Trạch nhìn anh ta với ánh mắt thương hại. "Tôi không xuất hiện suốt ba năm qua là vì cần dưỡng bệnh và để Nhã Nhã âm thầm thu thập toàn bộ chứng cứ tham ô, mưu sát không thành và giả mạo hồ sơ từ chính máy tính của cậu."

"Không... không thể nào! Tôi đã đặt mã hóa cẩn thận mà!" Lâm Dao gào lên trong hoảng loạn, gục xuống sàn nhà.

Tôi nhìn Lâm Dao, ánh mắt không một chút gợn sóng: "Lâm Dao, cô nghĩ chiếc vòng tay kim cương mà Bách Xuyên tặng cô hai năm trước là từ tiền của anh ta sao? Đó là tiền từ quỹ từ thiện của Thẩm gia mà tôi cố tình để hở ra để cô sập bẫy. Mỗi lần cô và anh ta lén lút gặp nhau tại căn hộ ở Lục Gia Chủy, mọi đoạn hội thoại của hai người đều được ghi lại không thiếu một từ."

Từ Bách Xuyên nhìn tôi, ánh mắt đong đầy sự kinh hoàng. Người vợ mà anh ta luôn coi là ngu ngốc, nhu nhược, chỉ biết quanh quẩn trong bếp và chịu đựng sự mắng mửi của mẹ anh ta, lại chính là kẻ âm thầm giăng một tấm lưới khổng lồ nuốt chửng anh ta suốt ba năm qua.

"Thẩm Nhã... em... em lừa anh!" Bách Xuyên lao đến định tóm lấy vai tôi, nhưng lập tức bị hai bảo vệ của Cố Trạch khống chế, đè chặt xuống sàn nhà.

CHƯƠNG 3: CÁI GIÁ CỦA SỰ PHẢN BỘI

Sàn nhà lạnh ngắt áp vào mặt Từ Bách Xuyên, nhưng cái lạnh đó không bằng sự sụp đổ trong tâm trí anh ta lúc này.

Luật sư đứng bên cạnh Cố Trạch bước lên một bước, dứt khoát mở cặp táp lấy ra một tập tài liệu dày đóng dấu đỏ của Tòa án Nhân dân Tối cao Thượng Hải và Ủy ban Chứng khoán.

"Ông Từ Bách Xuyên, cô Lâm Dao," vị luật sư cất giọng dõng dạc. "Thay mặt Chủ tịch Cố Trạch và bà Thẩm Nhã, chúng tôi chính thức thông báo: Thứ nhất: Tòa án đã ra quyết định phong tỏa khẩn cấp toàn bộ tài sản, tài khoản ngân hàng và cổ phần đứng tên hai người do có dấu hiệu chiếm đoạt bất hợp pháp. Thứ hai: Lệnh khởi tố vụ án hình sự về tội Giả mạo tài liệu, Tham ô tài sản cấp độ đặc biệt nghiêm trọng và Cố ý gây thương tích đã được phê chuẩn. Cảnh sát kinh tế và Cảnh sát điều tra đang chờ bên dưới tòa nhà."

Lâm Dao nghe đến đây thì hoàn toàn suy sụp, cô ta bò gối đến chân tôi, khóc lóc thảm thiết, van xin trong nước mắt: "Chị Nhã! Chị Nhã ơi em sai rồi! Là do anh Bách Xuyên ép em! Anh ta dọa nếu em không làm theo sẽ đuổi việc em! Em dang mang thai... em xin chị, xin chị giơ cao đánh khẽ cho đứa trẻ trong bụng em!"

Tôi cúi xuống nhìn cô ta, nụ cười trên môi nhẹ như gió xuân nhưng lạnh như băng tuyết: "Mang thai sao? Lâm Dao, cô nghĩ tôi chưa xem qua hồ sơ bệnh án của cô tuần trước ở bệnh viện Thụy Kim sao? Tờ giấy khám thai giả đó cô tốn năm vạn tệ để làm, đúng không?"

Lâm Dao sững người, gương mặt cắt không còn một giọt máu. Cô ta buông tay khỏi tà áo tôi, gục ngã hoàn toàn, không còn lấy một lời bấu víu.

Từ Bách Xuyên ngước lên nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu những tia máu. Sự kiêu ngạo, tàn nhẫn ban nãy biến mất sạch sẽ, chỉ còn lại sự đớn hèn của một kẻ thất bại: "Nhã Nhã... chúng ta là vợ chồng mà! Ba năm qua anh đối với em... dù sao cũng có chút nghĩa tình! Em tha cho anh một lần này thôi, anh hứa sẽ ly hôn ngay lập tức, anh sẽ rời khỏi Thượng Hải và không bao giờ xuất hiện trước mặt em nữa!"

"Nghĩa tình sao?" Tôi bước lại gần, cúi đầu nhìn thẳng vào mắt anh ta. "Khi anh cùng mẹ anh bắt tôi uống những bát thuốc Đông y làm tổn hại sức khỏe vì cớ 'không biết đẻ', anh có nghĩ đến nghĩa tình không? Khi anh đem chiếc dây chuyền của mẹ tôi để lại tặng cho cô ta, anh có nghĩ đến nghĩa tình không? Sự bao dung của tôi ba năm qua không phải dành cho anh, mà là để chờ đợi ngày anh tự tay chôn vùi chính mình."

Tiếng còi xe cảnh sát từ dưới đường lớn vang vọng lên tận tầng 38. Cánh cửa phòng họp một lần nữa mở ra, bốn viên cảnh sát mặc sắc phục nghiêm trang bước vào, đưa ra lệnh bắt giữ chính thức.

Chiếc còng số 8 lạnh ngắt tra vào cổ tay Từ Bách Xuyên và Lâm Dao. Khi bị cảnh sát giải đi qua mặt tôi, Bách Xuyên ngoảnh đầu lại, ánh mắt tràn ngập sự hối hận và tuyệt vọng, nhưng tất cả đã quá muộn màng.

Căn phòng làm việc trở lại sự tĩnh lặng vốn có.

Cố Trạch bước đến bên cạnh tôi, đưa cho tôi một ly nước ấm. "Mọi chuyện kết thúc rồi, Nhã Nhã. Em đã lấy lại được tất cả những gì thuộc về gia đình em và Thịnh Thế."

Tôi nhìn ra ngoài cửa kính sát đất của tầng 38. Ánh đèn đêm của thành phố Thượng Hải lung linh, huyền ảo như một dải ngân hà. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí tự do và thanh thản tràn ngập lồng ngực.

Ba năm nhẫn nại, ba năm đóng vai một người vợ bị phản bội nhu nhược cuối cùng đã khép lại. Tôi xoay người, mỉm cười nhìn Cố Trạch: "Không, Cố Trạch. Đây không phải là kết thúc. Đây mới chỉ là sự khởi đầu cho cuộc sống thực sự của em."

Tôi cầm lấy chiếc túi xách, bước ra khỏi căn phòng tăm tối, để lại sau lưng những dối trá, phản bội và bước tiếp vào ánh sáng của chính cuộc đời mình.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét