#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Hương thơm của món vịt quay Bắc Kinh cùng tiếng cụng ly giòn tan ngập tràn trong căn phòng bao sang trọng của nhà hàng Giang Nam tại thủ đô Bắc Kinh. Bữa tiệc gia tộc họ Lâm hôm nay vốn dĩ được tổ chức dưới danh nghĩa mừng thọ sáu mươi tuổi của bà Trương - mẹ chồng tôi. Hơn hai mươi người gồm cô, dì, chú, bác và các cổ đông lớn nhỏ của tập đoàn thực phẩm Lâm Thị đều có mặt đông đủ. Nhưng bầu không khí đầm ấm giả tạo ấy nhanh chóng bị xé rách bởi một tiếng "bạch" khô khốc.
Mẹ chồng tôi - bà Trương - với tà áo xườn xám gấm thêu hoa mẫu đơn đắt tiền, thẳng tay ném một tập tài liệu dày xuống ngay trước mặt tôi, đúng lúc tôi vừa đặt chén canh nấm xuống bàn. Tờ bìa trắng in đậm bốn chữ lớn đầy tàn nhẫn: ĐƠN XIN LY HÔN.
— Cố Nhược, cô ký ngay vào đây đi! — Bà Trương hạ giọng, nhưng từng từ ngữ lại như lưỡi dao cưa vào không khí. — Đừng để đến lúc họ hàng phải nhìn cô bằng ánh mắt thương hại. Cả cái nhà họ Lâm này từ lâu đã không còn chỗ cho một người phụ nữ "điếc", năm năm trời không sinh nổi một mụn con như cô rồi!
Cả bàn ăn lập tức rơi vào trạng thái im lặng đến đáng sợ. Mấy người họ hàng đang gắp thức ăn dừng khựng tay lại, ánh mắt dồn về phía tôi vừa tò mò, vừa giễu cợt.
Nằm sát bên cạnh chồng tôi — Lâm Hạo — là Vương Tuyết. Cô ta mặc một chiếc váy đầm lụa màu trắng ôm sát, vô tình cố ý để lộ vòng bụng đã lùm lùm khoảng năm tháng. Tay Vương Tuyết liên tục vuốt ve bờ vai của Lâm Hạo, ánh mắt đắc thắng chiếu thẳng vào tôi.
— Chị Cố Nhược à, người thông minh thì nên biết lùi đúng lúc. — Vương Tuyết cất giọng nũng nịu, méo mó vẻ ngây thơ nhưng từng câu từng chữ lại sặc mùi thuốc súng. — Mẹ và anh Hạo đã chịu đựng chị suốt năm năm qua rồi. Chị xem, trong bụng tôi bây giờ chính là đích tôn dòng họ Lâm đấy. Chẳng bao lâu nữa, sau khi chị rời khỏi đây, tôi sẽ chính thức bước vào nhà họ Lâm với tư cách là con dâu trưởng. Chị giữ cái danh xưng "bà Lâm" hữu danh vô thực này làm gì nữa cho mệt ra?
Tôi ngước mắt nhìn Lâm Hạo. Người chồng từng thề thốt sẽ bảo vệ tôi suốt đời dưới gốc cây ngân hạnh năm nào, lúc này lại cúi gằm mặt, vờ như đang chăm chú nhìn vào ly rượu ma-tai, không hề có một hành động hay lời nói nào can thiệp. Sự im lặng của anh ta chính là sự dung túng tàn nhẫn nhất.
— Hạo, anh cũng nghĩ vậy sao? — Tôi cất giọng nhẹ nhàng, bình thản đến mức chính bản thân tôi cũng phải ngạc nhiên.
Lâm Hạo ho hắng một tiếng, né tránh ánh mắt của tôi, giọng điệu ngập ngừng nhưng đầy vẻ thoái mạ: — Nhược Nhược... Em hiểu cho anh. Nhà họ Lâm không thể vô hậu. Tuyết Tuyết đã có thai con trai. Em ký đơn đi, anh sẽ đền bù cho em một căn hộ ở ngoại ô và hai triệu nhân dân tệ. Dù sao em xuất thân từ tỉnh lẻ, số tiền đó đủ cho em sống an nhàn cả đời rồi.
Những tiếng cười thầm rỉ rả vang lên từ phía các bà cô bên họ chồng. Họ nhìn tôi như nhìn một kẻ thất bại thảm hại bị đá văng ra khỏi hào môn.
— Nhìn cái gì mà nhìn? — Bà Trương đập tay xuống bàn, chỉ trỏ vào mặt tôi. — Cô nghĩ cô là ai? Nếu không nhờ nhà họ Lâm chúng tôi bao bọc, loại gái quê như cô làm sao có cơ hội ngồi ở đây? Cầm bút lên ký ngay lập tức! Đừng để tôi phải gọi bảo vệ tống cổ cô ra ngoài, lúc đó mặt mũi cô quăng cho chó ăn!
Tôi không đáp lời. Không một giọt nước mắt, không một cơn thịnh nộ, cũng chẳng có sự run rẩy nào. Tôi từ tốn mở chiếc túi xách đắt tiền — món quà duy nhất mà tôi tự thưởng cho mình bằng tiền lương tự kiếm được — lấy ra chiếc điện thoại thông minh.
— Mẹ, anh Hạo, và cả cô Vương nữa... — Tôi mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhưng lạnh đến thấu xương. — Trước khi ký vào tờ đơn này, tôi có một món quà nhỏ muốn góp vui cho buổi tiệc mừng thọ của mẹ.
Tôi bấm vào một tập tin video đã được chuẩn bị cẩn thận từ trước, tăng âm lượng lên mức tối đa rồi đặt chiếc điện thoại ngay chính giữa chiếc bàn xoay bằng kính cường lực. Tôi nhẹ nhàng đẩy chiếc bàn xoay một vòng, để màn hình điện thoại dừng lại ngay trước mắt bà Trương, Lâm Hạo và Vương Tuyết.
Hình ảnh trên màn hình bắt đầu phát. Chỉ vài giây ngắn ngủi sau khi âm thanh vang lên, toàn bộ căn phòng bao như bị đóng băng hoàn toàn.
Mặt Vương Tuyết cắt không còn một giọt máu. Nụ cười đắc thắng trên môi cô ta lập tức biến mất, thay vào đó là sự bàng hoàng đến tột độ. Đôi mắt cô ta trợn ngược, nước mắt đầm đìa tràn ra vì sợ hãi. Trong khi đó, bà Trương - người vừa vỗ ngực tự hào về "đích tôn nhà họ Lâm" — thì toàn thân run rẩy, gương mặt tái nhợt như cái xác không hồn, đôi môi giật giật nhưng không thể thốt ra nổi một từ nào nữa...
CHƯƠNG 2: BÓC TRẦN LỚP MẶT NẠ
Hình ảnh hiển thị trên màn hình điện thoại vô cùng nét, kèm theo âm thanh vô cùng rõ ràng. Đó là bối cảnh bên trong một căn hộ cao cấp tại khu Triều Dương.
Trên màn hình, Vương Tuyết đang nũng nịu ôm lấy cổ một người đàn ông trung niên bụng bự, hói đầu — không ai khác chính là Giám đốc Lý, đối thủ cạnh tranh sinh tử của tập đoàn Lâm Thị.
"— Lý tổng, anh thật là ác quá đi... Cứ bắt em phải giả vờ phục tùng cái gã Lâm Hạo ngu ngốc đó." — Giọng nói ngọt xớt của Vương Tuyết vang lên từ loa điện thoại, xé tan bầu không khí phòng tiệc. — "Lâm Hạo tưởng cái thai trong bụng em là con hắn, haha! Hắn đâu biết rằng anh mới là cha của đứa trẻ. Chờ em lừa bà già nhà họ Lâm sang tên căn biệt thự và mười phần trăm cổ phần cho đứa bé xong, em sẽ lập tức tìm cách rút cạn vốn của Lâm Thị rồi cùng anh sang Canada!"
Người đàn ông tên Lý tổng cười lớn, tay vuốt ve má Vương Tuyết: "— Em yêu quả nhiên thông minh. Cái gã Lâm Hạo đó tiếng là Tổng giám đốc nhưng chỉ là kẻ hữu danh vô thực, ngu muội đến mức bị em xỏ mũi. Lâm Thị sắp phá sản đến nơi rồi mà hắn vẫn tưởng mình là thiếu gia gia tộc lớn!"
Chưa dừng lại ở đó, đoạn video lập tức chuyển sang một đoạn ghi âm cuộc hội thoại giữa Vương Tuyết và bác sĩ phụ khoa tại một phòng khám tư nhân, bóc trần việc cô ta đã làm giả hồ sơ bệnh án để vu khống tôi bị vô sinh, đồng thời chi tiền mua tước vị "đích tôn" cho đứa trẻ trong bụng.
— Không! Không phải như vậy! Xóa đi! Xóa ngay đi! — Vương Tuyết điên cuồng gào lên. Cô ta chồm người qua bàn ăn, định giật lấy chiếc điện thoại của tôi.
Nhưng tôi đã nhanh tay cầm điện thoại lại, mỉm cười lùi về phía sau một bước. Vương Tuyết mất thăng bằng, ngã nhào xuống đất, chiếc váy đầm lụa đắt tiền bị nước canh đổ lên bẩn thỉu. Cô ta ôm lấy bụng, gào khóc thảm thiết: — Anh Hạo! Mẹ! Là giả đấy! Cô ta ghép ảnh! Cô ta dùng công nghệ AI để hại em! Anh Hạo, hãy tin em, con trong bụng em thực sự là của anh mà!
Lâm Hạo lúc này như vừa bị một gậy đập mạnh vào đầu. Mặt anh ta từ đỏ gay gắt chuyển sang tím tái, rồi trắng bệch. Anh ta nhìn đứa nhân tình đang quỳ dưới đất, rồi lại nhìn đoạn video vẫn đang tiếp tục phát trên tay tôi. Sự sỉ nhục to lớn đánh mạnh vào lòng tự trọng của một người đàn ông.
— Rốt cuộc... rốt cuộc đứa bé này là của ai?! — Lâm Hạo gầm lên, lao đến nắm lấy cổ áo Vương Tuyết, lắc mạnh. — Cô coi tôi là kẻ ngốc sao?!
— Anh Hạo... em... em... — Vương Tuyết khóc không thành tiếng, sự tự tin và vẻ kiêu ngạo ban nãy hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự hoảng loạn của một kẻ lừa đảo bị bắt quả tang tại trận.
Bà Trương ngã ngửa ra sau ghế, tay đập liên hồi vào ngực, thở dốc như không thể hít nổi không khí. Người cháu đích tôn mà bà ta hằng đêm cầu nguyện, người con dâu ngoan hiền mà bà ta định đưa về để thay thế tôi, hóa ra lại là một cái bẫy chết người do đối thủ cài vào để nuốt chửng toàn bộ tài sản của gia tộc họ Lâm!
— Cố Nhược... Cô... cô đã biết từ khi nào? — Mẹ chồng tôi run rẩy chỉ tay vào tôi, giọng nói đứt quãng, không còn chút uy phong nào của một vị matriarch.
Tôi bình thản vuốt lại nếp áo xườn xám của mình, ánh mắt lạnh lùng quét qua từng người trong gia tộc họ Lâm — những kẻ vài phút trước còn hùa theo để lăng mạ, sỉ nhục tôi.
— Mẹ à, mẹ tưởng tôi là kẻ đần độn suốt năm năm qua sao? — Tôi cất giọng mỉa mai. — Mẹ chê tôi xuất thân tỉnh lẻ, không có gia thế. Nhưng mẹ quên rằng, toàn bộ hệ thống quản lý tài chính và chuỗi cung ứng của Lâm Thị năm xưa đều do một tay tôi gầy dựng. Khi Vương Tuyết xuất hiện bên cạnh Lâm Hạo, tôi đã cảm thấy có điều bất thường. Chỉ cần chi một chút tiền thuê điều tra viên tư nhân, mọi bản chất thối nát của các người đã hiện rõ mùng một.
Tôi quay sang nhìn Lâm Hạo, ánh mắt tràn ngập sự thất vọng và khinh bỉ: — Lâm Hạo, năm xưa khi anh khởi nghiệp thất bại, nợ nần chồng chất, ai là người đã bán hết trang sức của mẹ đẻ, thức trắng đêm cùng anh viết từng bản kế hoạch kinh doanh? Là tôi! Nhưng khi có chút tiền tài, quyền lực, anh lại cùng mẹ anh coi tôi như một chiếc áo cũ, muốn quăng đi lúc nào thì quăng!
Các vị họ hàng ngồi xung quanh lúc này hoàn toàn im lặng, không ai dám cất lời. Họ quay sang xầm xò, chỉ trỏ vào mẹ con bà Trương và Vương Tuyết. Sự kiêu ngạo của gia tộc họ Lâm trong phút chốc đã trở thành một trò cười cay đắng nhất thủ đô.
CHƯƠNG 3: SỰ TRẢ THÙ HOÀN HẢO
Tôi cầm bút lên, thong thả tiến lại gần bàn ăn. Bàn tay bà Trương run rẩy cố gắng giấu tờ đơn ly hôn đi, nhưng tôi đã nhanh hơn một bước, kéo tập tài liệu về phía mình.
— Cố Nhược... Nhược Nhược! Đừng... em nghe anh giải thích đã! — Lâm Hạo lao đến, quỳ móp dưới chân tôi, giọng nói van xin trong tuyệt vọng. — Anh bị cô ta lừa! Anh mù kịt mới tin lời cô ta! Em mới là vợ của anh, em mới là người phụ nữ duy nhất anh yêu! Mẹ, mẹ nói gì đi mẹ, xin lỗi Nhược Nhược đi!
Bà Trương mặt xám như tro tàn, bám lấy tay ghế, môi run run nhưng không thể thốt ra lời xin lỗi nào. Sự tự tôn mù quáng của bà ta đã bị đè bẹp hoàn toàn dưới gót giày của sự thật.
— Lâm Hạo, sự hối hận của anh lúc này thật rẻ mạt. — Tôi đẩy tay anh ta ra một cách phũ phàng. — Anh tưởng chuyện hôm nay chỉ dừng lại ở tờ đơn ly hôn này sao?
Tôi mở tờ đơn ly hôn ra, lật đến trang cuối cùng và ký tên "Cố Nhược" bằng những nét chữ cứng cỏi, sắc lẹm.
— Mẹ chồng à, à không, bà Trương. — Tôi vừa thu dọn đồ đạc vừa nói. — Bà có biết tại sao dạo này các khoản vay ngân hàng của Lâm Thị liên tục bị từ chối không? Bà có biết tại sao các nhà cung cấp nông sản lớn ở phía Nam lại đồng loạt hủy hợp đồng với Lâm Thị không?
Lâm Hạo ngẩng tơ đầu lên, mắt trợn tròn vì bàng hoàng: — Đều... đều là do em làm sao?!
— Đúng vậy. — Tôi mỉm cười nhạt nhẽo. — Toàn bộ bằng sáng chế công chế biến thực phẩm bảo quản lạnh mà Lâm Thị đang sử dụng đều đứng tên cá nhân tôi. Tuần trước, tôi đã chính thức nộp đơn rút lại quyền sử dụng thương hiệu và bằng sáng chế đối với Lâm Thị. Đồng thời, năm mươi hai phần trăm cổ đông nhỏ lẻ của công ty đã ủy quyền cho tôi đại diện. Nói cách khác, Lâm Thị hiện tại chỉ là một cái vỏ rỗng nợ nần chồng chất. Sáng mai, đơn xin phá sản của Lâm Thị sẽ được nộp lên Tòa án Nhân dân thành phố.
"Bộp!" — Bà Trương không chịu nổi đả kích quá lớn, mắt trợn ngược rồi xỉu xỉu ngay trên ghế. Cả phòng bao lập tức náo loạn, tiếng gọi xe cấp cứu, tiếng khóc lóc gào thán của Vương Tuyết và tiếng van xin thảm thiết của Lâm Hạo tạo thành một bản nhạc hỗn sạn.
— Nhược Nhược! Cứu anh! Cứu Lâm Thị với! Anh xin em! — Lâm Hạo ôm lấy chân tôi, khóc lóc thảm hại như một đứa trẻ.
Tôi lạnh lùng rút chân ra, nhìn anh ta bằng ánh mắt nhìn một sinh vật xa lạ: — Tiền đền bù hai triệu nhân dân tệ và căn hộ ngoại ô mà anh hứa cho tôi, anh nên giữ lại để trả nợ và mua sữa cho đứa con của Giám đốc Lý trong bụng cô ta đi. Chúng ta... chính thức không còn liên quan!
Tôi quay lưng, sải bước đi ra khỏi phòng bao sang trọng của nhà hàng Giang Nam. Tiếng gào khóc, tiếng đổ vỡ phía sau lưng dần xa khuất.
Bước ra khỏi cửa nhà hàng, một luồng gió thu mát lạnh của Bắc Kinh thổi qua, làm tung bay mái tóc dài của tôi. Đêm nay, ánh đèn đường phố rực rỡ lung linh chiếu sáng con đường phía trước. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận bầu không khí do chính mình giành lại.
Tôi đã mất năm năm tuổi trẻ cho một gia đình không xứng đáng, nhưng đêm nay, tôi đã đòi lại cả vốn lẫn lời. Tự do, danh dự và tương lai rực rỡ — cuối cùng đã trở về trọn vẹn trong tay tôi.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét