Min menu

Pages

sau 4 ngày 4 đêm túc trực bên mẹ vì tai nạn nặng, đến ngày bà sắp xuất viện, chồng tôi dẫn nhân tình đang mang thai xông thẳng vào phòng bệnh, ném một xấp tiền xuống trước mặt hai mẹ con rồi lạnh lùng đòi ly hôn: “đàn bà không sinh được con thì giữ lại cũng vô ích!” tôi không cãi, chỉ im lặng rút điện thoại gửi đúng một tin nhắn… mười phút sau, cả hai hoảng loạn quỳ xuống xin tha — nhưng người vừa bước vào phòng bệnh đã khiến mọi thứ không còn cơ hội quay lại...

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



CHƯƠNG 1: TẤM SÉC TRÊN GIƯỜNG BỆNH

Mùi thuốc sát trùng nồng nặc trong phòng bệnh VIP tầng 8 Bệnh viện Nhân dân số 1 Thượng Hải không thể xua đi sự mệt mỏi tích tụ suốt bốn ngày bốn đêm qua của tôi. Mẹ tôi – bà Trần – vừa trải qua cuộc phẫu thuật ghép xương chậu nguy hiểm sau tai nạn giao thông nghiêm trọng. Đúng vào ngày bác sĩ thông báo bà chuẩn bị được xuất viện, cánh cửa phòng bệnh đột ngột bị đạp tung ra.

Cánh cửa gỗ đập mạnh vào tường tạo nên tiếng "rầm" chát chúa. Chồng tôi – Từ Trạch – mặc bộ âu phục đắt tiền, hiên ngang bước vào. Bên cạnh anh ta là Tô Lệ, cô thư ký riêng mặc chiếc váy đầm lụa ôm sát, một tay nũng nịu khoác chặt lấy tay Từ Trạch, tay kia nhẹ nhàng xoa lên chiếc bụng hơi nhô lên.

Chưa kịp để tôi lên tiếng, Tô Lệ đã bước tới, rút từ trong túi xách ra một xấp tiền mặt dày cộp cùng một tờ séc đã ký sẵn, ném thẳng xuống tấm chăn trắng trên giường bệnh của mẹ tôi.

"Chị Lâm Nhã, năm mươi vạn Tệ này coi như là phí bồi thường tuổi xuân và tiền viện phí cho mẹ chị," Tô Lệ cất giọng chua chát, ánh mắt đắc thắng nhìn hai mẹ con tôi. "Anh Trạch đã chịu đựng chị đủ rồi. Một người phụ nữ kết hôn ba năm không đẻ nổi một đứa con thì nên tự biết điều mà rút lui."

Mẹ tôi run rẩy, gương mặt yếu ớt tái bệch vì tức giận. Bà cố gượng dậy nhưng cơn đau sườn làm bà ho sặc sụa. Tôi vội vã đỡ lấy lưng mẹ, vuốt nhẹ ngực cho bà rồi ngẩng đầu nhìn người đàn ông tôi từng yêu thương sâu sắc.

Từ Trạch nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh tịnh, coi thường tột độ. Anh ta rút ra một bản thỏa thuận ly hôn đặt lên bàn đầu giường, cất giọng tàn nhẫn: "Ký vào đây đi, Lâm Nhã. Tô Lệ đang mang trong mình giọt máu dòng họ Từ – một đứa con trai. Đàn bà không sinh được con thì giữ lại trong nhà cũng chỉ vô ích, làm tốn cơm tốn gạo. Đừng để tôi phải dùng biện pháp mạnh làm tổn hại chút danh dự cuối cùng của cô."

"Từ Trạch! Cậu... cậu là đồ bội bạc!" Mẹ tôi thốt lên trong nước mắt. "Năm đó nếu không có gia đình tôi, làm sao cậu có được cơ nghiệp ngày hôm nay?"

Tô Lệ hất hàm, bĩu môi khinh bỉ: "Bà già, bớt kể công đi! Tập đoàn Từ Thị ngày nay là do anh Trạch một tay gây dựng. Loại gia đình nghèo rớt mồng tơi như các người chỉ biết bám váy anh ấy thôi!"

Tôi nhìn xấp tiền trên giường, nhìn tờ thỏa thuận ly hôn, rồi nhìn bản mặt tráo trở của cặp nhân tình. Bốn ngày đêm túc trực bên giường bệnh, tôi kiệt sức cả về thể xác lẫn tinh thần, nhưng sự đau đớn lúc này đã biến thành sự tỉnh táo đến đáng sợ. Bác sĩ từng chẩn đoán nguyên nhân khó có con xuất phát từ chất lượng tinh trùng của Từ Trạch, nhưng để bảo vệ sĩ diện cho anh ta trước mặt mẹ chồng, tôi đã nhận hết mọi lời gièm pha về mình.

Tôi không cãi lộn, không gào khóc, cũng chẳng thèm giải thích lấy một câu.

Tôi bình tĩnh rút chiếc điện thoại từ trong túi áo ra, bấm mở màn hình và gửi đi đúng một dòng tin nhắn ngắn gọn: "Thời điểm đã đến, lên tầng 8 phòng 802."

Từ Trạch thấy hành động của tôi liền nhếch môi mỉm cười đầy giễu cợt: "Cô giả vờ làm màu cái gì đấy? Gọi ai? Bố mẹ nuôi ở quê hay mấy đứa bạn thân vô dụng của cô? Lâm Nhã, ở cái đất Thượng Hải này, cô gọi ai đến cũng không thay đổi được kết cục cô bị đuổi ra khỏi nhà đâu!"

"Anh Trạch, đừng chấp loại người này," Tô Lệ tựa đầu vào vai Từ Trạch, nũng nịu. "Ký xong ly hôn, chúng ta đi chọn biệt thự mới để đón con chào đời nhé."

Đúng mười phút sau, khi Từ Trạch đang mất kiênNhẫn định tiến lại giật lấy tay tôi bắt điểm chỉ vào tờ đơn ly hôn, tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài hành lang.

Cánh cửa phòng bệnh một lần nữa mở ra. Một người đàn ông trung niên mặc bộ quân phục chỉnh tề, khoác áo măng tô xám uy nghiêm bước vào. Đi ngay sau ông là hai vị luật sư hàng đầu Thượng Hải và bốn vệ sĩ lực lưỡng mặc vest đen.

Vừa nhìn thấy gương mặt của người đàn ông bước vào, toàn bộ sự kiêu ngạo trên mặt Từ Trạch lập tức vỡ vụn. Chiếc bút trên tay anh ta rơi xuống sàn nhà tạo nên tiếng "cạch" khô khốc. Sắc mặt anh ta chuyển từ hồng hào sang trắng bệch như thây ma, đôi chân mềm nhũn ra khiến anh ta phải bấu chặt vào thành giường để không ngã sụp.

"Tần... Tần Tướng quân?!" – Từ Trạch lắp bắp, giọng run rẩy đến mức không thành tiếng. "Làm sao... làm sao ông lại ở đây?!"

Tô Lệ ngơ ngác không hiểu chuyện gì, bực bội gạt tay anh ta: "Anh Trạch, ông già này là ai mà anh phải sợ thế?"

"Câm miệng ngay!" Từ Trạch quay sang gầm lên với Tô Lệ bằng ánh mắt hoảng loạn tột độ, rồi cuống cuồng buông cô ta ra, lao về phía trước quỳ gục xuống sàn nhà, liên tục dập đầu xin lỗi: "Chủ tịch Tần! Tần Tướng quân! Tôi... tôi không biết ông đến! Xin ông tha lỗi!"

Tô Lệ thấy phản ứng bất ngờ của chồng liền hoảng loạn, sợ hãi quỳ xuống theo.

Người đàn ông tên Tần Tướng quân ấy không hề liếc nhìn Từ Trạch lấy một cái. Ông bước thẳng đến trước giường bệnh của mẹ tôi, khum tay cúi đầu đầy kính trọng: "Chị hai, em đến muộn làm chị và cháu Nhã phải chịu tủi hổ rồi."

CHƯƠNG 2: THÂN PHẬN THỰC SỰ

Toàn bộ không gian phòng bệnh rơi vào trạng thái im lặng đến rợn người. Mẹ tôi khẽ thở dài, mỉm cười xoa tay người đàn ông: "Quốc Đống, em đến là tốt rồi. Mấy năm qua chị muốn sống an tĩnh nên không cho Nhã Nhã tiết lộ thân phận, không ngờ lại dung dưỡng cho những kẻ vô ơn này."

Người đàn ông đứng trước mặt chúng tôi chính là Tần Quốc Đống – Tổng Giám đốc Tập đoàn Quốc phòng Tần Thị, đồng thời là nhân vật có ảnh hưởng sâu rộng trong giới chính trị và kinh doanh toàn quốc. Và mẹ tôi – người mà gia đình Từ Trạch luôn coi là một bà già nông thôn nghèo hèn – chính là chị gái ruột của ông, người đã từng hy sinh toàn bộ tài sản gia tộc để nuôi dạy ông trưởng thành.

Từ Trạch quỳ dưới sàn nhà, mồ hôi hột chảy dài trên trán làm ướt đẫm cổ áo. Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi bằng ánh mắt kinh hoàng, không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy.

"Nhã... Nhã Nhã... Em... em là cháu gái của Tần Tướng quân sao?" – Từ Trạch lắp bắp, giọng nói đong đầy sự hối hận và sợ hãi. "Tại sao... tại sao em chưa từng nói với anh?"

Tôi bước đến bên cạnh chú mình, cất giọng lạnh tịnh: "Nói với anh để làm gì? Để anh dùng danh nghĩa gia tộc họ Tần đi trục lợi sao? Ba năm qua, tôi giấu kín thân phận vì muốn tìm một người đàn ông yêu thương tôi chân thành, cùng tôi vượt qua khó khăn. Nhưng anh thì sao? Anh dùng tiền của tập đoàn do chú tôi âm thầm rót vốn để nuôi nhân tình, rồi quay lại nhục mạ mẹ tôi."

Tần Quốc Đống liếc nhìn chiếc USB và tập hồ sơ mà vị luật sư đi cùng vừa trình lên. Ông cất giọng trầm ấm nhưng tràn đầy uy lực:

"Từ Trạch, ba năm trước Tập đoàn Từ Thị của cậu sắp phá sản. Nếu không vì Nhã Nhã quỳ xuống xin tôi giúp đỡ, cậu nghĩ một kẻ vô năng như cậu có thể đứng ở vị trí Chủ tịch hôm nay sao? 70% cổ phần của Từ Thị hiện tại là do quỹ đầu tư của Tần Thị nắm giữ dưới tên của Lâm Nhã."

Tô Lệ nghe đến đây thì mặt cắt không còn một giọt máu. Cô ta ôm bụng bầu, run rẩy bò lại gần chân tôi: "Chị Nhã! Chị Nhã ơi em sai rồi! Em không biết chị là tiểu thư nhà họ Tần! Là do anh Trạch quyến rũ em, anh ta nói chị không biết đẻ nên mới ép em mang thai để chiếm tài sản! Chị tha cho em và đứa bé trong bụng!"

"Cô câm miệng đi!" Từ Trạch giận dữ hất mạnh Tô Lệ ra khiến cô ta ngã ngửa trên sàn. Anh ta bò đến ôm lấy chân tôi, gào khóc thảm thiết: "Nhã Nhã! Anh sai rồi! Anh bị cô ta gài bẫy! Anh vẫn còn yêu em mà! Đừng rút vốn, đừng hủy hoại anh! Anh sẽ lập tức đuổi cô ta đi, anh sẽ quỳ xuống xin lỗi mẹ!"

Mẹ tôi nhắm mắt lại, quay mặt vào tường không buồn nhìn bộ dạng đơ đờ, biến chất của đứa con dâu và con rể từng được bà coi như con ruột.

Tôi nhặt bản thỏa thuận ly hôn trên bàn lên, thong thả cầm chiếc bút mực Từ Trạch làm rơi dưới sàn, ký một nét chữ dứt khoát vào ô bên nữ.

"Từ Trạch, tờ đơn này tôi đã ký. Nhưng những gì anh đã nhận từ gia đình tôi, hôm nay phải trả lại không thiếu một xu."

CHƯƠNG 3: CÁI GIÁ CỦA SỰ BỘI BẠC

Vị luật sư đại diện cho Tần Thị bước lên một bước, dứt khoát mở cặp táp và đọc các văn bản pháp lý đã được phê duyệt:

"Ông Từ Trạch, thay mặt bà Lâm Nhã và Tập đoàn Tần Thị, tôi chính thức thông báo: Thứ nhất: Quyết định thu hồi toàn bộ 70% cổ phần ủy quyền tại Tập đoàn Từ Thị có hiệu lực ngay lập tức. Thứ hai: Tòa án Nhân dân Thượng Hải đã chấp thuận lệnh phong tỏa khẩn cấp toàn bộ tài sản đứng tên cá nhân ông và cô Tô Lệ để phục vụ công tác điều tra hành vi Tham ô tài sản công ty và Hủy hoại uy tín doanh nghiệp. Thứ ba: Cơ quan Cảnh sát Điều tra đã thụ lý hồ sơ tố giác tội phạm về việc ông sử dụng công quỹ để mua bất động sản trái phép cho cô Tô Lệ."

Từ Trạch nghe từng lời như những tiếng sét đánh ngang tai. Anh ta gục xuống sàn, ánh mắt dại ra không còn chút sức sống. Mọi hào quang, sự kiêu ngạo của một "doanh nhân thành đạt" mà anh ta tự dựng lên suốt ba năm qua đã hoàn toàn sụp đổ trong phút chốc.

Tô Lệ hoảng loạn vơ lấy xấp tiền và tờ séc trên giường bệnh định bỏ chạy out phòng, nhưng đã bị hai vệ sĩ áo đen chặn đứng ngay tại cửa.

"Số tiền này là tài sản thuộc sở hữu của bà Lâm Nhã," vị luật sư lạnh tịnh nói. "Cô Tô Lệ, căn hộ cao cấp tại Lục Gia Chủy mà ông Từ mua cho cô cũng sẽ bị tịch thu trong ngày hôm nay. Mời cô chuẩn bị tinh thần làm việc với cơ quan điều tra."

"Không... không thể như thế được!" Tô Lệ gào khóc trong vô vọng, nhưng không một ai trong phòng bệnh tỏ ra thương hại.

Hai viên cảnh sát kinh tế bước vào, trình ra lệnh bắt giữ chính thức đối với Từ Trạch. Chiếc còng số 8 lạnh ngắt tra vào cổ tay anh ta. Khi bị dẫn đi qua mặt tôi, Từ Trạch ngước nhìn tôi bằng ánh mắt đong đầy sự hối hận và tuyệt vọng: "Nhã Nhã... giá như anh biết trước..."

"Giá như anh có một chút lương tâm," tôi ngắt lời anh ta, ánh mắt bình thản như mặt nước hồ mùa thu. "Sự phản bội của anh không phải vì tôi không sinh được con, mà vì bản chất tham lam và đớn hèn của anh. Đi đi, tù tòa là nơi phù hợp nhất với anh lúc này."

Một tuần sau, vụ án tham ô của Tập đoàn Từ Thị làm chấn động giới kinh doanh Thượng Hải. Từ Trạch bị tuyên phạt 12 năm tù giam vì tội tham ô tài sản và gian lận tài chính. Toàn bộ tài sản của anh ta bị tịch thu để bồi thường thiệt hại.

Tô Lệ bị đuổi khỏi căn hộ cao cấp, gia đình ở quê biết chuyện liền từ mặt. Cô ta phải vác bụng bầu sống trong một căn phòng trọ chật hẹp ở ngoại ô, ngày ngày chịu đựng sự gièm pha của người đời. Đứa trẻ sinh ra trong sự thiếu thốn và căm ghét của chính người mẹ nó.

Mẹ tôi sau khi xuất viện được đưa về dưỡng bệnh tại căn biệt thự sân vườn của gia tộc họ Tần ở ngoại ô Thượng Hải. Không khí yên bình và sự chăm sóc chu đáo của bác sĩ riêng giúp sức khỏe của bà phục hồi nhanh chóng.

Nằm trên chiếc ghế mây dưới lùm cây quế thơm ngát, tôi nhấp một ngụm trà ấm, nhìn ánh nắng ban mai chiếu rọi qua kẽ lá. Bốn ngày đêm tăm tối trong bệnh viện và những năm tháng chịu đựng tủi hờn đã qua đi. Cuộc đời này, khi bạn dũng cảm buông bỏ một kẻ không xứng đáng, bạn mới có thể đón nhận bầu trời tự do và tươi đẹp thực sự thuộc về mình.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét