Min menu

Pages

Bố chồng chưa bao giờ coi tôi là người nhà, còn thường lạnh lùng nói rằng “con dâu nghèo thì chỉ nên biết phục vụ”. Khi anh chồng được thăng chức, cả gia đình bay đến khu nghỉ dưỡng sang trọng để ăn mừng, để tôi một mình ở lại chăm người bác già đang nằm liệt giường. Bốn ngày sau, họ vui vẻ trở về, nhưng vừa mở cửa đã đứng sững trước một chiếc vali cũ và chìa khóa két sắt đặt trên ghế. Người chồng vừa nhìn thấy tờ giấy bên trong đã lập tức quay sang bố mình… vì cái tên ghi trên tài sản khiến không ai còn nói được lời nào.

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



CHƯƠNG 1: CHUYẾN ĐI CỦA SỰ KHINH BỈ

Căn biệt thự hai tầng nằm trong khu đô thị đắt đỏ ở thành phố Hàng Châu chìm trong tiếng cười nói hỉ hả. Cả gia đình họ Từ đang vội vã thu dọn hành lý để chuẩn bị cho chuyến bay đêm đến khu nghỉ dưỡng năm sao tại Tam Á. Lý do của chuyến đi xa hoa này rất lớn lao: Từ Minh — anh chồng tôi — vừa chính thức được bổ nhiệm làm Giám đốc khu vực của một tập đoàn tài chính lớn.

Tôi — Lâm Nhược — lặng lẽ đứng ở góc bếp, tay cầm chiếc khăn lau lau đi lau lại mặt bàn đá đã sạch bóng. Mùi nước hoa đắt tiền của mẹ chồng và tiếng lạch cạch của những chiếc vali hàng hiệu như những cái tát vô hình tát thẳng vào mặt tôi.

— Lâm Nhược! Cô còn đứng ngây ra đó làm gì? — Giọng nói nghiêm nghị, lạnh lùng của bố chồng tôi — ông Từ Quốc Hoa — vang lên từ phòng khách.

Ông bước lại gần, ánh mắt soi xét khinh bỉ lướt qua bộ quần áo đơn sơ tôi đang mặc trên người. Mấy năm qua, trong mắt ông Từ, tôi chưa bao giờ là một đứa con dâu đúng nghĩa. Xuất thân từ một thị trấn nhỏ nghèo xơ xác ở tỉnh An Huy, việc tôi kết hôn với Từ Hạo — con trai thứ của ông — bị ông coi là một sự "trèo cao" trơ trẽn.

— Bác Cả bị tai biến nằm liệt giường ở phòng sau, mấy ngày tới chúng tôi đi Tam Á ăn mừng cho Từ Minh, cô ở lại nhà mà chăm sóc cho chu đáo. — Ông Từ hất hàm, giọng điệu hạ lệnh không chút gợn sóng. — Đừng có tư tưởng đòi đi theo. Loại con dâu nghèo hèn, không mang lại được nửa xu thế lực cho nhà này thì chỉ nên biết phục vụ. Đó là bổn phận của cô!

Tôi ngước mắt nhìn chồng mình — Từ Hạo. Anh ta đang bận rộn xách túi xách giúp anh trai, ánh mắt hoàn toàn né tránh tôi. Từ Hạo chưa bao giờ dám cãi lời bố mình. Anh ta chọn cách im lặng, đồng nghĩa với việc mặc kệ tôi bị cả gia đình chà đạp.

— Em biết rồi, bố. — Tôi đáp nhẹ nhàng, không một chút giận dữ, không một lời than van.

Chị dâu tôi — Cố Lệ — tiến lại gần, cố tình giơ bàn tay đeo chiếc nhẫn kim cương sáng chói lên sửa lại mái tóc, cười khẩy một tiếng đầy mỉa mai: — Thím hai à, thím đừng buồn nhé. Tam Á đắt đỏ lắm, người không có tiền vào mấy chỗ đó cũng chẳng thấy thoải mái đâu. Ở nhà nấu ăn, thay bỉm cho bác Cả cũng là tích đức đấy!

Cả nhà họ Từ kéo nhau ra xe. Chiếc xe sang trọng lăn bánh rời khỏi cổng, để lại một mình tôi trong căn nhà rộng lớn nhưng lạnh lẽo.

Tôi quay người đi về phía căn phòng nhỏ tối tóm ở cuối dãy hành lang tầng trệt. Nằm trên giường là ông Từ Quốc Thịnh — bác Cả của Từ Hạo. Ông vốn là người gánh vác, gầy dựng nên cơ nghiệp ban đầu của nhà họ Từ, nhưng mười năm trước bị tai biến nặng, mất khả năng vận động và ngôn ngữ. Từ đó đến nay, ông bị bố chồng tôi đẩy xuống căn phòng xó xỉnh này, bị coi như một gánh nặng bỏ đi. Trong bốn năm làm dâu, người duy nhất trong cái nhà này coi tôi ra con người, nhìn tôi bằng ánh mắt hiền từ, chính là bác Cả.

Bốn ngày trôi qua, tôi tận tụy chăm sóc bác Cả từng muỗng cháo, từng ly nước, lau rửa cơ thể cho ông sạch sẽ. Nhưng đến chiều ngày thứ tư, ông Từ Quốc Thịnh nắm chặt lấy tay tôi, đôi mắt mờ đục ứa ra hai hàng nước mắt, rồi từ từ nhắm mắt lại trút hơi thở cuối cùng trong sự bình yên.

Tôi không gào khóc. Tôi lặng lẽ vuốt mắt cho ông, hoàn tất mọi thủ tục đưa ông vào nhà hộ niệm, rồi quay trở về căn biệt thự.

Chiều tối hôm đó, tiếng cười nói rộn rã lại vang lên ngoài cổng. Gia đình họ Từ vui vẻ trở về sau chuyến nghỉ dưỡng bốn ngày ba đêm. Họ bước vào nhà với dáng vẻ viên mãn, trên tay đầy những túi quà hàng hiệu.

Nhưng ngay khi cánh cửa gỗ sồi lớn mở ra, tiếng cười của họ đột ngột khựng lại.

Căn nhà tối om không bật đèn. Ngay chính giữa chiếc bàn trà bằng gỗ rồng ở phòng khách, đặt một chiếc vali da cũ kỹ đã sờn góc — chiếc vali mà tôi mang theo khi bước chân về làm dâu nhà họ Từ. Ngay bên cạnh chiếc vali là một chiếc chìa khóa két sắt bằng đồng cổ và một tờ giấy A4 được đè dưới chiếc chìa khóa.

— Cái gì thế này? Lâm Nhược đâu rồi? Sao không bật đèn, không nấu cơm? — Mẹ chồng tôi khó chịu cất giọng.

Từ Hạo tiến lại gần bàn trà, tò mò cầm tờ giấy lên. Dưới ánh đèn hành lang hắt vào, anh ta bắt đầu đọc những dòng chữ viết tay trên đó.

Chỉ sau vài giây, sắc mặt Từ Hạo từ ngơ ngác chuyển sang bàng hoàng, rồi bộc phát sự run rẩy kinh hoàng. Bàn tay anh ta cầm tờ giấy gõ lạch cạch vào nhau.

— Từ Hạo! Làm cái gì mà ngơ ra đó? Nó viết cái gì? — Ông Từ Quốc Hoa bực dọc quát.

Từ Hạo từ từ quay người lại, gương mặt tái bệch không còn một giọt máu, ánh mắt nhìn bố mình tràn ngập sự chấn động và không thể tin nổi: — Bố... Bố... Cái tên ghi trên toàn bộ tài sản này... không phải là bố... cũng không phải là gia tộc họ Từ chúng ta...

CHƯƠNG 2: BÍ MẬT TRONG CHIẾC VALI CŨ

Lời nói của Từ Hạo như một tảng đá ném xuống mặt hồ đang yên ả, tạo nên một làn sóng chấn động khắp phòng khách. Ông Từ Quốc Hoa cau mày, sải bước tiến lại giật phắt tờ giấy trên tay con trai thứ.

— Vớ vẩn! Căn biệt thự này, mảnh đất ở Khu Công nghiệp Hạ Sa, và cả mười lăm phần trăm cổ phần gốc của Công ty Thượng Hải đều đứng tên tôi và anh Cả! Cô ta là cái thù gì mà đòi can thiệp vào tài sản nhà này?! — Ông Từ quát lớn, giơ tờ giấy lên trước mắt.

Nhưng khi ánh mắt ông chạm vào những dòng chữ pháp lý sắc lẹm cùng con dấu đỏ chót của Văn phòng Luật sư Chính Nghĩa — văn phòng luật uy tín nhất thành phố Hàng Châu — đồng tử của ông Từ co rụt lại dữ dội.

Đó là văn bản di chúc và xác nhận chuyển giao tài sản hợp pháp được lập từ ba năm trước, có đầy đủ điểm chỉ của ông Từ Quốc Thịnh và xác nhận y khoa về độ minh mẫn của ông vào thời điểm lập văn bản.

Toàn bộ phần tài sản đứng tên ông Từ Quốc Thịnh — bao gồm mười hai triệu Nhân dân tệ tiền mặt trong két sắt, căn biệt thự này (vốn đứng tên chung hai anh em), và toàn bộ số cổ phần gốc mang lại cổ tức hàng năm cho nhà họ Từ — không hề thuộc về ông Từ Quốc Hoa hay hai đứa con trai của ông.

Tất cả đã được chuyển giao trọn vẹn, hợp pháp cho một người duy nhất: Lâm Nhược.

— Không thể nào! Điều này là không thể nào! — Ông Từ Quốc Hoa gào lên, giọng nói khàn đục vì kinh hoàng. Tờ giấy trên tay ông rung lên bần bật. — Nó chỉ là một đứa con dâu nghèo hèn! Anh Cả bị điên rồi sao?! Tại sao lại sang tên toàn bộ cơ nghiệp cho một kẻ ngoại tộc?!

Chị dâu Cố Lệ lao đến giật lấy tờ di chúc, vừa đọc vừa run rẩy: — Bố... Ở đây viết rõ... Bác Cả nói bố và các con cháu đã bỏ mặc bác khi bệnh tật, chỉ coi bác như công cụ kiếm tiền... Chỉ có thím Hai — Lâm Nhược — chăm sóc bác từng miếng ăn, giặt giũ, chịu đựng mọi sự lăng mạ trong nhà này mà không một lời oán trách...

Một cú sốc tâm lý giáng mạnh vào tâm trí mọi người. Bốn năm qua, họ coi tôi như một người giúp việc không công, một đứa con dâu tầng lớp thấp kém chỉ biết nhẫn nại phục vụ. Họ vứt bỏ ông bác bệnh tật cho tôi chăm sóc để rảnh tay đi tận hưởng cuộc sống xa hoa. Họ không hề biết rằng, chính người bác mà họ coi là "phế nhân" ấy lại nắm giữ cuống rốn kinh tế của toàn bộ gia đình này!

— Từ Hạo! Mày có biết chuyện này không?! — Mẹ chồng tôi lao đến tát mạnh vào mặt Từ Hạo một cái đau đớn. — Mày là chồng nó! Nó giấu mày làm ra cái trò này từ bao giờ?!

Từ Hạo ôm lấy một bên má sưng đỏ, đôi mắt ngập tràn sự hoang mang và hối hận. Anh ta nhìn chiếc vali cũ kỹ đặt trên bàn — chiếc vali mà khi tôi mới về làm dâu, anh ta từng chê bai là "đồ quê mùa làm mất mặt nhà họ Từ".

— Con... con không biết gì cả... — Từ Hạo lắp ba lắp bắp, giọng nói nghẹn ngào. — Nhược Nhược chưa bao giờ nói với con...

— Mở cái két sắt ra! Mở ra ngay! — Ông Từ Quốc Hoa điên cuồng lao đến chiếc két sắt âm tường ở góc phòng, lấy chiếc chìa khóa đồng trên bàn cắm vào ổ.

Khi cánh cửa két sắt nặng nề mở ra, bên trong hoàn toàn trống rỗng! Toàn bộ giấy tờ sở hữu nhà đất, sổ tiết kiệm và các hợp đồng cổ phần gốc đã bị rút sạch. Chỉ còn lại một cuốn sổ tay nhỏ bìa màu xanh đã cũ.

Từ Hạo tiến lại vội vã nhặt cuốn sổ lên mở ra. Đó là nhật ký chăm sóc bệnh nhân do chính tay tôi ghi chép tỉ mỉ suốt mười hai trăm ngày qua.

"Ngày... tháng... năm... Hôm nay bố chồng chửi tôi vì nấu ăn chậm, bác Cả nắm tay tôi khóc, bác nói bác thấy lỗi nợ với tôi..." "Ngày... tháng... năm... Anh Hạo lại đi nhậu về muộn, chị dâu mỉa mai tôi không sinh được con. Bác Cả gõ gõ vào tay tôi, ra hiệu bảo tôi cố gắng sống tốt..." "Ngày... tháng... năm... Bố chồng bảo tôi là loại con dâu nghèo hèn chỉ biết phục vụ. Bác Cả đã tự tay ký vào bản di chúc với luật sư, bác bảo đây là sự công bằng duy nhất bác có thể đòi lại cho tôi..."

Những dòng chữ bình thản, không một lời than khóc, nhưng lại như những lưỡi dao sắc bén đâm thấu vào lương tâm của từng người đang đứng trong căn phòng.

— Bác Cả... bác Cả đâu rồi? — Từ Hạo run rẩy hỏi, lúc này mới sực nhớ đến người bác già.

Căn phòng nhỏ ở cuối hành lang mở ráo. Nệm gối đã được dọn dẹp sạch sẽ, trên bàn chỉ còn lại một tờ giấy báo tử của bệnh viện thành phố: Ông Từ Quốc Thịnh đã qua đời vào chiều ngày thứ ba của chuyến đi Tam Á.

Gia đình họ Từ đứng ngơ ngác giữa căn biệt thự rộng lớn. Người bác mà họ bỏ rơi đã đi rồi, người con dâu mà họ khinh bỉ cũng đã rời đi, mang theo toàn bộ nền tảng tài chính mà họ đang bám vào để sống xa hoa.

CHƯƠNG 3: SỰ TRẢ GIÁ CỦA SỰ SÔI THỊT

Sáng hôm sau, tại văn phòng tập đoàn luật lớn nhất trung tâm thành phố Hàng Châu.

Gia đình họ Từ gồm ông Từ Quốc Hoa, Từ Hạo, Từ Minh và Cố Lệ có mặt đông đủ với dáng vẻ phờ phạc, đôi mắt thâm quầng sau một đêm mất ngủ. Họ ngồi đối diện với tôi qua một chiếc bàn kính lớn.

Tôi mặc một bộ vest công sở màu xanh đen giản dị nhưng thanh lịch, mái tóc đen được búi cao gọn gàng. Bên cạnh tôi là hai luật sư cao cấp. Lúc này, tôi không còn là đứa con dâu nhẫn nhục, im lặng chịu đựng mọi sự lăng mạ trong góc bếp nhà họ Từ nữa.

— Lâm Nhược! Em... em về nhà đi em! — Từ Hạo lao về phía trước, giọng nói cầu xin tha thiết. — Chúng ta là vợ chồng mà! Có gì anh em mình về nhà bảo nhau, sao em lại làm đến mức này?

Tôi nhìn Từ Hạo, ánh mắt lặng tĩnh như nước hồ thu không một chút gợn sóng: — Từ Hạo, bốn năm qua, khi bố anh chửi tôi là đứa con dâu nghèo hèn, anh ở đâu? Khi chị dâu mỉa mai tôi là kẻ phục vụ, anh ở đâu? Anh đứng ngay bên cạnh, nhưng anh chọn cách im lặng. Sự im lặng của anh còn tàn nhẫn hơn cả những lời lăng mạ của gia đình anh.

Từ Hạo nghẹn đắng ở cổ họng, cúi gằm mặt không thể thốt ra thêm một lời nào.

Ông Từ Quốc Hoa đập mạnh tay xuống bàn, cố giữ lại chút uy phong cuối cùng của một người làm bố: — Cô Lâm! Cô đừng có quá đáng! Dù sao di chúc đó cũng là do anh Cả tôi trong lúc bệnh tật không minh mẫn ký ra! Tôi sẽ kiện! Tôi sẽ kiện cô ra tòa vì tội lừa đảo, chiếm đoạt tài sản nhà họ Từ!

Vị luật sư ngồi bên cạnh tôi mỉm cười nhẹ, lấy ra một tệp hồ sơ dày cùng một chiếc thẻ nhớ đặt lên bàn: — Ông Từ, chúng tôi đã lường trước phản ứng của ông. Đây là toàn bộ video ghi lại quá trình lập di chúc có sự chứng kiến của hai bác sĩ chuyên khoa tâm thần hàng đầu bệnh viện Thụy Kim. Ông Từ Quốc Thịnh hoàn toàn minh mẫn. Ngoài ra, chúng tôi cũng đã hoàn tất thủ tục chuyển đổi toàn bộ cổ phần và quyền sở hữu căn biệt thự sang tên cô Lâm Nhược từ hai ngày trước. Việc kiện tụng của ông chỉ làm tốn tiền án phí mà thôi.

Ông Từ Quốc Hoa run rẩy ngã ngửa ra sau ghế, sắc mặt xám xịt như tro tàn.

— Thêm một thông tin nữa cho ông Từ Minh, Giám đốc khu vực mới được bổ nhiệm, — tôi cất giọng nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân. — Mười lăm phần trăm cổ phần mà bác Cả để lại cho tôi chính là số cổ phần quyết định quyền vetos (phủ quyết) trong HĐQT của tập đoàn tài chính nơi anh đang làm việc. Sáng nay, tôi đã gửi văn bản yêu cầu HĐQT xem xét lại năng lực và tư cách đạo đức của anh. Một người không biết tôn trọng người thân, bỏ mặc bác ruột bệnh tật để đi ăn mừng thăng chức, không đủ tư cách nắm giữ vị trí lãnh đạo.

— Cô... cô gài bẫy tôi! — Từ Minh bật dậy, mặt cắt không còn một giọt máu.

— Tôi không gài bẫy ai cả. — Tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào từng người trong gia đình họ Từ. — Mọi thứ ngày hôm nay đều là do chính các người gieo nhân nào thì nhận quả nấy. Các người coi tiền tài là tất cả, coi sự chân thành và tình người là rác rưởi. Bác Cả để lại tài sản cho tôi không phải vì tôi tham lam, mà vì bác muốn dùng số tài sản này để dạy cho các người một bài học về tình người.

Tôi lấy từ trong túi ra tờ đơn xin ly hôn đã ký sẵn tên mình, đẩy về phía Từ Hạo.

— Từ Hạo, ký vào đây đi. Ký xong, chúng ta không còn nợ nần gì nhau. Căn biệt thự tôi sẽ cho người đến thu hồi trong vòng ba ngày. Số tiền cổ tức tôi sẽ thành lập một quỹ từ thiện mang tên bác Cả để giúp đỡ những người già neo đơn, không dùng một xu nào cho bản thân mình.

Nói xong, tôi không quay đầu lại, bước thẳng ra khỏi phòng họp.

Phía sau lưng tôi, tiếng khóc lóc gào thán của Cố Lệ, tiếng chửi rủa trong tuyệt vọng của ông Từ Quốc Hoa, và tiếng van xin ngắt quãng của Từ Hạo vang lên hỗn loạn. Gia tộc họ Từ — những người từng tự hào về sự giàu có và địa vị xã hội — giờ đây đã sụp đổ hoàn toàn từ chính sự tàn nhẫn và tham lam của bản thân.

Bước ra khỏi tòa nhà cao tầng, ánh nắng ban mai ấm áp của mùa xuân Hàng Châu chiếu xuống người tôi. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tự do và thanh thản chưa từng có. Tấm lòng chân thành và sự nhẫn nại của tôi rốt cuộc đã được đền đáp bằng sự tự do hoàn toàn khỏi gông cuồng của sự khinh bỉ. Cánh cửa quá khứ đã khép lại, và một cuộc đời mới rực rỡ đang chờ đón tôi phía trước.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét