#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Sảnh tiệc của khách sạn Năm sao Kim Đế tại trung tâm thành phố Thâm Quyến lung linh dưới ánh đèn chùm pha lê rực rỡ. Đêm nay là dạ tiệc ăn mừng trước ngày khai trương chính thức – một dự án có tổng vốn đầu tư lên đến hàng trăm triệu Nhân dân tệ, được coi là bước ngoặt lớn của tập đoàn gia đình họ Chu.
Tôi – Tống Giai Kỳ, đứng ở vị trí trung tâm trong bộ đầm dạ hội màu xanh ngọc lục bảo sang trọng, trên tay cầm ly rượu vang đỏ. Tám năm qua, từ một nữ kiến trúc sư tài năng, tôi chấp nhận lùi về sau, dành trọn tâm huyết, trí tuệ và cả số vốn thừa kế từ gia đình mình để thiết kế, giám sát và xây dựng nên Kim Đế. Trong mắt giới kinh doanh Thâm Quyến, tôi và Chu Hạo là cặp vợ chồng vàng, cùng nhau gầy dựng cơ đồ.
Thế nhưng, tất cả sự hào nhoáng ấy chỉ là một lớp vỏ bọc thối rữa.
Chỉ mới tối hôm qua, khi đến văn phòng của Chu Hạo tại công trình để lấy lại chiếc máy tính cá nhân, tôi đã vô tình nghe được cuộc trò chuyện kín giữa bố chồng tôi – Chu Vĩnh Sơn – và chồng tôi ngay trong phòng làm việc.
"Tiểu Hạo, giấy tờ chuyển nhượng cổ phần đã chuẩn bị xong chưa?" – Giọng nói trầm đục, đầy tính toán của Chu Vĩnh Sơn vang lên qua khe cửa khép hờ.
"Bố yên tâm, con đã làm xong hết rồi." – Chu Hạo đáp bằng giọng thản nhiên đến lạnh người. – "Con đã đưa toàn bộ 35% cổ phần đứng tên Giai Kỳ chuyển sang cho chú hai. Mai tại buổi tiệc, con sẽ lấy lý do tái cơ cấu để cô ấy ký vào bản xác nhận từ bỏ quyền lợi. Sau khi khách sạn khai trương đi vào hoạt động ổn định, chúng ta sẽ viện lý do cô ấy không còn đóng góp gì cho tập đoàn để gạt cô ấy ra khỏi Hội đồng quản trị. Một người phụ nữ không còn giá trị利用 (lợi dụng) thì giữ lại làm gì?"
"Tốt! Phải dứt khoát như vậy." – Chu Vĩnh Sơn hắng giọng đắc ý. – "Cái khách sạn này là tài sản của họ Chu chúng ta, tuyệt đối không thể để một đứa con dâu họ Tống nắm giữ nhiều cổ phần như thế!"
Đứng ngoài hành lang tối, từng lời nói của hai cha con họ rơi vào tai tôi như những gáo nước băng buốt giá. Tám năm hy sinh, tám năm cống hiến, cuối cùng đổi lại là một kịch bản qua cầu rút ván đầy đê hèn. Nhưng tôi không xông vào gào khóc, cũng không vạch mặt họ ngay lúc đó. Đổ máu trong bóng tối mới là cách của một kẻ đi săn chuyên nghiệp.
Trở lại với buổi tiệc tối nay. Chu Hạo tiến lại gần tôi, nụ cười trên môi anh ta đong đầy sự dịu dàng giả tạo. Anh ta khoác tay qua eo tôi, thì thầm:
"Giai Kỳ, em vất vả nhiều rồi. Hôm nay là ngày vui của chúng ta. Đợi chút nữa sau khi Chủ tịch Ngân hàng Thương mại nâng ly, anh muốn em ký một vài văn bản thủ tục hành chính để hoàn tất hồ sơ pháp lý nhé."
Tôi nhìn vào mắt người đàn ông mình từng gối ấp tay gối, nhẹ nhàng mỉm cười: "Được chứ. Chỉ cần là việc có lợi cho khách sạn, em luôn sẵn sàng."
Sự bình thản của tôi khiến Chu Hạo hoàn toàn mất cảnh giác. Anh ta mỉm cười đắc ý, thầm nghĩ kịch bản chiếm đoạt tài sản của gia đình mình đã thành công mỹ mãn.
Đúng 8 giờ tối, Chu Vĩnh Sơn bước lên bối cảnh chính, giọng nói vang vọng qua micro: "Kính thưa các quý vị quan khách, khách sạn Kim Đế hôm nay có được thành công này là nhờ sự nỗ lực của toàn thể gia tộc họ Chu! Để chuẩn bị cho bước tiến mới, tối nay chúng tôi xin thực hiện nghi thức ký kết tái cơ cấu cổ phần!"
Chu Hạo lập tức mang ra tập hồ sơ đã chuẩn bị sẵn, tiến về phía tôi. Trước sự chứng kiến của hàng trăm quan khách, tôi thản nhiên cầm cây bút máy, không hề dở từng trang ra đọc mà đặt bút ký thẳng vào dòng chữ ở trang cuối cùng.
Chu Vĩnh Sơn và Chu Hạo nhìn nhau, ánh mắt không giấu nổi sự phấn hấn dữ dội. Họ tưởng rằng tôi đã sập bẫy, tưởng rằng tôi đã tự tay dâng hiến toàn bộ công sức của mình cho gia đình họ.
"Chúc mừng! Chúc mừng Chu Chủ tịch và Chu Tổng!" – Chủ tịch Ngân hàng Thương mại – ông Triệu – bước lên, giơ cao ly rượu vang. – "Chúc cho Kim Đế đại phát!"
Chu Vĩnh Sơn tươi cười rạng rỡ, giơ ly rượu lên định đáp lễ: "Cảm ơn Chủ tịch Triệu! Hôm nay họ Chu chúng tôi..."
Cạch! Cạch!
Tiếng giày cao gót nện xuống sàn đá cẩm thạch vang lên giòn tan, cắt ngang lời nói của Chu Vĩnh Sơn. Cánh cửa gỗ nặng nề của sảnh tiệc mở rộng. Một nữ luật sư trong bộ vest đen lịch thiệp, tay ôm một chiếc cặp da cao cấp, thong dong bước vào. Theo sau cô là hai nhân viên công chứng nhà nước.
Toàn bộ sảnh tiệc lập tức xôn xao. Chu Vĩnh Sơn nhíu mày, vẻ mặt sa sầm: "Cô là ai? Hôm nay là tiệc riêng tư của gia đình chúng tôi, ai cho phép cô vào đây?"
Nữ luật sư dừng lại trước bàn tiệc chính, mỉm cười lịch sự rồi rút từ trong cặp ra một tập tài liệu bọc da màu đỏ đun.
"Xin chào Chu Chủ tịch, tôi là Luật师 Thẩm – đại diện cho Văn phòng Luật sư Chính Nghĩa." – Giọng nói của cô vang lên dõng dạc, rõ ràng. – "Tôi đến đây theo ủy quyền pháp lý để công bố bản Di chúc chính thức và hợp pháp của cố Cổ đông sáng lập – Cụ Tống Cảnh Thiên, tức ông ngoại của cô Tống Giai Kỳ đây!"
Gương mặt Chu Vĩnh Sơn biến sắc: "Di chúc của ông Tống? Ông ấy đã mất cách đây 5 năm rồi! Tất cả di sản đã được giải quyết xong từ lâu, cô đừng đến đây giở trò!"
"Đúng vậy! Bố tôi nói đúng đấy!" – Chu Hạo bước lên chắn trước mặt tôi. – "Cô Tống đã ký bản từ bỏ quyền lợi cổ phần rồi, cô đến đây lúc này cũng chẳng thay đổi được gì đâu!"
Luật sư Thẩm không hề nao núng. Cô chậm rãi mở tập tài liệu màu đỏ đun, đặt nó ngay trước mặt Chu Vĩnh Sơn và Chủ tịch Triệu, rồi cất giọng lạnh lùng:
"Cụ Tống Cảnh Thiên trước khi mất đã lập một bản di chúc bảo mật có hiệu lực hoãn thi hành. Và điều khoản kích hoạt bản di chúc này chính là: Khi bất kỳ ai thuộc gia tộc họ Chu có hành vi gian dối nhằm tước đoạt quyền sở hữu của cô Tống Giai Kỳ tại dự án Kim Đế, bản di chúc sẽ lập tức có hiệu lực!"
Chu Vĩnh Sơn khinh khỉnh cúi xuống nhìn vào trang đầu tiên của bản di chúc. Nhưng chỉ chưa đầy ba giây sau, khi ánh mắt ông ta lướt qua dòng chữ đầu tiên được in đậm sắc nét, nụ cười trên mặt ông ta hoàn toàn đóng đóng băng.
Choảng!
Chiếc ly pha lệ trên tay Chu Vĩnh Sơn rơi xuống sàn nhà, vỡ tan thành hàng ngàn mảnh vụn. Rượu vang đỏ bắn tung tóe lên đôi giày đắt tiền của ông ta, gương mặt già nua lập tức cắt không còn một giọt máu...
CHƯƠNG 2: BƯỚC CỜ LẬP KÈO VÀ NỖI TỦY HỔ CỦA KẺ PHẢN BỘI
Sảnh tiệc rơi vào một khoảng trống im lặng đến rợn người. Tiếng vỡ của ly rượu vang như một tiếng sét đánh ngang tai tất cả những người có mặt. Chu Hạo hoảng hốt cúi xuống nhìn cha mình, rồi vội vã giật lấy bản di chúc trên bàn.
"Bố! Bố làm sao thế? Trong này viết cái gì mà..." – Lời nói của Chu Hạo nghẹn lại trong cổ họng khi mắt anh ta chạm vào dòng chữ in đậm ngay trang đầu.
Dòng chữ ghi rõ: "Toàn bộ mảnh đất xây dựng Khách sạn Kim Đế và 51% cổ phần gốc của Dự án Kim Đế thuộc quyền sở hữu cá nhân không tranh chấp của Tống Giai Kỳ. Mọi hợp đồng chuyển nhượng, ủy quyền hoặc từ bỏ quyền lợi do Tống Giai Kỳ ký kết mà không có sự xác nhận của Đơn vị Công chứng Quốc gia và Văn phòng Luật sư Chính Nghĩa đều hoàn toàn vô hiệu về mặt pháp lý!"
"Không... Không thể nào!" – Chu Hạo gào lên, tay run rẩy lật tiếp các trang sau. – "Mảnh đất này là do tập đoàn chúng tôi mua lại từ công ty tư nhân cơ mà?!"
Luật sư Thẩm mỉm cười, tiến lên một bước: "Anh Chu Hạo, công ty tư nhân đó vốn dĩ là công ty bình phong do cụ Tống Cảnh Thiên lập ra. Cụ đã sớm lường trước được bản chất tham lam của gia đình các người. Toàn bộ tiền mua đất và 70% vốn đầu tư ban đầu để xây dựng Kim Đế đều xuất phát từ quỹ tín thác gia tộc họ Tống do cô Giai Kỳ đứng tên quản lý. Tập đoàn họ Chu của các người thực chất chỉ là đơn vị nhà thầu thi công được thuê!"
Một làn sóng bàn tán dữ dội bùng nổ khắp sảnh tiệc. Các vị khách mời, những đối tác kinh doanh và cả giới truyền thông có mặt đều chỉ trỏ vào cha con họ Chu với ánh mắt khinh bỉ.
"Trời ơi, hóa ra bấy lâu nay nhà họ Chu chỉ là kẻ làm thuê mà lại giả vờ làm chủ sao?" "Đúng là mặt dày! Lại còn tính kế chiếm đoạt tài sản của con dâu nữa chứ!" "Đồ ăn cháo đá bát!"
Nghe những lời xì xầm xung quanh, gương mặt Chu Vĩnh Sơn từ trắng bệch chuyển sang tím tái. Ông ta chỉ tay vào mặt tôi, giọng run rẩy vì uất nghẹn: "Tống Giai Kỳ! Cô... cô dám gài bẫy chúng tôi? Cô cố tình diễn kịch để chúng tôi xấu hổ trước mặt toàn bộ giới kinh doanh Thâm Quyến sao?"
Tôi chậm rãi bước lên, đứng đối diện với hai cha con họ. Đôi mắt tôi không còn vẻ dịu dàng, nhẫn nại của một người vợ hiền thục ngày nào, mà chỉ còn sự lạnh lẽo như băng tuyết.
"Bố chồng à, tôi gài bẫy các người sao?" – Tôi cất giọng mỉm cười chua chát. – "Nếu tối qua hai người không lén lút trong phòng làm việc bàn cách chuyển toàn bộ cổ phần của tôi cho người khác, nếu các người không chuẩn bị sẵn bản hợp đồng bẫy tôi ký tối nay, thì bản di chúc này sẽ vĩnh viễn nằm trong két sắt của văn phòng luật sư! Chính sự tham lam và tàn nhẫn của các người đã tự tay kích hoạt án phạt cho chính mình!"
Chu Hạo sụp đổ hoàn toàn. Anh ta tiến lại gần, định nắm lấy tay tôi: "Giai Kỳ... anh... anh bị bố xúi giục thôi! Anh vẫn luôn yêu em mà! Em cho anh một cơ hội giải thích được không? Chúng ta là vợ chồng mà em!"
Tôi dứt khoát hất tay anh ta ra, ánh mắt đong đầy sự ghê tởm: "Vợ chồng? Chu Hạo, khi anh ký tên vào bản hợp đồng tước đoạt sạch sẽ công sức tám năm của tôi, anh có nhớ chúng ta là vợ chồng không? Khi anh cùng bố anh bàn cách đuổi tôi ra khỏi công ty như một con chó, anh có nhớ đến tình nghĩa vợ chồng không?"
Chủ tịch Triệu của Ngân hàng Thương mại lúc này bước tiến lên, sắc mặt vô cùng nghiêm trọng. Ông nhìn Chu Vĩnh Sơn rồi quay sang tôi:
"Cô Tống, nếu đúng như bản di chúc và hồ sơ pháp lý này, khoản vay 200 triệu Nhân dân tệ mà Ngân hàng chúng tôi cấp cho dự án Kim Đế dựa trên sự bảo lãnh tài sản của họ Chu... hiện tại đang rơi vào tình trạng rủi ro cực kỳ nghiêm trọng."
"Chủ tịch Triệu! Xin ông nghe tôi giải thích!" – Chu Vĩnh Sơn hoảng hốt níu lấy tay Chủ tịch Triệu. – "Chuyện này là hiểu lầm nội bộ gia đình thôi! Chúng tôi sẽ giải quyết ngay..."
"Không có hiểu lầm nào ở đây cả, Chủ tịch Triệu." – Tôi cắt ngang lời Chu Vĩnh Sơn, lấy từ trong xắc tay ra một tập tài liệu khác. – "Với tư cách là Cổ đông lớn nhất sở hữu 51% cổ phần và là chủ sở hữu hợp pháp của quyền sử dụng đất, tôi chính thức tuyên bố: Đơn phương chấm dứt hợp tác với Tập đoàn Chu Thị! Đồng thời, tôi yêu cầu Ngân hàng Thương mại lập tức đóng băng toàn bộ tài khoản dự án do họ Chu quản lý để tiến hành kiểm toán độc lập!"
"Tống Giai Kỳ! Cô muốn dồn chúng tôi vào đường cùng sao?!" – Chu Vĩnh Sơn gào lên, lồng ngực phập phồng dữ dội rồi bất ngờ ôm lấy tim, ngã khuỵu xuống sàn nhà.
Sảnh tiệc trở nên hỗn loạn. Chu Hạo hoảng loạn đỡ lấy cha mình, vừa khóc vừa gào thét gọi cấp cứu. Nhưng không một ai trong sảnh tiệc bước lại gần giúp đỡ họ. Những đối tác từng vây quanh nịnh hót cha con họ Chu nay đều lùi lại phía sau, ánh mắt đầy sự lạnh lùng và coi thường.
Tôi đứng đó, khoanh tay nhìn cảnh tượng thảm hại của gia đình họ Chu. Sự trả thù này không phải do tôi tàn nhẫn, mà là cái giá phải trả cho những kẻ xem thường tình nghĩa, lấy sự chân thành của người khác làm công cụ để trục lợi.
CHƯƠNG 3: BÌNH MINH MỚI TRÊN ĐỈNH KIM ĐẾ
Một tuần sau sự cố tại dạ tiệc, Khách sạn Kim Đế chính thức mở cửa đón đợt khách đầu tiên, nhưng dưới một diện mạo hoàn toàn mới.
Tên gọi cũ vẫn được giữ nguyên, nhưng toàn bộ bộ máy điều hành đã được thay máu. Tập đoàn Chu Thị hoàn toàn bị gạt ra khỏi dự án. Vì hành vi gian dối và nguy cơ phá sản do bị đóng băng tài khoản, các ngân hàng liên tục ép nợ, khiến Chu Vĩnh Sơn phải bán tháo toàn bộ tài sản cá nhân để đền bù hợp đồng. Ông ta nhập viện vì đột quỵ và hiện tại chỉ có thể nằm một chỗ.
Còn Chu Hạo, từ một thiếu gia tập đoàn danh giá, nay phải gánh trên mình khoản nợ khổng lồ. Anh ta liên tục đến tìm tôi tại văn phòng, quỳ gối van xin sự tha thứ, nhưng đáp lại anh ta chỉ là đơn ly hôn do luật师 của tôi gửi thẳng đến tòa án.
Sáng hôm nay, ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu sáng toàn bộ tòa nhà kính lấp lánh của Khách sạn Kim Đế. Tôi đứng trên tầng cao nhất của khách sạn, nhìn ra toàn cảnh thành phố Thâm Quyến nhộn nhịp bên dưới.
Luật sư Thẩm bước vào phòng làm việc, đặt lên bàn tôi một xấp tài liệu đã được hoàn tất thủ tục:
"Cô Tống, tòa án đã chính thức thụ lý đơn ly hôn. Toàn bộ tài sản thuộc về cô theo di chúc của cụ Tống đã được bảo vệ hoàn toàn. Bên phía Chu Hạo không có khả năng tài chính để theo đuổi vụ kiện, họ đã ký vào bản thỏa thuận ly hôn đơn phương."
Tôi nhận lấy tập hồ sơ, lướt qua dòng chữ ký gượng gạo, run rẩy của Chu Hạo ở trang cuối. Trong lòng tôi không còn một chút gợn sóng, không có sự oán giận, cũng chẳng có chút tiếc nuối nào.
"Cảm ơn cô, Luật sư Thẩm. Nếu không có sự chuẩn bị chu đáo của văn phòng luật, có lẽ tôi đã bị họ nuốt chửng mà không còn mảnh xương." – Tôi chân thành nói.
Luật sư Thẩm mỉm cười, nhìn tôi với ánh mắt thán phục: "Cô Tống quá lời rồi. Sự thật là do cụ Tống quá thương cô, và chính cô cũng đủ tỉnh táo, bản lĩnh để không bị tình cảm làm mờ mắt. Một người phụ nữ vừa có tài năng, vừa có sự quyết đoán như cô, xứng đáng sở hữu tất cả những điều này."
Sau khi Luật sư Thẩm rời đi, tôi bước ra ban công. Làn gió biển Thâm Quyến thổi qua, mang theo hương vị tươi mát và tự do.
Tám năm qua, tôi đã sống trong một giấc mộng do chính mình tự dệt nên, tin rằng sự hy sinh thầm lặng sẽ đổi lại được sự trân trọng. Nhưng thực tế nghiệt ngã đã dạy cho tôi một bài học đắt giá: Trong thế giới của những kẻ tham lam, sự khiêm nhường và nhẫn nại của bạn chỉ là bàn đạp để chúng chà đạp lên.
Bây giờ, mây đen đã tan đi. Mảnh đất này, tòa nhà này, và cả tương lai phía trước... hoàn toàn thuộc về chính tôi.
Tôi lấy chiếc điện thoại ra, bấm số gọi cho trợ lý cá nhân: "Tiểu Lục, thông báo cho toàn thể Ban Giám đốc, đúng 10 giờ sáng nay chúng ta sẽ họp phiên đầu tiên để tái định hướng chiến lược phát triển cho Kim Đế."
"Rõ, Tống Chủ tịch!" – Tiếng trả lời đầy năng lượng của người trợ lý vang lên qua điện thoại.
Tôi cúp máy, mỉm cười rạng rỡ dưới ánh nắng ban mai. Bắt đầu từ hôm nay, tôi không còn là "vợ của Chu Tổng", cũng không còn là "con dâu nhà họ Chu". Tôi là Tống Giai Kỳ – Chủ tịch thực sự của Kim Đế. Cuộc đời mới của tôi, bây giờ mới chính thức bắt đầu.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét