#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Trong phòng tiệc sang trọng của nhà hàng Kim Long tại khu phố cổ Thượng Hải, mùi hương trầm quyện cùng làn khói nóng hổi của nồi lẩu hải sản nghi ngút tỏa ra khắp căn phòng. Đáng lẽ ra, đây phải là một buổi họp mặt dòng họ ấm cúng nhân kỷ niệm ba mươi năm ngày cưới của bố mẹ chồng tôi. Hơn hai mươi người đại diện cho hai họ Nguyễn và Trần đều có mặt đông đủ, tiếng cụng ly leng keng cùng những lời chúc tụng khách hoa vang lên không ngớt.
Tôi – Lục Nhược Băng, người con dâu ngoan hiền trong mắt họ tộc suốt tám năm qua – đang im lặng múc từng vá súp yến chia vào bát cho các vị phụ huynh. Tám năm làm dâu nhà họ Trần, tôi gác lại sự nghiệp kiến trúc sư đầy triển vọng để lui về làm hậu phương vững chắc cho Trần Hạo. Dưới sự vun vén của tôi, công ty truyền thông của anh ta từ một văn phòng nhỏ nay đã vươn lên thành một doanh nghiệp có tiếng tại Thượng Hải. Trong mắt mọi người, tôi là một người vợ hoàn hảo: chu đáo, nhẫn nại và luôn giữ kẽ.
Thế nhưng, sự bình yên giả tạo ấy đã vĩnh viễn bị xé nát vào khoảnh khắc Lâm Tuyết bước vào.
Lâm Tuyết là trợ lý riêng mà Trần Hạo mới tuyển dụng một năm trước. Cô ta xuất hiện trong bộ váy ôm sát màu đỏ đô vô cùng nổi bật, mái tóc uốn lượn sóng buông lơi trên bờ vai trần. Sự xuất hiện không mời mà đến của cô ta khiến tiếng nói cười trong phòng tiệc đột ngột lắng xuống. Trần Hạo ngồi bên cạnh tôi lập tức biến sắc, ly rượu trong tay anh ta chao nghiêng, sóng sánh làm tràn vài giọt lên mặt bàn khăn phủ trắng tinh.
"Lâm Tuyết? Sao cô lại đến đây?" – Trần Hạo hạ thấp giọng, ánh mắt hốt hoảng nhìn quanh.
Mẹ chồng tôi nhíu mày, buông đũa xuống vẻ không hài lòng: "Tiểu Hạo, đây là tiệc gia đình, sao lại để nhân viên vô lễ tự ý tìm đến thế này?"
Lâm Tuyết không hề bối rối. Cô ta mỉm cười nhẹ nhàng, bước thong dong đến bên cạnh ghế của Trần Hạo. Trước ánh mắt kinh ngạc của hai bên họ hàng, cô ta chậm rãi đưa bàn tay đeo chiếc nhẫn kim cương đắt giá – chiếc nhẫn mà tôi từng thấy trong hóa đơn thanh toán của Trần Hạo tháng trước – vuốt ve vòm bụng vẫn còn tương đối phẳng lỳ của mình.
Gương mặt cô ta rạng rỡ một nụ cười đắc ý, ánh mắt tràn đầy sự khiêu khích chĩa thẳng về phía tôi:
"Cháu xin lỗi vì đã làm phiền không khí gia đình. Nhưng hôm nay, cháu đến đây là để báo một tin vui lớn với hai bác và toàn thể dòng họ. Trong bụng cháu lúc này... đang mang giọt máu của anh Trần Hạo. Đứa trẻ đã được hơn tám tuần tuổi rồi."
Oanh!
Cả căn phòng bùng nổ trong một cơn địa chấn ngầm. Những tiếng hít sâu đầy kinh ngạc vang lên đồng loạt. Mẹ chồng tôi trợn tròn mắt, đánh rơi cả chiếc thìa sứ xuống sàn nhà vỡ tan tành. Bố tôi – một nhà giáo già liêm khiết – đập mạnh tay xuống bàn, tức giận đến mức toàn thân run rẩy: "Trần Hạo! Rốt cuộc là có chuyện gì thế này? Con gái tôi đã vì cái nhà này mà hy sinh biết bao nhiêu, sao anh dám..."
Trần Hạo mặt cắt không còn một giọt máu. Anh ta bật dậy, giơ tay định tát Lâm Tuyết: "Cô cút ngay! Cô bị điên rồi à? Ai cho phép cô đến đây nói lung tung?"
Lâm Tuyết không hề sợ hãi, cô ta ưỡm ngực tiến lên một bước, giọng nói vang vọng khắp khán phòng: "Em không nói lung tung! Kết quả siêu âm và xét nghiệm ADN từ tế bào thai nhi trong máu mẹ vẫn còn nằm trong túi xách của em đây! Anh Hạo, anh không thể nhẫn tâm với con của chúng ta được! Bác gái, bác chẳng phải luôn mong có cháu đích tôn sao? Đứa bé này chính là con trai của nhà họ Trần!"
Đó chính là đòn giáng quyết định. Lâm Tuyết biết rõ huyệt yếu của nhà họ Trần. Tám năm qua, việc tôi chưa sinh được con luôn là cái gai trong lòng mẹ chồng. Bà nhìn chằm chằm vào bụng Lâm Tuyết, ánh mắt phẫn nộ ban đầu đột nhiên dao động, xen lẫn một sự bối rối và khao khát không che giấu nổi.
Mọi người trong phòng bắt đầu xì xầm, bàn tán xôn xao. Mọi ánh mắt hướng về phía tôi: thương hại có, mỉa mai có, coi thường có. Họ chờ đợi tôi sẽ nổi cơn đình công, gào khóc, lao vào xé rách mặt cô nhân tình hay tát vào mặt người chồng bội bạc.
Trần Hạo nhìn tôi với ánh mắt van xin: "Nhược Băng, em nghe anh giải thích... chuyện này chỉ là tai nạn... anh..."
Thế nhưng, tôi không hề khóc, cũng chẳng hề run rẩy. Tôi chậm rãi đặt chiếc vá múc súp xuống đĩa sứ. Sự im lặng của tôi lạnh lẽo đến mức khiến nụ cười trên môi Lâm Tuyết dần khựng lại. Tâm trí tôi lúc này trống rỗng nhưng lại vô cùng tỉnh táo. Tám năm thanh xuân, những đêm thức trắng làm sổ sách cho công ty anh ta, những lần cam chịu sự hắt hủi của mẹ chồng... tất cả hiện về như một bộ phim trắng đen. Và bộ phim đó, đã đến lúc phải hạ màn.
Tôi đứng dậy, chỉnh lại nếp gấp trên chiếc áo sơ mi lụa, nhẹ nhàng nói: "Mọi người cứ tự nhiên dùng bữa. Tôi vào phòng nghỉ lấy chút đồ."
Trần Hạo ngơ ngác nhìn tôi: "Nhược Băng... em đi đâu?"
Tôi không đáp, bước đi thong thả về phía phòng nghỉ riêng mà chúng tôi đã đặt trước tại nhà hàng. Mở chiếc vali cá nhân, tôi dùng chìa khóa nhỏ mở chiếc hộp mật mã bằng thép, lấy ra một chiếc phong bì giấy kraft màu nâu đã được niêm phong bằng keo dán cẩn thận từ ba tháng trước.
Chiếc phong bì này nhẹ hẫng, nhưng nó chứa đựng sức nặng của sự trả thù mà tôi đã âm thầm chuẩn bị suốt một thời gian dài.
Tôi quay trở lại phòng tiệc. Không khí vẫn căng như dây đàn. Lâm Tuyết đang đứng tựa vào lòng Trần Hạo, vẻ mặt bới lông tìm vết đầy kiêu ngạo, còn Trần Hạo thì lúng túng đẩy cô ta ra nhưng không dứt khoát.
Tôi bước đến trước bàn ăn, trước sự chứng kiến của hơn hai mươi con người, nhẹ nhàng đặt chiếc phong bì màu nâu xuống chính giữa chiếc mâm quay bằng kính.
Rắc.
Tiếng phong bì va chạm nhẹ với mặt kính ngân vang rõ rệt.
Nụ cười đắc ý trên môi Lâm Tuyết lập tức tắt ngấm khi mắt cô ta chạm phải dòng chữ viết tay bằng mực đen ở góc phong bì: "Bệnh viện Nhân dân Số 1 Thượng Hải – Hồ sơ bệnh án bảo mật".
"Cô... cô lấy cái này ở đâu ra?" – Giọng Lâm Tuyết đột nhiên run lên một cách bất thường.
Tôi không trả lời cô ta, chỉ nhìn sang Trần Hạo và nói bằng giọng thản nhiên nhất có thể: "Trần Hạo, anh không tò mò muốn biết trong này có gì sao? Hoặc là... cô Lâm đây muốn tự mình đọc cho toàn thể gia đình hai bên cùng nghe?"
Chỉ vài giây sau khi nhìn thấy con dấu niêm phong bị xé mở một góc, toàn thân Lâm Tuyết bắt đầu run rẩy gạt phắt đi. Gương mặt trang điểm cầu kỳ của cô ta biến dạng vì sợ hãi, mồ hôi hột rịn ra trên trán. Sự tự tin, kiêu ngạo ban nãy hoàn toàn sụp đổ.
Và câu thú nhận lộn xộn, đứt quãng bật ra từ miệng cô ta ngay sau đó đã khiến toàn bộ người nhà họ Trần và họ Nguyễn hoàn toàn chết lặng...
CHƯƠNG 2: BỨC MÀN BỊ XÉ NÁT VÀ CÂU THÚ NHẬN ĐẦY TỦY HỔ
"Không! Không được mở ra! Đừng mở!"
Lâm Tuyết chao đảo lao về phía trước, hai tay hoảng loạn định chộp lấy chiếc phong bì trên bàn. Nhưng anh trai tôi – Lục Quốc Phong – đã nhanh tay hơn. Anh bước tới, đập mạnh tay xuống bàn ngăn cô ta lại, đồng thời cầm chiếc phong bì lên trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.
"Cô Lâm, cô làm cái gì mà hoảng hốt thế?" – Anh tôi gằn giọng, ánh mắt sắc lẹm nhìn cô ta. – "Chẳng phải cô vừa tuyên bố đứa bé trong bụng cô là cháu đích tôn nhà họ Trần sao? Nếu danh chính ngôn thuận, sao lại sợ một chiếc phong bì?"
Lâm Tuyết ngã khuỵu xuống chiếc ghế bên cạnh, hai tay ôm lấy mặt, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Gương mặt cô ta cắt không còn một giọt máu, sự hung hăng đắc ý ban nãy đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự hoảng loạn tột cùng của một kẻ bị dồn vào chân tường.
Trần Hạo nhìn biểu cảm của Lâm Tuyết, trong lòng bất giác dấy lên một điềm báo chẳng lành. Anh ta nuốt nước bọt, lắp bắp hỏi tôi: "Nhược Băng... trong phong bì đó... rốt cuộc là cái gì?"
Tôi chậm rãi ngồi xuống ghế của mình, thong thả rót một tách trà hoa cúc, nhấp một ngụm nhỏ rồi ngước mắt nhìn anh ta: "Trần Hạo, sáu tháng trước, anh nói với em rằng anh phải đi công tác ở Bắc Kinh một tuần để đàm phán hợp đồng. Nhưng thực chất, anh đã cùng Lâm Tuyết đi nghỉ dưỡng ở Tam Á. Anh có nhớ không?"
Trần Hạo giật thót người, cúi gập đầu không dám đối diện với ánh mắt của tôi.
"Em biết hết. Em biết cả việc anh đã lén rút năm trăm ngàn Tệ từ tài khoản chung của vợ chồng mình để mua cho cô ta chiếc xe Mercedes," – Tôi tiếp tục, giọng điệu thản nhiên như đang kể chuyện của ai khác. – "Nhưng em không đánh ghen, không làm ầm ĩ. Bởi vì em muốn biết, người phụ nữ mà anh phản bội vợ để yêu thương, rốt cuộc là loại người như thế nào."
Tôi ra hiệu cho anh trai mình. Anh Quốc Phong gật đầu, rút từ trong phong bì ra một tập tài liệu dày cùng vài tấm ảnh chụp sắc nét, ném thẳng vào mặt Trần Hạo.
Những tấm ảnh văng tung tóe trên mặt bàn ăn. Bố chồng tôi tò mò cúi xuống nhặt một tấm lên, vừa nhìn thấy, mắt ông đã trợn ngược, ngực phập phồng dữ dội vì tức giận.
Đó là những bức ảnh chụp Lâm Tuyết vào các khoảng thời gian khác nhau trong vòng ba tháng qua. Trong ảnh, cô ta không chỉ thân mật với một mình Trần Hạo, mà còn ôm thắm thiết hai người đàn ông trung niên khác – một người là Vương Tổng, đối thủ cạnh tranh trực tiếp của công ty Trần Hạo, và người kia là một quản lý quán bar nổi tiếng tại khu Tân Thiên Địa.
"Cái... Cái gì thế này?!" – Mẹ chồng tôi hét lên, tay chỉ vào những tấm ảnh. – "Cô... cô là loại phụ nữ gì thế này?"
Trần Hạo như bị sét đánh ngang tai. Anh ta vội vã vơ lấy đống ảnh, mắt dán chặt vào những hình ảnh ân ái của Lâm Tuyết với người đàn ông khác. Đầu óc anh ta quay mòng mòng: "Lâm Tuyết! Chuyện này là sao? Cô... cô dám cắm sừng tôi?"
Nhưng trò hay vẫn chưa dừng lại ở đó. Anh tôi rút ra tờ giấy quan trọng nhất từ trong hồ sơ – Báo cáo kiểm tra y tế và ADN.
"Trần Hạo, anh đọc to tờ giấy này cho mẹ anh nghe đi!" – Anh trai tôi gằn giọng ra lệnh.
Trần Hạo run rẩy nhận lấy tờ giấy. Khi ánh mắt anh ta lướt qua những dòng chữ chuyên môn của bệnh viện, toàn bộ cơ thể anh ta bỗng nhiên hóa đá.
"Kết quả xét nghiệm di truyền thai nhi... Tỷ lệ tương thích ADN giữa thai nhi và mẫu thử của Trần Hạo... là 0%." – Trần Hạo đọc từng chữ, giọng nói méo xệch đi vì shock.
Anh ta ngước lên, ánh mắt dại đi nhìn Lâm Tuyết: "0%? Không thể nào... Cô nói đứa bé này là của tôi mà? Cô nói kết quả xét nghiệm ADN trong túi cô khẳng định nó là con tôi?!"
Lâm Tuyết lúc này đã khóc lóc thảm thiết, quỳ gối xuống sàn nhà trước mặt mọi người. Sự kiêu ngạo của kẻ thứ ba sụp đổ hoàn toàn. Trong cơn hoảng loạn và sợ hãi trước những bằng chứng không thể chối cãi, cô ta bật gào lên câu thú nhận khiến toàn bộ phòng tiệc hoàn toàn chết lặng:
"Em xin lỗi! Anh Hạo, em xin lỗi! Đứa bé... đứa bé không phải của anh! Nó... nó là của Vương Tổng!"
Bốp!
Trần Hạo không kềm chế được nữa, giơ tay tát một cú trời đánh vào mặt Lâm Tuyết, khiến cô ta ngã ngửa ra sàn.
"Con đĩ! Cô dám lừa tôi?!" – Trần Hạo gầm lên như một con thú bị thương.
"Là do Vương Tổng ép em!" – Lâm Tuyết vừa ôm mặt khóc vừa gào lên trong cay đắng, phơi bày toàn bộ sự thật dơ bẩn. – "Ông ta hứa nếu em gài bẫy được anh, lấy được hồ sơ đấu thầu dự án Đông Hải của công ty anh, ông ta sẽ cho em một triệu Tệ và mua nhà cho em! Nhưng khi em có thai, ông ta lại không nhận! Em... em không còn cách nào khác! Em biết anh thích có con trai, em biết nhà anh đang giục cháu, nên em mới làm giả kết quả xét nghiệm ADN để ép anh ly hôn với chị Nhược Băng! Em muốn gả vào nhà họ Trần để có người đổ vỏ và gánh nợ giúp em!"
Toàn bộ phòng tiệc rơi vào một khoảng trống im lặng rợn người.
Chủ nhân của đứa trẻ không phải là Trần Hạo. Cô nhân tình mà anh ta cưng chiều, vì cô ta mà phản bội người vợ tào khang, thực chất chỉ xem anh ta là một con lừa ngốc nghếch để đổ vỏ, thậm chí còn là kẻ tay trong ăn cắp bí mật kinh doanh của công ty anh ta cho đối thủ!
Mẹ chồng tôi nghe xong câu thú nhận thì ngửa đầu ra sau, suýt nữa thì xỉu tại chỗ. Bố chồng tôi chỉ biết đập bàn thét lên: "Nghiệt xúc! Đúng là nghiệt xúc mà!"
Trần Hạo đứng chết trân tại chỗ, gương mặt biến dạng vì sự nhục nhã tột cùng. Anh ta quay sang nhìn tôi, người vợ vẫn đang thản nhiên ngồi uống trà, không một mảy may biến động cảm xúc. Lúc này, anh ta mới nhận ra mình đã rơi vào một cái bẫy hoàn hảo do chính mình và cô nhân tình tạo ra, còn tôi – người quản trò lặng lẽ – đã nắm giữ toàn bộ quân bài tẩy trong tay từ lâu.
"Nhược Băng..." – Trần Hạo quỳ thụp xuống trước mặt tôi, giọng nói run rẩy van xin. – "Anh sai rồi... Anh bị nó lừa... Nhược Băng, xin em hãy cứu anh, cứu công ty..."
Tôi cúi xuống nhìn anh ta, ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết mùa đông Thượng Hải.
CHƯƠNG 3: CUỘC TỔNG TẤN CÔNG VÀ SỰ TỰ DO HOÀN HẢO
Tôi đứng dậy, lùi lại một bước để tránh bàn tay đang cố níu lấy vạt áo tôi của Trần Hạo. Ánh mắt tôi lướt qua gương mặt thảm hại của anh ta, rồi nhìn sang mẹ chồng tôi – người vừa mới được người thân vuốt ngực cho tỉnh lại.
"Trần Hạo, anh nghĩ rằng kịch hay đến đây là hết rồi sao?" – Tôi mỉm cười, một nụ cười chua chát nhưng đầy uy quyền.
Tôi rút từ trong phong bì ra tập tài liệu cuối cùng – một xấp hồ sơ pháp lý dày cộp do Luật师 sư riêng của tôi chuẩn bị.
"Ba tháng trước, khi phát hiện ra anh lén lút qua lại với Lâm Tuyết và có dấu hiệu tuồn tài sản gia đình ra ngoài, em đã thuê thám tử tư và kiểm toán viên độc lập," – Tôi bình tĩnh lên tiếng, giọng nói vang rõ từng từ trong phòng tiệc. – "Và em đã phát hiện ra một điều rất thú vị. Lâm Tuyết không chỉ lừa anh về đứa trẻ, mà cô ta đã thành công chuyển nhượng hai hợp đồng lớn của công ty anh sang cho công ty của Vương Tổng. Hiện tại, công ty truyền thông Trần Thị của anh thực chất chỉ là một cái vỏ rỗng đang gánh khoản nợ ngân hàng lên đến tám triệu Tệ."
"Cái gì?!" – Trần Hạo bật dậy như bị điện giật, mắt trợn ngược. – "Tám triệu Tệ? Mấy hợp đồng đó..."
"Mấy hợp đồng đó đã bị cô ta giả mạo chữ ký của anh để sang tên từ tháng trước rồi," – Tôi bồi thêm một đòn chí mạng. – "Vì anh quá tin tưởng cô ta, giao toàn bộ con dấu và tài khoản công ty cho cô ta quản lý, nên giờ đây anh phải tự mình gánh chịu hậu quả."
Trần Hạo quay sang nhìn Lâm Tuyết với ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống cô ta. Lâm Tuyết lúc này chỉ biết thu mình lại một góc, khóc lóc không thành tiếng. Cô ta biết, lần này mình không chỉ mất tất cả mà còn đối mặt với án tù vì tội lừa đảo và chiếm đoạt tài sản.
Mẹ chồng tôi run rẩy bò đến nắm lấy tay tôi, giọng nghẹn ngào, van lăm: "Nhược Băng... Băng Băng à! Con là đứa con dâu ngoan nhất của mẹ! Con thông minh, con có năng lực... Con mau nghĩ cách cứu Tiểu Hạo, cứu cái nhà này đi con! Mẹ biết con vẫn còn yêu nó mà, đúng không? Chuyện con cái sau này từ từ tính, mẹ không giục nữa... Con hãy giúp nó qua cơn nạn này đi!"
Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt – người mà suốt tám năm qua chưa từng trao cho tôi một nụ cười ấm áp, người luôn coi tôi như một cỗ máy không biết đẻ và liên tục gây áp lực tinh thần cho tôi. Giờ đây, khi đối mặt với sự sụp đổ, bà ta mới nhớ đến giá trị của tôi.
Tôi nhẹ nhàng nhưng dứt khoát gạt tay bà ta ra.
"Bác gái, bác nhầm rồi." – Tôi đổi cách xưng h呼, giọng nói lạnh xa xăm. – "Tám năm qua, cháu đã cống hiến trọn vẹn cho nhà họ Trần. Cháu coi anh Hạo là tất cả, coi hai bác như cha mẹ ruột. Nhưng những gì cháu nhận lại được là sự phản bội trắng trợn của anh ta và sự hắt hủi lạnh lùng của bác. Sự kiên nhẫn và tình yêu của cháu đã chết kể từ ngày anh ta dắt cô ta đi du lịch bằng tiền của cháu."
Tôi quay sang nhìn Trần Hạo, rút ra tờ Đơn xin ly hôn đã có sẵn chữ ký của tôi.
"Trần Hạo, đây là Đơn xin ly hôn. Tàn dư tài sản của công ty, bao gồm căn nhà đứng tên chung của chúng ta, em đã nộp đơn xin phân chia tài sản lên Tòa án nhân dân quận Từ H汇. Vì anh là bên có lỗi hoàn toàn trong việc ngoại tình và làm thất thoát tài sản, toàn bộ tài sản còn lại sẽ thuộc về em để đền bù tổn thất tinh thần và khoản vốn ban đầu gia đình em đầu tư vào công ty. Anh sẽ phải tự mình gánh khoản nợ tám triệu Tệ kia."
"Nhược Băng! Em không thể ác như thế được!" – Trần Hạo gào lên trong tuyệt vọng. – "Anh là chồng em mà! Em đẩy anh vào đường cùng sao?"
"Là anh tự đẩy mình vào đường cùng, Trần Hạo," – Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, không một chút gợn sóng. – "Anh chọn nếm mùi vị của sự phản bội, thì anh phải trả giá cho sự ngu ngốc của mình. Từ giây phút này trở đi, chúng ta không còn liên quan gì đến nhau nữa."
Tôi quay người lại, cúi đầu chào bố mẹ tôi: "Bố, mẹ, anh trai... chúng ta đi thôi. Tiệc ở đây kết thúc rồi."
Bố tôi nhìn tôi với ánh mắt tự hào và thương xót, ông gật đầu: "Được, con gái. Về nhà thôi con. Nhà chúng ta luôn đón chào con."
Tôi bước đi thong dong ra khỏi phòng tiệc của nhà hàng Kim Long. Phía sau lưng tôi, tiếng chửi rủa, tiếng khóc lóc gào thán của Trần Hạo, tiếng ngất xỉu hỗn loạn của mẹ chồng tôi và tiếng van xin của Lâm Tuyết tạo thành một bản nhạc hỗn loạn, thảm hại. Nhưng tất cả những âm thanh đó đã không còn chạm được vào tâm trí tôi nữa.
Gió đêm Thượng Hải thổi qua, mang theo cái lạnh man mát của dòng sông Hoàng Phố. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí trong lành tràn ngập lồng ngực. Tám năm giam cầm trong một cuộc hôn nhân giả tạo, gánh chịu những bất công và tổn thương, cuối cùng tôi đã tự tay đập tan xiềng xúc.
Tôi lấy chiếc điện thoại trong túi ra, bật màn hình lên và bấm nút chặn toàn bộ số điện thoại của nhà họ Trần. Tự do chưa bao giờ ngọt ngào đến thế. Đằng sau lưng tôi là đống đổ nát của những kẻ dối trá, còn trước mắt tôi... là một con đường rộng mở, rực rỡ ánh đèn của một cuộc đời mới – cuộc đời mà tôi hoàn toàn làm chủ.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét