Min menu

Pages

Chị dâu trước mặt cả nhà hất tung mâm cơm tôi nấu rồi mắng tôi là thứ đàn bà ăn bám, sống trong nhà họ mà không biết sinh con trai… Chồng tôi ngồi bên cạnh còn lạnh lùng bảo tôi nên học chị dâu mà biết điều. Đêm đó, tôi vô tình nghe thấy họ bàn chuyện bán căn biệt thự và đuổi tôi ra ngoài sau khi đứa con trong bụng chào đời. Tôi không khóc, chỉ lặng lẽ mở ngăn kéo lấy ra bản hợp đồng mà họ chưa từng biết đến... Sáng hôm sau, cả gia đình chết lặng khi luật sư tuyên bố căn biệt thự đã thuộc quyền sở hữu của tôi từ nhiều năm trước.

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



CHƯƠNG 1: MÂM CƠM ĐỔ VỠ VÀ ÂM MƯU TRONG ĐÊM

Tiếng gốm sứ vỡ tan chát chúa vang lên khắp phòng ăn rộng lớn của căn biệt thự hai tầng tại khu Thượng Hải. Mâm cơm tối với đầy đủ các món ăn do chính tay tôi tỉ mỉ chuẩn bị suốt ba tiếng đồng hồ bị hất tung, thức ăn nóng hổi văng tung tóe lên mặt sàn đá hoa cương đắt tiền.

— Loại đàn bà ăn bám! Ăn nhờ ở đậu trong nhà họ Lâm chúng tôi mà không biết xấu hổ! — Tần Tuyết, chị dâu tôi, đứng phắt dậy. Chị ta khoanh tay trước ngực, đôi mắt tô vẽ xếch ngược lên đầy sự coi thường, giọng nói chua ngoa như xé rách bầu không khí — Nhìn lại bản thân cô xem, từ ngày về làm dâu cái nhà này cô làm được cái trò trống gì? Đến một mụn con trai nối dõi cho dòng họ Lâm cũng không sinh nổi!

Nước canh nóng bắn vào mu bàn tay tôi, rát bỏng, nhưng nỗi đau trên da thịt chẳng thể so sánh được với sự lạnh lẽo đang cuộn trào trong lồng ngực. Mẹ chồng tôi ngồi ở vị trí chủ tọa, thong thả dùng khăn giấy lau mép, ánh mắt dửng dưng như thể việc đứa con dâu trưởng nhục mạ đứa con dâu thứ là một lẽ tự nhiên.

Tôi từ từ ngẩng đầu nhìn sang Lâm Phong — người chồng đã chung sống cùng tôi suốt bốn năm qua. Hắn ngồi ngay bên cạnh tôi, gương mặt điềm nhiên không một chút gợn sóng. Hắn thong thả gắp một miếng thịt còn sót lại trên đĩa chưa bị hất văng, thản nhiên thả vào miệng rồi buông một câu lạnh ngắt:

— Chị dâu nói không sai đâu, Nhược Vân. Em nên học hỏi chị dâu mà biết điều một chút. Chị ấy vừa sinh cho anh trai một đứa cháu trai đích tôn, còn em thì sao? Mấy năm nay chỉ biết ở nhà tiêu tiền của tôi. Đã không sinh được con trai lại còn làm ra mấy cái món ăn dở tệ này.

— Tiêu tiền của anh? — Tôi khẽ mỉm cười, nụ cười đắng ngắt — Lâm Phong, anh thực sự nghĩ bốn năm qua anh là người nuôi sống cái nhà này sao?

— Cô cãi cái gì?! — Tần Tuyết đập mạnh tay xuống bàn, chỉ thẳng mặt tôi — Không có Lâm Phong đi làm kiếm tiền gánh vác, cô tưởng cô được sống trong căn biệt thự triệu đô này chắc? Loại phụ nữ mặt dày! Đang mang thai thì lo mà ngoan ngoãn dưỡng thai, sinh ra đứa con gái rồi biến đi cho sạch mắt!

Tôi siết chặt nắm tay, nhẹ nhàng đặt tay lên vùng bụng hơi nhô lên của mình. Tôi đang mang thai tháng thứ năm. Bác sĩ nói đó là một bé gái. Và kể từ ngày kết quả siêu âm được đem về nhà, thái độ của toàn bộ nhà họ Lâm dành cho tôi đã rơi xuống đáy vực thẳm. Chúng xem tôi như một tội đồ của dòng họ, một kẻ ăn bám không biết đẻ.

Tôi không tranh cãi, cũng không tốn một giọt nước mắt nào cho những kẻ trước mặt. Tôi lặng lẽ cúi xuống, nhặt từng mảnh bát vỡ dưới sàn, mặc cho Tần Tuyết và mẹ chồng liên tục buông những lời miệt thị. Lòng tự trọng của tôi bị chà đạp tàn nhẫn, nhưng sự bình tĩnh kỳ lạ lại chiếm lấy tâm trí tôi.

Đêm hôm đó, khoảng mười một giờ khuya.

Tôi cảm thấy khát nước nên lặng lẽ bước ra khỏi phòng ngủ. Khi đi qua phòng làm việc của Lâm Phong ở cuối hành lang, ánh đèn vàng hất qua khe cửa chưa đóng kín. Tiếng thì thầm bàn bạc bên trong khiến bước chân tôi khựng lại.

— Lâm Phong, chú phải quyết đoán lên! — Giọng Tần Tuyết vang lên đầy tính toán — Con Tô Nhược Vân đó bụng ngày một to rồi. Bác sĩ nói chắc chắn là con gái. Chờ nó sinh xong, tống cổ nó ra khỏi nhà ngay lập tức!

— Chị dâu, đuổi cô ta thì dễ, nhưng còn căn biệt thự này... — Giọng Lâm Phong có chút ngập ngừng.

— Chú khờ quá! — Tiếng mẹ chồng tôi xen vào, đầy sự tàn nhẫn — Căn biệt thự này vị trí đắc địa ở Thượng Hải, hiện tại giá thị trường ít nhất cũng phải bốn mươi triệu nhân dân tệ. Đã làm thủ tục bán lại cho bên đầu tư bất động sản chưa?

— Con đã bàn xong với bên môi giới rồi mẹ. — Lâm Phong hạ thấp giọng — Họ đồng ý mua với giá bốn mươi lăm triệu tệ. Chỉ cần đứa bé chào đời, con sẽ làm thủ tục ly hôn, đuổi cô ta ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng. Số tiền bán nhà con sẽ chia cho anh chị một nửa để đầu tư công ty mới, phần còn lại con và mẹ cầm.

— Tốt lắm! — Tần Tuyết cười khoái trá — Cái loại đàn bà nghèo hèn đó tưởng cưới được chú là đổi đời, làm mợ chủ nhà giàu. Để xem đến lúc bị đuổi ra đường với đứa con gái hèn hạ, cô ta sống bằng cái gì!

Tôi đứng ngoài hành lang, sống lưng lạnh ngắt. Tay tôi bấu chặt vào mép tường gạch, lồng ngực phập phồng vì một cơn phẫn nộ cùng cực. Bốn năm qua, tôi giấu kín thân thế, cắn răng nhẫn nại làm một người vợ hiền thục, chăm sóc cái nhà này từng chút một vì nghĩ rằng tình yêu có thể cảm hóa tất cả. Nhưng trong mắt bọn họ, tôi chỉ là một con cừu non ngu ngốc, một công cụ để bọn họ lợi dụng và vắt chanh bỏ vỏ.

Họ muốn bán căn biệt thự này? Họ muốn tôi ra đi với hai bàn tay trắng?

Tôi nhếch môi nở một nụ cười lạnh lẽo. Không khóc, không run rẩy, tôi lặng lẽ xoay người bước về phòng ngủ chính.

Tôi tiến lại gần bàn làm việc, nhẹ nhàng mở ngăn kéo khóa kín ở góc dưới cùng. Rút ra từ bên trong một tập hồ sơ bằng bìa da đen đã phủ một lớp bụi mỏng, tôi mở ra. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, tờ bản hợp đồng sở hữu tài sản cùng con dấu đỏ chói của Sở Tài nguyên và Nhà đất Thượng Hải hiện lên rõ mùng một.

Nhà họ Lâm các người đúng là nằm mộng giữa ban ngày. Căn biệt thự này... chưa từng thuộc về Lâm Phong hay bất kỳ ai trong dòng họ nhà các người!

CHƯƠNG 2: BẢN HỢP ĐỒNG TRONG NGĂN KÉO

Sáng hôm sau, không khí trong nhà họ Lâm có phần nhộn nhịp khác thường. Mẹ chồng tôi ăn mặc sang trọng, Tần Tuyết thì liên tục dùng điện thoại chụp ảnh từng góc trong phòng khách như thể sắp phải chia tay nơi này. Lâm Phong diện bộ âu phục chỉnh tề, gương mặt rạng rỡ sự đắc ý.

Bọn họ không biết rằng, từ tám giờ sáng, tôi đã gửi một tin nhắn ngắn gọn cho luật sư riêng của gia đình tôi — Trần Học Dân, người quản lý toàn bộ tài sản của gia tộc họ Tô tại khu vực phía Nam.

Cả nhà họ Lâm đang ngồi ở sofa phòng khách thưởng trà thì tôi bước xuống cầu thang. Tôi mặc một chiếc váy bầu màu xanh nhạt, gương mặt bình thản đến lạ kỳ.

— Ô kìa, mợ chủ hôm nay dậy muộn thế? — Tần Tuyết bĩu môi, mỉa mai — Chắc đêm qua nằm khóc lóc tủi thân vì bị mắng chứ gì? Tôi nói cho cô biết, làm dâu nhà giàu thì phải biết thân biết phận, đừng có tỏ cái mặt sầu thảm đó ra!

— Nhược Vân, chiều nay tôi có hẹn với đối tác. — Lâm Phong hớp một ngụm trà, không thèm ngẩng đầu nhìn tôi — Chiều nay cô gom dọn bớt đồ đạc cá nhân đi. Sau này sinh xong thì dọn dẹp cho nhanh, tránh làm phiền gia đình tôi.

— Gom đồ đạc? — Tôi thong thả bước đến ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn đối diện bọn họ — Anh muốn tôi dọn đi đâu?

— Đi đâu là việc của cô! — Mẹ chồng tôi hất hàm — Nhà họ Lâm chúng tôi không nuôi loại vô dụng. Cô sinh con gái thì tự đi mà nuôi, chúng tôi không rảnh gánh thêm một miệng ăn!

Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên dồn dập.

Lâm Phong nhíu mày: "Ai đến giờ này nhỉ? Chắc là bên môi giới bất động sản đến xem nhà sớm."

Hắn đứng dậy ra mở cửa. Tuy nhiên, bước vào không phải là nhân viên môi giới, mà là một người đàn ông trung niên mặc âu phục đen lịch lãm, tay cầm chiếc cặp táp bằng da cao cấp, theo sau là hai trợ lý nam lực lưỡng.

— Xin hỏi đây có phải là nơi ở của cô Tô Nhược Vân không? — Luật sư Trần cất giọng nghiêm nghị, ánh mắt quét qua phòng khách.

— Phải, cô ta là vợ tôi. Ông là ai? — Lâm Phong ngơ ngác hỏi.

Tần Tuyết và mẹ chồng tôi cũng tò mò đứng dậy bước ra. Luật sư Trần phớt lờ thái độ của bọn họ, ông đi thẳng về phía tôi, cúi gập người 90 độ một cách vô cùng kính cẩn:

— Chào Đại tiểu thư. Tôi đã mang đầy đủ giấy tờ tờ khai gốc và văn bản xác minh chủ sở hữu theo đúng yêu cầu của cô.

Hành động của Luật sư Trần khiến cả nhà họ Lâm ngơ ngác. Lâm Phong bật cười nhạt:

— Đại tiểu thư cái gì chứ? Ông nhầm người rồi à? Cô ta chỉ là một đứa con gái nghèo ở nông thôn lên Thượng Hải làm thuê thôi!

Luật sư Trần từ tốn mở cặp táp, lấy ra một xấp tài liệu có đóng dấu đỏ chói của cơ quan pháp lý nhà nước, đặt mạnh lên mặt bàn đá giữa phòng khách.

— Tôi xin tự giới thiệu, tôi là Trần Học Dân, luật sư trưởng của Tập đoàn Tài chính Tô Thị. Hôm nay tôi đến đây đại diện cho Đại tiểu thư Tô Nhược Vân để làm rõ quyền sở hữu căn biệt thự này.

— Tô Thị? Tập đoàn Tô Thị hàng đầu Thượng Hải sao? — Tần Tuyết biến sắc, nhưng ngay lập tức bĩu môi — Ông đừng có lừa đảo! Nó mà là tiểu thư Tô Thị thì sao phải sống nhẫn nhịn ở cái nhà này? Với lại, căn biệt thự này là tài sản của gia đình họ Lâm chúng tôi!

— Tài sản của nhà họ Lâm? — Tôi cất giọng, nụ cười trên môi đầy sự giễu kẹt — Lâm Phong, anh thực sự tin rằng căn biệt thự này do anh mua sao?

Gương mặt Lâm Phong bắt đầu tái nhợt. Hắn nhớ lại bốn năm trước, khi hắn muốn mua căn biệt thự này nhưng thiếu tiền cọc, chính tôi đã "tình cờ" giới thiệu cho hắn một chủ nhà chịu bán lại với giá rẻ múa cho bằng một phần ba giá thị trường, và toàn bộ thủ tục sang tên đều do một công ty ủy thác thực hiện.

Luật sư Trần thong thả cầm tờ bản hợp đồng lên, cất giọng đọc to từng chữ trước mặt toàn thể gia đình nhà họ Lâm:

— Căn biệt thự số 88 khu Cẩm Tú, Thượng Hải, đã được đăng ký đứng tên duy nhất của cô Tô Nhược Vân từ sáu năm trước — tức là hai năm trước khi cô Tô kết hôn với ông Lâm Phong. Toàn bộ tiền mua nhà được chi trả 100% từ quỹ cá nhân của cô Tô. Ông Lâm Phong chỉ là người đứng tên tạm thời trên hợp đồng quản lý do cô Tô ủy quyền, hoàn toàn KHÔNG CÓ quyền sở hữu, chuyển nhượng hay bán lại!

— Cái gì?! — Mẹ chồng tôi gào lên, mặt cắt không còn một giọt máu — Không thể nào! Cô... cô lừa chúng tôi!

— Lừa? — Tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt từng người bọn họ — Bốn năm qua, tôi vì muốn giữ sĩ diện cho anh, Lâm Phong, nên mới để anh đứng tên quản lý, để anh vênh váo với thiên hạ rằng anh là người có nhà triệu đô ở Thượng Hải. Tôi nhẫn nại vì nghĩ anh yêu tôi. Nhưng các người thì sao? Bàn mưu tính kế đuổi tôi ra khỏi nhà? Bán nhà của tôi để chia nhau tiền?

Lâm Phong run rẩy, đôi chân hắn như không còn sức lực, ngã sụp xuống chiếc ghế sofa:

— Nhược Vân... Em... Em thực sự là tiểu thư họ Tô sao? Sao em chưa từng nói với anh?

— Nói với anh để anh tiếp tục lợi dụng gia đình tôi sao? — Tôi đáp lại bằng giọng lạnh như tiền — Loại người như anh không xứng đáng được biết!

CHƯƠNG 3: SỰ SỤP ĐỔ CỦA NHỮNG KẺ THAM LAM

Bầu không khí trong phòng khách ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Sự kiêu ngạo, chua ngoa của Tần Tuyết và mẹ chồng tôi hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự bàng hoàng và sợ hãi bao trùm.

Tần Tuyết cuống cuồng chạy lại nắm lấy tay tôi, giọng nói thay đổi 180 độ, nịnh hót đến tởm lợm:

— Nhược Vân à... Em dâu ngoan của chị! Chị... chị biết em là người rộng lượng mà! Vừa rồi chị chỉ giỡn chơi thôi! Đều là người một nhà cả, chị dâu miệng xà tâm Phật thôi em đừng chấp nhé!

Tôi lạnh lùng hất tay chị ta ra khiến Tần Tuyết suýt ngã chạng vạng.

— Người một nhà? — Tôi nhìn chị ta — Lúc chị hất mâm cơm vào mặt tôi, mắng tôi là thứ đàn bà ăn bám, mắng con tôi là hèn hạ, chị có coi tôi là người một nhà không?

— Nhược Vân... Anh sai rồi! Anh bị chị dâu và mẹ xúi giục thôi! — Lâm Phong quỳ sụp xuống trước mặt tôi, gạt phăng sự sĩ diện của một người đàn ông, liên tục tát vào mặt mình — Anh yêu em mà Nhược Vân! Cho anh một cơ hội sửa sai! Con chúng ta sắp chào đời rồi, em không thể để con không có bố!

Mẹ chồng tôi lúc này cũng hoảng hốt bấu lấy gấu áo tôi, nước mắt ngắn nước mắt dài:

— Con ơi... Mẹ mù mịt rồi! Mẹ không biết con là thiên kim tiểu thư! Mẹ hứa từ nay về sau sẽ chăm sóc con như bà hoàng, con sinh con gái mẹ cũng thương, sinh cái gì mẹ cũng thương! Xin con đừng đuổi chúng ta đi!

Tôi nhìn ba con người đang quỳ lụy dưới chân mình, trong lòng chỉ cảm thấy một sự ghê tởm sâu sắc. Nếu hôm nay tôi không phải là tiểu thư họ Tô, nếu hôm nay tôi chỉ là một cô gái nghèo không có chỗ dựa, liệu bọn họ có rủ lòng thương mà tha cho hai mẹ con tôi không? Câu trả lời chắc chắn là KHÔNG.

Tôi lùi lại một bước, quay sang nói với Luật sư Trần:

— Luật sư Trần, tiến hành theo đúng kế hoạch.

— Rõ, Đại tiểu thư. — Luật sư Trần gật đầu, lập tức rút ra một xấp tài liệu khác từ trong cặp — Ông Lâm Phong, vì ông đã có hành vi tự ý lập hợp đồng mua bán trái phép tài sản của cô Tô Nhược Vân, chúng tôi đã chính thức nộp đơn tố cáo lên Tòa án Nhân dân tối cao Thượng Hải về tội lừa đảo và chiếm đoạt tài sản. Đồng thời, đây là đơn ly hôn do cô Tô đơn phương yêu cầu.

Lâm Phong trợn tròn mắt, toàn thân run rẩy: "Tố cáo... Tố cáo tôi sao?"

— Chưa hết đâu. — Tôi thong thả cất lời — Công ty xây dựng của anh vốn sống được bốn năm qua là nhờ Tập đoàn Tô Thị âm thầm rót vốn và giao các dự án phụ. Sáng nay, toàn bộ các hợp đồng hợp tác đã bị hủy bỏ. Ngân hàng cũng sẽ tiến hành phong tỏa tài khoản công ty anh để thu hồi khoản nợ mười lăm triệu tệ trong vòng 24 giờ tới.

— Cái gì?! — Lâm Phong gào lên tuyệt vọng, gục ngã hoàn toàn xuống sàn nhà. Công ty của hắn là tất cả sự nghiệp mà hắn tự hào, giờ đây đã hoàn toàn sụp đổ chỉ trong một chớp mắt.

Luật sư Trần quay sang hai trợ lý nam đứng phía sau, ra lệnh bằng giọng điệu đanh thép:

— Trục xuất toàn bộ những người không có tên trong giấy chứng nhận quyền sở hữu ra khỏi căn biệt thự này ngay lập tức. Nếu có hành vi chống đối, cứ gọi cảnh sát đến xử lý theo quy định pháp luật.

— Không! Đây là nhà của chúng tôi! Bọn mày không được đuổi chúng tôi! — Tần Tuyết gào khóc thảm thiết, nhưng lập tức bị vệ sĩ xách tay kéo ra phía cửa.

Mẹ chồng tôi ngất xỉu ngay tại chỗ vì không chịu nổi đả kích, còn Lâm Phong thì như một cái xác không hồn bị đẩy ra ngoài sân. Toàn bộ hành lý của bọn họ bị quăng ra khỏi cánh cổng sắt mạ vàng của căn biệt thự.

Chiều hôm đó, trời Thượng Hải đổ một trận mưa rào ngang qua.

Tôi đứng bên cửa sổ kính sát đất của phòng khách, nhấp một ngụm trà hoa cúc ấm áp. Ngoài cổng, ba người nhà họ Lâm co quắp dưới cơn mưa tầm dã, van xin trong tuyệt vọng nhưng cánh cổng sắt vẫn đóng chặt, kiên cố như một bức tường thành.

Tôi nhẹ nhàng vuốt ve vùng bụng êm ái của mình, cảm nhận được nhịp đập khe khẽ của thiên thần nhỏ bên trong.

— Con gái à, từ nay về sau, chỉ có mẹ và con. Mẹ sẽ mang lại cho con một cuộc sống tốt đẹp nhất, không bao giờ để bất kỳ ai có quyền chà đạp lên mẹ con chúng ta nữa.

Nắng sau mưa bắt đầu hắt qua vòm cây, chiếu sáng cả phòng khách sang trọng. Mọi dơ bẩn, tham lam và độc ác đã bị gột rửa sạch sẽ. Một chương mới trong cuộc đời tôi chính thức bắt đầu.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét