Min menu

Pages

Ngày đầu tiên về làm dâu, tôi cố gắng dậy từ sáng sớm quét dọn nhà cửa, tự tay chuẩn bị từng món ăn cho cả gia đình. Nhưng trong bữa cơm tối, chỉ vì món ăn tôi nấu không hợp khẩu vị, mẹ chồng lập tức đập vỡ chiếc chén, chỉ thẳng vào mặt tôi mắng: “Mẹ cô không biết dạy cô à? Con gái không biết nấu ăn, không biết chăm lo gia đình thì cưới về đây để làm gì?” Tôi chỉ im lặng tháo tạp dề, quay lưng rời khỏi bàn ăn. Không ai ngờ, sáng hôm sau, chính mẹ chồng lại tái mặt cuống cuồng đi tìm tôi và liên tục xin lỗi… chỉ vì phát hiện ra một chuyện mà cả nhà chồng không hề biết.

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



CHƯƠNG 1: BÁT CƠM TỎA KHÓI VÀ LỜI LĂNG MẠ

Trong căn biệt thự cổ kính ở khu phố cổ Tô Châu, không khí bữa cơm tối đầu tiên của gia đình nhà họ Trương ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Mùi hương đậm đà của các món ăn đặc trưng xứ Giang Nam tỏa ra trên chiếc bàn gỗ cẩm lai đắt tiền, nhưng không một ai chạm đũa.

Tôi — Diệp Thư, người vừa bước qua cửa nhà họ Trương với tư cách dâu mới — đứng bên cạnh bàn ăn, đôi tay dính vài vệt dầu mỡ nhẹ nhàng miết chặt mép chiếc tạp dề màu xám. Để chuẩn bị bữa tối này, tôi đã thức dậy từ năm giờ sáng, tỉ mỉ dọn dẹp từng ngóc ngách trong căn nhà rộng hàng trăm mét vuông, rồi cẩn thận lựa chọn từng bó rau, con cá tươi nhất ở chợ sớm để tự tay vào bếp suốt bốn tiếng đồng hồ.

"Choang!"

Tiếng gốm sứ vỡ tan chát chúa vang lên giữa không gian im lặng. Chiếc bát sứ Giang Tây vẽ hoa văn xanh lam bị bà Trương — mẹ chồng tôi — hất văng xuống nền đá hoa cương, vỡ thành hàng chục mảnh vụn. Nước canh sườn hầm củ sen bắn tung tóe lên tà váy lụa đắt tiền của bà và văng cả vào mu bàn chân tôi, rát bỏng.

— Cô nấu cái thứ gì thế này?! — Bà Trương đứng phắt dậy, gương mặt tô vẽ sắc sảo co quắp lại vì giận dữ, ngón tay đeo chiếc nhẫn ngọc bích to bự chỉ thẳng vào mặt tôi — Củ sen thì cứng, nước canh thì nhạt nhẽo như nước rác! Nhà họ Trương chúng tôi là danh gia vọng tộc ở cái đất Tô Châu này, bao đời nay ăn uống cầu kỳ tinh tế, cô mang cái thứ dở hếch này lên bàn cho ai ăn?

— Mẹ... — Chồng tôi, Trương Dật, ngồi bên cạnh vội vàng lên tiếng, nhưng giọng nói yếu ớt đến mức không có một chút lực phản kháng nào — Diệp Thư lần đầu vào bếp nhà mình, chưa quen khẩu vị của mẹ, mẹ từ từ bảo cô ấy...

— Mẹ cái gì mà mẹ?! — Bà Trương quay sang lườm con trai một cái cháy mặt, rồi lại chĩa ánh mắt độc địa về phía tôi — Mẹ cô không biết dạy cô à? Con gái lớn lên không biết nấu ăn, không biết chăm lo gia đình, gạt bỏ hết gia phong lễ nghĩa thì cưới về đây để làm cái gì? Để làm bà hoàng ngồi mát ăn bát vàng chắc?

Lời lăng mạ nhắm thẳng vào người mẹ quá cố của tôi như một lưỡi dao nhọn đâm thấu lồng ngực. Mẹ tôi qua đời từ năm tôi mười lăm tuổi, bà là người phụ nữ dịu dàng nhất trên đời, cặn kẽ dạy tôi từng nết ăn nết ở. Nỗi đau mất mẹ là vết thương sâu nhất trong lòng tôi, vậy mà người phụ nữ trước mặt lại thản nhiên chà đạp lên nó ngay trong ngày đầu tiên tôi làm dâu.

Chị chồng tôi ngồi đối diện thong thả dùng khăn giấy lau mép, bĩu môi bồi thêm một câu:

— Đúng đấy em trai, chị đã bảo rồi, con gái tỉnh lẻ lên đây dẫu có thùy mị đến mấy thì cái gốc gác cũng chẳng sang lên được. Nhìn xem, làm được mấy món ăn mà như làm mắm, hỏng cả bữa tối của cả nhà.

Tôi ngẩng đầu nhìn Trương Dật. Hắn cúi găm mặt xuống đĩa thức ăn, tránh né ánh mắt của tôi, im lặng một cách đớn hèn. Bốn năm yêu nhau ở Bắc Kinh, hắn từng thề thốt sẽ bảo vệ tôi trước mọi sóng gió, hứa rằng gia đình hắn rất cởi mở và hiếu khách. Nhưng khi bước qua cánh cổng nhà họ Trương, lời thề ấy vanished như mây khói, chỉ còn lại sự nhu nhược đến tột cùng.

Sự kiên nhẫn và lòng tôn nghiêm trong tôi hoàn toàn sụp đổ. Không khóc lóc, không gào thét tranh cãi, tôi chậm rãi cởi chiếc nút buộc sau lưng, tháo chiếc tạp dề ra rồi đặt nhẹ nhàng lên góc bàn ăn.

— Con xin lỗi vì món ăn không hợp khẩu vị của mẹ. — Giọng tôi bình thản đến lạ kỳ, không một chút run rẩy — Từ mai, con sẽ không làm phiền bữa ăn của gia đình nữa.

Nói xong, tôi quay lưng bước thẳng lên tầng hai, bỏ lại sau lưng tiếng chửi rủa chua ngoa của bà Trương:

— Cô nhìn cái thái độ của nó kìa! Mới ngày đầu về nhà đã tỏ thái độ với mẹ chồng! Giỏi thì biến khỏi cái nhà này luôn đi! Đừng có quay lại!

Tôi vào phòng ngủ, xếp gọn vài bộ quần áo đơn giản vào chiếc vali nhỏ, lấy chiếc túi xách cá nhân rồi lặng lẽ đi xuống cầu thang. Cả gia đình nhà họ Trương vẫn đang ngồi ở phòng khách, thản nhiên trò chuyện như thể tôi chỉ là một làn không khí vô hình. Trương Dật liếc nhìn tôi kéo vali ra cửa nhưng cũng không hề đứng dậy giữ lại. Hắn tin rằng một cô gái "nghèo hèn, không chỗ dựa" như tôi chỉ đang giận dỗi nhất thời, đi vài tiếng rồi cũng sẽ phải ngoan ngoãn bò về xin lỗi.

Tôi bước ra khỏi căn biệt thự, cánh cổng sắt mạ vàng đóng sầm lại đằng sau. Màn đêm Tô Châu phủ xuống, sương mù lượn lờ trên những dòng kênh cổ. Tôi bắt một chiếc taxi đi thẳng đến khách sạn năm sao ở trung tâm thành phố.

Họ không hề biết rằng, căn biệt thự sang trọng mà nhà họ Trương đang tự hào, cùng cái gọi là "sự nghiệp kinh doanh gốm sứ lâu đời" mà họ luôn mang ra khinh cừu người khác, thực chất chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch đang bên bờ vực phá sản. Và bí mật nằm trong chiếc máy tính cá nhân của tôi sáng hôm sau sẽ khiến toàn bộ nhà họ Trương phải quỳ gối.

CHƯƠNG 2: BÍ MẬT TRONG TỜ GIẤY CHUYỂN NHƯỢNG

Tám giờ sáng hôm sau.

Căn biệt thự nhà họ Trương chìm trong bầu không khí hỗn loạn chưa từng có. Bà Trương vừa thức dậy đã đập bàn đập ghế, gào thét vì không thấy bóng dáng Diệp Thư đâu để chuẩn bị bữa sáng và pha trà hoa cúc cho bà như thói quen.

— Cái loại dâu con gì thế này?! Bỏ đi cả đêm không về, đúng là vô giáo dục! — Bà Trương vừa cắm phích nước vừa chửi bới — Trương Dật, gọi điện cho nó ngay! Bảo nó trong vòng 30 phút phải về đây quỳ xuống xin lỗi mẹ, nếu không thì ly hôn ngay lập tức!

Trương Dật uể uả cầm điện thoại bấm số, nhưng đáp lại chỉ là tiếng chuông tút tút kéo dài không người bắt máy.

Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa biệt thự vang lên dồn dập. Chị chồng Trương Dật ra mở cửa. Đứng ở ngoài là hai người đàn ông mặc âu phục đen lịch lãm, tay cầm chiếc cặp táp bằng da cao cấp, đi cùng là Giám đốc chi nhánh Ngân hàng Thương mại Tô Châu — người mà bình thường bà Trương phải tốn bao công sức mới mời được một bữa cơm.

Bà Trương lập tức chỉnh lại nếp áo, nở nụ cười tươi đắt tiền bước ra đón:

— Ôi, Giám đốc Lý! Tin tốt lành gì mà sớm thế này ngài đã đích thân đến tận nhà chúng tôi thế? Có phải khoản gia hạn nợ năm mươi triệu tệ của công ty gốm sứ Trương Thị đã được phê duyệt rồi không?

Giám đốc Lý không hề nở một nụ cười. Gương mặt ông nghiêm nghị, ánh mắt nhìn bà Trương chứa đựng sự thương hại lẫn lạnh lẽo:

— Bà Trương, tôi đến đây không phải để thông báo gia hạn nợ. Hạn chót thanh toán khoản nợ gốc năm mươi triệu tệ của Tập đoàn Trương Thị đã hết hạn vào năm giờ chiều ngày hôm qua. Vì quý công ty không đủ khả năng thanh toán, toàn bộ tài sản thế chấp bao gồm căn biệt thự này và toàn bộ cổ phần của Trương Thị đã chính thức bị ngân hàng phát mại.

Lời nói của Giám đốc Lý như một gáo nước băng dội thẳng vào đầu bà Trương. Bà ta choạng vạng, phải bấu chặt vào tay vịn cầu thang mới không bị ngã rụi:

— Cái... Cái gì?! Phát mại? Giám đốc Lý, ngài nói giỡn sao? Chẳng phải ngài hứa sẽ giúp chúng tôi hoãn nợ ba tháng để chờ nhà đầu tư mới sao?

— Đúng là ban đầu có một tập đoàn lớn muốn mua lại khoản nợ và rót vốn cứu Trương Thị. — Luật师 đứng bên cạnh Giám đốc Lý cất giọng đanh thép — Nhưng sáng nay, Chủ tịch Hồi đồng quản trị của Tập đoàn Đầu tư Văn hóa Diệp Thị — người sở hữu 100% cổ phần mua lại khoản nợ của gia đình bà — đã chính thức ra lệnh chấm dứt mọi thỏa thuận cứu vớt. Hiện tại, căn biệt thự này đã thuộc quyền sở hữu của Tập đoàn Diệp Thị. Chúng tôi đến đây để thu hồi nhà.

— Tập đoàn Diệp Thị?! — Trương Dật bàng hoàng lao tới — Tập đoàn Diệp Thị hàng đầu Bắc Kinh sao? Chúng tôi làm gì có thù oán gì với họ? Rốt cuộc Chủ tịch của họ là ai chứ?!

— Chủ tịch của Tập đoàn Diệp Thị... — Luật sư mỉm cười lạnh lẽo, rút từ trong cặp ra một bản sao chứng minh thư và giấy đăng ký kinh doanh — ...chính là cô Diệp Thư.

Một khoảng im lặng rợn người bao trùm lấy toàn bộ phòng khách.

Bà Trương trợn ngược mắt, chiếc tách trà trên tay rơi xuống sàn nhà vỡ tan tành — lần này là do chính tay bà ta làm rơi vì kinh hoàng. Chị chồng Trương Dật mặt xám như tro tàn, còn Trương Dật thì như bị sấm truyền ngang tai, ngã sụp xuống chiếc sofa.

— Diệp... Diệp Thư?! — Trương Dật lắp bắp, giọng run rẩy đến không thành tiếng — Làm sao có thể... Cô ấy chỉ là một đứa con gái tỉnh lẻ, làm nhân viên văn phòng bình thường ở Bắc Kinh mà!

— Nhân viên văn phòng? — Giám đốc Lý lắc đầu khinh bỉ — Cô Diệp Thư là ái nữ duy nhất của cố Chủ tịch Diệp — ông trùm ngành bất động sản và cổ vật Bắc Kinh. Cô ấy đi làm bồi dưỡng kinh nghiệm thực tế, giấu kín thân thế vì muốn tìm kiếm một tình yêu chân thành không vụ lợi. Hóa ra, gia đình các người lại đối xử với thiên kim đại tiểu thư của Diệp Thị như một người c ở nhà sao?

Lời nói của Giám đốc Lý như những cái tát chát chúa quật liên tiếp vào mặt bà Trương.

Bà nhớ lại bữa cơm tối qua, nhớ lại những lời lăng mạ độc địa bà ta trút lên đầu Diệp Thư: "Mẹ cô không biết dạy cô à?", "Không biết chăm lo gia đình thì cưới về làm gì?", "Làm bà hoàng ngồi mát ăn bát vàng chắc?"...

Mỗi câu, mỗi chữ giờ đây quay lại đâm xé ruột gan bà ta. Người mà bà ta chửi rủa là "đàn bà nghèo hèn, không biết dạy dỗ" lại chính là người nắm giữ sinh mạng của cả gia tộc họ Trương! Là người duy nhất có thể cứu công ty họ khỏi cảnh đi tù vì nợ nần!

— Trương Dật! Con đần lắm con ơi! — Bà Trương gào lên trong tuyệt vọng, túm lấy áo con trai — Mau! Mau đi tìm Diệp Thư về đây cho mẹ! Mau lên!

CHƯƠNG 3: SỰ SỤP ĐỔ CỦA KẺ KHINH NGƯỜI

Tại sảnh VIP của khách sạn xa hoa bậc nhất Tô Châu.

Tôi ngồi bên bàn trà cạnh cửa kính sát đất, hướng ánh mắt nhìn ra dòng sông Bình Giang êm đềm. Trên bàn là chiếc máy tính xách tay đang hiển thị báo cáo tài chính hoàn tất việc thâu tóm khoản nợ của Trương Thị.

Tiếng bước chân dồn dập, hỗn loạn vang lên từ hành làn. Cánh cửa phòng VIP bị đẩy bật ra.

Bà Trương, Trương Dật và cô chị chồng nhếch nhác lao vào. Bà Trương không còn một chút nào vẻ kiêu ngạo, hợm hĩnh của mợ chủ nhà giàu tối qua. Tóc bà ta xơ xác, gương mặt trang điểm nhòe nhoẹt vì nước mắt, đôi chân run rẩy bò đến trước bàn trà của tôi.

"Thèm!"

Bà Trương quỳ sụp xuống sàn nhà trước sự chứng kiến của dàn vệ sĩ và nhân viên khách sạn.

— Diệp Thư! Con ơi! Mẹ sai rồi! Mẹ mù mắt rồi! — Bà Trương gào khóc thảm thiết, hai tay chắp lại liên tục vái lạy tôi — Mẹ không biết con là tiểu thư nhà giàu! Đêm qua là mẹ miệng hùm gan sứa, mẹ lỡ lời chửi mắng con! Con rộng lượng như trời biển, tha cho nhà họ Trương chúng ta một con đường sống với!

Trương Dật cũng quỳ xuống bên cạnh mẹ hắn, gương mặt tràn ngập sự hối hận và nhục nhã:

— Diệp Thư... Anh xin lỗi! Anh biết anh đớn hèn, anh không biết bảo vệ em! Nhưng chúng ta là vợ chồng mà em! Em hãy nhìn vào tình cảm bốn năm qua của chúng ta, giúp công ty anh vượt qua đợt này đi... Anh hứa từ nay về sau sẽ nghe lời em toàn bộ!

Chị chồng đứng đằng sau cũng sợ hãi lí nhí: "Em dâu... Chị... chị cũng biết lỗi rồi, em đừng thu hồi căn biệt thự mà..."

Tôi thong thả nhấp một ngụm trà long tỉnh ấm áp, đặt tách trà xuống đĩa sứ một cách nhẹ nhàng, không tạo ra một tiếng động nhỏ. Ánh mắt tôi nhìn ba con người đang quỳ dưới chân mình bằng sự lạnh lẽo tuyệt đối.

— Vợ chồng? — Tôi khẽ nhếch môi, nụ cười nhạt nhẽo — Trương Dật, lúc mẹ anh hất bát canh nóng vào chân tôi, lúc bà ta lăng mạ người mẹ quá cố của tôi, anh đã ở đâu? Anh ngồi đó, ăn nốt miếng thức ăn và im lặng. Lúc chị gái anh mắng tôi là kẻ hèn hạ tỉnh lẻ, anh cũng im lặng. Bốn năm tình cảm của anh, hóa ra chỉ đáng giá bằng sự đớn hèn và tính toán đó sao?

Trương Dật nghẹn lời, gương mặt tái nhợt không thốt lên được một câu.

— Còn bà Trương, — Tôi quay sang nhìn người mẹ chồng đang quỳ gối — Bà nói đúng một câu. Nhà họ Trương các người là danh gia vọng tộc, ăn uống cầu kỳ, tôi — một đứa con gái "không được dạy dỗ" — làm sao xứng đáng làm dâu nhà bà? Bát cơm tối qua tôi nấu, quả thực không hợp với cái dạ dày tham lam và coi thường người khác của bà.

— Không! Hợp lắm! Con nấu ngon lắm! Là tại cái lưỡi hủi của mẹ! — Bà Trương tự tát vào mặt mình bôm bốp, nước mắt nước mũi giàn giụa — Mẹ xin con, con đánh mẹ, chửi mẹ thế nào cũng được, xin con đừng phát mại căn biệt thự! Đừng đẩy gia đình mẹ ra đường!

— Đã quá muộn rồi. — Tôi lạnh lùng đứng dậy, phủi nhẹ nếp váy — Tờ giấy chuyển nhượng tài sản và hợp đồng thâu tóm nợ đã có hiệu lực pháp lý từ chín giờ sáng nay. Căn biệt thự đó, chiều nay đội giải phóng mặt bằng của Diệp Thị sẽ đến niêm phong. Toàn bộ tài sản của Trương Thị sẽ được đấu giá để bồi thường khoản nợ.

— Cô... Cô ác độc như vậy sao?! — Chị chồng Trương Dật không kiềm chế được, gào lên — Cô định tuyệt đường sống của gia đình chúng tôi sao?

— Ác độc? — Tôi bước lại gần chị ta, ánh mắt đanh thép như thép nguội — Nếu hôm nay tôi thực sự chỉ là một cô gái nghèo không chỗ dựa, liệu sau đêm qua các người có tha cho tôi không? Hay các người sẽ tiếp tục chà đạp, coi tôi như con osin không công để các người hành hạ? Nhân quả tuần hoàn, báo ứng không bao giờ đến muộn. Những gì các người nhận được hôm nay, chính là do sự độc ác và khinh người của các người tự gieo xuống!

Tôi quay sang ra lệnh cho luật sư riêng:

— Tối nay hoàn tất thủ tục ly hôn đơn phương cho tôi và Trương Dật. Nếu anh ta không ký, cứ gửi đơn lên Tòa án Nhân dân thành phố Tô Châu kèm theo bằng chứng về khoản nợ cá nhân của anh ta.

— Rõ, Chủ tịch! — Luật sư kính cẩn đáp.

— Diệp Thư! Diệp Thư! Đừng đi mà em! — Trương Dật rống lên định bò theo nắm lấy vạt áo tôi, nhưng lập tức bị hai vệ sĩ cao lớn chặn lại, khóa chặt tay đẩy ngã xuống sàn.

Bà Trương nhìn bóng lưng tôi bước đi thanh thoát out khỏi phòng VIP, bà ta gào khóc một tiếng rồi gục ngã ngất xỉu ngay tại chỗ.

Tôi bước ra khỏi khách sạn, làn gió thu mát rượi thổi qua mái tóc. Mặt trời Tô Châu rực rỡ chiếu sáng cả dòng sông cổ kính. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận được sự tự do và thanh thản trọn vẹn trong lồng ngực.

Sự nhẫn nại của người phụ nữ là có giới hạn, và khi lòng tự trọng bị chà đạp, sự đáp trả sẽ là cơn bão cuốn phăng đi tất cả những kẻ tham lam, độc ác. Chuyến xe đưa tôi trở về Bắc Kinh đã đợi sẵn ở sảnh. Một chương mới, tươi sáng và kiêu hãnh của cuộc đời tôi, chính thức bắt đầu.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

أنت الآن في المقالة الأولى

Nhận xét