#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Tiếng "lạch cạch" khô khốc của chiếc khóa đồng nặng trịch va vào cánh cổng gỗ lim vang lên giữa không gian tịch mịch của trấn cổ Chu Trang, thuộc tỉnh Giang Tô. Mưa xuân lất phất rơi, phủ một lớp sương mờ xám xịt lên những mái ngói âm dương rêu phong.
Trần Hạo – anh trai ruột của tôi – rút chìa khóa ra, quay lưng lại, ánh mắt tràn ngập sự coi thường và lạnh lẽo nhìn tôi. Phía sau anh ta, hàng chục người trong dòng họ nhà họ Trần đang đứng chen chúc dưới mái hiên của căn nhà cổ năm gian. Người chắp tay sau lưng, người xì xào bàn tán, nhưng tất cả những ánh mắt ấy đều đăm đăm xoáy vào tôi như nhìn một kẻ xa lạ đến quấy rầy.
"Trần Tuyết, cô quay về đây làm gì?" Trần Hạo cất giọng, âm thanh khàn khàn nhưng chứa đựng sự hách dịch tột cùng. "Đừng tưởng ông ngoại vừa nhắm mắt là cô có thể tung tăng về đây chia chác. Quy tắc của họ Trần ở trấn Chu Trang này cô còn không biết sao? Con gái gả đi như nước đổ đi. Cô đã lấy chồng về tận thành phố Hàng Châu ba năm nay, không mang họ Trần nữa, thì cái nhà cổ này và toàn bộ đất đai của ông ngoại chẳng có nửa xu liên quan đến cô!"
Tôi đứng dưới làn mưa bụi, chiếc ô đen trên tay khẽ run nhẹ. Chiếc áo măng tô màu ghi bị hạt mưa làm ẩm lạnh, nhưng cái lạnh đó chẳng thấm vào đâu so với sự băng giá trong lòng tôi lúc này.
"Anh Cả," tôi cố giữ cho giọng mình bình tĩnh, dù từng thắt lưng ruột gan đang quặn thắt. "Tôi về đây không phải để tranh giành tài sản. Ông ngoại mất, tôi về chịu tang và nghe công bố di chúc theo đúng di nguyện của ông. Căn nhà cổ này là nơi tôi sinh ra, ông ngoại nuôi tôi khôn lớn..."
"Cắt ngay cái giọng văn vẻ đó đi!" Chị dâu tôi – Vương Thúy – xông ra từ phía sau Trần Hạo, ngón tay sơn đỏ chót chỉ thẳng vào mặt tôi. "Lúc ông bệnh tật nằm một chỗ cả năm trời, ai là người hầu hạ? Ai là người dâng cơm rót nước? Là vợ chồng tôi! Cô ở Hàng Châu hưởng thụ cuộc sống phu nhân nhà giàu, một tháng gửi về vài đồng bạc lẻ mà đòi quay về chia nhà cổ trị giá hàng chục triệu nhân dân tệ sao? Mơ đi!"
Tiếng xì xào trong họ hàng lại rộ lên.
"Đúng đấy, con gái gả đi rồi thì lo việc nhà chồng đi." "Đất gốm, nhà cổ của tổ tông truyền lại cho cháu trai trưởng là đúng đạo lý rồi." "Quay về lúc này đúng là chỉ có ý đồ đòi chia tài sản chứ tình nghĩa gì..."
Những lời nói sắc như dao cạo của người thân cào xé từng mảng ký ức trong tôi. Bọn họ làm sao biết được, suốt một năm ông nằm viện, hàng tuần tôi đều âm thầm ngồi tàu cao tốc từ Hàng Châu về Chu Trang vào đêm thứ Sáu, thức trắng đêm trong bệnh viện chăm sóc ông, rồi mờ sáng Chủ Nhật lại bắt chuyến tàu sớm nhất trở về để kịp giờ làm? Bọn họ làm sao biết được, từng liều thuốc đắt tiền, từng chi phí điều trị đắt đỏ của ông đều là do tôi âm thầm thanh toán?
Trần Hạo và Vương Thúy đã sớm cấu kết với những người trong họ, chặn đứng mọi thông tin, vu khống tôi là đứa cháu gái bất hiếu chỉ biết theo chồng bỏ mặc ông già. Mục đích của họ rất đơn giản: chiếm đoạt căn nhà cổ năm gian nằm ở vị trí đắt giá nhất trấn du lịch Chu Trang, cùng mảnh đất làm xưởng gốm sứ thủ công rộng hàng ngàn mét vuông do ông ngoại để lại.
Tôi nhìn Trần Hạo, người anh từng cõng tôi qua những con hẻm nhỏ Chu Trang khi còn bé, giờ đây khuôn mặt anh ta chỉ còn lại sự tham lam và tàn nhẫn.
"Được." Tôi hít một hơi thật sâu, nén lại giọt nước mắt chực trào. "Nếu anh và họ hàng đã nghĩ tôi như vậy, tôi chẳng còn gì để nói. Chiếc khóa này anh giữ cho kỹ."
Tôi quay lưng, dậm bước trên những viên đá xanh ướt nhẹp của con hẻm cổ. Tôi không muốn đôi co, không muốn làm ô uế hương linh của ông ngoại bằng những cuộc cãi vã đê tiện này.
"Đứng lại!" Trần Hạo hét lên sau lưng tôi. "Cô đi thì đi luôn, đừng có vè ve quanh trấn Chu Trang này nữa! Đồ con gái gả đi là đồ bỏ đi!"
Đúng lúc đôi chân tôi chuẩn bị bước qua nhịp cầu đá bắc qua dòng sông nhỏ, một chiếc xe sedan màu đen sang trọng từ từ đỗ lại ngay đầu hẻm. Cửa xe mở ra, một người đàn ông trung niên mặc suit xám impeccably, tay ôm chiếc cặp táp da thuộc cao cấp bước xuống. Phía sau ông là hai vị công chứng viên mặc đồng phục nghiêm trang của Phòng Công chứng Thành phố Tô Châu.
Người đi đầu chính là Luật sư Tạ – đại diện pháp lý uy tín nhất khu vực và là bạn tri kỷ lâu năm của ông ngoại tôi.
"Cô Trần Tuyết! Xin hãy dừng bước!" Luật sư Tạ cất giọng trầm ồn, vội vã che ô tiến về phía tôi.
Sự xuất hiện của đoàn người này làm toàn bộ họ hàng nhà họ Trần đằng sau cánh cổng gỗ nghẽn lại. Trần Hạo và Vương Thúy khựng người, vẻ mặt tràn ngập sự nghi ngờ và lo lắng.
"Luật sư Tạ?" Trần Hạo nhanh chóng nở nụ cười giả tạo, bước ra đón. "Ông đến thật đúng lúc. Ông già nhà tôi vừa mất, chúng tôi đang chuẩn bị dọn dẹp nhà cửa. Ông đến để làm thủ tục sang tên nhà cổ cho tôi đúng không? Tôi là cháu trai trưởng, việc này..."
Luật sư Tạ giơ tay ngắt lời Trần Hạo. Gương mặt ông nghiêm nghị, không một chút biểu cảm thân thiện. Ông nhìn lướt qua đám đông họ hàng đang nhô đầu ra xem, rồi dừng lại trên người tôi.
"Cô Thẩm Nhược... à không, cô Trần Tuyết," Luật sư Tạ ôn tồn nói. "Cụ Trần Kiến Quốc trước khi qua đời ba ngày đã chính thức lập bản di chúc cuối cùng tại Phòng Công chứng Tối cao Tô Châu. Hôm nay, theo đúng chỉ thị bằng văn bản của cụ, tôi đến đây để công bố di chúc trước mặt toàn thể gia tộc nhà họ Trần."
Vương Thúy bĩu môi, lẩm nhẩm: "Di chúc thì di chúc, ông già mê muội rồi thì còn để lại cho ai ngoài cháu trai trưởng nữa chứ..."
Luật sư Tạ không thèm để ý. Ông ra hiệu cho hai công chứng viên mở niêm phong của tệp hồ sơ màu đỏ thẫm. Giữa cơn mưa xuân lất phất của trấn cổ, giọng nói đanh thép của Luật sư Tạ vang lên, đọc từng chữ trong bản di chúc hợp pháp:
"Tôi, Trần Kiến Quốc, chủ sở hữu duy nhất của căn nhà cổ họ Trần tại số 18 hẻm Thủy Cung, cùng Xưởng gốm sứ lâu đời Trần Gia và toàn bộ bộ sưu tập cổ vật gốm sứ Minh-Thanh..."
Luật sư Tạ ngước mắt nhìn Trần Hạo, rồi đọc tiếp câu quan trọng nhất:
"...Do cháu trai Trần Hạo có hành vi bất hiếu, tự ý thế chấp tài sản gia tộc và âm thầm chuyển nhượng cổ phần xưởng gốm cho người ngoài, tôi chính thức tước bỏ toàn bộ quyền thừa kế của Trần Hạo. Toàn bộ di sản trị giá 120 triệu Nhân dân tệ sẽ do cháu gái Trần Tuyết toàn quyền sở hữu và định đoạt!"
Một khoảng im lặng chết chóc bao trùm toàn bộ con hẻm nhỏ Chu Trang. Tiếng mưa rơi trên mái ngói dường như cũng dừng lại.
Toàn bộ họ hàng nhà họ Trần đồng loạt chết lặng.
Chiếc khóa đồng trên tay Trần Hạo rơi bộp xuống vũng nước mưa. Mặt anh ta cắt không còn một giọt máu, đôi mắt trợn ngược nhìn Luật sư Tạ như vừa nghe thấy một cơn ác mộng kinh hoàng nhất đời mình.
CHƯƠNG 2: MẶT NẠ NỨT NẺ VÀ BẢN BÁO CÁO TÀI CHÍNH
"Ông... Ông nói cái gì?!"
Tiếng gào của Vương Thúy xé tan không khí lặng ngắt. Mụ lao chồm về phía Luật sư Tạ như một con thú dữ bị thương, hai tay định giật lấy bản di chúc trên tay ông. Tuy nhiên, hai vị công chứng viên đi cùng đã nhanh chóng bước lên, dùng thân hình đồ sộ ngăn mụ lại.
"Giả mạo! Đây là di chúc giả mạo!" Trần Hạo lúc này mới tỉnh rụi từ cơn bàng hoàng. Anh ta lao đến, gương mặt vặn vẹo vì phẫn nộ và sợ hãi. "Ông ngoại tôi lúc lâm bệnh đã lú lẫn rồi! Làm sao ông ấy có thể lập di chúc mà không có sự đồng ý của tôi? Tôi là cháu trai trưởng! Tôi là người nối dỗi tông đường nhà họ Trần! Trần Tuyết chỉ là một đứa con gái đã gả đi, nó lấy quyền gì mà hưởng 120 triệu tệ?!"
Luật sư Tạ đẩy gọng kính, ánh mắt lóe lên sự khinh bỉ. Ông thong thả rút từ trong cặp táp ra một đĩa DVD cùng một bản giám định y khoa của Bệnh viện Nhân dân Số 1 Thành phố Tô Châu.
"Anh Trần Hạo, xin anh hãy ăn nói cho cẩn thận." Giọng Luật sư Tạ lạnh như băng. "Bản di chúc này được lập khi cụ Trần Kiến Quốc hoàn toàn minh mẫn, có sự chứng kiến của ba bác sĩ trưởng khoa, hai công chứng viên nhà nước và được ghi hình lại toàn bộ quá trình. Đây là bản giám định năng lực hành vi dân sự của cụ, hoàn toàn hợp pháp và có hiệu lực ngay lập tức. Nếu anh có nghi ngờ, chúng ta có thể gặp nhau tại Tòa án Nhân dân."
"Còn nữa," Luật sư Tạ quay sang nhìn đám đông họ hàng đang nháo nhác. "Cụ Trần Kiến Quốc đã đoán trước được các người sẽ gây khó dễ cho cô Trần Tuyết, nên cụ đã ủy quyền cho tôi công khai luôn một số tài liệu tài chính mà cụ đã âm thầm điều tra suốt nửa năm qua."
Tôi đứng im tại chỗ, nhìn Trần Hạo đang run rẩy. Lòng tôi tràn ngập sự bàng hoàng. 120 triệu Nhân dân tệ? Ông ngoại chưa bao giờ nói với tôi về giá trị thực sự của khối tài sản này. Trong ký ức của tôi, ông chỉ là một ông lão thợ gốm già nua, hàng ngày mẫn mẫn mài dũa từng món đồ gốm sứ trong căn nhà cổ rêu phong.
Luật sư Tạ mở tệp hồ sơ thứ hai, giọng đọc rành rọt vang lên giữa khoảng sân cổ:
"Tháng 8 năm ngoái, Trần Hạo đã lén dùng con dấu của Xưởng gốm Trần Gia để vay tín dụng đen 5 triệu tệ phục vụ cho việc cờ bạc tại Ma Cao. Tháng 11, Trần Hạo tiếp tục ký hợp đồng bán hớ bộ sưu tập gốm sứ thời Càn Long của tổ tông cho một thương nhân bất chính với giá bằng một phần mười giá trị thực để lấy tiền trả nợ."
"Cái gì?!" Một người chú trong dòng họ thốt lên. "Trần Hạo, mày dám bán cổ vật của tổ tông sao?"
"Chưa hết," Luật sư Tạ tiếp tục, từng câu từng chữ như những cái tát nổ đom đóm mắt đập thẳng vào mặt vợ chồng Trần Hạo. "Trong suốt một năm cụ nằm viện, số tiền 500.000 tệ mà cô Trần Tuyết gửi về để chữa bệnh cho ông ngoại, toàn bộ đã bị vợ chồng Trần Hạo rút ra để mua chiếc xe Audi và căn hộ cao cấp đứng tên Vương Thúy tại trung tâm thành phố. Chi phí viện phí của cụ 실제로 toàn bộ do cô Trần Tuyết trực tiếp thanh toán qua thẻ ngân hàng cá nhân!"
"Ồ..."
Một tiếng ồ lên đầy kinh ngạc và khinh bỉ vang khắp dòng họ. Những người vài phút trước còn hùa theo Trần Hạo chỉ trích tôi, giờ đây quay sang nhìn vợ chồng anh ta bằng ánh mắt ghê tởm.
"Trời ơi! Thật là đồ bất hiếu!" "Lấy tiền chữa bệnh của ông đi mua xe, mua nhà!" "Còn dám vu khống cho con Tuyết không chăm sóc ông!"
Vương Thúy mặt cắt không còn hột máu, lùi lại mấy bước, xua tay rối rít: "Không... không phải như vậy! Báo cáo giả! Tất cả là do con Trần Tuyết nó hối lộ ông luật sư này để hại chúng tôi!"
"Đủ rồi!" Tôi bước tiến lên một bước, giọng nói không còn sự nhẫn nại hay chịu đựng như trước.
Tôi nhìn thẳng vào mắt Trần Hạo. Anh ta gục đầu, không dám đối diện với ánh mắt của tôi.
"Trần Hạo, anh nói tôi lấy chồng xa không chăm sóc ông? Anh có biết mỗi đêm thứ Sáu tôi ngồi trên chuyến tàu đêm 4 tiếng đồng hồ về đây, nhìn ông đau đớn trên giường bệnh mà anh thì đang ở vũ trường không? Anh có biết trước khi nhắm mắt, ông nắm tay tôi và nói gì không?"
Tôi nghẹn ngào, nước mắt lăn dài trên má nhưng ánh mắt vẫn kiên định: "Ông nói: 'Tuyết à, ông không tiếc căn nhà, không tiếc xưởng gốm. Ông chỉ tiếc là đã nuôi dạy ra một kẻ vô ơn như anh trai cháu. Ông để lại mọi thứ cho cháu, không phải để cháu giàu có, mà là để cháu giữ lại linh hồn của họ Trần, không để nó bị bán rẻ cho lũ cờ bạc!'"
Trần Hạo quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm lấy đầu. Chiếc áo sơ mi đắt tiền của anh ta bị nước mưa lấm lem bùn đất.
"Tuyết... Anh Cả sai rồi!" Vương Thúy đột nhiên đổi giọng, lao đến ôm lấy chân tôi, khóc lóc thảm thiết. "Tuyết ơi, em là em gái ruột của anh Cả em mà! Em không thể ác như vậy được! Nếu em lấy hết tài sản, tụi chị sẽ bị bọn đòi nợ thuê đánh chết mất! Căn nhà cổ này... cho anh chị ở nhờ thôi cũng được mà em!"
Tôi lạnh lùng rút chân ra khỏi tay Vương Thúy. Sự cay đắng trong lòng tôi đã biến thành sự kiên định sắt đá.
"Mẹ tôi trước khi mất đã dạy tôi: Tiền bạc có thể kiếm lại, nhưng nhân cách đã mất thì không bao giờ chuộc lại được. Bốn năm qua, tôi đã cho các người quá nhiều cơ hội."
Tôi quay sang Luật sư Tạ: "Luật sư Tạ, xin hỏi theo bản di chúc này, tôi có toàn quyền xử lý căn nhà cổ và xưởng gốm ngay lập tức đúng không?"
"Chính xác, cô Trần Tuyết." Luật sư Tạ gật đầu. "Hiện tại cô là chủ sở hữu hợp pháp duy nhất. Mọi hành vi xâm nhập bất hợp pháp vào căn nhà cổ này đều vi phạm pháp luật."
CHƯƠNG 3: BẢN ÁN CỦA DÒNG SÔNG CỔ
Tôi bước đến trước cổng căn nhà cổ. Nhặt chiếc khóa đồng Bắc Trinh nặng trịch lên từ vũng nước mưa, tôi rút chiếc chìa khóa mà Luật sư Tạ vừa đưa ra, tra vào ổ. Tiếng "tạch" nhẹ nhàng vang lên. Cánh cổng gỗ lim dầy cộp từ từ mở ra, để lộ khoảng sân thiên tỉnh ngập tràn sắc xanh của những chậu bonsai do chính tay ông ngoại chăm sóc khi còn sống.
Mùi hương trầm phảng phất cùng mùi gốm nung quen thuộc xộc vào mũi, khiến lòng tôi sống dậy biết bao ký ức tuổi thơ. Đây là ngôi nhà của ông, là mồ hôi nước mắt của bao thế hệ thợ gốm họ Trần.
Trần Hạo bò lết đến ngưỡng cửa, gương mặt phờ phạc, tàn tụy như già đi chục tuổi chỉ trong mười phút.
"Tuyết... Cho anh xin một đường sống!" Giọng anh ta thều thào. "Bọn đòi nợ xã hội đen sẽ chặt tay anh mất! Cho anh xin 5 triệu tệ... Không, 2 triệu tệ thôi để anh trả nợ! Dù sao anh cũng là anh ruột của em mà!"
Tôi đứng ở ngưỡng cửa, quay lại nhìn anh ta.
"Anh ruột?" Tôi mỉm cười cay đắng. "Lúc anh khóa cổng nhà, đuổi tôi đi giữa trời mưa, anh có nhớ tôi là em ruột không? Lúc anh cùng vợ lập mưu vu khống tôi ngoại tình với người ngoài để cắt đứt tình nghĩa gia đình, anh có nhớ tôi là em ruột không?"
"Luật sư Tạ," tôi quay sang vị luật sư. "Xưởng gốm Trần Gia từ hôm nay sẽ tạm thời đóng cửa để kiểm kê. Toàn bộ tài sản bị Trần Hạo thất thoát, xin ông hãy nộp đơn kiện ra Tòa án, yêu cầu truy thu theo đúng quy định của pháp luật. Nếu anh ta không có khả năng hoàn trả, cứ xử lý theo pháp luật hình sự."
"Không! Đừng kiện! Đừng báo công an!" Vương Thúy gào lên, ngất xỉu ngay tại chỗ.
Đám đông họ hàng nhà họ Trần lúc này hoàn toàn đổi thái độ. Những người người từng đứng về phía Trần Hạo bắt đầu vội vã vây quanh tôi, nét mặt tràn ngập sự nịnh hót và hối hận.
"Tuyết à, chú Hai biết cháu là đứa trẻ ngoan mà..." "Đúng rồi, cháu ngoại ngoan của ông, họ Trần chúng ta sau này phải dựa vào cháu rồi!" "Thằng Hạo làm chuyện bất hiếu, chúng ta hoàn toàn ủng hộ cháu xử lý nó!"
Tôi nhìn những gương mặt giả tạo đó, lòng không một chút gợn sóng. Sự lạnh lẽo của thế thái nhân tình ở trấn cổ này, tôi đã nhìn thấu từ lâu.
"Cảm ơn các cô, các chú," tôi nói giọng bình thản nhưng xa cách. "Nhà cổ hôm nay cần dọn dẹp để chuẩn bị làm lễ chung thất cho ông ngoại. Xin mời mọi người về cho."
Nói xong, tôi ra hiệu cho các nhân viên bảo vệ của công ty quản lý tài sản bước lên, lịch sự nhưng kiên quyết mời toàn bộ họ hàng và vợ chồng Trần Hạo ra khỏi khu vực nhà cổ.
Trần Hạo bị hai người bảo vệ nhấc bổng ra ngoài cổng. Giữa làn mưa xuân ngày càng dày hạt, anh ta gục đầu xuống con đường đá xanh, khóc lóc thảm thiết. Nhưng không một ai trong họ hàng ngoái đầu lại nhìn anh ta. Kẻ trắng tay, lại mang trên mình án kiện và nợ nần chồng chất, đã chính thức bị gạt ra khỏi dòng họ.
Chiều hôm đó, mưa tạnh.
Ánh nắng hoàng hôn vàng rực xuyên qua những đám mây xám, rọi xuống dòng sông nhỏ chảy qua trấn Chu Trang. Tôi ngồi trong phòng trà của căn nhà cổ, tay nâng tách trà gốm do chính tay ông ngoại nặn năm xưa.
Luật sư Tạ ngồi đối diện, đưa cho tôi một cuốn sổ tay bọc da đã cũ.
"Cô Trần Tuyết, đây là cuốn nhật ký của cụ Trần Kiến Quốc." Luật sư Tạ ôn tồn nói. "Cụ biết cháu sẽ gặp nhiều áp lực, nên đã dặn tôi đưa cuốn sổ này cho cháu sau khi mọi chuyện kết thúc."
Tôi run run mở từng trang sổ. Dòng chữ nguệch ngoạc của ông ngoại hiện ra:
"Tuyết nhi, khi cháu đọc được những dòng này, có lẽ ông đã đi gặp tổ tiên rồi. Đừng trách anh trai cháu, sự tham lam đã làm mù mắt nó. Ông để lại toàn bộ xưởng gốm và nhà cổ cho cháu, không phải vì ông ghét bỏ nó, mà vì ông biết chỉ có cháu – đứa trẻ có trái tim lương thiện và tình yêu chân thành với nghề gốm – mới giữ được cái gốc của gia đình chúng ta."
"Tiền tài như mây khói, nhân đức mới trường tồn. Hãy dùng tài sản này để khôi phục lại nghề gốm cổ truyền, giúp đỡ những người thợ nghèo trong trấn. Đừng sống trong thù hận, hãy sống một đời quang minh đái nguyệt..."
Nước mắt tôi rơi xuống, làm nhòe đi dòng chữ của ông.
Tôi đứng dậy, đi ra lan can tầng hai của căn nhà cổ, phóng tầm mắt nhìn ra toàn cảnh trấn Chu Trang. Dưới bến nước, những chiếc thuyền gỗ chầm chậm lướt qua. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, bình lặng và cổ kính.
Trần Hạo và Vương Thúy sau đó đã phải bán sạch căn nhà, chiếc xe và gánh trên mình khoản nợ khổng lồ. Trần Hạo phải đối mặt với án phạt tù vì tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản và làm giả giấy tờ. Đó là cái giá phải trả cho sự tham lam và bất hiếu.
Còn tôi, tôi xin nghỉ việc tại Hàng Châu, chính thức trở về Chu Trang. Tôi dùng một phần tài sản của ông ngoại để thành lập Quỹ Bào tồn Bất sản Văn hóa Gốm sứ Chu Trang, mở cửa căn nhà cổ làm nơi triển lãm miễn phí cho du khách, và tiếp tục duy trì ngọn lửa hồng trong lò nung của Xưởng gốm Trần Gia.
Đó không chỉ là sự thừa kế di sản, mà là sự tiếp nối của một tấm lòng lương thiện.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét