#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Đại sảnh tiệc cưới sang trọng nhất của khách sạn năm sao Bán Đảo ở Thượng Hải tràn ngập ánh đèn pha lệ rực rỡ và tiếng nhạc giao hưởng du dương. Hôm nay là ngày vui của Cố Lệ – em gái chồng tôi. Mọi người trong dòng họ nhà họ Cố đều xông xênh trang phục gấm vóc đắt tiền, cụng ly chúc tụng nhau trong khung cảnh vô cùng náo nhiệt.
Tôi đứng ở góc bàn tiệc, lặng lẽ chỉnh lại chiếc khăn trải bàn. Mặc dù là dâu trưởng của nhà họ Cố, nhưng chiếc váy lụa đơn sắc đơn giản mà tôi đang mặc lại hoàn toàn chìm nghỉm giữa những bộ đầm dạ hội cầu kỳ của họ hàng. Bảy năm qua, từ khi gánh vác vai trò dâu trưởng, tôi luôn giữ thói quen tề gia nội trợ, chu toàn mọi việc lớn nhỏ trong nhà, nhẫn nhịn từng ánh mắt coi thường chỉ để giữ gìn êm ấm cho gia đình này.
Thế nhưng, bầu không khí ấm áp ấy đột ngột vỡ tan bởi tiếng bước giày cao gót nện côm cộp đầy khiêu khích từ phía cửa chính.
Cố Minh – chồng tôi – bước vào. Nhưng anh ta không đi một mình. Trên cánh tay anh ta là Tần Mĩ, một cô gái trẻ trung khoác lên mình bộ đầm đỏ rực rỡ, tay đeo túi xách xa xỉ. Cả hai thản nhiên đi vào giữa đại sảnh, hoàn toàn phớt lờ ngày vui của em gái mình.
Cả đại sảnh xô xát những tiếng thì thầm. Bố chồng tôi sa sầm mặt mày, còn mẹ chồng tôi – bà Cố – lập tức đứng dậy, nhưng thay vì tức giận với con trai, bà lại quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt chan chứa sự mỉa mai.
Cố Minh nắm tay Tần Mĩ tiến thẳng lên lễ đường, giật lấy chiếc micro từ tay MC. Tiếng loa vang lên chói tai, dằn xé cả căn phòng.
— Hôm nay, nhân dịp đông đủ toàn thể họ hàng và các đối tác làm ăn lớn, tôi có một thông báo quan trọng. — Cố Minh cất giọng đầy tự hào, đôi mắt anh ta tràn ngập sự ngạo mạn — Tôi và Thẩm Hân đã nộp đơn ly hôn. Người phụ nữ đứng bên cạnh tôi đây, Tần Mĩ, mới là người bạn đời chính thức mà tôi lựa chọn!
Những tiếng hít sâu vang lên khắp phòng. Cố Lệ – cô dâu của buổi tiệc – tức giận giậm chân:
— Anh! Hôm nay là đám cưới của em! Anh làm cái trò gì vậy?!
— Cố Lệ, em câm miệng lại! — Cố Minh gạt phắt đi, rồi chỉ thẳng tay về phía tôi — Anh muốn cho tất cả mọi người thấy rõ sự thật. Bảy năm qua, Thẩm Hân chẳng làm được cái nước mẹ gì cho cái nhà này cả! Một người đàn bà nhạt nhẽo, không tài cán, không giúp ích được gì cho sự nghiệp của anh, tóm lại là hoàn toàn không xứng đáng làm vợ của Cố Minh này!
Tần Mĩ tựa đầu vào vai Cố Minh, nở một nụ cười đắc thắng, ánh mắt châm biếm nhìn xoáy vào tôi như nhìn một kẻ thất bại thảm hại.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ. Trái tim từng nhiều lần rỉ máu vì sự lạnh nhạt của anh ta, nhưng đến giây phút này, khi bị bêu riếu trước hàng trăm con người, nó đã hoàn toàn hóa thành băng đá. Tôi không khóc, không gào khóc lên giằng co, chỉ lặng lẽ nhìn người đàn ông mà mình từng yêu thương bằng cả tuổi trẻ.
Bà Cố hối hả bước đến trước mặt tôi. Gương mặt trát đầy phấn của bà ta vặn vẹo vì sự khinh bỉ.
— Cô nhìn lại bản thân mình đi! — Bà Cố rít lên qua kẽ răng, giọng nói chan chứa sự tàn nhẫn — Con trai tôi là tổng giám đốc tương lai của Tập đoàn Cố Thị, nó cần một người phụ nữ có thể sánh bước bên nó, chứ không phải một đứa con dâu chỉ biết quanh quẩn trong bếp như cô!
Chưa dừng lại ở đó, bà Cố bất ngờ chộp lấy bàn tay trái của tôi. Bà ta thô bạo dùng lực giật phắt chiếc nhẫn cưới bằng kim cương đơn giản trên ngón tay tôi ra. Làn da ngón tay tôi bị ma sát đến đỏ rát, nhưng tôi không hề rên một tiếng.
Bà Cố giơ cao chiếc nhẫn trước mặt mọi người, rồi tàn nhẫn ném mạnh nó xuống sàn nhà lát đá hoa cương. Chiếc nhẫn lăn vài vòng rồi nằm trơ trọi dưới chân Tần Mĩ.
— Cô tưởng cái nhẫn này còn thuộc về cô sao? — Bà Cố chỉ thẳng vào mặt tôi mà chửi mắng — Chồng cô đã chọn người khác rồi! Loại đàn bà vừa vô dụng vừa không biết giữ chồng như cô, tốt nhất tự biết thân phận mà cút khỏi nhà họ Cố ngay lập tức! Đừng làm bẩn mắt khách khứa của chúng tôi nữa!
Cả đại sảnh rơi vào trạng thái im lặng chết chóc. Những ánh mắt soi mói, giễu cợt, thương hại đồng loạt đổ dồn về phía tôi. Cố Minh khoanh tay khinh khỉnh, Tần Mĩ lấy mũi giày cao gót dẫm nhẹ lên chiếc nhẫn cưới dưới đất.
Tôi nhìn ngón tay đeo nhẫn trống trộm của mình, hít một hơi thật sâu. Sự nhẫn nại suốt bảy năm qua chính thức chạm mốc vạch ra ranh giới.
Tôi thong thả mở chiếc túi xách cầm tay nhỏ nhắn. Không có giọt nước mắt nào rơi. Tôi rút từ bên trong ra một tấm thẻ màu đen nhám bằng kim loại có đính logo mạ vàng vô cùng tinh xảo – tấm thẻ chứng nhận cổ đông chiến lược tối cao của Tập đoàn Cố Thị.
Tôi tiến lại gần bàn tiệc chính, nơi vị Chủ tịch Hội đồng quản trị – ông Lâm, người nắm giữ quyền lực thực sự và là nhà đầu tư lớn nhất của Cố Thị – đang ngồi lặng thinh quan sát toàn bộ kịch hay.
"Cạch."
Tôi bình thản đặt tấm thẻ cổ đông xuống ngay trước mặt ông Lâm.
— Mẹ chồng tôi nói không sai, tôi quả thực không xứng làm vợ của Cố Minh. — Giọng tôi vang lên nhẹ nhàng, nhưng bình tĩnh đến mức đáng sợ — Cho nên hôm nay, tôi xin chính thức rút lại toàn bộ tư cách dâu trưởng, đồng thời thu hồi lại toàn bộ sự hỗ trợ tài chính dành cho dòng họ này.
CHƯƠNG 2: BẢN HỢP ĐỒNG TRONG BÓNG TỐI
Sự im lặng bao trùm không gian khi mọi người còn chưa hiểu tấm thẻ màu đen trên bàn có ý nghĩa gì.
Cố Minh bĩu môi cười khẩy, bước xuống khỏi bệ lễ đường:
— Thẩm Hân, cô bớt giả thần giả quỷ đi! Cô cầm cái thẻ nhựa vớ vẩn gì ra đấy? Giờ này còn muốn diễn kịch để giữ lại chút sĩ diện à? Tôi nói cho cô biết, cho dù cô có quỳ xuống van xin thì hôm nay...
Lời của Cố Minh đột ngột bị khựng lại.
Chủ tịch Lâm – người đàn ông sáu mươi tuổi nổi tiếng nghiêm nghị và quyền lực trên thương trường Thượng Hải – run rẩy đưa tay nhặt tấm thẻ đen lên. Ông ta rút chiếc kính lão ra, soi thật kỹ con số serie mạ vàng phía góc dưới tấm thẻ, rồi ngẩng đầu nhìn tôi bằng ánh mắt bàng hoàng xen lẫn kính trọng sâu sắc.
— Đây... Đây là tấm thẻ cổ đông đặc biệt của Quỹ đầu tư Nam Thẩm... — Chủ tịch Lâm lắp bắp, giọng nói run rẩy — Người nắm giữ tấm thẻ này... chính là cổ đông cá nhân lớn nhất nắm giữ 45% cổ phần kiểm soát của Tập đoàn Cố Thị!
"CÁI GÌ?!"
Một làn sóng chấn động bùng nổ khắp đại sảnh tiệc cưới.
Mặt Cố Minh lập tức biến sắc, từ sự ngạo mạn chuyển sang bàng hoàng tột độ. Bà Cố thì đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt trợn ngược như không tin vào tai mình.
— Chủ tịch Lâm, ông... ông có nhầm lẫn gì không? — Cố Minh gượng cười, trán đã rịn ra từng hạt mồ hôi hột — Cô ta chỉ là một đứa con gái xuất thân bình thường, bảy năm qua chỉ ở nhà nội trợ, làm sao có thể là cổ đông lớn nhất của Cố Thị được chứ?! Cổ đông lớn nhất của chúng ta là Quỹ Nam Thẩm cơ mà!
— Cố Minh! Anh câm miệng lại cho tôi! — Chủ tịch Lâm đập mạnh tay xuống bàn, đứng phắt dậy — Quỹ Nam Thẩm do ai sáng lập, anh có biết không? Nam chính là họ Nam của mẹ cô ấy, còn Thẩm chính là họ Thẩm của cô Thẩm Hân đây!
Toàn bộ người nhà họ Cố như bị dội một gáo nước lạnh giữa mùa đông băng giá.
Bảy năm trước, khi Tập đoàn Cố Thị đứng trước nguy cơ phá sản vì khủng hoảng tài chính, một quỹ đầu tư ẩn danh đã bơm vào 500 triệu Tệ để giải cứu công ty. Nhờ khoản vốn đó, Cố Minh mới có thể từng bước leo lên vị trí Tổng giám đốc, sống trong nhung lụa và ngạo mạn tự xưng là thiên tài kinh doanh.
Nhưng không một ai trong nhà họ Cố biết rằng, 500 triệu Tệ năm đó chính là toàn bộ tài sản thừa kế mà người mẹ quá cố của tôi để lại. Bảy năm qua, tôi giấu kín thân phận, lui về làm một người vợ hiền dâu thảo, lặng lẽ dùng tầm ảnh hưởng của Quỹ Nam Thẩm để đem về vô số hợp đồng béo bở cho Cố Thị, chỉ vì tôi muốn vun vén cho sự nghiệp của chồng.
Tôi gật đầu nhẹ với Chủ tịch Lâm, cất giọng lạnh nhạt:
— Chủ tịch Lâm, theo điều khoản hợp đồng ủy quyền quản lý tài sản năm xưa, tôi có quyền đơn phương thu hồi lại toàn bộ cổ phần và chức danh Tổng giám đốc của Cố Minh nếu phát hiện anh ta có hành vi vi phạm đạo đức nghiêm trọng, gây ảnh hưởng đến hình ảnh tập đoàn.
— Đúng vậy! Điều khoản đó hoàn toàn có hiệu lực pháp lý! — Chủ tịch Lâm nghiêm giọng gật đầu — Ngay bây giờ, với tư cách là Chủ tịch Hội đồng quản trị, tôi chính thức bãi nhiệm chức vụ Tổng giám đốc của Cố Minh! Toàn bộ tài sản corporative thuộc quyền quản lý của anh ta sẽ bị đóng băng để kiểm toán!
Một tiếng "oành" vang lên trong đầu Cố Minh.
Sự thật phũ phàng như một cái tát chí mạng giáng thẳng vào mặt anh ta. Cố Minh ngơ ngác nhìn tôi, đôi mắt đầy sự hoảng loạn. Người phụ nữ mà anh ta vừa chửi rủa là "vô dụng", người mà anh ta cho rằng "không giúp ích được gì cho sự nghiệp", hóa ra lại chính là vị ân nhân lớn nhất, là cái trụ cột duy nhất chống đỡ cho toàn bộ sự giàu sang của anh ta suốt bảy năm qua!
Tần Mĩ – cô gái vừa mới giây trước còn kiêu ngạo khoác tay Cố Minh – vội vã lùi lại một bước, buông tay anh ta ra như thể vừa chạm vào một cục than hồng.
— Hân... Hân à... — Bố chồng tôi, người nãy giờ vẫn giữ im lặng, đột nhiên run rẩy bước tới — Có phải có hiểu lầm gì ở đây không con? Con là dâu trưởng của nhà họ Cố mà...
— Tôi không dám nhận hai chữ 'dâu trưởng' này nữa đâu, thưa ông Cố. — Tôi thản nhiên ngắt lời — Chẳng phải vừa rồi mẹ chồng tôi đã tuyên bố tống cổ tôi ra khỏi nhà họ Cố rồi sao?
CHƯƠNG 3: SỰ SỤP ĐỔ CỦA KẺ KIÊU NGẠO
Bà Cố lúc này mặt cắt không còn một giọt máu. Bà ta nhìn chiếc nhẫn cưới nằm chỏng chọng dưới đất, rồi lại nhìn tấm thẻ đen quyền lực trên bàn. Đôi chân bà ta khụyu xuống, nếu không có người thân bên cạnh đỡ lấy thì có lẽ đã ngã sụp ra sàn.
— Hân... Hân ơi! Mẹ... mẹ trêu con thôi mà! — Bà Cố lao đến, định nắm lấy tay tôi, giọng nói run rẩy van xin hèn hạ — Mẹ bị điên rồi, mẹ nói lung tung! Con là đứa con dâu ngoan nhất của mẹ, làm sao mẹ có thể đuổi con được chứ? Con mau nói với Chủ tịch Lâm rút lại lời nói đi con!
Tôi lùi lại một bước, tránh khỏi bàn tay đang run rẩy của bà ta. Ánh mắt tôi lạnh lẽo như băng tuyết trên đỉnh Hằng Sơn.
— Nhẫn cưới bà đã giật, lời xua đuổi bà đã hạ, bây giờ lại bảo là nói đùa sao? — Tôi cất giọng mỉa mai — Nhà họ Cố các người coi tình cảm và sự hy sinh của tôi trong bảy năm qua là cái gì?
Cố Minh ngơ ngác nhìn quanh. Mọi ánh mắt trong đại sảnh lúc này không còn là sự ngưỡng mộ dành cho anh ta nữa, mà là sự châm biếm, khinh bỉ tột cùng dành cho một kẻ "ăn cháo đá bát". Sự nghiệp, địa vị, sự giàu sang mà anh ta tự hào... tất cả vỡ tan tành chỉ trong một chớp mắt.
"Bịch!"
Một tiếng động vang dội vang lên.
Trước sự chứng kiến của hàng trăm họ hàng và đối tác kinh doanh, Cố Minh đột ngột quỳ sụp hai đầu gối xuống sàn nhà, ngay trước mặt tôi.
— Hân! Anh sai rồi! Anh thực sự biết sai rồi! — Cố Minh gào lên, hai tay ôm lấy tà váy của tôi, nước mắt và mồ hôi chảy dài trên gương mặt vặn vẹo vì hoảng sợ — Anh bị cô ta quyến rũ! Anh bị mờ mắt rồi! Xin em hãy nhìn vào tình nghĩa vợ chồng bảy năm qua mà tha thứ cho anh một lần này thôi! Anh sẽ đuổi Tần Mĩ đi ngay lập tức, anh sẽ nhặt chiếc nhẫn lên đeo lại cho em!
Tần Mĩ nghe vậy thì tái mặt, tức giận mắng:
— Cố Minh! Anh là đồ hèn nhát! Anh dám đổ hết lỗi lên đầu tôi sao?!
— Cút đi! Đồ hồ ly tinh! — Cố Minh quay sang chửi mắng Tần Mĩ không tiếc lời, rồi lại quay lại dập đầu trước mặt tôi — Hân ơi, em đừng bãi nhiệm anh! Nếu mất chức Tổng giám đốc, anh sẽ trắng tay mất!
Tôi cúi đầu nhìn người đàn ông đang quỳ dưới chân mình. Sự nhún nhường, van xin thảm hại của anh ta lúc này chỉ làm cho tôi cảm thấy ghê tởm hơn bao giờ hết. Bảy năm qua, tôi đã trao trọn trái tim cho một kẻ vừa nông nổi, vừa tàn nhẫn lại vừa hèn hạ đến mức này.
Tôi giơ tay rút tà váy ra khỏi bàn tay run rẩy của Cố Minh.
— Cố Minh, anh quỳ xuống không phải vì anh biết lỗi, mà vì anh sợ mất đi quyền lực và tiền bạc. — Tôi thản nhiên cất giọng — Tình nghĩa bảy năm qua, tôi đã trả đủ cho nhà họ Cố rồi. Từ giây phút mẹ anh ném chiếc nhẫn cưới xuống đất, giữa chúng ta đã hoàn toàn chấm dứt.
Tôi quay sang nhìn Chủ tịch Lâm:
— Chủ tịch Lâm, phiền ông tiến hành thủ tục bãi nhiệm và rút vốn ngay trong ngày hôm nay. Hợp đồng ly hôn tôi sẽ sai luật sư gửi đến tận tay Cố Minh vào sáng mai.
— Cô Thẩm cứ yên tâm, tôi sẽ xử lý nghiêm túc mọi việc theo đúng pháp luật! — Chủ tịch Lâm kính cẩn đáp lời.
Tôi quay lưng, chậm rãi bước qua đại sảnh tiệc cưới. Không ai dám cản đường tôi nữa. Mọi người tự động dạt ra hai bên, nhường đường cho tôi bằng một sự kính trọng tuyệt đối.
Phía sau lưng tôi, tiếng gào khóc van xin của Cố Minh, tiếng chửi bới của Tần Mĩ và tiếng ngất xỉu hỗn loạn của bà Cố vang lên xé rách không gian tiệc cưới. Căn biệt thự dát vàng, những buổi tiệc xa hoa, vị thế thiếu gia của họ Cố... tất cả đều sắp sửa sụp đổ như một cái lâu đài xây trên cát.
Tôi bước ra khỏi cửa khách sạn Bán Đảo. Cơn gió đêm Thượng Hải thổi qua nhẹ nhàng, mang theo hương vị tự do tươi mát. Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm rực rỡ ánh sao, khẽ mỉm cười. Bảy năm làm dâu nhà họ Cố đã chính thức khép lại, và từ hôm nay, cuộc đời của riêng tôi mới thực sự bắt đầu.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét