#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
"Đêm qua tiền vừa chuyển vào tài khoản công ty, sáng nay cô đã đến đây giở trò gì?"
Giọng nói cay nghiệt của bà Trương vang lên ngay tại đại sảnh căn biệt thự xa hoa bên bờ Tây Hồ, Hàng Châu. Bà ta đứng ở bậc cửa, một tay chống hông, tay kia vẩy vẩy chiếc chìa khóa mới cáu, ánh mắt coi thường nhìn tôi như nhìn một kẻ ăn xin.
Tôi đứng ở sân trước, gió lạnh từ phía hồ thổi qua làm sống lưng đau nhói. Chiếc vali nhỏ đặt bên chân còn chưa kịp tháo tem. Chiều qua, tôi vừa ký hợp đồng bán đi mảnh đất tổ tiên để lại ở ngoại ô Hàng Châu — di sản duy nhất mà cha mẹ quá cố để lại cho tôi — gom đủ năm triệu Nhân dân tệ để chuyển thẳng vào tài khoản đang bên vực phá sản của công ty chồng tôi, Trần Dật.
Nhưng ngay đêm đó, khi dòng tiền vừa báo thành công, Trần Dật đặt nốt ly rượu xuống bàn, lạnh lùng ném ra một bản thỏa thuận ly hôn: "Chúng ta ly hôn đi. Cô không giúp được gì cho sự nghiệp tương lai của tôi nữa."
Tôi không khóc, cũng chẳng gào thét. Ba năm dốc lòng dốc sức vì cái gia đình này, chịu đựng sự hà khắc của mẹ chồng, tôi nghĩ mình đã trả xong cái gọi là nghĩa vợ chồng. Tôi xách vali ra khách sạn ở tạm một đêm. Sáng nay quay lại chỉ để lấy cuốn sổ hộ khẩu và một vài giấy tờ cá nhân còn sót lại trong phòng làm việc.
Thế nhưng, đập vào mắt tôi lại là cảnh tượng thợ khóa đang cặm cụi tháo ổ khóa cũ.
"Mẹ, con chỉ quay về lấy lại giấy tờ cá nhân của mình," Tôi kiềm chế cơn giận, lên tiếng.
"Giấy tờ gì? Mấy thứ rác rưởi của cô thì có gì quan trọng?" Bà Trương bĩu môi, bước xuống bậc tam cấp, chắn ngang đường tôi. "Nhà này từ hôm nay đã đổi chủ rồi. Tốt nhất cô biến ngay lập tức, đừng làm dơ bẩn phong thủy nơi đây."
Chưa kịp để tôi đáp lời, tiếng guốc nhọn gõ lạch cạch trên nền đá cẩm thạch vang lên từ bên trong. Một phụ nữ trẻ trung, khoác trên mình chiếc áo lông đắt tiền, thong thả bước ra. Cô ta tự nhiên tựa vào vai bà Trương, trên tay cầm ly cà phê nghi ngút khói — chiếc ly sứ mà tôi thích nhất.
"Mẹ à, ai mà buổi sáng sớm đã đến làm phiền nhà chúng ta vậy?" Lâm Uyển — cô thư ký riêng của Trần Dật — mỉm cười ngọt ngào, ánh mắt đầy khiêu khích nhìn xoáy vào tôi.
"Lâm Uyển? Cùng là phụ nữ, cô không thấy trò này quá trơ trẽn sao?" Tôi siết chặt quai vali, từng chữ thốt ra lạnh như băng.
Lâm Uyển nhếch môi, chậm rãi nhấp một ngụm cà phê rồi thản nhiên bước đến trước mặt tôi: "Chị Thẩm à, chị sống vô dụng bao năm qua, ngoài việc tiêu tiền của anh Dật thì làm được gì? Anh Dật bảo rồi, số tiền năm triệu kia coi như chị đền bù tổn thất thanh xuân cho anh ấy. Bây giờ công ty đã có hướng đi mới, căn biệt thự này cũng đã sang tên cho tôi làm quà đính hôn rồi. Đây là nhà mới của chúng tôi, mong chị tự trọng mà biến đi."
"Nhà của cô?" Tôi bật cười, một nụ cười chua chát nhưng tràn đầy sự mỉa mai. "Trần Dật đâu? Bảo anh ta ra đây nói chuyện trực tiếp với tôi!"
"Anh Dật đang bận họp với đối tác lớn ở trụ sở," Lâm Uyển nhếch mép, ghé sát tai tôi thì thầm: "Chị nghĩ anh ấy sẽ gặp chị sao? Năm triệu của chị vừa đủ để anh ấy thông quan lô hàng mới. Chị hết giá trị lợi dụng rồi, Thẩm Tri Vi."
Bà Trương phía sau hùa theo, chỉ tay vào mặt tôi: "Đúng thế! Loại phụ nữ không biết đẻ trứng như cô, giữ lại chỉ tốn cơm tốn gạo! Mau cút ngay, nếu không tôi gọi bảo vệ khu phố đến tống cổ cô đi đấy!"
Từng lời nói của họ như những mũi dao đâm thấu tâm can. Tôi nhìn ngôi nhà mà mình từng chăm chút từng góc nhỏ, nhìn người mẹ chồng từng được tôi chăm sóc lúc ốm đau, và cô nhân tình đang nghênh ngang chiếm đoạt tất cả.
Cơn uất nghẹn dâng lên đến đỉnh điểm, nhưng tôi hít một hơi thật sâu, ép bản thân phải bình tĩnh. Tôi nhìn thẳng vào mắt Lâm Uyển, rồi lướt qua bà Trương, cất giọng đanh thép:
"Được. Căn nhà này, năm triệu này, tôi coi như quyên góp cho kẻ khốn nạn. Nhưng hai người hãy nhớ lấy, tiền của họ Thẩm này không dễ nuốt như vậy đâu."
Tôi quay lưng, bước đi thẳng mà không ngoái đầu lại. Phía sau lưng là tiếng cười nhạo báng cất lên đầy đắc thắng của hai người phụ nữ. Họ tưởng rằng họ đã thắng, tưởng rằng đã đẩy được một kẻ thế lực nghèo hèn ra khỏi cửa.
Họ đâu biết rằng, trò hay chỉ mới bắt đầu.
Chương 2: Sóng Mùa Hạ Dưới Đáy Hồ
Nút thắt của toàn bộ kịch bản này nằm ở chính tờ séc năm triệu Nhân dân tệ mà Trần Dật đã hí hửng mang đi nộp vào tài khoản doanh nghiệp.
Một tuần sau khi rời khỏi biệt thự, tôi ngồi trong văn phòng luật sư cao cấp nhất tại trung tâm tài chính Hàng Châu. Đối diện tôi là Luật sư Trịnh — vị chuyên gia xử lý tranh chấp tài sản doanh nghiệp hàng đầu thành phố.
"Cô Thẩm, toàn bộ hồ sơ nguồn gốc đất đai và giấy tờ giao dịch đã được xác minh xong," Luật sư Trịnh đẩy gọng kính, ánh mắt đầy thán phục. "Mảnh đất ở ngoại ô Hàng Châu là tài sản riêng được thừa kế hợp pháp của cô trước hôn nhân, có văn bản công chứng rõ ràng. Việc cô chuyển năm triệu Tệ vào tài khoản công ty của Trần Dật được ghi rõ nội dung giao dịch là 'Cho vay doanh nghiệp ngắn hạn', chứ không phải 'Đóng góp vốn' hay 'Tặng cho'."
Tôi nhấp một ngụm trà long tỉnh, lòng tĩnh lặng như tờ: "Trần Dật quá vội vã. Anh ta chỉ muốn rút sạch giá trị của tôi trước khi đá tôi đi, nên đã ký vào bản cam kết vay nợ do chính tôi chuẩn bị từ ba ngày trước khi bán đất — lúc anh ta còn đang quỳ lụy van xin tôi cứu công ty."
"Với bản cam kết này cùng điều khoản vi phạm hợp đồng," Luật sư Trịnh mỉm cười, "chúng ta hoàn toàn có quyền yêu cầu tòa án phong tỏa khẩn cấp toàn bộ tài khoản ngân hàng và tài sản cố định của công ty Trần Dật, bao gồm cả căn biệt thự mà anh ta vừa làm thủ tục chuyển nhượng trái phép cho cô Lâm Uyển."
Cùng lúc đó, tại trụ sở Tập đoàn Thương mại Trần Thị, bầu không khí đang căng như dây đàn.
Trần Dật ngồi ở ghế chủ tịch, nét mặt rạng rỡ tiếp đón đại diện của một tập đoàn bán lẻ lớn đến từ Thượng Hải. Lô hàng trị giá hàng chục triệu Tệ vừa được thông quan nhờ khoản tiền cứu ứng của tôi, anh ta đang mơ về kịch bản đưa công ty lên sàn chứng khoán.
Lâm Uyển đứng bên cạnh, ăn mặc lộng lẫy như một phu nhân chủ tịch tương lai, liên tục rót rượu chúc mừng các đối tác.
"Trần tổng quả là tuổi trẻ tài cao, vừa giải quyết xong khủng hoảng vốn đã có thể mở rộng quy mô," Đại diện đối tác nâng ly mỉm cười.
"Đâu có, đều nhờ khả năng điều hành của tôi cả," Trần Dật khoác phác, hoàn toàn quên mất người vợ đã bán đất cứu mình. "Tương lai Trần Thị chúng tôi..."
Lời chưa dứt, cánh cửa phòng họp đột ngột bị đẩy mạnh ra. Một tốp nhân viên thi hành án của Tòa án nhân dân thành phố Hàng Châu bước vào, đi đầu là Luật sư Trịnh và tôi.
Trần Dật khựng lại, ly rượu trên tay suýt rơi xuống đất. Mặt anh ta biến sắc: "Thẩm Tri Vi? Cô đến đây làm gì? Đây là nơi cô có thể tự do vào sao?"
Lâm Uyển bước tới, đập bàn quát lớn: "Bảo vệ đâu? Mau tống cổ người phụ nữ này ra ngoài! Đừng để cô ta làm hỏng hợp đồng lớn của chúng ta!"
Chấp hành viên bước lên, đưa ra văn bản có dấu đỏ tươi: "Chúng tôi thuộc Tòa án Nhân dân thành phố Hàng Châu. Theo đơn yêu cầu áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời từ cô Thẩm Tri Vi, tòa án quyết định phong tỏa toàn bộ tài khoản ngân hàng của Công ty Thương mại Trần Thị và tài sản cá nhân của ông Trần Dật do phát sinh tranh chấp khoản nợ quá hạn năm triệu Nhân dân tệ."
"Cái gì?!" Trần Dật sụp đổ hoàn toàn, mặt xám xịt như tro tàn. "Khoản nợ nào? Đó là tiền cô ta tự nguyện đưa cho tôi!"
Tôi bước lên một bước, ánh mắt sắc như dao nhìn thẳng vào người chồng cũ: "Anh Trần, bản hợp đồng vay vốn có chữ ký và dấu vân tay của anh quy định rõ: nếu trong vòng bảy ngày công ty không hoàn trả đủ năm triệu gốc cùng lãi suất, tôi có quyền yêu cầu thu hồi toàn bộ tài sản thế chấp. Hôm nay đã là ngày thứ tám."
Các đối tác Thượng Hải lập tức đứng dậy, nét mặt sa sẩm: "Trần tổng, công ty ông đang bị phong tỏa tài sản sao? Hợp đồng của chúng ta lập tức hủy bỏ! Chúng tôi không thể làm việc với một doanh nghiệp vướng vào chấp hành án!"
"Không! Sếp Vương, nghe tôi giải thích đã!" Trần Dật lao theo giữ đối tác lại, nhưng bị người ta phũ phàng hất ra.
Lâm Uyển run rẩy, chiếc ly trên tay rơi vỡ tan tành trên sàn nhà: "Anh Dật... căn biệt thự... căn biệt thự sang tên cho em thì sao?"
Luật sư Trịnh thản nhiên lên tiếng: "Việc chuyển nhượng tài sản trong thời gian mang nợ mà không có sự đồng ý của bên cho vay là hành vi tẩu tán tài sản bất hợp pháp. Tòa án đã ra lệnh thu hồi căn biệt thự đó để phục vụ việc phát mại trả nợ."
Toàn bộ phòng họp rơi vào khoảng không im lặng đáng sợ. Trần Dật ngã bệt xuống ghế, đôi mắt dại đi. Anh ta nhìn tôi, người phụ nữ mà anh ta từng nghĩ có thể dễ dàng bắt nạt, giờ đây đang đứng đó như một nữ vương nắm thâu sinh sát trong tay.
Chương 3: Bày Cuộc Tàn Đêm Mùa Đông
Sáng hôm sau, mưa tuyết lại rơi đầy trên các con phố Hàng Châu.
Trước cổng căn biệt thự bên bờ Tây Hồ, một khung cảnh hỗn loạn chưa từng có đang diễn ra. Xe của cơ quan thi hành án đậu kín lối đi. Các nhân viên đang dán tem niêm phong lên từng cánh cửa và kê biên tài sản bên trong.
Bà Trương khóc lóc om sòm, ngồi bệt dưới đất ôm lấy chân viên chấp hành viên: "Các người không được niêm phong! Đây là nhà của con trai tôi! Tôi không đi đâu hết! Cứu tôi với, mụ dâu độc ác muốn giết người rồi!"
Lâm Uyển thì cuống quýt gom gắp những chiếc túi hiệu, đồ trang sức đắt tiền cho vào vali, nhưng lập tức bị nhân viên kiểm kê giữ lại: "Cô Lâm, tất cả những đồ vật này được mua bằng tiền tài khoản công ty đang trong quá trình kê biên, đề nghị cô để lại toàn bộ để phục vụ điều tra."
"Đây là đồ của tôi! Anh Dật mua cho tôi mà!" Lâm Uyển gào lên, vẻ đài các quyến rũ ngày thường hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự lam lũ, tham lam đến thảm hại.
Đúng lúc đó, một chiếc xe đen sang trọng dừng lại bên đường. Tôi bước xuống xe, che chiếc dù đen, chậm rãi đi vào sân biệt thự.
Trần Dật từ trong nhà chạy ra, tóc tai rũ rượi, đôi mắt đỏ ngầu đầy tia máu. Anh ta lao đến trước mặt tôi, không còn chút khí phái nào của một "Trần tổng" ngạo mạn, quỳ thụp xuống ngay trên nền đá lạnh giá:
"Tri Vi! Em gái tôi! Anh biết lỗi rồi! Là anh bị con mụ Lâm Uyển này mê hoặc! Anh là kẻ khốn nạn, anh không phải người!" Trần Dật tự giơ tay tát liên tiếp vào mặt mình, tiếng bốp bốp vang lên chát chúa. "Xin em tháo gỡ phong tỏa đi! Công ty mà phá sản, anh sẽ phải đi tù vì tội lừa đảo và nợ nần mất!"
Bà Trương thấy con trai quỳ xuống, cũng lết tới ôm lấy gấu quần tôi, mặt mũi lầy lụa nước mắt nước mũi: "Tri Vi à, mẹ xin con! Mẹ già rồi, không thể ra đường ở được đâu! Mẹ biết con hiền thảo nhất mà, con tha cho mẹ và Hạo... à không, tha cho Trần Dật lần này đi con!"
Tôi nhìn hai mẹ con họ, tâm trí bỗng trở nên nhẹ nhõm lạ kỳ. Những tổn thương, đau đớn mà họ gây ra cho tôi ba năm qua, lúc này đây đã biến thành một sự nực cười vô hạn.
Lâm Uyển thấy thế liền lao đến chửi rủa Trần Dật: "Trần Dật! Anh là đồ hèn nhát! Anh hứa sẽ cho tôi danh phận, cho tôi biệt thự cơ mà? Anh quỳ xin mụ vợ cũ này làm gì?"
"Cô cút đi! Đồ mụ hồ tinh!" Bà Trương đứng dậy lao vào cào cấu Lâm Uyển. "Chính cô là mụ xúi giục con trai tôi hại Tri Vi! Đồ phá gia chi tử!"
Hai người phụ nữ từng nắm tay nhau đuổi tôi ra khỏi cửa, giờ đây lao vào cắn xé, cào cấu nhau ngay trước mặt bao nhiêu người dân xung quanh đang tụ tập xem kịch hay. Tiếng chửi rủa, tiếng gào khóc lẫn trong tiếng gió tuyết gầm rú tạo nên một bức tranh tàn lụi, xót xa.
Tôi cúi xuống nhìn Trần Dật đang run rẩy dưới chân mình, giọng nói bình thản đến đáng sợ:
"Trần Dật, anh có nhớ ngày này tuần trước anh đã nói gì không? Anh nói tôi là kẻ vô dụng, không giúp gì được cho anh nữa. Anh dùng tiền bán đất của cha mẹ tôi để bao nuôi nhân tình, rồi tống cổ tôi ra khỏi nhà trong đêm tối."
"Anh sai rồi... Tri Vi, cho anh một cơ hội làm lại..." Trần Dật mếu máo, giọng nghẹn ngào.
"Cơ hội sao?" Tôi nhếch môi. "Năm triệu đó tôi sẽ thu hồi toàn bộ thông qua việc đấu giá căn biệt thự này và tài sản công ty của anh. Còn về đơn ly hôn, luật sư của tôi đã nộp lên tòa. Anh hãy chuẩn bị tinh thần tiếp nhận các bản án tiếp theo đi."
Tôi quay người, thong thả bước ra phía xe.
"Thẩm Tri Vi! Cô thật độc ác! Cô muốn tuyệt đường sống của chúng tôi sao?" Giọng nói tuyệt vọng của Trần Dật gào lên phía sau lưng.
Tôi dừng lại một chút, không ngoái đầu, chỉ nhẹ nhàng để lại một câu:
"Tôi không tuyệt đường sống của ai cả. Chính lòng tham và sự cạn tình của các người đã tự đào huyệt chôn mình."
Chiếc xe bánh lăn đi, để lại sau lưng căn biệt thự bị dán tem niêm phong trắng xóa trong tuyết, cùng hai người phụ nữ đang cào xé nhau và một người đàn ông quỳ gối gào khóc trong vô vọng. Mùa đông Hàng Châu năm ấy tuyết rơi rất dày, nhưng trong lòng tôi, một mùa xuân mới đã bắt đầu.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét