Min menu

Pages

Trong bữa tiệc sinh nhật mẹ chồng, chồng tôi ngang nhiên trao chìa khóa căn hộ cho cô thư ký rồi lạnh lùng tuyên bố: “Từ hôm nay, căn nhà này là của cô ấy.” Cả gia đình cười nhạo, mẹ chồng còn mỉa mai: “Không có tiền thì đừng mơ giữ nổi chồng!” Tôi chỉ mỉm cười, tháo nhẫn cưới đặt xuống đĩa bánh rồi lấy ra một phong bì niêm phong. Mẹ chồng vừa hí hửng đọc dòng đầu tiên, nụ cười lập tức cứng đờ. Chồng tôi nhìn thấy tên người sở hữu trên văn bản, mặt tái mét rồi quỳ xuống trước mặt tôi cầu xin.

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



Chương 1: Món Quà Sinh Nhật Rẻ Tiền

Ánh đèn chùm pha lê chiếu rực rỡ xuống nhà hàng năm sao sang trọng bậc nhất thành phố Thượng Hải. Hôm nay là đại thọ tuổi 60 của bà Lục – mẹ chồng tôi. Giới kinh doanh và bạn bè thân thiết tụ họp đông đủ, tiếng cụng ly chúc tụng vang lên xôn xao. Tôi – Lâm Thư – trong bộ váy dạ hội đen đơn giản nhưng trang nhã, lặng lẽ đứng bên cạnh phụ giúp tiếp khách, giữ trọn bổn phận của một đứa con dâu ngoan hiền suốt năm năm qua.

Khi tiệc cắt bánh bắt đầu, Lục Mẫn – chồng tôi, tổng giám đốc Công ty Công nghệ Lục Thị – bước lên sân khấu. Bàn tay anh ta ôm trọn bờ vai thon thả của Thẩm Doãn – cô thư ký riêng kém tôi bốn tuổi. Thẩm Doãn mặc một chiếc váy đỏ rực rỡ, khoét sâu đầy táo bạo, trên cổ đeo chiếc dây chuyền kim cương lấp lánh mà tuần trước Lục Mẫn nói với tôi là “quà tặng đối tác”.

Lục Mẫn cầm micro, ánh mắt tràn đầy sự đắc ý và tự hào. Anh ta thò tay vào túi vest, rút ra một chiếc chìa khóa thông minh mạ vàng, thong thả đặt vào lòng bàn tay Thẩm Doãn trước mặt hàng trăm quan khách.

"Từ hôm nay, căn hộ thông tầng tại khu đô thị Riviera Thượng Hải là của cô ấy."

Cả sảnh tiệc rơi vào trạng thái im lặng trong vài giây, sau đó là những tiếng xì xầm to nhỏ. Căn hộ Riviera đó là bất động sản đắt đỏ nhất thành phố, nơi tôi và Lục Mẫn đã sống suốt ba năm qua.

Tôi đứng dưới sân khấu, tim như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Năm năm qua, tôi lui về làm hậu phương, giặt giũ nấu nướng, chăm sóc mẹ anh ta từng chút một để anh ta yên tâm gầy dựng sự nghiệp. Cuối cùng, thứ tôi nhận lại là sự phản bội công khai và nhục nhã này.

Mẹ chồng tôi – bà Lục – bước tới bên cạnh tôi. Bà khoác trên người chiếc áo gấm đắt tiền, ánh mắt nhìn tôi tràn ngập sự khinh bỉ và chế giễu. Bà không hề bất ngờ, ngược lại còn cười nhạt một tiếng, cố tình nói to cho những người xung quanh cùng nghe:

"Thư này, con người sống ở đời phải biết nhìn lại mình. Con gái nông thôn không có gia thế, không có tiền tài, năm năm qua ăn bám nhà họ Lục chúng tôi là quá đủ rồi. Thẩm Doãn người ta là thạc sĩ tài chính, bố làm cục trưởng, giúp ích cho sự nghiệp của Lục Mẫn. Cô không có tiền thì đừng mơ giữ nổi chồng! Ngoan ngoãn nhường chỗ đi, đừng để đến lúc phải ra đi tay trắng."

Thẩm Doãn nấp sau lưng Lục Mẫn, nở nụ cười đắc thắng đầy mỉa mai nhìn tôi. Lục Mẫn bước xuống sân khấu, nhìn tôi với ánh mắt lạnh lùng như nhìn một người xa lạ: "Lâm Thư, hợp đồng ly hôn tôi đã để trên bàn. Căn nhà đó tên tôi, cô thu dọn đồ đạc cá nhân rồi biến khỏi đó trước ngày mai."

Những lời lăng mạ, tiếng cười nhạo của họ hàng nhà họ Lục xung quanh vang lên như những gáo nước độc tạt thẳng vào mặt tôi. Bè lũ họ Lục nghĩ rằng tôi là một cô gái nghèo túng, không thân thích, phải bấu víu vào Lục Mẫn để đổi đời.

Tôi đứng thẳng lưng. Không một giọt nước mắt nào rơi. Cơn giận tích tụ suốt năm năm qua vỡ tan, nhường chỗ cho một sự bình tĩnh đến lạnh người.

Tôi nhếch môi mỉm cười nhẹ nhàng. Trước ánh mắt ngơ ngác của Lục Mẫn và bà Lục, tôi chậm rãi đưa tay lên ngón áp út, tháo chiếc nhẫn cưới mạ vàng đơn sơ ra, nhẹ nhàng đặt nó xuống đĩa bánh sinh nhật phủ kem trắng.

"Được thôi, chúc mừng hai người."

Sau đó, tôi thong thả mở chiếc túi xách đắt tiền – thứ duy nhất tôi tự mua bằng tiền của mình – rút ra một phong bì hồ sơ da màu nâu được niêm phong cẩn thận.

"Mẹ chồng," tôi gọi bằng giọng điệu vô cùng lịch thiệp, chìa phong bì ra trước mặt bà Lục. "Hôm nay là sinh nhật mẹ, con dâu cũng có một món quà đặc biệt muốn gửi tặng mẹ và chồng con."

Bà Lục hừ lạnh một tiếng, giật lấy phong bì: "Hừ, loại người như cô thì tặng được cái gì? Chắc lại là mấy tờ giấy ly hôn đòi chia tài sản chứ gì? Đừng mơ!"

Bà Lục xé xén niêm phong, rút tập tài liệu bên trong ra. Nhưng khi mắt bà vừa chạm vào dòng chữ đầu tiên trên tờ văn bản mạ vàng của Sở Tài nguyên và Môi trường Thượng Hải, nụ cười mỉa mai trên môi bà lập tức cứng đờ. Đôi mắt bà trợn ngược, toàn thân run rẩy như cầy sấy.

Lục Mẫn thấy thái độ bất thường của mẹ, chau mày bước tới: "Mẹ, sao thế? Cô ta dọa gì mẹ à?"

Lục Mẫn giật lấy tập tài liệu từ tay mẹ mình. Khi ánh mắt anh ta lướt qua con dấu đỏ chói và tên người sở hữu hợp pháp trên toàn bộ tài sản của Tập đoàn Lục Thị cũng như căn hộ Riviera, sắc mặt anh ta từ tức giận chuyển sang xám xịt, rồi trắng bệch không còn một giọt máu.

"Bịch!"

Chiếc chìa khóa mạ vàng trên tay Thẩm Doãn rơi xuống sàn. Lục Mẫn ngẩng đầu nhìn tôi, đôi chân anh ta hoàn toàn quỵ xuống, gối nện mạnh xuống sàn đá hoa cương lạnh lẽo trước sự kinh hoàng của toàn bộ quan khách.

"Lâm... Lâm Thư... Em... Em là chủ sở hữu thực sự của Quỹ Đầu tư Lâm Thị?!"

Chương 2: Sự Thật Sau Năm Năm

Sảnh tiệc rộng lớn rơi vào trạng thái im lặng như tờ. Tiếng xì xầm vụt tắt, thay vào đó là những ánh mắt bàng hoàng đổ dồn về phía tôi.

Lục Mẫn quỳ dưới sàn, hai tay run rẩy ôm lấy gấu váy của tôi, khuôn mặt biến dạng vì sợ hãi và tuyệt vọng: "Thư... Thư ơi! Anh sai rồi! Anh bị cô ta quyến rũ! Anh bị ma xui quỷ khiến! Em là vợ anh mà, em không thể đối xử với anh như thế này được!"

Thẩm Doãn đứng bên cạnh ngơ ngác, vội vàng nhặt chiếc chìa khóa lên, lắp ba lắp bắp: "Anh Mẫn, anh làm gì vậy? Sao lại quỳ trước mặt bà già nghèo hèn này? Căn nhà này là của anh mà!"

"Cút đi! Con tà dâm này! Cút ngay cho tôi!" Lục Mẫn vung tay tát mạnh vào mặt Thẩm Doãn làm cô ta ngã ngửa ra sàn. Lục Mẫn gào lên trong điên dại, rồi lại quay sang dập đầu trước mặt tôi: "Thư, xin em, cho anh một cơ hội! Đừng thu hồi vốn!"

Bà Lục lúc này như một người mất hồn, tay chân lẩy bẩy bước tới, giọng nói run rẩy không còn chút uy nghiêm nào của một mệnh phụ phu nhân: "Thư... Thư à... Con... con là đại tiểu thư của tập đoàn Lâm Thị ở Bắc Kinh sao? Tại sao... tại sao năm năm qua con không nói?"

Tôi lùi lại một bước, thản nhiên rút gấu váy ra khỏi bàn tay dơ bẩn của Lục Mẫn, ánh mắt tràn ngập sự khinh bỉ.

Năm năm trước, khi Tập đoàn Lục Thị của gia đình anh ta đứng trên bờ vực phá sản, cha tôi – Chủ tịch Tập đoàn Tài chính Lâm Thị ở Bắc Kinh – đã âm thầm bơm 500 triệu Tệ để giải cứu. Nhưng vì biết Lục Mẫn là kẻ có tính tự cao tha hóa, cha tôi lo lắng anh ta sẽ cảm thấy bị yếu thế nếu biết tôi là đại tiểu thư giàu có.

Vì tình yêu chân thành thời đại học, tôi đã đồng ý giấu kín thân phận. Tôi giả làm một cô gái nông thôn bình thường, chấp nhận gạt bỏ hào quang để về làm vợ anh ta, chịu đựng sự hà khắc, soi moi của mẹ chồng. Toàn bộ cổ phần, căn biệt thự Riviera, và ngay cả nguồn vốn vận hành công ty của Lục Mẫn hôm nay... 100% đều đứng tên Quỹ Đầu tư Cá nhân của tôi dưới dạng tài sản trước hôn nhân!

"Năm năm qua, tôi giữ sĩ diện cho anh, che giấu thân phận để anh ngẩng cao đầu làm Lục Tổng," tôi cất giọng, từng từ từng chữ như lưỡi dao sắc bén đâm thấu tâm trí Lục Mẫn. "Tôi chăm sóc mẹ anh như mẹ đẻ, nhẫn nhịn sự khinh bỉ của gia đình anh vì nghĩ rằng anh chân thành với tôi. Nhưng hôm nay, các người đã cho tôi thấy rõ bản chất thật sự."

"Thư! Mẹ sai rồi! Mẹ là bà già mắt mù!" Bà Lục lao tới định nắm lấy tay tôi, nước mắt nước mũi giàn giụa: "Mẹ từ nhỏ đã không biết nhìn người! Con là con dâu tốt nhất của nhà họ Lục! Mẹ sẽ đuổi ngay con thư ký này đi, lập tức sang tên lại mọi thứ cho con!"

"Muộn rồi, bà Lục," Tôi cười nhạt, lấy chiếc điện thoại thông minh ra, bấm một nút gọi đã mở sẵn. "Luật sư Trương, bắt đầu quy trình đi."

Đúng lúc đó, màn hình LED khổng lồ trong sảnh tiệc vốn đang chiếu hình ảnh chúc mừng sinh nhật bà Lục đột ngột chuyển sang màu đen, rồi hiển thị hàng loạt văn bản pháp lý đỏ chói.

Giọng nói của Luật sư Trương – luật sư hàng đầu Thượng Hải – vang lên qua hệ thống loa của nhà hàng:

"Theo lệnh của Chủ sở hữu hợp pháp – Bà Lâm Thư: Kể từ 20 giờ tối nay, Quỹ Đầu tư Lâm Thị chính thức chấm dứt toàn bộ hợp đồng ủy thác quản lý đối với Tập đoàn Lục Thị. Đồng thời, niêm phong và thu hồi căn hộ Riviera, đóng băng toàn bộ tài khoản ngân hàng do Lục Mẫn đứng tên sở hữu tạm thời."

Chương 3: Hạ Màn Bão Tố

Lời tuyên bố của luật sư vang lên như một bản án tử hình dành cho nhà họ Lục.

Các đối tác làm ăn có mặt trong buổi tiệc lập tức biến sắc. Những kẻ vừa mới nịnh hót Lục Mẫn cách đây vài phút giờ đây đồng loạt lùi lại, nhìn anh ta bằng ánh mắt ghê tởm và né tránh.

"Lục Mẫn! Hóa ra công ty của anh chỉ là một cái vỏ ốc mượn hồn!" Một đối tác lớn giận dữ ném ly rượu xuống sàn. "Hợp đồng 50 triệu Tệ sáng nay chúng ta ký kết chính thức hủy bỏ!"

"Hủy bỏ! Chúng tôi rút vốn!" Các nhà đầu tư khác gào lên, sảnh tiệc rơi vào cảnh hỗn loạn chưa từng có.

Lục Mẫn ôm lấy đầu, gào khóc thảm thiết dưới sàn nhà. Anh ta bò đến chân tôi, liên tục tát vào mặt mình: "Thư ơi! Anh van em! Công ty là huyết hãn của anh! Nếu em thu hồi vốn, anh sẽ phải đi tù vì nợ nần mất! Xin em nhìn vào tình nghĩa năm năm qua..."

"Tình nghĩa năm năm sao?" Tôi cúi đầu nhìn anh ta, ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm. "Khi anh trao chìa khóa nhà của tôi cho cô thư ký này, anh có nhớ đến tình nghĩa năm năm không? Khi mẹ anh sỉ vả tôi là thứ con gái rẻ tiền ăn bám, anh có nhớ tôi là vợ anh không?"

Thẩm Doãn lúc này mới nhận ra mình đã chọc phải đá hộc. Cô ta bò lùi ra sau, khuôn mặt tái dại vì sợ hãi, cố gắng lén lút thu dọn túi xách để chuồn êm. Nhưng hai bảo vệ mặc vest đen đã bước tới, chặn đứng đường đi của cô ta.

"Cô Thẩm Doãn," tôi quay sang nhìn cô ta, nụ cười trên môi đầy vẻ giễu cợt. "Chiếc dây chuyền kim cương trên cổ cô và căn hộ Riviera mà Lục Mẫn hứa tặng cô... đều được mua bằng tiền trong tài khoản ủy thác của tôi. Luật sư của tôi sẽ kiện cô ra tòa vì tội chiếm đoạt tài sản bất hợp pháp. Chuẩn bị hầu tòa đi."

Thẩm Doãn ngã khuỵu xuống, gào khóc van xin nhưng không ai ngoảnh lại nhìn.

Mẹ chồng tôi – bà Lục – không chịu nổi đả kích quá lớn, mắt trợn ngược rồi xỉu ngất ngay tại bàn tiệc. Gia đình họ Lục hỗn loạn cào cào, tiếng gọi cấp cứu, tiếng chửi rủa, tiếng khóc lóc vang động cả căn phòng sang trọng.

Tôi không quay đầu lại. Tôi thong thả bước ra khỏi sảnh tiệc, đôi giày cao gót gõ nhịp đều đặn trên thảm đỏ.

Bên ngoài nhà hàng, một chiếc xe Limousine màu đen đắt giá đã chờ sẵn. Tài xế riêng cung kính mở cửa xe cho tôi: "Đại tiểu thư, Chủ tịch đang đợi cô ở khách sạn Regent."

Tôi bước lên xe. Cánh cửa xe khép lại, cách ly hoàn toàn những tiếng gào khóc tuyệt vọng của Lục Mẫn và gia đình nhà họ Lục ở phía sau.

Chiếc xe từ từ lăn bánh, hòa vào dải ánh sáng lung linh của đêm Thượng Hải. Tôi nhìn ra cửa kính, lấy chiếc khăn giấy nhẹ nhàng lau sạch vết kem bánh sinh nhật còn dính trên ngón tay – nơi từng đeo chiếc nhẫn cưới trói buộc cuộc đời mình.

Năm năm nhẫn nhịn đã kết thúc. Màn đêm u tối trôi qua, và cuộc đời rực rỡ thực sự của tôi bây giờ mới chính thức bắt đầu.



‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí


Nhận xét