Min menu

Pages

Chồng tôi phát hiện tôi có một khoản tiền riêng và ép tôi giao toàn bộ để đầu tư vào công ty của anh, hứa rằng sau này chúng tôi sẽ giàu có. tôi tin anh cho đến khi phát hiện toàn bộ khoản tiền đã được chuyển sang tài khoản của nhân tình. anh còn thản nhiên nói: “em mất thì kiếm lại được.” tôi chỉ cười rồi gửi lại cho anh một bản sao hợp đồng...

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.

CHƯƠNG 1 – “EM MẤT THÌ KIẾM LẠI ĐƯỢC”

“Chuyển hết tiền cho anh.”

Tôi ngẩng đầu khỏi màn hình điện thoại, nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt mình.

Ngoài cửa sổ căn hộ ở Thượng Hải, mưa đêm phủ kín những tòa nhà cao tầng. Ánh đèn neon phản chiếu trên mặt kính, lạnh lẽo đến mức khiến căn phòng vốn quen thuộc bỗng trở nên xa lạ.

“Anh nói gì?”

Trần Minh Viễn đặt một tập tài liệu xuống bàn.

“Khoản tiền em gửi ngân hàng mấy năm nay. Anh biết rồi.”

Tim tôi khẽ thắt lại.

Đó là khoản tiền tôi chưa từng nói với anh.

Tám trăm sáu mươi nghìn nhân dân tệ.

Tôi tích góp từng chút từ tiền thưởng, tiền tiết kiệm trước hôn nhân và phần lợi nhuận từ một cửa hàng nhỏ tôi đứng tên. Tôi giữ nó không phải vì muốn giấu chồng, mà vì mẹ tôi từng dặn: phụ nữ trong hôn nhân cũng nên có một khoản tiền để tự bảo vệ mình.

Minh Viễn kéo ghế ngồi xuống.

“Công ty đang chuẩn bị mở rộng. Đây là cơ hội hiếm có. Nếu em đưa tiền cho anh đầu tư, vài năm nữa chúng ta có thể mua nhà ở khu trung tâm, thậm chí mua thêm một căn cho con.”

Tôi nhìn anh.

“Nhưng sao anh biết số tiền đó?”

Anh im lặng vài giây rồi đáp:

“Anh là chồng em. Chuyện tài chính của em, anh biết cũng bình thường.”

Câu nói ấy khiến tôi thấy khó chịu.

“Biết là một chuyện. Ép em giao toàn bộ lại là chuyện khác.”

Sắc mặt anh lập tức thay đổi.

“Anh ép em?”

“Không phải sao?”

Minh Viễn bật cười.

“Lâm Tuyết, em thật sự nghĩ anh muốn lấy tiền của em à? Anh đang cố làm cho gia đình này tốt hơn.”

“Vậy tại sao không dùng tiền của công ty?”

“Vốn lưu động đang bị khóa.”

“Thế tại sao phải là toàn bộ tiền của em?”

Anh nhìn tôi thật lâu.

Sau đó giọng anh dịu xuống.

“Vì anh tin em.”

Tôi khựng lại.

Có lẽ chính khoảnh khắc ấy tôi đã mềm lòng.

Tôi đã tin người đàn ông sống cùng mình tám năm.

Tôi tin những buổi sáng anh đưa con đến trường.

Tin những đêm anh trở về muộn rồi nói rằng mình phải tiếp khách.

Tin những tin nhắn ngắn ngủi: “Anh bận, ngủ trước đi.”

Và tôi càng tin hơn khi anh nắm tay tôi, nói:

“Anh sẽ không bao giờ để em chịu thiệt.”

Ba ngày sau, tôi chuyển toàn bộ khoản tiền.

Anh ký giấy nhận vốn, cam kết khoản đầu tư thuộc tài sản chung và mọi giao dịch đều phải được tôi đồng ý.

Tôi thậm chí còn mỉm cười khi nhìn số dư tài khoản giảm xuống gần như bằng không.

Tôi nghĩ mình đang cùng chồng xây dựng tương lai.

Cho đến một buổi chiều.

Tôi nhận được một thông báo ngân hàng.

Một giao dịch mà tôi không hề biết.

Tài khoản công ty đã chuyển 860.000 nhân dân tệ sang một tài khoản cá nhân.

Tên người nhận khiến tay tôi lạnh ngắt.

**Tô Nhã.**

Tôi biết người phụ nữ ấy.

Cô ta là quản lý bộ phận đối ngoại của công ty chồng tôi.

Và cũng là người phụ nữ mà vài tháng trước, tôi từng nhìn thấy bước xuống xe của Minh Viễn trước một khách sạn ở Tĩnh An.

Khi ấy anh nói:

“Đối tác nước ngoài.”

Tôi đã tin.

Tối hôm đó, Minh Viễn về nhà lúc gần mười một giờ.

Tôi đặt điện thoại lên bàn.

“Anh giải thích đi.”

Anh nhìn màn hình.

Chỉ một giây.

Rồi anh kéo ghế ngồi xuống, bình thản đến đáng sợ.

“Em đã kiểm tra tài khoản công ty?”

“Tiền của em.”

“Tiền đã vào công ty rồi.”

“Sau đó chuyển cho Tô Nhã.”

Anh thở dài.

“Cô ấy cần tiền xử lý một dự án.”

“Dự án gì mà cần đúng 860.000?”

“Em không hiểu chuyện kinh doanh.”

Tôi nhìn anh.

“Còn chuyện anh sống cùng cô ta suốt mấy tháng thì sao?”

Lần này, anh không trả lời.

Sự im lặng ấy chính là câu trả lời.

Tôi nghe rõ tiếng đồng hồ trên tường.

Tích.

Tắc.

Tích.

Tắc.

Tám năm hôn nhân.

Một đứa con.

Một căn nhà.

Và tất cả những điều tôi từng tin tưởng dường như chỉ trong vài phút đã biến thành một trò đùa.

“Anh chuyển tiền cho cô ta để nuôi cô ta?”

Minh Viễn nhíu mày.

“Đừng dùng từ khó nghe như vậy.”

“Tôi nói sai sao?”

Anh đập nhẹ tay xuống bàn.

“Đủ rồi!”

Tôi giật mình.

Nhưng anh lại nhanh chóng bình tĩnh.

“Tiền mất thì kiếm lại được.”

Tôi nhìn anh.

Anh nhún vai.

“Em mất thì kiếm lại được. Anh có thể kiếm lại số tiền đó.”

Một câu nói.

Nhẹ nhàng.

Lạnh lùng.

Nhưng đủ khiến thứ cuối cùng trong lòng tôi vỡ vụn.

Tôi không khóc.

Tôi chỉ cười.

Minh Viễn nhìn tôi khó hiểu.

“Em cười gì?”

Tôi đứng dậy, lấy từ ngăn kéo ra một chiếc phong bì màu nâu.

Đặt trước mặt anh.

“Anh nói đúng.”

Anh mở phong bì.

Bên trong là một bản sao hợp đồng.

Sắc mặt anh thay đổi ngay lập tức.

Tôi chậm rãi nói:

“Tiền có thể kiếm lại.”

“Nhưng có những thứ mất rồi…”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

“…thì không bao giờ lấy lại được.”

Anh cầm bản hợp đồng lên.

Bàn tay bắt đầu run.

Và lần đầu tiên trong đêm ấy, người hoảng sợ không phải là tôi.

CHƯƠNG 2 – BẢN HỢP ĐỒNG MÀ ANH KHÔNG BIẾT

“Cái này là gì?”

Giọng Minh Viễn khàn đi.

Tôi không trả lời ngay.

Tôi rót một cốc nước, bình tĩnh ngồi xuống đối diện anh.

“Anh đọc kỹ đi.”

Anh lật từng trang.

Càng đọc, sắc mặt càng khó coi.

Đó là hợp đồng chuyển nhượng phần vốn của một công ty mà tôi đã âm thầm mua cổ phần từ hơn một năm trước.

Không lớn.

Nhưng đủ để tôi trở thành cổ đông có quyền biểu quyết trong một công ty đối tác quan trọng của Minh Viễn.

Anh ngẩng đầu.

“Em mua cổ phần của Hạo Thành?”

“Đúng.”

“Bao lâu rồi?”

“Hơn một năm.”

“Tiền ở đâu ra?”

“Tiền của em.”

Anh bật cười, nhưng tiếng cười không còn vẻ tự tin.

“Em giấu anh?”

Tôi nhìn anh.

“Anh vừa hỏi tôi có giấu anh không?”

“Đúng!”

“Vậy còn anh?”

Anh cứng họng.

Tôi đẩy một tập giấy khác về phía anh.

“Đây là sao kê sáu tháng.”

Minh Viễn nhìn xuống.

Những khoản thanh toán cho một căn hộ cao cấp ở khu Phố Đông.

Phí thuê nhà.

Phí quản lý.

Tiền mua nội thất.

Một vài khoản chuyển khoản có nội dung rất rõ ràng.

Tất cả đều liên quan đến Tô Nhã.

Tôi nói:

“Căn hộ anh thuê cho cô ta, tôi đã biết từ ba tháng trước.”

Mặt anh trắng bệch.

“Em theo dõi anh?”

“Không.”

“Vậy làm sao em biết?”

“Tôi chỉ cần kiểm tra tài chính.”

Anh im lặng.

Tôi nhìn người đàn ông từng khiến mình tin rằng anh là chỗ dựa lớn nhất đời mình.

Bây giờ tôi mới nhận ra, điều đáng sợ nhất không phải phản bội.

Mà là khi người mình tin tưởng có thể nói dối quá lâu mà không hề cảm thấy day dứt.

Minh Viễn đứng bật dậy.

“Em muốn làm gì?”

“Tôi chưa quyết định.”

“Em đã chuẩn bị tất cả từ trước?”

“Không.”

Tôi lắc đầu.

“Tôi chuẩn bị để bảo vệ mình. Chỉ là tôi không ngờ ngày dùng đến nó lại đến nhanh như vậy.”

Anh đi đi lại lại trong phòng.

“Chúng ta là vợ chồng.”

“Đúng.”

“Em muốn phá hỏng gia đình này?”

Tôi bật cười.

“Người phá hỏng nó là ai?”

Anh không nói.

Điện thoại của anh bất ngờ rung lên.

Màn hình sáng.

Một tin nhắn.

**Nhã: Anh đã nói chuyện với chị ấy chưa? Em không muốn tiếp tục sống trong tình trạng này.**

Tôi nhìn thấy.

Minh Viễn lập tức úp điện thoại xuống.

Tôi hỏi:

“Cô ta đang chờ anh ly hôn?”

“Không phải như em nghĩ.”

“Vậy anh nói cho tôi nghe.”

Anh im lặng.

Tôi chờ.

Cuối cùng anh nói:

“Anh đã hứa với cô ấy.”

Tôi cảm thấy lồng ngực nặng trĩu.

“Anh hứa điều gì?”

“Sau khi công ty ổn định…”

Anh không nói tiếp.

Tôi hiểu.

Anh từng hứa với tôi sẽ cùng tôi già đi.

Bây giờ anh cũng đang hứa điều tương tự với một người khác.

Chỉ là lần này, tôi không còn đau như trước.

Tôi thấy lạnh.

Rất lạnh.

Sáng hôm sau, tôi đưa con đến trường như bình thường.

Tôi vẫn cười.

Vẫn dặn con ăn sáng.

Vẫn chỉnh lại khăn quàng cho thằng bé trước cổng trường.

Nó hỏi:

“Mẹ không vui à?”

Tôi xoa đầu con.

“Mẹ chỉ hơi mệt.”

Tôi không muốn con biết người lớn đang xảy ra chuyện gì.

Tôi muốn nó được bình yên.

Buổi trưa, tôi đến văn phòng luật sư.

Luật sư Chu xem toàn bộ giấy tờ rồi nói:

“Nếu đúng như chị cung cấp, khoản tiền này không đơn giản là một khoản đầu tư.”

“Tôi biết.”

“Vấn đề là dòng tiền sau đó.”

Ông chỉ vào sao kê.

“Có dấu hiệu sử dụng tiền công ty cho mục đích cá nhân.”

Tôi hỏi:

“Nếu anh ấy nói đó là tiền đầu tư cho dự án thì sao?”

“Cần chứng minh dự án có thật và người nhận tiền có liên quan hợp pháp đến dự án.”

Tôi im lặng.

Luật sư Chu nhìn tôi.

“Chị có muốn làm lớn chuyện không?”

Tôi nhìn ra ngoài cửa kính.

Thượng Hải vẫn đông đúc.

Xe cộ vẫn chạy.

Người ta vẫn vội vàng đi làm.

Không ai biết cuộc hôn nhân của tôi vừa sụp đổ.

Tôi nói:

“Chưa.”

“Tại sao?”

“Tôi muốn biết anh ấy còn giấu tôi bao nhiêu.”

Buổi tối, Minh Viễn về nhà.

Anh bất ngờ mang theo một bó hoa.

Tôi nhìn bó hoa rồi nhìn anh.

“Anh làm gì vậy?”

“Anh muốn nói chuyện.”

“Tôi đang nghe.”

Anh đặt hoa xuống.

“Anh thừa nhận chuyện với Tô Nhã.”

Tôi không nói gì.

“Nhưng anh vẫn muốn giữ gia đình.”

“Còn cô ta?”

“Anh sẽ giải quyết.”

“Bao lâu?”

Anh ngập ngừng.

“Cho anh một tháng.”

Tôi cười.

“Anh xin tôi một tháng?”

“Đúng.”

“Để làm gì?”

“Để thu xếp mọi chuyện.”

Tôi nhìn anh.

Rồi tôi hỏi một câu mà anh không ngờ tới:

“Anh có biết Tô Nhã đang chuẩn bị làm gì không?”

Anh sững người.

“Em nói gì?”

Tôi không trả lời.

Tôi đứng lên, lấy điện thoại mở một bức ảnh.

Trong ảnh là Tô Nhã bước vào một văn phòng công chứng.

Minh Viễn nhìn chằm chằm.

“Cô ấy đến đó làm gì?”

Tôi đặt điện thoại xuống.

“Đó cũng là điều tôi muốn biết.”

Anh lập tức gọi cho cô ta.

Không ai nghe máy.

Anh gọi lần thứ hai.

Vẫn không.

Lần thứ ba.

Cuối cùng, một tin nhắn hiện lên.

**“Anh đừng gọi nữa. Em đã biết chị ấy giữ bản hợp đồng gì.”**

Minh Viễn đứng chết lặng.

Tôi nhìn anh.

“Có vẻ cô ấy biết nhiều hơn anh nghĩ.”

Anh quay sang tôi.

“Em còn giấu tôi chuyện gì?”

Tôi bình tĩnh đáp:

“Câu đó phải là tôi hỏi anh.”

Ngay lúc ấy, chuông cửa vang lên.

Một lần.

Hai lần.

Rồi tiếng gõ cửa dồn dập.

Minh Viễn đi ra mở.

Ngoài cửa không phải Tô Nhã.

Là một người đàn ông trung niên mặc áo khoác đen.

Ông ta nhìn Minh Viễn rồi đưa ra một phong bì.

“Trần tổng, tôi được nhờ giao thứ này cho anh.”

Minh Viễn mở ra.

Chỉ vài giây sau, toàn thân anh cứng đờ.

Tôi không cần nhìn cũng biết.

Có một bí mật khác vừa được mở ra.

Và lần này…

người bị đẩy đến chân tường không chỉ có mình anh.

CHƯƠNG 3 – NGƯỜI CUỐI CÙNG BỊ ĐÁNH LỪA

“Trong này là gì?”

Tôi hỏi.

Minh Viễn không trả lời.

Anh đứng cạnh cửa, tay vẫn cầm phong bì.

Người đàn ông kia đã rời đi.

Căn hộ trở lại im lặng.

Tôi bước tới.

“Cho tôi xem.”

“Không cần.”

“Minh Viễn.”

Anh siết chặt phong bì.

“Tuyết, chuyện này không liên quan đến em.”

Tôi nhìn anh.

“Sau khi anh lấy toàn bộ tiền của tôi đưa cho nhân tình, anh vẫn còn nói có chuyện không liên quan đến tôi?”

Anh nhắm mắt.

Rất lâu sau, anh đưa phong bì cho tôi.

Bên trong là một tập hồ sơ.

Trang đầu tiên là tài liệu về công ty.

Trang thứ hai là danh sách cổ đông.

Trang thứ ba khiến tôi sững lại.

Tên của tôi xuất hiện ở đó.

Nhưng bên cạnh tên tôi là một tỷ lệ cổ phần mà tôi chưa từng nghe đến.

Tôi ngẩng đầu.

“Cái này là sao?”

Minh Viễn ngồi xuống ghế.

“Anh cũng mới biết.”

“Anh mới biết?”

“Đúng.”

Tôi tiếp tục đọc.

Hóa ra hơn một năm trước, công ty Minh Viễn gặp vấn đề về vốn. Một nhóm cổ đông cũ muốn rút lui. Người đứng sau thương vụ mua lại một phần cổ phần không phải Minh Viễn.

Mà là một công ty đầu tư do tôi đứng tên.

Tôi nhớ đến khoản tiền mình từng đầu tư.

Khi ấy tôi nghĩ mình chỉ mua một phần nhỏ.

Nhưng hóa ra người tư vấn tài chính đã đề xuất một cấu trúc khác.

Tôi trở thành cổ đông gián tiếp trong một chuỗi công ty có quan hệ làm ăn với doanh nghiệp của Minh Viễn.

Tôi nhìn anh.

“Anh biết chuyện này từ khi nào?”

“Hôm nay.”

“Vậy tại sao Tô Nhã biết?”

Anh không trả lời.

Tôi hiểu ngay.

“Cô ta đã biết từ trước.”

Minh Viễn gật đầu.

“Có lẽ.”

Tôi lật tiếp hồ sơ.

Một trang giấy khiến tôi dừng lại.

Đó là bản kế hoạch tái cấu trúc công ty.

Trong đó có một điều khoản:

Nếu phát sinh giao dịch chuyển tiền cho bên thứ ba không phục vụ hoạt động kinh doanh, cổ đông kiểm soát có quyền yêu cầu kiểm toán độc lập và đình chỉ quyền điều hành của người quản lý liên quan.

Tôi nhìn Minh Viễn.

“Anh biết điều khoản này chứ?”

Anh lắc đầu.

Tôi khẽ cười.

“Vậy bây giờ anh biết rồi.”

Điện thoại của anh lại rung.

Lần này là Tô Nhã.

Anh nhìn màn hình.

Tôi nói:

“Nghe đi.”

Anh do dự rồi bắt máy.

Giọng Tô Nhã vang lên.

“Anh đang ở với chị ấy?”

Minh Viễn không nói.

“Anh có biết em đã phát hiện ra gì không?”

“Em nói đi.”

“Người đứng sau việc mua cổ phần của công ty anh… không phải chị ấy.”

Minh Viễn cau mày.

“Ý em là gì?”

“Chính là anh bị lừa.”

Tôi đứng yên.

Minh Viễn bật dậy.

“Em đang nói cái gì?”

“Em cũng chỉ vừa biết.”

“Vậy tại sao em biết?”

Đầu dây bên kia im lặng.

Sau vài giây, Tô Nhã nói:

“Bởi vì người thuê em theo dõi công ty anh…”

Cô ta dừng lại.

Minh Viễn gằn giọng:

“Ai?”

“Em không thể nói.”

“Cô muốn bao nhiêu?”

Tôi nhìn anh.

Anh vẫn đang nghĩ mọi chuyện có thể giải quyết bằng tiền.

Tô Nhã bật cười nhạt.

“Anh vẫn không hiểu.”

“Hiểu gì?”

“Em chưa bao giờ lấy tiền của anh.”

Minh Viễn sững người.

“Em nói gì?”

“Khoản tiền 860.000 nhân dân tệ…”

Cô ta ngừng lại.

“…không phải em yêu cầu anh chuyển.”

Căn phòng chìm vào im lặng.

Tôi nhìn Minh Viễn.

Anh nhìn tôi.

Cả hai đều hiểu.

Vậy số tiền ấy đã đi đâu?

Minh Viễn lập tức kiểm tra tài khoản.

Giao dịch vẫn còn đó.

Tên người nhận là Tô Nhã.

Nhưng tài khoản trung gian phía sau đã được chuyển tiếp qua nhiều giao dịch khác.

Tôi nhìn những con số.

Trong đầu tôi bỗng hiện lên một khả năng đáng sợ.

“Minh Viễn.”

Anh ngẩng đầu.

“Có người đang dùng anh.”

Anh không nói gì.

Tôi tiếp tục:

“Có người muốn anh nghĩ rằng tiền đã vào tay Tô Nhã.”

“Nhưng mục đích thật sự là khiến anh tự thừa nhận việc sử dụng tiền không đúng mục đích.”

Sắc mặt anh thay đổi.

Đúng lúc ấy, chuông điện thoại của tôi vang lên.

Là luật sư Chu.

“Tuyết, chị đang ở đâu?”

“Ở nhà.”

“Đừng ký bất kỳ giấy tờ nào.”

Tôi đứng bật dậy.

“Có chuyện gì?”

“Chúng tôi vừa nhận được thông báo. Một bên thứ ba đã gửi yêu cầu kiểm toán công ty của chồng chị.”

Tôi nhìn Minh Viễn.

Anh cũng nghe thấy.

Luật sư Chu nói tiếp:

“Và còn một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Người đứng tên yêu cầu kiểm toán…”

Ông ngập ngừng.

“Là chị.”

Tôi chết lặng.

“Tôi?”

“Đúng.”

Tôi nhìn xuống tập hồ sơ trước mặt.

Chữ ký trên văn bản giống chữ ký của tôi.

Nhưng tôi chưa từng ký.

Minh Viễn bước tới.

“Không thể nào.”

Tôi nhìn anh.

“Có người giả chữ ký của tôi.”

Anh lập tức nói:

“Anh sẽ tìm ra.”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

“Không?”

“Lần này, tôi tự tìm.”

Tôi cầm điện thoại, gọi cho luật sư Chu.

“Giúp tôi giữ nguyên toàn bộ hồ sơ.”

“Được.”

“Và đừng báo cho ai biết tôi đã biết chuyện.”

“Chị nghi ngờ ai?”

Tôi nhìn Minh Viễn.

Sau đó nhìn tập hồ sơ.

Rồi nhớ đến câu nói của Tô Nhã:

**“Em chưa bao giờ lấy tiền của anh.”**

Tôi chậm rãi nói:

“Có một người.”

“Là ai?”

Tôi không trả lời ngay.

Bởi vì người tôi nghi ngờ nhất…

lại chính là người đã nhiều năm sống trong căn nhà này.

Tôi cúp máy.

Minh Viễn hỏi:

“Em nghĩ là ai?”

Tôi nhìn anh thật lâu.

“Anh muốn biết thật sao?”

Anh gật đầu.

Tôi đặt bản sao hợp đồng xuống bàn.

“Người biết rõ tài khoản của tôi.”

“Biết lịch trình của anh.”

“Biết công ty đang thiếu vốn.”

“Biết Tô Nhã.”

“Và biết chính xác cách khiến chúng ta nghi ngờ lẫn nhau.”

Minh Viễn tái mặt.

Tôi đứng dậy.

“Ngày mai, tôi sẽ gặp người đó.”

Anh nắm lấy cổ tay tôi.

“Em không được đi một mình.”

Tôi nhìn bàn tay anh.

Rồi nhẹ nhàng gỡ ra.

“Trước đây tôi đã tin anh một lần.”

“Tôi không muốn mắc lại cùng một sai lầm.”

Ngoài cửa sổ, mưa Thượng Hải vẫn rơi.

Nhưng lần này, tôi không còn thấy mình là người bị bỏ lại.

Tôi mở chiếc két nhỏ trong phòng ngủ.

Bên trong còn một tập tài liệu cuối cùng.

Tôi lấy nó ra.

Trên trang đầu tiên là một cái tên.

Cái tên mà nếu Minh Viễn nhìn thấy…

có lẽ anh sẽ không bao giờ còn tin bất kỳ ai trong gia đình mình nữa.

Tôi khép cửa két.

Và lần đầu tiên sau nhiều tháng, tôi mỉm cười.

Bởi vì tôi đã hiểu một điều:

**Khoản tiền 860.000 nhân dân tệ chưa bao giờ là mục tiêu cuối cùng.**

Nó chỉ là cái bẫy.

Còn người đặt bẫy…

vẫn đang ở rất gần chúng tôi.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Nhận xét