Min menu

Pages

Ngày tôi phát hiện cô giúp việc mới trong nhà hóa ra chính là người phụ nữ bí mật qua lại với chồng, mẹ chồng chẳng những bênh vực mà còn ngang nhiên trao chìa khóa két sắt cho cô ta, rồi bắt tôi phải hầu hạ hai người nếu còn muốn giữ cuộc hôn nhân này. Tôi không cãi, chỉ mỉm cười đặt một chiếc chìa khóa khác lên bàn rồi gửi đi đúng một tin nhắn. Ba phút sau, cảnh sát xuất hiện trước cổng biệt thự — nhưng điều khiến chồng tôi tái mặt không phải chiếc xe cảnh sát, mà là người đàn ông bước xuống từ hàng ghế sau, trên tay cầm một chiếc hộp niêm phong mà cả nhà đã tưởng biến mất từ tám năm trước…

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



CHƯƠNG 1: CHIẾC CHÌA KHÓA TRÊN BÀN

Mùi hương nước hoa đắt tiền phảng phất trong căn bếp của căn biệt thự ba tầng thuộc khu đô thị cao cấp ở Thượng Hải không thể giấu nổi sự mỉa mai cay đắng. Lý Mạn – cô giúp việc mới được tuyển vào nhà ba tuần trước – lúc này đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế sofa da thật trong phòng khách, tay cầm ly yến chao thong thả nhấp từng ngụm.

Tôi – Tần Nhã – đứng tựa lưng vào mép bàn ăn, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chiếc chìa khóa két sắt bằng đồng thau sáng bóng mà mẹ chồng tôi, bà Lục, vừa trân trọng đặt vào tay Lý Mạn.

"Từ hôm nay, chìa khóa két sắt gia đình và việc chi thu trong nhà này sẽ do Nhược Mạn toàn quyền quản lý," bà Lục cất giọng oai nghiêm, ánh mắt sắc lẹm lườm tôi một cái đầy khinh bỉ. "Nhã này, con không đẻ được cháu trai cho dòng họ Lục, lại suốt ngày chỉ biết chúi đầu vào mấy cái hợp đồng giấy tờ vô dụng. Nhược Mạn đang mang trong mình giọt máu quý giá của Cảnh Sâm. Con nếu còn muốn giữ cái danh phận mộc mạc là mợ Lục này thì từ nay phải biết điều, lo chăm sóc hầu hạ Nhược Mạn cho chu đáo!"

Lý Mạn nghe xong liền nở một nụ cười đắc thắng. Cô ta uốn éo tựa vào vai chồng tôi – Lục Cảnh Sâm – rồi cất giọng nũng nịu: "Anh Cảnh Sâm, chị Nhã chắc là không vui đâu... Dù sao chị ấy cũng là vợ hợp pháp của anh mà."

Lục Cảnh Sâm – người đàn ông tôi từng đem cả thanh xuân và tài sản của gia đình để nâng đỡ – chỉ lạnh lùng liếc nhìn tôi, vẻ mặt đầy sự chán chường: "Hợp pháp thì sao? Một con gà không biết đẻ trứng thì có quyền đòi hỏi gì? Nhã, em nghe lời mẹ đi. Thu dọn dẹp dẹp bớt mấy cái tôi của em lại. Nhược Mạn mang thai mệt mỏi, em mau vào bếp nấu cho cô ấy bát súp bào ngư bổ dưỡng đi."

Cả ba người bọn họ nhìn tôi bằng ánh mắt chờ đợi sự gục ngã, vỡ vụn hoặc những tiếng gào khóc thảm thiết của một người phụ nữ bị phản bội. Nhưng tôi không khóc, cũng không hề hạ mình tranh cãi.

Tôi nhẹ nhàng tiến lại gần bàn trà. Từ trong túi xách, tôi lấy ra một chiếc chìa khóa kim loại màu xám đen có kiểu dáng vô cùng kỳ lạ, trên đầu có khắc ký hiệu một bông hoa tuyết tỉ mỉ, rồi thong thả đặt nó xuống ngay bên cạnh tách trà của mẹ chồng.

Sau đó, tôi bấm mở điện thoại, gửi đi đúng một dòng tin nhắn vỏn vẹn bốn chữ: "Thời điểm đã đến."

Lục Cảnh Sâm nhíu mày, ch chới nhìn chiếc chìa khóa màu xám đen: "Cô bày trò gì đây? Đây là chìa khóa gì?"

"Chẳng qua là một chiếc chìa khóa phụ thôi," tôi mỉm cười nhạt nhẽo, cất giọng bình thản đến lạ kỳ. "Nhưng nó không mở két sắt nhỏ chứa vài ba cái kiềng vàng hay mấy xấp tiền mặt của gia đình anh đâu."

Chưa đầy ba phút sau, tiếng còi xe cảnh sát rống lên dồn dập vang vọng từ phía cổng lớn của khu biệt thự. Đèn nhấp nháy đỏ xanh chiếu rọi qua những ô cửa kính lớn, làm bừng sáng cả phòng khách u tối.

Lục Cảnh Sâm giật mình đứng phắt dậy: "Cái gì thế này? Cảnh sát đến đây làm gì?"

Bà Lục hoảng hốt đứng tháo lui, còn Lý Mạn thì tái mặt ôm lấy bụng bầu.

Tiếng bước chân dồn dập tiến vào. Cánh cửa gỗ sồi đắt tiền mở tung. Hai viên cảnh sát mặc sắc phục nghiêm trang bước vào trước, theo sau là một người đàn ông trung niên mặc bộ âu phục màu xám tro cắt may tỉ mỉ. Đôi mắt ông ta tràn đầy sự uy nghiêm và lạnh tịnh.

Khi nhìn thấy khuôn mặt của người đàn ông bước xuống từ hàng ghế sau ấy, toàn bộ thân hình Lục Cảnh Sâm lập tức chao đảo. Sắc mặt anh ta chuyển từ ngơ ngác sang trắng bệch như thây ma, môi rung bắn lên không thốt thành lời:

"Cố... Cố Tổng? Làm sao... làm sao có thể..."

Trên tay người đàn ông tên Cố Tổng ấy là một chiếc hộp kim loại được niêm phong bằng băng keo chuyên dụng của cơ quan điều tra – chiếc hộp gia bảo chứa toàn bộ bí mật thương mại và con dấu nguyên bản của Tập đoàn Lâm Thị mà gia đình họ Lục đã thèm khát và tưởng chừng đã tiêu hủy triệt để từ tám năm trước.

CHƯƠNG 2: BẢN CHẤT SỰ THẬT

"Ông Cố... sao ông lại có chiếc hộp đó?" – Bà Lục run rẩy đến mức đánh rơi cả chiếc chìa khóa két sắt xuống sàn nhà, tạo nên tiếng động chát chúa. "Năm đó... chẳng phải nó đã bị tiêu hủy trong vụ hỏa hoạn ở kho hàng phía Nam rồi sao?"

Người đàn ông xám tro – Cố Quốc Trung, chủ tịch tập đoàn tài chính Cố Thị đồng thời là chú ruột của tôi – bước chậm rãi vào giữa phòng khách. Ông đưa ánh mắt điềm tĩnh nhìn quanh một lượt rồi dừng lại ở tôi, khẽ gật đầu:

"Nhã Nhã, cháu đã chịu đựng gia đình này đủ lâu rồi."

Tôi mỉm cười, bước đến đứng bên cạnh chú mình. Nhìn Lục Cảnh Sâm đang quỳ gối một nửa trên thảm, tôi cất giọng rõ ràng:

"Lục Cảnh Sâm, anh nghĩ rằng tám năm trước gia đình anh nương nhờ vào sự nâng đỡ của tôi để phất lên là do anh có tài sao? Anh nghĩ rằng cha tôi đột ngột qua đời vì tai nạn giao thông và để lại toàn bộ quyền điều hành công ty cho anh là ý trời sao?"

Lục Cảnh Sâm nuốt nước bọt ừ ừ, đôi mắt hằn lên những tia máu dại khùng: "Cô... cô nói vậy là có ý gì?"

"Chiếc hộp niêm phong này chính là bằng chứng tố cáo toàn bộ hành vi lập hồ sơ giả, rút ruột tài sản và dàn dựng vụ hỏa hoạn tám năm trước để chiếm đoạt tập đoàn gia đình tôi," tôi bình thản giải thích. "Năm đó, cha tôi đã sớm nhận ra dã tâm của mẹ con anh. Ông đã giấu con dấu thực sự và tài liệu chuyển nhượng cổ phần nguyên bản vào chiếc hộp này, sau đó gửi tại két an toàn bí mật của ngân hàng Thụy Sĩ. Chiếc chìa khóa màu xám đen tôi vừa đặt trên bàn... chính là chìa khóa mở ngăn két đó."

Bà Lục nghe đến đây thì hai chân nhũn ra, ngã xốc xuống sofa. Bà ta chỉ tay vào tôi, giọng lạc đi: "Nói dối! Mày nói dối! Nếu mày có bằng chứng từ lâu, tại sao mày lại gả cho con trai tao? Tại sao mày lại chịu đựng làm dâu nhà này suốt từng ấy năm?"

"Vì tôi cần thời gian," tôi nhìn thẳng vào mắt bà ta. "Tôi cần thời gian để thu thập đầy đủ chứng cứ về việc Cảnh Sâm tiếp tục tham ô và tuồn bí mật kinh doanh ra ngoài sau khi tiếp quản công ty. Tám năm qua, tôi đóng vai một người vợ cam chịu, một đứa con dâu dại khùng không biết đẻ để các người hoàn toàn mất đi sự cảnh giác."

Lý Mạn lúc này hoảng sợ tột độ, cô ta bấu chặt lấy tay Lục Cảnh Sâm: "Anh Cảnh Sâm! Rốt cuộc chuyện này là thế nào? Anh nói anh là chủ tập đoàn, anh hứa cho tôi biệt thự và cổ phần cơ mà?"

"Câm miệng!" Lục Cảnh Sâm hất mạnh tay Lý Mạn ra khiến cô ta ngã ngửa trên ghế. Anh ta gào lên với tôi như một kẻ mất trí: "Tần Nhã! Cô thật độc ác! Chúng ta là vợ chồng bao năm qua, cô âm mưu tính toán tôi từng ấy thời gian sao?"

"Ai độc ác hơn ai?" tôi đanh thép đáp trả. "Anh cùng mẹ anh âm thầm cho tôi uống thuốc ức chế sinh sản suốt ba năm qua rồi vu cho tôi tội 'không biết đẻ'. Anh đưa nhân tình về nhà làm giúp việc để nhục mạ tôi. Mẹ anh đem chìa khóa két sắt – nơi chứa những kỷ vật cuối cùng của mẹ tôi – giao cho một kẻ thứ ba. Các người có coi tôi là con người không?"

Viên cảnh sát trưởng bước lên phía trước, lấy ra một lệnh bắt giữ thức thời:

"Ông Lục Cảnh Sâm, ông bị bắt vì nghi vấn chiếm đoạt tài sản công dân, gian lận thương mại và cố ý gây thương tích liên quan đến cái chết của ông Tần tám năm trước. Mời ông đi theo chúng tôi về đồn làm việc."

CHƯƠNG 3: MÂY MÙ TAN BIẾN

Không khí trong biệt thự rơi vào sự hỗn loạn tột cùng. Hai viên cảnh sát tiến đến tiến hành tra còng số 8 vào tay Lục Cảnh Sâm. Anh ta cuống cuồng vùng vẫy, hướng về phía tôi van xin thảm thiết:

"Nhã Nhã! Anh sai rồi! Anh bị mẹ xúi giục, anh bị cô ta quyến rũ! Anh vẫn còn yêu em mà Nhã Nhã! Hãy cho anh một cơ hội, anh sẽ sang tên lại toàn bộ tài sản cho em!"

"Mẹ xúi giục?" Bà Lục nghe con trai đổ lỗi liền nhảy dựng lên như bị chích điện, quên mất cả sự sợ hãi. "Cảnh Sâm! Mày nói cái gì đấy? Mày là đứa đòi đưa con góa phụ này về nhà! Mày nói nó mang thai con trai nên mới ép con Nhã phải nhường vị trí! Sao bây giờ mày lại đổ hết lên đầu mẹ?"

Hai mẹ con nhà họ Lục bắt đầu chửi rủa, bóc trần những bộ mặt giả tạo nhất của nhau ngay trước mặt lực lượng chức năng và lực lượng bảo vệ. Lý Mạn thì ôm bụng khóc lóc thảm thiết vì nhận ra giấc mộng bước chân vào hào môn của mình đã hoàn toàn sụp đổ, thay vào đó là nguy cơ bị điều tra liên quan đến việc tiêu thụ tài sản do người khác phạm tội mà có.

"Đi thôi cháu," Chú Cố vỗ nhẹ lên vai tôi. "Mọi thủ tục pháp lý đã hoàn tất. Tòa án đã ra quyết định phong tỏa toàn bộ tài sản đứng tên Lục Cảnh Sâm và bà Lục để phục vụ công tác thu hồi."

Tôi gật đầu, thong thả cất chiếc chìa khóa màu xám đen vào lại trong túi xách. Trước khi bước ra khỏi cửa, tôi ngoảnh đầu lại nhìn căn phòng khách sang trọng nhưng thối nát này lần cuối:

"Bà Lục, chiếc chìa khóa két sắt bà vừa giao cho cô ta thực ra chỉ là chiếc két rỗng. Toàn bộ tiền bạc và trang sức trong đó đã được tôi rút sạch từ tuần trước rồi. Căn biệt thự này cũng sẽ bị đấu giá trong tháng tới. Bà nên tranh thủ dọn dẹp đồ đạc cá nhân đi là vừa."

"Cô... cô là đồ quỷ dữ!" Bà Lục gào lên một tiếng rồi ngất xỉu ngay tại chỗ.

Ba tháng sau.

Vụ án tập đoàn Lục Thị gây chấn động toàn bộ giới kinh doanh Thượng Hải cuối cùng cũng đi đến hồi kết. Lục Cảnh Sâm bị tuyên phạt 18 năm tù giam vì hàng loạt tội danh gian lận tài chính, tham ô và phá sản gian dối. Mẹ anh ta vì liên đới tẩu tán tài sản cũng phải chịu mức án 3 năm tù treo, phải chuyển về sống trong một căn nhà thuê xập xệ ở ngoại ô, ngày ngày đối mặt với sự khinh bỉ của xóm giềng.

Lý Mạn sau khi biết Lục Cảnh Sâm trắng tay đã âm thầm đi bỏ thai, nhưng do những biến chứng sức khỏe, cô ta không bao giờ còn cơ hội làm mẹ được nữa, phải sống trong sự dằn dằn và hối hận suốt đời.

Về phần tôi, Tập đoàn Lâm Thị chính thức được khôi phục lại tên cũ. Ngày tôi bước lên vị trí Chủ tịch Hội đồng quản trị, ánh nắng ban mai chiếu rọi qua tấm kính lớn của phòng làm việc tầng 45, nhìn xuống dòng sông Hoàng Phố êm đềm trôi.

Tám năm nhẫn nại, tám năm sống trong bóng tối và sự nhục mạ rốt cuộc đã khép lại. Tôi đặt tấm ảnh chụp chung với cha mẹ lên bàn làm việc, khẽ mỉm cười. Bản lĩnh của một người phụ nữ không nằm ở việc cô ấy chịu đựng được bao nhiêu tổn thương, mà nằm ở việc cô ấy biết đứng lên đúng lúc để lấy lại tất cả những gì thuộc về mình.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét