#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Mùi nước hoa nồng nặc vị phong lữ thảo rẻ tiền phả thẳng vào mũi tôi, xé tan bầu không khí thanh tĩnh vốn có của căn hộ cao cấp tại khu Thượng Hải Giang Cảnh. Tôi ngẩng đầu rời mắt khỏi chiếc máy tính xách tay, đập vào mắt là dáng vẻ vênh váo của Chu Hạo – người chồng trên danh nghĩa của tôi suốt bốn năm qua. Tay anh ta đang ôm chặt eo một cô gái trẻ tầm mười chín, hai mươi tuổi, bụng cô ta hơi lùm lùm ẩn sau chiếc váy lụa ôm sát màu hồng phấn.
Không một lời giải thích, Chu Hạo hất hàm về phía hành lang, giọng nói lạnh băng như lưỡi dao cưa thẳng vào thính giác tôi:
— Từ giờ cô ngủ ở phòng khách, còn phòng ngủ chính để cho Nhã Đình và con tôi. Trong thời gian chờ hoàn tất thủ tục ly hôn, cô chịu khó lo cơm nước, giặt giũ cho chúng tôi đi. Nhã Đình đang mang thai, không được ngửi mùi dầu mỡ, cô làm ăn cho đàng hoàng vào.
Lời nói thốt ra tự nhiên đến mức tưởng chừng như anh ta đang phân công công việc cho một người giúp việc. Bốn năm thanh xuân, bốn năm tôi gác lại bằng cấp thạc sĩ tài chính để đứng sau làm hậu phương vững chắc cho sự nghiệp của anh ta, rốt cuộc đổi lại là sự trơ trẽn đến mức tận cùng này.
Cô nhân tình tên Nhã Đình kia nép chặt vào ngực Chu Hạo, đôi mắt tròn xoe giả vờ ngây thơ nhưng ánh lên sự đắc thắng không giấu giếm. Tôi không gào khóc, không đập phá đồ đạc, cũng chẳng thèm buông một lời chửi rủa. Đột nhiên, tôi cảm thấy người đàn ông trước mặt xa lạ đến mức buồn cười. Tôi lặng lẽ lấy chiếc điện thoại trên bàn, ấn một dãy số quen thuộc đã lâu không gọi, áp lên tai.
Trong lúc tiếng chuông điện thoại chờ đợi vang lên từng hồi tút dài, Nhã Đình xách chiếc túi xách đắt tiền tiến thẳng vào phòng ngủ chính của tôi. Cô ta cố tình ném mạnh chiếc túi đai mạ vàng lên chiếc đệm lông vũ đắt đỏ – nơi tôi vẫn nằm mỗi đêm, rồi quay đầu nhìn tôi, môi nở một nụ cười khẩy đầy thách thức:
— Chị nên biết thân phận của mình đi, sớm muộn gì căn nhà này cũng thuộc về mẹ con tôi thôi. Chu Hạo hứa rồi, sau khi ly hôn, tên trên sổ đỏ sẽ đổi thành tên tôi.
— Alo, tiểu thư? Giọng nói trầm ổn, uy quyền của Luật sư Lý – cố vấn pháp lý trưởng của Tập đoàn Thương mại Lục Thị vang lên từ đầu dây bên kia.
Tôi nhìn xoáy vào mắt Nhã Đình, ánh mắt lạnh lẽo đến mức khiến nụ cười trên môi cô ta chợt khựng lại. Tôi cất giọng bình thản, từng chữ rõ ràng vang vọng khắp căn phòng:
— Luật sư Lý, thu hồi ngay lập tức căn hộ số 1802 khu Thượng Hải Giang Cảnh. Cho đội bảo vệ khu đô thị và lực lượng cưỡng chế lên đây xử lý những kẻ xâm nhập bất hợp pháp. Hạn cho họ đúng mười phút.
Nói xong, tôi cúp máy, bình thản gập máy tính lại.
Chu Hạo nghe thấy vậy thì bật cười khoái chí, tiếng cười chứa đầy sự khinh khỉnh:
— Lục Dao, cô bị điên rồi à? Cô dọa ai thế? Căn nhà này là tài sản chung của vợ chồng mình, tôi có quyền ở đây! Cô định gọi bảo vệ đuổi tôi ra khỏi nhà mình sao? Bớt diễn trò nhảm nhí đi!
Anh ta chưa kịp dứt lời thì tiếng chuông cửa đã vang lên dồn dập. Chu Hạo nhíu mày, sải bước ra mở cửa. Nụ cười ngạo mạn trên mặt anh ta lập tức đông cứng lại. Đứng ở cửa không phải là vài nhân viên bảo vệ thông thường, mà là sáu người đàn ông mặc vest đen lịch lãm, đi đầu là Luật sư Lý cùng Giám đốc quản lý tòa nhà – người mà bình thường Chu Hạo có muốn hẹn gặp để xin chút quan hệ kinh doanh cũng khó như lên trời.
Giám đốc tòa nhà bước vào, không thèm nhìn Chu Hạo lấy một ánh mắt, lập tức cúi đầu chín mươi độ trước mặt tôi:
— Lục tiểu thư, thật vô cùng xin lỗi vì sự bất cẩn của hệ thống an ninh đã làm phiền đến cô. Chúng tôi sẽ xử lý ngay lập tức.
Luật sư Lý bước lên, đưa ra một tệp hồ sơ pháp lý được đóng dấu đỏ tươi của cơ quan địa chính thành phố Thượng Hải, hướng về phía Chu Hạo đang ngơ ngác:
— Tiên sinh Chu Hạo, tôi xin đính chính lại. Căn hộ diện tích 320m2 này thuộc sở hữu 100% của cá nhân Lục Dao tiểu thư từ trước khi kết hôn, được thanh toán toàn bộ bằng tài sản riêng của Tập đoàn Lục Thị. Anh chỉ là người được ở nhờ theo sự đồng ý của chủ sở hữu. Hiện tại, chủ sở hữu đã đơn phương chấm dứt quyền lưu trú của anh.
Sắc mặt Chu Hạo chuyển từ đỏ sang trắng, rồi từ trắng sang xám xịt như tro tàn. Anh ta lùi lại một bước, chỉ tay vào tài liệu:
— Không thể nào! Lúc kết hôn cô ấy nói đây là nhà thuê mà?!
— Đó là vì tiểu thư muốn thử lòng anh, nhưng tiếc là anh đã thất bại hoàn toàn. Luật sư Lý mỉm cười đầy ẩn ý, rồi quay sang ra hiệu cho lực lượng bảo vệ. — Trong vòng năm phút, nếu hai người không tự thu dọn hành lý rời khỏi đây, chúng tôi sẽ lập tức lập biên bản về hành vi xâm nhập bất hợp pháp và chiếm đoạt tài sản riêng.
Nhã Đình đứng bên cạnh mặt cắt không còn một giọt máu. Chiếc túi đắt tiền trên tay cô ta trượt khỏi ngón tay, rơi bịch xuống sàn nhà. Sự đắc thắng lúc nãy tan biến sạch sẽ, thay vào đó là sự hoảng loạn tột cùng. Mười phút trước, họ bước vào đây như những kẻ chiến thắng ngạo mạn; mười phút sau, cả hai cuống cuồng vơ vét vài bộ quần áo nhét vội vào vali trong sự giám sát chặt chẽ của dàn bảo vệ.
Khi Chu Hạo xách chiếc vali xộc xệch bước qua cửa, anh ta quay đầu nhìn tôi, ánh mắt đong đầy sự bàng hoàng, tức giận và cả một chút bối rối không hiểu nổi. Tôi đứng bên sổ kính sát đất, ngón tay nhẹ nhàng xoay xoay chiếc ly thủy tinh, nhìn anh ta như nhìn một đống rác rưởi vừa được dọn dẹp khỏi cuộc đời mình.
CHƯƠNG 2: MẶT NẠ SỤP ĐỔ
Đêm hôm đó, Thượng Hải đổ mưa rào. Căn hộ trở lại vẻ yên tĩnh vốn có, nhưng tâm trí tôi thì không. Tôi ngồi trong phòng làm việc, lật mở từng trang hồ sơ mà Luật sư Lý vừa chuyển đến. Bốn năm qua, tôi đã sống trong một vở kịch do chính mình dàn dựng, nhưng không ngờ kẻ đóng vai hề lại chính là người gối ấp tay tay ôm mỗi đêm.
Ngày tôi gặp Chu Hạo, anh ta chỉ là một nhân viên kinh doanh quàng quạc, năng nổ nhưng thiếu vốn dĩ. Vì muốn tìm kiếm một tình yêu chân thành không vướng bận mùi tiền, tôi giấu đi thân phận là đại tiểu thư độc nhất của Tập đoàn Bất động sản Lục Thị – một trong những gia tộc giàu có bậc nhất miền Đông Trung Quốc. Tôi đóng giả làm một cô gái tỉnh lẻ lên Thượng Hải lập nghiệp, cùng anh ta thuê căn hộ này (mà thực chất tôi đã âm thầm mua trọn gói từ trước), cùng anh ta ăn những bữa cơm bình dân, trải qua những ngày tháng thiếu thốn.
Nhờ sự giật dây âm thầm của tôi và những hợp đồng "vô tình" từ các công ty vệ tinh của gia tộc họ Lục, công ty nhỏ của Chu Hạo nhanh chóng phất lên như diều gặp gió. Anh ta từ một kẻ không ai biết đến trở thành "Giám đốc Chu" trẻ tuổi tài cao trong giới kinh doanh Nam Kinh - Thượng Hải. Và khi tiền tài, địa vị tìm đến, bản chất tham lam và bạc bẽo của anh ta mới bắt đầu bộc lộ.
Sáng hôm sau, tôi diện một bộ suit màu trắng ngà cao cấp, trang điểm sắc sảo rồi bước xuống chiếc Bentley đen đang chờ sẵn dưới sảnh. Điểm đến của tôi là cuộc họp hội đồng quản trị của Công ty Công nghệ Hạo Thiên – công ty mà Chu Hạo luôn tự hào là tâm huyết cả đời mình.
Tại phòng họp tầng 28 của Hạo Thiên, không khí đang vô cùng căng thẳng. Chu Hạo ngồi ở vị trí chủ tọa, mắt thâm quầng vì cả đêm qua phải ở trong một khách sạn tầm trung. Nhã Đình ngồi bên cạnh, gương mặt trang điểm dày cộp nhằm che đi sự phờ phạc.
— Các vị cổ đông, kế hoạch mở rộng thị trường sang khu vực thung lũng Silicon của chúng ta đang đi đúng hướng. Chỉ cần ký kết được hợp đồng rót vốn 50 triệu Tệ từ Tập đoàn Lục Thị vào chiều nay, Hạo Thiên sẽ chính thức vươn tầm quốc tế! Chu Hạo dõng dạc tuyên bố, cố gắng che đậy sự hoảng loạn từ sự việc đêm qua bằng những lời hứa hẹn hão huyền.
Các cổ đông gật gù vỗ tay, ánh mắt tràn ngập hy vọng. Đúng lúc đó, cánh cửa đôi của phòng họp bị đẩy mạnh ra.
Tôi bước vào, gót giày cao gót nện xuống sàn đá hoa cương tạo thành những tiếng "cộp, cộp" giòn giã, phá tan bầu không khí tung hô giả tạo.
Chu Hạo đập bàn đứng phắt dậy, mặt biến sắc:
— Lục Dao?! Cô đến đây làm gì? Đây là cuộc họp cấp cao của công ty, không phải nơi để cô đến quấy rỗ! Bảo vệ đâu, sao lại để loại người này vào đây?!
Nhã Đình cũng đứng lên, chỉ tay vào mặt tôi giọng chua ngoa:
— Chị đúng là dai như đỉa! Đêm qua đuổi chúng tôi ra khỏi nhà chưa đủ sao? Chị định đến đây quấy phá sự nghiệp của anh Hạo à? Đúng là loại phụ nữ hẹp hòi, dã mạn!
Tôi không thèm liếc nhìn Nhã Đình lấy một cái. Tôi chậm rãi tiến đến đầu bàn họp, rút từ trong túi ra một chiếc thẻ ghi danh mạ vàng, nhẹ nhàng đặt lên bàn trước mặt các cổ đông.
— Xin lỗi vì đã làm gián đoạn cuộc họp. Tôi đến đây không phải với tư cách là vợ cũ của Giám đốc Chu, mà với tư cách là Đại diện ủy quyền duy nhất của Đại cổ đông nắm giữ 60% cổ phần Công ty Hạo Thiên, đồng thời là Phó Chủ tịch Tập đoàn Lục Thị.
Cả phòng họp rơi vào trạng thái im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Chu Hạo bật cười cay đắng, mắt đỏ ngầu:
— Cô điên thật rồi Lục Dao! Cô nói dóc không biết ngượng miệng à? Cô mà là Phó Chủ tịch Lục Thị? Cô chỉ là một đứa con gái tỉnh lẻ, ăn bám tôi suốt bốn năm qua!
— Chu tổng, xin anh ăn nói cẩn thận! Luật sư Lý bước vào ngay sau tôi, dứt khoát ngắt lời anh ta. — Lục Dao tiểu thư chính là ái nữ duy nhất của Lục Quốc Phong Chủ tịch Tập đoàn Lục Thị. Toàn bộ số vốn 30 triệu Tệ khởi nghiệp của anh bốn năm trước, cùng tất cả các đơn hàng lớn giúp Hạo Thiên sống sót đến ngày hôm nay, đều là do Lục tiểu thư âm thầm điều phối từ Quỹ đầu tư cá nhân của cô ấy.
Một cú sốc cực lớn đánh thẳng vào tâm trí Chu Hạo. Anh ta choạng vạng, phải bấu chặt vào mép bàn mới không bị ngã khuỵu. Đôi mắt anh ta trợn ngược, nhìn tôi như thể đang nhìn một sinh vật lạ.
— Không... Không thể nào... Em... Em lừa anh?! Chu Hạo giật giọng, âm thanh run rẩy thảm hại.
— Tôi lừa anh, hay anh tự mù móa bởi sự ngạo mạn của chính mình? Tôi ngồi xuống chiếc ghế chủ tọa vốn thuộc về anh ta, khoanh tay nhìn anh ta từ trên cao xuống. — Anh tưởng mình là thiên tài kinh doanh sao, Chu Hạo? Nếu không có cái họ "Lục" này chống lưng, anh chỉ là một kẻ vô danh tiểu卒 ở cái xó Bến Thượng Hải này thôi!
Nhã Đình đứng bên cạnh nghẹn họng, gương mặt trát phấn của cô ta trở nên vặn vẹo. Cô ta run rẩy nhìn Chu Hạo, rồi lại nhìn sang tôi, rốt cuộc cũng nhận ra người mà mình cố tình khiêu khích suốt thời gian qua là một nhân vật khủng kíp đến mức nào.
CHƯƠNG 3: BẢN ÁN CỦA KẺ PHẢN BỘI
Những ngày sau đó đối với Chu Hạo và Nhã Đình không khác gì một cơn ác mộng kéo dài.
Ngay tại cuộc họp hội đồng quản trị ngày hôm đó, tôi đã sử dụng quyền hạn cổ đông lớn nhất để bãi nhiệm hoàn toàn chức vụ Giám đốc điều hành của Chu Hạo. Đồng thời, đội ngũ kế toán tài chính của Tập đoàn Lục Thị tiến hành thanh tra toàn bộ sổ sách của Hạo Thiên trong ba năm gần nhất.
Kết quả không nằm ngoài dự đoán. Để lấy lòng cô nhân tình Nhã Đình và trang trải cho những sở thích xa hoa của cô ta, Chu Hạo đã nhiều lần ký khống các hợp đồng, rút ruột quỹ công ty và trốn thuế với số tiền lên đến hơn 15 triệu Tệ.
Một tuần sau, tại một quán cà phê yên tĩnh ven sông Hoàng Phố, Chu Hạo hẹn gặp tôi. Lần này, không còn vẻ đạo mạo của một "Chu tổng" thành đạt, anh ta xuất hiện với bộ dạng tàn dại: râu ria xơm xàm, áo sơ mi nhăn nhúm, mắt sâu hoắm đầy tia máu.
Anh ta quỳ gối ngay trước mặt tôi, trước sự chứng kiến của biết bao khách khứa xung quanh, giọng van xin thảm thiết:
— Dao Dao, anh biết lỗi rồi! Anh bị con hồ ly tinh đó làm cho mê muội! Là cô ta dụ dỗ anh, cô ta nói đứa bé là con anh nên anh mới nhất thời mất trí! Xin em, hãy nhìn vào tình nghĩa vợ chồng bốn năm qua mà cho anh một cơ hội! Anh sẽ đuổi cô ta đi, anh sẽ làm lại từ đầu!
Tôi nhấp một ngụm cà phê đắng, thong thả nhìn người đàn ông đang quỳ dưới chân mình. Sự đê hèn của anh ta lúc này chỉ làm tôi cảm thấy ghê tởm hơn.
— Tình nghĩa bốn năm? Lúc anh đưa cô ta về nhà, bắt tôi ngủ phòng khách, bắt tôi làm osin phục vụ hai người, anh có nhớ đến tình nghĩa bốn năm không? Lúc cô ta vứt túi lên giường tôi, tuyên bố căn nhà sẽ thuộc về mẹ con cô ta, anh có nhớ tôi là vợ anh không?
— Anh sai rồi... Anh thật sự biết sai rồi... Chu Hạo tát liên tiếp vào mặt mình, tiếng tát bôm bốp vang lên nghe đến rợn người. — Nếu công ty phá sản, anh sẽ phải đi tù mất! Em cứu anh lần này thôi, được không Dao Dao?
— Quá muộn rồi, Chu Hạo. Tôi lạnh khùng đáp. — Hồ sơ về hành vi tham ô và trốn thuế của anh đã được chuyển sang Cục Cảnh sát Kinh tế thành phố. Luật sư của tôi sẽ đảm bảo anh nhận mức án cao nhất.
Đúng lúc đó, Nhã Đình từ đâu lao vào quán cà phê. Cô ta trông cũng chẳng khá hơn là mấy, tóc tai bù xù, gào lên như một kẻ điên:
— Chu Hạo! Đồ lừa đảo! Anh nói anh là đại gia, anh nói anh có hàng chục triệu Tệ! Rốt cuộc anh chỉ là một kẻ ăn bám! Bệnh viện nói đứa bé trong bụng tôi có dấu hiệu bất thường, tiền viện phí anh cũng không có mà trả, anh là đồ vô dụng!
Chu Hạo đứng phắt dậy, lao vào giằng co với Nhã Đình:
— Cút đi! Đồ tiện nhân! Nếu không vì cô dụ dỗ tôi, làm sao tôi mất đi tất cả?! Đứa bé trong bụng cô chắc gì đã là của tôi?!
Hai kẻ từng thề thốt yêu thương, từng cùng nhau đứng trong căn hộ của tôi để nhục mạ tôi, giờ đây lao vào xô xát, chửi rủa nhau ngay giữa chốn đông người như hai con thú dữ. Nhã Đình ngã ngửa ra sàn, ôm bụng khóc lóc thảm thiết, còn Chu Hạo thì gào lên trong sự tuyệt vọng vô bờ bến.
Cảnh tượng hỗn loạn đó kết thúc khi tiếng còi xe cảnh sát vang lên bên ngoài quán cà phê. Hai viên cảnh sát kinh tế bước vào, xuất trình lệnh bắt giữ đối với Chu Hạo về tội danh gian lận tài chính và tham ô tài sản.
Chu Hạo bị tra tay vào còng số tám. Trước khi bị giải đi, anh ta quay đầu nhìn tôi, đôi mắt đong đầy nước mắt của sự hối hận muộn màng. Nhưng tất cả đã quá trễ. Con đường anh ta chọn là tự tay đạp đổ hạnh phúc và tương lai của chính mình.
Tôi bước ra khỏi quán cà phê, hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành của Thượng Hải sau cơn mưa. Ánh nắng mặt trời ấm áp chiếu xuống dòng sông Hoàng Phố cuồn cuộn chảy. Cuộc hôn nhân sai lầm đã chính thức khép lại, và từ hôm nay, tôi lại là Lục Dao – người phụ nữ tự chủ, kiêu hãnh nắm giữ vận mệnh của chính mình.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét