#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Ánh đèn chùm pha lê xa hoa của khách sạn Bán Đảo chiếu rọi xuống sảnh tiệc lung linh, nơi giới thượng lưu thành phố Giang Thành đang cụng ly chúc mừng sinh nhật lần thứ 28 của Lục Hạo – vị hôn phu của tôi. Tôi đứng bên cạnh anh ta, bộ váy dạ hội lộng lẫy nhưng vạt áo đã nhăn nhúm vì đôi tay run rẩy. Mẹ tôi, người phụ nữ đã ngoài năm mươi với đôi bàn tay thô ráp và bộ quần áo phẳng phục nhưng bạc màu, vừa lặng lẽ tiến vào từ cửa phụ. Bà không muốn làm phiền ai, chỉ tranh thủ mang đến cho tôi chiếc hộp nhung đỏ chứa chiếc vòng cẩm thạch gia truyền mà bà cất giữ bao năm.
Chưa kịp để mẹ bước đến gần tôi, một tiếng xé rách không khí cất lên vang dội.
"Đuổi bà ta ra ngoài! Gia đình họ Lục chúng ta không tiếp người giúp việc!"
Tiếng gậy chống bằng gỗ sưa nạm bạc nện mạnh xuống sàn đá hoa cương. Bà nội của Lục Hạo – bà cụ Lục – đứng ở trung tâm khán đài, ánh mắt sắc như dao cau phóng thẳng về phía mẹ tôi. Sự lạnh lùng và khinh bỉ trong mắt bà ta không hề giấu giếm, phô bày trước hàng trăm quan khách có mặt.
Cả sảnh tiệc đột ngột rơi vào im lặng. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía mẹ tôi, từ ngạc nhiên, mỉa mai cho đến chế nhạo. Lục Hạo đứng bên cạnh tôi nhẹ nhàng buông tay tôi ra. Ánh mắt anh ta biến chuyển từ yêu thương sang sự né tránh hèn nhát. Anh ta ghé sát tai tôi, thì xầm bằng giọng điệu thiếu kiên nhẫn: "Nhiên Nhiên, sao em lại để mẹ em ăn mặc thế này đến đây? Em có biết hôm nay là ngày gì không? Đừng làm gia đình anh mất mặt nữa, mau bảo bà ấy đi đi."
Lòng tôi lạnh ngắt. Sự chua xát cuộn trào như sóng bão. Tôi nhìn người đàn ông mà tôi đã yêu suốt ba năm, người từng hứa sẽ bảo vệ tôi trước mọi sóng gió, giờ đây lại đâm một gáo nước lạnh vào lưng tôi chỉ vì một cái nhìn của gia đình anh ta.
"Mẹ tôi là khách mời của tôi," tôi gằn giọng, bước một bước chắn trước mặt mẹ. "Bà không phải người giúp việc của ai cả."
"Khách mời?" Mẹ của Lục Hạo, bà Trịnh Ngọc, bước tới với nụ cười khẩy đầy chua chát. "Hứa Nhiên, cô nên biết thân biết phận. Con gái của một kẻ làm thuê nghèo hèn mà cũng đòi trèo cao vào nhà họ Lục sao? Nhìn lại bộ dạng mẹ cô đi, gạt tàn thuốc trong sảnh này còn đắt tiền hơn cả cái áo bà ta đang mặc đấy!"
Tiếng xì xầm của quan khách nổi lên như ong vỡ tổ. Mẹ tôi nắm chặt lấy tay tôi, đôi bàn tay gầy guộc chao đảo. Bà cố mỉm cười, đôi mắt rơm rớm nước mắt nhưng giọng nói vẫn cố giữ vẻ ôn hòa: "Nhiên Nhiên... đừng vì mẹ mà làm rạn nứt tình cảm. Mẹ... mẹ ra ngoài đợi con."
Bà quay lưng đi, từng bước chân trệch chuạc dưới hàng trăm ánh nhìn khinh bỉ. Mẹ cúi đầu, bóng lưng gầy guộc run lên từng đợt. Tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt. Tôi định đuổi theo mẹ thì bà cụ Lục lại hắng giọng: "Người đâu, quét dọn sạch sẽ chỗ bà ta vừa đứng. Đừng để mùi nghèo hèn làm bẩn không khí bữa tiệc của cháu nội tôi!"
Đúng lúc mẹ tôi vừa bước tới cánh cửa kính khổng lồ của sảnh tiệc, một dải ánh sáng rực rỡ từ bên ngoài quét qua kính.
"Đoàng!"
Không phải tiếng pháo hoa, mà là tiếng gầm rú của dàn động cơ siêu xe. Bốn chiếc Rolls-Royce Phantom màu đen tuyền nối đuôi nhau xé gió lao vào khuôn viên khách sạn, dừng ngay trước thảm đỏ. Cánh cửa xe trung tâm mở ra. Một dàn bảo hộ mặc vest đen nhanh chóng dàn hàng ngang, cung kính đứng chờ.
Từ trên xe, một người đàn ông bước xuống.
Ông đã ngoài sáu mươi, tóc bạc phơ nhưng dáng người thẳng tắp như cây tùng trên đỉnh núi. Đôi mắt sắc lẹm ẩn sau gọng kính mạ vàng tỏa ra uy áp khiến người khác phải nín thở. Ông khoác chiếc áo khoác dạ đắt đỏ, tay cầm chiếc gậy rồng chạm khắc tinh xảo.
Khoảnh khắc người đàn ông tóc bạc bước qua cánh cửa kính, toàn bộ sảnh tiệc rơi vào trạng thái im lặng tuyệt đối. Sự im lặng đáng sợ như trước một trận bão tuyết.
Bà cụ Lục đang giơ cao ly rượu vang lập tức khựng lại, ly thủy tinh trên tay bà ta trượt khỏi ngón tay, rơi xuống sàn vỡ tan tành. Rượu đỏ bắn tung tóa như máu. Sắc mặt bà cụ Lục từ đắc thắng chuyển sang trắng bệch, đôi môi run rẩy không thốt nên lời: "Tập... Tập đại gia... Tập Minh Triết?!"
Tập Minh Triết – cái tên tưởng chừng như đã biến mất khỏi thành phố Giang Thành từ 25 năm trước. Người sáng lập thật sự của tập đoàn tài chính Thịnh Thế, chủ nhân chân chính của khối tài sản hàng chục tỷ Tệ mà nhà họ Lục đang chiếm đoạt và tự xưng là của mình!
Chương 2: Sương Mù 25 Năm
Cả căn phòng im phăng phắc đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở dồn dập của từng người. Lục Hạo nhìn chằm chằm vào người đàn ông tóc bạc, gương mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Anh ta vốn chỉ là một kẻ thiếu gia sinh ra trong nhung lụa, chỉ biết ăn sẵn trên thành quả mà cha mẹ và bà nội anh ta xây dựng, hoàn toàn không biết đến những góc tối dơ bẩn của 25 năm trước.
"Bà nội... ông lão này là ai vậy?" Lục Hạo thì xầm, giọng run run.
Bà cụ Lục không trả lời. Đôi chân bà ta run rẩy đến mức phải nhờ mẹ Lục đỡ lấy mới không ngã rụi xuống sàn. Mẹ Lục – Trịnh Ngọc – lúc này cũng biến sắc, mồ hôi hột rịn ra trên trán, lớp phấn trang điểm đắt tiền dường như không thể che giấu sự hoảng loạn đang loang ra trên mặt.
Tập Minh Triết không nhìn bất kỳ ai trong gia đình họ Lục. Đôi mắt đại bàng của ông lướt qua toàn bộ sảnh tiệc, rồi dừng lại ngay bóng lưng gầy guộc đang chuẩn bị bước ra khỏi cửa.
"Tố Vân!"
Giọng nói trầm ấm, uy nghiêm nhưng chứa đựng sự run rẩy không thể che giấu vang lên.
Bóng lưng mẹ tôi khựng lại. Bà từ từ quay người lại. Đôi mắt mẹ đờ đẫn nhìn người đàn ông tóc bạc trước mặt. Chiếc hộp nhung đỏ trên tay bà trượt rơi xuống thảm.
"Anh... Minh Triết?" Mẹ tôi cất tiếng, giọng nói thều thào như một giấc mơ.
Tập Minh Triết bước nhanh tới. Ông không ngần ngại quỳ một chân xuống sàn đá lạnh lẽo, nhặt chiếc hộp nhung đỏ lên rồi nắm lấy đôi bàn tay thô ráp, nứt nẻ của mẹ tôi. Chiếc gậy rồng của ông rơi sang một bên. Người đàn ông quyền lực nhất giới kinh doanh năm xưa, người mà chỉ cần gật đầu là có thể làm rung chuyển thị trường tài chính, lúc này lại rơi nước mắt trước mặt một người phụ nữ bị coi là "người giúp việc".
"Anh về muộn rồi... Tố Vân, anh đã để em và con phải chịu khổ suốt 25 năm qua!" Tập Minh Triết nghẹn ngào, giọng nói chìm trong sự ân hận sâu sắc.
Xung quanh vang lên những tiếng hít sâu đầy ngạc nhiên của quan khách. Hứa Tố Vân – người phụ nữ ăn mặc giản dị, bị nhà họ Lục sỉ vả là "kẻ làm thuê nghèo hèn" – lại chính là đại tiểu thư của dòng họ Hứa danh giá năm xưa, người vợ hợp pháp đã mất tích của Tập Minh Triết!
Năm đó, tập đoàn Thịnh Thế do Tập Minh Triết và gia tộc họ Hứa làm chủ gặp phải một trận khủng hoảng tài chính nảy lửa. Lục Thừa (cha của Lục Hạo) cùng bà cụ Lục khi đó chỉ là những kẻ quản lý cấp cao dưới quyền. Nhìn thấy lợi ích khổng lồ, nhà họ Lục đã âm mưu đâm sau lưng, vu khống Tập Minh Triết phạm tội kinh tế, khiến ông phải bỏ trốn ra nước ngoài để bảo toàn tính mạng.
Trong lúc hoảng loạn, Hứa Tố Vân – đang mang thai tôi – bị nhà họ Lục ép vào đường cùng. Để bảo vệ đứa con trong bụng, bà phải giả chết, giấu đi thân phận, sống chui lủi ở những khu ổ chuột gầm cầu, làm đủ nghề lao động chân tay vất vả để nuôi tôi khôn lớn. Trong khi đó, nhà họ Lục nghiễm nhiên gán cho mình cái danh "ân nhân", nuốt trọn toàn bộ cổ phần và tài sản của tập đoàn Thịnh Thế, vươn lên trở thành gia tộc thượng lưu ở Giang Thành.
"Tập... Tập đại gia," Bà cụ Lục lấy lại chút bình tĩnh nghèo nàn, bước tiến lên một bước, giọng nói gượng gạo: "Năm đó ông bỏ đi không lời giã biệt, chúng tôi đã tốn bao nhiêu công sức mới giữ lại được chút cơ nghiệp này... Ông quay về, sao không báo trước một tiếng?"
"Giữ lại cơ nghiệp?" Tập Minh Triết từ từ đứng dậy. Ánh mắt ông quay lại nhìn bà cụ Lục, lạnh như băng tuyết ngàn năm trên đỉnh Hマラヤ. "Lục Lão thái thái, bà vẫn trơ tráo như ngày nào. Mớ tài sản các người đang phung phí hôm nay, từ căn biệt thự trên đỉnh núi đến chiếc du thuyền ngoài bến cảng, có cái nào không phải dùng máu và nước mắt của mẹ con Tố Vân để đổi lấy?"
"Ông... ông đừng vu khống!" Trịnh Ngọc gào lên, cố bấu víu vào lòng tự trọng cuối cùng. "Hôm nay là sinh nhật con trai tôi! Đây là tiệc của nhà họ Lục!"
"Tiệc của nhà họ Lục sao?" Tập Minh Triết cười nhạt. Ông giơ tay lên. Vị trợ lý đứng phía sau lập tức bước tới, mở một bộ hồ sơ da màu đen.
"Tất cả quan khách ở đây xin hãy lắng nghe," Giọng Tập Minh Triết vang vọng khắp sảnh tiệc. "Cách đây hai giờ, Tòa án Nhân dân Tối cao và Ủy ban Giám sát Tài chính đã chính thức phê duyệt lệnh phong tỏa toàn bộ tài sản của Tập đoàn Lục Thị. Đồng thời, toàn bộ cổ phần gốc của Thịnh Thế đã được chuyển giao hợp pháp về tên của con gái tôi – Hứa Nhiên!"
Chương 3: Trả Giá Và Bình Yên
Khái niệm "Hứa Nhiên" vang lên như một tiếng sét đánh ngang tai Lục Hạo.
Anh ta trố mắt nhìn tôi, rồi nhìn sang Tập Minh Triết. Toàn thân Lục Hạo run lên cầm cập. Người con gái mà anh ta vừa chối bỏ, người mà gia đình anh ta vừa dẫm đạp khinh bỉ, lại chính là người sở hữu toàn bộ gia tài mà anh ta đang tự hào!
"Nhiên Nhiên... em... em là con gái của Tập đại gia sao?" Lục Hạo bước tới, khuôn mặt biến dạng vì kinh hoàng và hối hận. Anh ta giơ tay định nắm lấy tay tôi: "Nhiên Nhiên, anh không biết! Anh thật sự không biết! Là bà nội và mẹ anh ép anh... Anh yêu em mà, chúng ta sắp kết hôn rồi đúng không?"
Tôi lạnh lùng lùi lại một bước, tránh xa bàn tay dơ bẩn của anh ta.
"Lục Hạo," tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, từng từ từng chữ như đinh đóng cột. "Khi mẹ tôi bước vào, anh đã buông tay tôi. Khi bà nội anh lăng mạ mẹ tôi, anh bảo tôi đừng làm anh mất mặt. Tình yêu của anh chỉ đắt giá bằng bộ đồ đắt tiền mà anh đang mặc thôi sao?"
"Nhiên Nhiên! Anh sai rồi! Anh quỳ xuống xin em!" Lục Hạo ngã khuỵu xuống trước mặt tôi, gạt bỏ toàn bộ thể diện của một thiếu gia. Anh ta tát liên tiếp vào mặt mình: "Anh là kẻ tồi tệ! Xin em hãy nói với chủ tịch Tập, đừng phá hủy nhà họ Lục!"
"Lục Hạo! Cùng lắm thì cá chết lưới rách!" Bà cụ Lục hét lên, khuôn mặt già nua nhăn nhúm vì tức giận. "Tập Minh Triết, ông nghĩ ông quay về là có thể lật ngược thế cờ sao? 25 năm qua nhà họ Lục chúng tôi đã cắm rễ ở Giang Thành này rồi!"
"Vậy sao?" Tập Minh Triết thản nhiên đáp.
Cánh cửa sảnh tiệc một lần nữa mở ra. Lần này không phải là người xe sang, mà là hàng loạt cảnh sát mặc sắc phục cùng nhân viên Viện Kiểm sát bước vào. Người đi đầu trình ra một lệnh bắt giữ.
"Bà Lục Kim Thoa, bà Trịnh Ngọc, và ông Lục Thừa. Chúng tôi nhận được tố cáo về hành vi chiếm đoạt tài sản quy mô cực lớn, trốn thuế và cố ý gây thương tích trong vụ án 25 năm trước. Mời các vị về đồn công an phối hợp điều tra."
Tiếng còng số 8 vang lên lách cách trong không gian yên lặng. Bà cụ Lục ngã ngửa ra sau, may mắn được bảo vệ đỡ lấy nhưng mắt đã trợn ngược vì sốc. Trịnh Ngọc gào khóc thảm thiết khi bị hai nữ cảnh sát khống chế. Lục Hạo quỳ dưới sàn, ánh mắt dại đi như một kẻ mất trí, nhìn gia đình mình sụp đổ chỉ trong vòng mười phút ngắn ngủi.
Quan khách trong sảnh tiệc bắt đầu tản ra, ánh mắt họ nhìn nhà họ Lục không còn là sự kính trọng giả tạo như trước, mà là sự ghê tởm và tránh xa như tránh tà dịch.
Mẹ tôi đứng đó, nhìn những kẻ từng hãm hại mình lần lượt bị dẫn đi. Đôi mắt bà rỉ ra hai dòng lệ, nhưng lần này không phải là nước mắt của sự tủi hổ hay đau đỡn, mà là sự trút bỏ một gánh nặng quá lớn đã đè nén suốt một phần tư thế kỷ.
Tập Minh Triết bước đến bên cạnh mẹ tôi, nhẹ nhàng ôm lấy bờ vai gầy guộc của bà.
"Tố Vân, Nhiên Nhiên, chúng ta về nhà thôi."
Mẹ tôi gật đầu. Bà nắm lấy tay tôi, tay kia đặt vào bàn tay ấm áp của cha tôi. Chiếc hộp nhung đỏ lại được mở ra, chiếc vòng cẩm thạch gia truyền phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ dưới ánh đèn.
Chúng tôi bước ra khỏi sảnh tiệc xa hoa nhưng thối quắc đó, để lại sau lưng những tiếng gào khóc tuyệt vọng của nhà họ Lục. Đêm Giang Thành gió lạnh, nhưng trong lòng chúng tôi, mùa xuân cuối cùng cũng đã trở về.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét