Min menu

Pages

Trong đêm giao thừa, con trai tôi ném vào tôi một chiếc túi đồ cũ rồi lạnh lùng nói: “Mẹ ở đây đủ lâu rồi, năm nay về quê ăn Tết đi.” Tôi không khóc, chỉ thu dọn vài bộ quần áo rồi rời khỏi căn biệt thự… nhưng sáng hôm sau, luật sư của chồng tôi xuất hiện và đọc một bản di chúc khiến con trai tôi tái mặt.

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



CHƯƠNG 1: ĐÊM GIAO THỪA LẠNH LẼO

Tuyết rơi dày đặc trên những mái ngói cong cổ kính của thành phố Bắc Kinh. Đêm giao thừa, ngoài đường vang vọng tiếng pháo hoa nổ giòn giã cùng ánh sáng rực rỡ nhuộm đỏ cả khoảng trời. Căn biệt thự ba tầng sang trọng nằm trong khu đô thị cao cấp Hoàng Cung Uyển vốn dĩ phải ngập tràn hơi ấm và niềm vui đoàn tụ, nhưng bên trong phòng khách lúc này lại bao trùm một không khí lạnh lẽo đến ghê người.

Tôi ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế sofa da cao cấp, tay tỉ mỉ quấn từng nếp gấp cho xấp sủi cáo nhân thịt lợn hẹ – món ăn mà con trai tôi, Lâm Hạo, từng thích nhất từ khi còn nhỏ.

"Bộp!"

Một chiếc túi du lịch bằng vải bạt cũ kỹ, bám đầy bụi bẩn bị ném mạnh xuống bàn trà ngay trước mặt tôi. Xấp vỏ bánh sủi cáo trên tay tôi bị chấn động làm rơi vãi tung tóe trên mặt bàn đá hoa cương.

Tôi ngẩng đầu lên. Đứng trước mặt tôi là Lâm Hạo – đứa con trai duy nhất mà tôi đã thắt lưng buộc bụng, thức khuya dậy sớm nuôi ăn học thành tài. Bên cạnh nó là Triệu Nhã – cô con dâu xuất thân từ gia đình giàu có ở thành phố. Triệu Nhã khoác trên mình chiếc áo lông thú đắt tiền, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt nhìn tôi tràn ngập sự khinh bỉ và coi thường.

"Mẹ ở đây đủ lâu rồi," Lâm Hạo cất giọng lạnh nhạt, hoàn toàn không có chút hơi ấm nào của đứa con đối với mẹ ruột. "Năm nay mẹ về quê ăn Tết đi. Triệu Nhã nói Tết này bố mẹ cô ấy sẽ sang đây đón năm mới cùng chúng con. Nhà mình không đủ phòng, mà phong thái của mẹ... thật sự không hợp để tiếp đón khách quý gia đình tri thức."

Tôi bàng hoàng nhìn con trai mình, ngón tay run rẩy: "Tiểu Hạo... Đêm nay là Giao thừa rồi. Bên ngoài tuyết rơi lớn như thế, chuyến xe cuối cùng về quê cũng đã chạy từ hai tiếng trước. Con bảo mẹ về quê bằng cách nào?"

"Đó là việc của mẹ!" Triệu Nhã bĩu môi, cất giọng chua ngoa. "Mẹ ở cái nhà này cả năm nay, ăn uống chi dùng đều là tiền của vợ chồng con. Bố mất ba năm rồi, mẹ cứ bám lấy căn biệt thự này làm gì? Con đã đặt cho mẹ một phòng ở nhà nghỉ bình dân gần ga tàu rồi. Mẹ tự bắt taxi mà ra đó. Sáng mai có xe thì về quê."

"Triệu Nhã!" Tôi cất giọng nghẹn ngào. "Căn biệt thự này... là do bố con và mẹ cùng nhau gầy dựng cả đời mới mua được. Sao bây giờ con lại nói mẹ bám lấy vợ chồng con?"

"Mẹ thôi cái lý lẽ đó đi!" Lâm Hạo gắt lên, cắt ngang lời tôi. Nhát dao từ chính đứa con mình sinh ra mới là nhát dao đâm sâu nhất. "Bố mất rồi, con là con trai duy nhất của gia tộc họ Lâm, căn nhà này đương nhiên thuộc về con! Triệu Nhã đang mang thai đứa con đầu lòng của con, cô ấy cần không gian yên tĩnh và thoải mái. Mẹ ở đây suốt ngày nấu mấy món quê mùa, mùi vị nồng nặc làm cô ấy ốm nghén không chịu nổi! Mẹ thu dọn đồ đạc rồi đi ngay cho, đừng để con phải gọi bảo vệ lên đuổi!"

Từng lời, từng chữ của Lâm Hạo như những mũi kim băng đâm thấu vào tim tôi. Tôi nhìn đứa con trai mà mình từng thức trắng bao đêm hạ sốt, từng hy sinh cả tuổi thanh xuân để nó có được tấm bằng đại học đỉnh cao và vị trí giám đốc như ngày hôm nay. Hóa ra, trong mắt nó, người mẹ già này chỉ là một gánh nặng nghèo hèn, một chướng ngại vật làm xấu mặt nó trước người vợ giàu có.

Tôi không khóc. Nước mắt của tôi dường như đã đóng thành băng trong khoảnh khắc ấy. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy tâm trí tôi.

"Được."

Tôi nhẹ nhàng đáp một từ ngắn gọn. Tôi đứng dậy, tháo chiếc tạp dề đã gắn bó với mình suốt bao năm qua, xếp gọn gàng đặt lên bàn. Tôi không chạm vào chiếc túi vải bạt cũ kỹ mà Lâm Hạo ném ra. Tôi đi vào phòng ngủ của mình ở tầng một, mở tủ lấy đúng hai bộ quần áo mùa đông đơn sơ và chiếc hộp gỗ nhỏ chứa di ảnh của chồng mình – ông Lâm.

Khi tôi bước ra phòng khách, Lâm Hạo và Triệu Nhã đang ngồi trên sofa, thong thả cắn hạt dưa và xem chương trình Gala Xuân Đêm trên tivi, như thể tôi chỉ là một bóng ma không tồn tại.

"Chìa khóa nhà để lại trên kệ," Lâm Hạo thậm chí không thèm quay đầu lại, lạnh lùng nhắc nhở. "Từ mai con sẽ đổi mật khẩu cửa chính. Mẹ không cần tự ý quay lại đâu."

Tôi dừng bước ở ngưỡng cửa. Cơn gió lạnh buốt giá từ bên ngoài tràn vào làm tà áo mỏng của tôi tung bay. Tôi ngoái đầu nhìn lại đứa con trai mình từng yêu thương hơn cả mạng sống, khẽ thở dài một tiếng:

"Tiểu Hạo, con sẽ phải hối hận vì đêm nay."

Triệu Nhã cười khẩy một tiếng đầy khinh bỉ: "Hối hận? Mẹ tưởng mẹ là ai chứ? Một bà già nông thôn không lương hưu, không tài sản. Chúng con không đuổi mẹ ra đường tay trắng là đã có nhân từ lắm rồi!"

Tôi bước ra khỏi căn biệt thự, tiếng cửa sắt nặng nề đóng sầm lại sau lưng. Tuyết trắng xóa phủ đầy con phố. Tôi ôm chặt di ảnh chồng trước ngực, bước đi cô đơn trong đêm Giao thừa lạnh giá của Bắc Kinh, tiếng pháo hoa mừng năm mới vang lên rộn rã như mỉa mai số phận của tôi.

Sáng mùng một Tết.

Ánh nắng ban mai nhạt nhòa chiếu xuống lớp tuyết dày trên sân căn biệt thự Hoàng Cung Uyển. Lâm Hạo và Triệu Nhã dậy muộn, đang thong thả uống cà phê trong phòng khách, chuẩn bị dọn dẹp để đón bố mẹ Triệu Nhã sang chơi.

"Đuổi được bà già đó đi đúng là nhẹ cả người," Triệu Nhã vừa sơn móng tay vừa vứt vỏ bánh kẹo vung vãi. "Từ nay căn biệt thự này hoàn toàn thuộc về chúng mình rồi."

Lâm Hạo mỉm cười đắc thắng: "Anh đã nói rồi mà, mẹ anh tính tình nhút nhát, chịu đựng quen rồi. Bà không dám làm loạn đâu. Giờ chắc đang ngồi trên chuyến xe đò xóc nảy về quê rồi."

"KÍNH KOONG!"

Tiếng chuông cửa vang lên dồn dập.

"Kìa, chắc bố mẹ em đến sớm đấy! Anh mau ra mở cửa đi!" Triệu Nhã giục.

Lâm Hạo vội vàng chỉnh lại cổ áo, hớn hở chạy ra mở cửa. Nhưng khi cánh cổng sắt mở ra, người đứng trước mặt anh ta không phải là bố mẹ vợ giàu có, mà là một đoàn người mặc vest đen lịch lãm.

Dẫn đầu là Luật sư Trương – chủ tịch Văn phòng Luật sư lớn nhất Bắc Kinh, người vốn dĩ là bạn thân từ thời đại học của cố Chủ tịch Lâm, bố của Lâm Hạo. Đi sau ông là hai trợ lý pháp lý và hai nhân viên ngân hàng mang theo vali tài liệu.

Lâm Hạo ngơ ngác, vội vàng chào hỏi: "Chú Trương? Sao sáng mùng một Tết chú lại đến đây? Chú đến chúc Tết gia đình cháu ạ?"

Luật sư Trương nhìn Lâm Hạo bằng ánh mắt vô cùng nghiêm nghị và thất vọng. Ông không bước vào nhà, chỉ đứng ở bậc cửa, rút từ trong cặp táp ra một bản di chúc có đóng dấu niêm phong màu đỏ của Tòa án Nhân dân Tối cao.

"Lâm Hạo," Luật sư Trương cất giọng trầm lạnh, vang vọng khắp khoảng sân. "Tôi đến đây không phải để chúc Tết. Tôi đến để thực thi Di chúc tối mật của bố cháu – cố Chủ tịch Lâm Quốc Bằng!"

CHƯƠNG 2: BẢN DI CHÚC TỐI MẬT

Lâm Hạo nhíu mày, trong lòng trỗi dậy một cảm giác bất an khó tả. Triệu Nhã từ trong nhà nghe thấy tiếng động cũng tò mò bước ra, vừa đi vừa cất giọng kiêu ngạo:

"Luật sư Trương, bố chồng tôi đã mất ba năm rồi. Tài sản của ông ấy đương nhiên là do chồng tôi – con trai duy nhất – thừa kế. Chú mang di chúc đến vào sáng mùng một Tết làm gì cho dớp nhà ra?"

Luật sư Trương liếc nhìn Triệu Nhã bằng ánh mắt lạnh như băng, rồi quay sang nhìn thẳng vào mặt Lâm Hạo:

"Hai người lầm rồi. Bố cháu mất đột ngột vì tai nạn ba năm trước, nhưng trước đó một tháng, ông ấy đã lập một bản di chúc ủy thác có điều kiện tại văn phòng luật của tôi. Trong di chúc có ghi rõ: Bản di chúc này chỉ được phép mở ra và thực thi vào sáng Mùng Một Tết của ba năm sau khi ông qua đời."

Lâm Hạo nuốt nước bọt, giọng bắt đầu run rẩy: "Bố... bố cháu để lại điều khoản gì? Căn biệt thự này và cổ phần công ty... chẳng lẽ không phải của cháu sao?"

Luật sư Trương hít một hơi sâu, mở tập tài liệu ra và đọc to từng chữ:

"Tôi – Lâm Quốc Bằng, chủ sở hữu duy nhất của Căn biệt thự số 8 Hoàng Cung Uyển và 60% cổ phần Tập đoàn Thương mại Lâm Thị. Tôi hiểu rõ tính cách nông nổi, hợm hĩnh của con trai tôi là Lâm Hạo sau khi nó kết hôn. Vì vậy, tôi lập bản di chúc này để bảo vệ người vợ tha thiết của tôi – bà Vương Thục Mẫn."

Nghe đến tên mẹ mình, mặt Lâm Hạo lập tức tái đi.

Luật sư Trương đọc tiếp:

"Toàn bộ tài sản đứng tên tôi bao gồm: Căn biệt thự Hoàng Cung Uyển trị giá 80 triệu Tệ, toàn bộ 60% cổ phần tập đoàn Lâm Thị, và tài khoản tiết kiệm 30 triệu Tệ tại Ngân hàng Trung ương... TẤT CẢ ĐỀU THUỘ QUYỀN SỞ HỮU DUY NHẤT VÀ TOÀN QUYỀN QUYẾT ĐỊNH CỦA VỢ TÔI – BÀ VƯƠNG THỤC MẪN!"

"CÁI GÌ?!" Triệu Nhã gào lên kinh hoàng, suýt nữa ngã khuỵu xuống sàn. "Không thể nào! Ông già đó bị điên rồi sao? Bao nhiêu tài sản lại để lại cho một bà già nông thôn không biết chữ? Còn con trai duy nhất thì sao?"

Lâm Hạo hoảng loạn tột cùng, lao đến định giật lấy bản di chúc: "Chú Trương! Chú gài bẫy cháu đúng không? Cháu là con trai duy nhất! Cháu mới là người thừa kế hợp pháp!"

"Hãy nghe cho hết điều khoản cuối cùng!" Luật sư Trương gằn giọng, đẩy tay Lâm Hạo ra.

"Điều khoản đặc biệt:" Luật sư Trương đọc tiếp, giọng nói uy nghiêm chấn động: "Con trai Lâm Hạo chỉ được phép đứng tên quản lý công ty với điều kiện phải phụng dưỡng bà Vương Thục Mẫn chu đáo, hiếu thuận. Nếu trong vòng 3 năm sau khi tôi mất, Lâm Hạo có hành vi bất hiếu, xua đuổi hoặc ngược đãi mẹ ruột... toàn bộ quyền thừa kế của Lâm Hạo sẽ LẬP TỨC BỊ TƯỚC BỎ! Toàn bộ tài sản sẽ chuyển giao 100% cho bà Vương Thục Mẫn tự do định đoạt!"

Không gian xung quanh căn biệt thự chìm vào một sự im lặng chết chóc.

Lâm Hạo đứng chết trân tại chỗ, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Đôi mắt anh ta trố ra, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Đêm qua... chính đêm qua, anh ta đã ném chiếc túi cũ kỹ vào mặt mẹ mình, đuổi bà ra khỏi nhà giữa đêm Giao thừa tuyết rơi giá lạnh!

"Không... Không..." Triệu Nhã run rẩy nắm lấy tay Lâm Hạo. "Anh Hạo, tối qua... tối qua chúng ta đuổi bà ấy đi... Làm sao ông luật sư này biết được?"

Đúng lúc đó, một chiếc xe ô tô đen sang trọng khác chậm rãi tiến vào cổng sân biệt thự.

Cửa xe mở ra, một người phụ nữ khoác chiếc áo giáp dạ màu xám tro trang nhã, khí chất cao quý bước xuống. Đó chính là mẹ tôi – bà Vương Thục Mẫn. Nhưng hôm nay, tôi không còn là người mẹ già lam lũ ăn mặc xộc xệch ngồi quấn sủi cáo đêm qua nữa. Đi bên cạnh tôi là vị cố vấn tài chính riêng và người bảo vệ cá nhân.

"Mẹ!" Lâm Hạo nhìn thấy tôi, như kẻ chết đuối vơ được cọc, lao tới quỳ rụp xuống chân tôi, khóc lóc thảm thiết: "Mẹ ơi! Con sai rồi! Tối qua con bị ma xui quỷ khiến! Con là đứa con bất hiếu! Mẹ xin chú Trương hủy bản di chúc đó đi mẹ ơi!"

Triệu Nhã cũng biến sắc hoàn toàn, không còn chút vẻ ngông cuồng ban nãy. Cô ta vội vàng chạy lại, cúi đầu lí nhí: "Mẹ... Mẹ ơi, con... con đang mang thai cháu nội của mẹ mà! Tối qua con chỉ nói giỡn thôi... Mẹ tha lỗi cho chúng con!"

Tôi đứng nhìn hai con người đang quỳ dưới chân mình. Sự giả tạo, tham lam và đớn hèn của chúng hiện rõ mùng một.

"Lâm Hạo," Tôi cúi đầu nhìn nó, ánh mắt lạnh lẽo không một chút gợn sóng. "Tối qua, khi mẹ xin con cho mẹ ở lại qua đêm Giao thừa vì bên ngoài tuyết rơi lạnh giá, con đã nói gì? Con nói mẹ là gánh nặng làm xấu mặt con. Con bảo con là chủ nhân của căn nhà này."

"Mẹ! Con sai rồi! Con là con lợn! Con dại khờ!" Lâm Hạo tự tát liên tiếp vào mặt mình "chát, chát", nước mắt nước mũi giàn giụa. "Mẹ cho con một cơ hội sửa sai đi mẹ!"

"Cơ hội?" Tôi nhẹ nhàng rút chân ra khỏi tay nó. "Bố con đã cho con ba năm cơ hội. Nhưng sự tham lam và coi thường người khác của con đã tự tay đóng lại cánh cửa đó."

Luật sư Trương bước tới bên cạnh tôi, dâng bút và văn bản: "Bà Vương, hệ thống giám sát an ninh của khu đô thị và đoạn video đêm qua do bảo vệ ghi lại đã thu thập đầy đủ bằng chứng Lâm Hạo xua đuổi bà ra khỏi nhà. Điều khoản tước quyền thừa kế đã CHÍNH THỨC CÓ HIỆU LỰC từ 00:00 giờ sáng nay. Bây giờ, xin bà ra lệnh xử lý căn biệt thự và cổ phần công ty."

CHƯƠNG 3: SỰ TRẢ GIÁ VÀ BÌNH YÊN MỚI

Nhìn tấm bản khai tài sản và quyết định tước quyền thừa kế trên tay Luật sư Trương, Triệu Nhã nhận ra mọi chuyện đã hoàn toàn sụp đổ. Sự giả vờ ngoan ngoãn của cô ta biến mất trong tích tắc, thay vào đó là sự tức giận và cay nghiệt lộ rõ:

"Lâm Hạo! Anh là đồ vô dụng!" Triệu Nhã gào lên, tát mạnh vào mặt Lâm Hạo. "Tôi tưởng anh là đại gia, là chủ biệt thự nên mới gả cho anh! Hóa ra anh chỉ là một kẻ ăn bám tài sản của bố mẹ! Đồ lừa đảo!"

"Triệu Nhã! Cô nói cái gì đấy?" Lâm Hạo ôm mặt, gầm lên. "Tối qua chẳng phải cô xúi giục tôi đuổi mẹ đi sao? Bằng không làm sao ra nông nỗi này!"

"Anh không có óc sao mà nghe lời tôi?" Triệu Nhã đùng đùng nổi giận, quay sang tôi chửi rủa: "Bà già độc ác! Bà cố tình gài bẫy vợ chồng tôi đúng không? Bà cậy có tiền rồi muốn tuyệt đường sống của con cháu à?"

Tôi nhìn Triệu Nhã, cất giọng thản nhiên nhưng uy nghiêm:

"Cô Triệu, tôi chưa từng gài bẫy ai cả. Nếu các người có một chút lòng hiếu thảo, có một chút tình người đối với một bà già trong đêm Giao thừa lạnh giá, thì toàn bộ khối tài sản này đã mãi mãi thuộc về Lâm Hạo. Chính sự hợm hĩnh và tàn nhẫn của các người đã tự tước đi tất cả."

Tôi quay sang Luật sư Trương và nhóm nhân viên ngân hàng:

"Luật sư Trương, làm theo đúng pháp luật. Thứ nhất: Thu hồi ngay lập tức chức vụ Giám đốc Điều hành của Lâm Hạo tại Tập đoàn Lâm Thị. Cắt toàn bộ lương thưởng và đặc quyền cá nhân của nó."

Lâm Hạo nghe vậy thì ngã ngửa ra sàn đá, đôi mắt dại đi vì bàng hoàng.

"Thứ hai:" Tôi nói tiếp, giọng kiên quyết: "Yêu cầu Lâm Hạo và Triệu Nhã dọn toàn bộ đồ đạc cá nhân ra khỏi căn biệt thự này trong vòng hai tiếng đồng hồ. Tôi sẽ đổi toàn bộ mật khẩu cửa và thuê lực lượng an ninh bảo vệ 24/7."

"Mẹ! Mẹ đuổi con ra đường sao?" Lâm Hạo gào lên van xin. "Con là con trai duy nhất của mẹ mà! Con ra ngoài thì sống bằng gì?"

"Con có tay có chân, có học thức," tôi đáp lạnh lùng. "Năm xưa bố mẹ bắt đầu từ hai bàn tay trắng ở vùng quê nghèo để gầy dựng cơ nghiệp. Con luôn chê bai nguồn gốc quê mùa của mẹ, vậy thì bây giờ, hãy tự đi mà nếm trải cái giá của sự bươn chước. Mẹ sẽ không chu cấp cho con dù chỉ một xu."

Một tiếng sau, cảnh tượng hỗn loạn diễn ra trước cổng căn biệt thự Hoàng Cung Uyển.

Toàn bộ đồ hiệu, quần áo đắt tiền của Lâm Hạo và Triệu Nhã bị nhân viên an ninh thu gom vào các vali ném ra ngoài cổng. Mố quan hệ giữa hai vợ chồng chúng sụp đổ hoàn toàn. Triệu Nhã gọi điện cho bố mẹ đẻ sang đón, đùng đùng đâm đơn ly hôn với Lâm Hạo ngay tại chỗ vì anh ta đã trở thành kẻ trắng tay, gánh trên đầu các khoản nợ thẻ tín dụng cá nhân.

Lâm Hạo ngồi bệt bên đống vali ngoài cổng, tóc tai rũ rượi, đôi mắt trống rỗng nhìn cánh cổng sắt đắt giá chậm rãi khép lại. Anh ta đã mất tất cả: địa vị, tiền tài, nhà cửa và cả gia đình nhỏ của mình – chỉ vì một quyết định tàn nhẫn trong đêm Giao thừa.

Một tháng sau.

Bão tố đã hoàn toàn lắng xuống.

Tôi không chọn sống một mình trong căn biệt thự rộng lớn trống trải đó. Tôi ủy quyền cho Luật sư Trương thành lập Quỹ Từ thiện Lâm Quốc Bằng, dùng 50% lợi nhuận từ cổ phần tập đoàn để xây dựng các nhà dưỡng lão miễn phí và hỗ trợ trẻ em nghèo hiếu học ở các vùng quê xa xôi.

Căn biệt thự Hoàng Cung Uyển được chuyển đổi thành một trung tâm sinh hoạt văn hóa dành cho người cao tuổi cô đơn trong thành phố.

Chiều hôm nay, tuyết Bắc Kinh đã bắt đầu tan, nhường chỗ cho những chồi non mùng xuân e ấp trên các cành cây.

Tôi ngồi trong không gian ấm áp của phòng khách, thưởng thức tách trà hoa cúc nóng hổi cùng vài người bạn già mới quen. Tiếng cười nói rộn rã, tiếng đàn nhị du dương vang vọng khắp căn nhà từng một thời lạnh lẽo.

Cố vấn tài chính bước vào, ghé tai tôi báo tin: Lâm Hạo sau khi bị sa thải đã phải thuê một phòng trọ chật hẹp ở ngoại ô, xin làm nhân viên kinh doanh cấp thấp tại một công ty nhỏ để trang trải cuộc sống qua ngày. Nó đã nhiều lần đến tìm tôi xin tha thứ, nhưng đều bị bảo vệ chặn lại.

Tôi nhấp một ngụm trà, khẽ gật đầu rồi nhìn ra khoảng sân nắng ấm qua ô cửa kính.

Tôi không ghét bỏ hay oán thù con trai mình. Nhưng tôi hiểu rằng, bài học lớn nhất mà một đứa trẻ cần phải học chính là trách nhiệm và lòng biết ơn. Việc buông tay để nó tự đối mặt với dòng đời khắc nghiệt chính là sự cứu rỗi cuối cùng mà một người mẹ có thể dành cho nó.

Làn gió xuân nhẹ nhàng thổi qua, mang theo hương thơm thanh khiết của đất trời. Tôi mỉm cười, lòng tràn ngập sự bình yên chưa từng có. Cuộc sống của tôi, từ giây phút này, mới thực sự là sống cho chính mình.



‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét