#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Mùi mặn mòi của biển Tam Á quyện với hương hoa huệ tây nồng nặc tràn qua cánh cửa gỗ sưa xa xỉ của căn biệt thự mặt biển. Trong suốt mười hai năm, từng viên gạch lát sân, từng cây cọ cảnh trong khuôn viên này đều thấm đượm mồ hôi và nước mắt của tôi – Lâm Nhã. Năm đó, khi Trầm Hạo chỉ là một gã bàn giấy trắng tay ở Thâm Quyến, chính tôi đã dùng toàn bộ tiền bồi thường giải tỏa nhà của cha mẹ ruột để cùng anh ta gầy dựng nên tập đoàn du lịch Thần Châu. Nhưng trong mắt bà Trầm – mẹ chồng tôi, tôi vĩnh viễn chỉ là một "đứa con gái tỉnh lẻ nghèo hèn" may mắn nhặt được vàng khi vơ được con trai bà.
Buổi chiều anh ta đuổi tôi ra khỏi nhà, trời Tam Á không mưa nhưng mây đen giăng kín ngoài khơi. Trầm Hạo đứng ở phòng khách, tay khoanh trước ngực, ánh mắt lạnh băng không chút gợn sóng khi nhìn hai chiếc vali cũ kỹ của tôi đặt ở góc cửa.
— Lâm Nhã, cô dọn dẹp xong chưa? — Trầm Hạo lạnh nhạt lên tiếng, chất giọng từng thủ thỉ những lời ngon ngọt nay chỉ còn sự xua đuổi — Đừng làm phiền phức thêm nữa. Tối nay có khách quý, cô ở lại đây chỉ làm bẩn mắt người khác.
— Trầm Hạo, anh quên rồi sao? — Tôi siết chặt quai túi xách, ngón tay run lên vì uất hận — Căn biệt thự này, toàn bộ khu nghỉ dưỡng này là do em thức trắng hàng trăm đêm cùng kiến trúc sư thiết kế. Lúc anh bị đối tác lừa nợ nần chồng chất, ai là người thức đêm làm hồ sơ đấu thầu cứu anh?
Bà Trầm từ tầng hai bước xuống, tay đeo chiếc vòng ngọc bích sáng bóng, vẻ mặt khinh khỉnh ngắt lời tôi:
— Hừ, nhắc lại chuyện cũ làm gì? Loại phụ nữ chỉ biết quanh quẩn bếp núc như cô thì làm sao nâng tầm được sự nghiệp của con trai tôi? Thượng Quan Tuyết mới là người xứng đáng. Cô ấy là tiểu thư tập đoàn thương mại lớn ở Thượng Hải, có học thức, có mạng lưới quan hệ quốc tế và sự đài các mà cô cả đời này dù có đắp lên người bao nhiêu đồ hiệu cũng không bao giờ có được!
Từ ngoài ban công nhìn ra biển, Thượng Quan Tuyết bước vào, tay cầm ly rượu vang đỏ. Cổ khoác chiếc khăn lụa xa xỉ, ánh mắt cô ta nhìn tôi chứa đựng sự thương hại đầy ngạo mạn. Cô ta không thèm cất lời, chỉ nhẹ nhàng mỉm cười dựa vào vai Trầm Hạo. Trầm Hạo tự nhiên ôm lấy eo cô ta, ánh mắt tràn ngập sự si mê và tự hào – thứ ánh mắt mà đã nhiều năm rồi anh ta không còn dành cho tôi.
— Đi đi, Lâm Nhã — Trầm Hạo xua tay như xua một con ruồi — Tôi đã chuyển vào tài khoản cô một khoản tiền phụ cấp. Coi như trả xong nghĩa tình mười mấy năm qua. Đừng xuất hiện ở Tam Á này nữa.
Tôi nhìn ba người họ đứng bên nhau trong căn nhà do chính tay mình chăm chút. Ngọn lửa hận thù cay đắng bùng lên trong lồng ngực, nhưng tôi vội dập tắt nó bằng một nụ cười nhạt. Tôi bước ra khỏi cánh cửa gỗ sưa, để mặc cái nắng gắt của miền biển thiêu đốt bờ vai. Nhưng Trầm Hạo và mẹ anh ta không hề biết rằng, người phụ nữ chịu đựng nhẫn nại suốt mười hai năm qua không phải là một kẻ ngu ngốc. Những đêm dài thức trắng làm hồ sơ cho anh ta, tôi đã nhìn thấu từng ngóc ngách dơ bẩn trong bộ máy tài chính của Thần Châu.
Tôi về ở tạm trong một căn hộ nhỏ đi thuê ở khu phố cổ Tam Á. Không khóc lóc, không đánh ghen, không van xin. Tôi dùng mười ngày tiếp theo để gặp gỡ một người mà Trầm Hạo không bao giờ ngờ tới.
Trong khi đó, tiệc ra mắt "nàng dâu dâu gia thế" Thượng Quan Tuyết được bà Trầm rầm rộ chuẩn bị. Thiệp mời mạ vàng được gửi tới toàn bộ giới doanh nhân, quan chức địa phương và truyền thông tại Hải Nam. Bà ta muốn khẳng định với cả thế giới rằng, gia tộc họ Trầm từ nay đã bước vào giới thượng lưu thực sự.
CHƯƠNG 2: BỮA TIỆC CỦA NHỮNG KẺ NGU CỐC
Đêm tiệc diễn ra tại sân vườn hướng biển của chính căn biệt thự đó. Đèn chùm pha lê treo trên những khung dựng ngoài trời lung linh chiếu sáng cả một vùng bờ biển. Âm thanh nhạc cổ điển êm dịu hòa cùng tiếng sóng vỗ. Giới thượng lưu Hải Nam, các giám đốc ngân hàng, đối tác đầu tư đều có mặt, ăn mặc lộng lẫy, tay cầm ly sâm-panh đắt tiền.
Bà Trầm mặc chiếc sườn xám thêu chỉ vàng xa xỉ, đi lại giữa các bàn tiệc với nụ cười không thể rạng rỡ hơn. Bà ta tự hào giới thiệu Thượng Quan Tuyết với từng vị khách quý:
— Đây là Mẹ con nhà tôi rất may mắn. Tuyết Nhi không chỉ xinh đẹp mà còn là cứu tinh kinh doanh của con trai tôi. Gia đình phải có người phụ nữ đẳng cấp như thế này mới phất lên được, chứ không như loại mông muội trước đây!
Trầm Hạo đứng bên cạnh, phong thái lịch lãm của một tổng giám đốc thành đạt. Anh ta nâng ly phát biểu trước toàn thể quan khách:
— Cảm ơn mọi người đã có mặt đêm nay. Hôm nay không chỉ là buổi tiệc ra mắt Thượng Quan Tuyết – người đồng hành mới của tôi, mà còn là mốc mốc đánh dấu bước chuyển mình của Thần Châu khi chúng tôi chuẩn bị nhận khoản đầu tư năm trăm triệu nhân dân tệ từ tập đoàn Thượng Quan!
Quan khách vỗ tay rầm rộ. Thượng Quan Tuyết mỉm cười kiêu hãnh. Giữa sân khấu, một chiếc bánh kem năm tầng dát vàng thật khổng lồ được đẩy ra. Trên đỉnh bánh là hình mô hình hai người đứng trước căn biệt thự biển.
— Nào, Hạo nhi, Tuyết Nhi, hai con cùng cắt bánh đi! — Bà Trầm hân hoan giục giã, tay chuẩn bị sẵn chiếc máy ảnh để ghi lại khoảnh khắc lịch sử của gia tộc.
Trầm Hạo nắm lấy tay Thượng Quan Tuyết, hai người cùng cầm chiếc dao mạ bạc. Đúng lúc lưỡi dao vừa chạm vào lớp kem bơ mềm mại, ánh đèn bảo vệ ngoài cổng bỗng nhiên chớp tắt. Một tiếng động lớn vang lên từ phía cổng chính.
Một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, mặc bộ âu phục xanh đen phẳng tắp, tóc búi cao nghiêm nghị, tay xách chiếc vali da cá sấu sẫm màu bước thẳng vào khu vực tiệc. Theo sau cô là hai trợ lý trẻ tuổi và hai nhân viên thi hành án của Tòa án Nhân dân Thành phố Tam Á.
Khung cảnh náo nhiệt bỗng khựng lại. Âm nhạc ngưng bạt. Quan khách xầm xì xô xát.
— Cô là ai? Ai cho phép cô xông vào đây phá rối buổi tiệc của gia đình tôi? — Bà Trầm tức giận bước tới, chỉ tay vào mặt người phụ nữ — Bảo vệ đâu? Đuổi người này ra ngoài ngay!
Người phụ nữ dừng lại trước bàn để bánh kem, không hề nao núng. Cô rút từ trong túi áo ra một chiếc thẻ hành nghề luật sư và từ tốn cất lời, giọng nói rõ ràng, đanh thép lan khắp không gian:
— Tôi là Luật sư Lăng – đại diện pháp lý duy nhất của cô Lâm Nhã. Rất tiếc phải làm gián đoạn niềm vui của ông Trầm Hạo và quý bà đây, nhưng luật pháp không thể chờ các vị ăn xong bánh ăn mừng.
Trầm Hạo biến sắc, bước xuống đài sân khấu:
— Luật sư Lăng? Lâm Nhã lại muốn trò gì nữa? Chúng tôi đã ly hôn hợp pháp, tôi đã đền bù cho cô ta rồi! Cô mau cút đi trước khi tôi gọi cảnh sát!
— Ồ, ông Trầm Hạo — Luật sư Lăng mỉm cười lạnh lùng, rút từ vali ra một tập tài liệu đóng dấu đỏ tươi chói mắt — Việc ông ly hôn là chuyện của ông. Nhưng tài liệu tôi đặt lên chiếc bàn này đêm nay, lại liên quan đến sự sống còn của toàn bộ tài sản mà ông đang tự hào đứng trên đó.
Luật sư Lăng dũng cảm bước tới, đặt thẳng tệp hồ sơ dày cộp ngay bên cạnh chiếc bánh kem dát vàng.
CHƯƠNG 3: CÁI GIÁ CỦA SỰ SỰ TỰ CAO
Mọi ánh mắt của giới thượng lưu Hải Nam đều dồn vào tệp tài liệu nằm chễm chệ bên cạnh chiếc bánh kem xa xỉ. Đốm dấu đỏ của Tòa án và Ủy ban Quản lý Tài sản Nhà nước nổi bật dưới ánh đèn pha lê.
— Đây là cái gì? — Thượng Quan Tuyết nheo mắt, gợn lên một điềm báo không lành.
— Đây là Lệnh phong tỏa tài sản khẩn cấp và Quyết định thu hồi quyền sở hữu đất do Tòa án Nhân dân cấp cao tỉnh Hải Nam phê duyệt — Luật sư Lăng dõng dạc đọc từng từ — Thứ nhất, căn biệt thự mặt biển này cùng toàn bộ diện tích đất của khu nghỉ dưỡng Thần Châu vốn được đứng tên dưới hình thức tài sản thừa kế riêng biệt của cha mẹ cô Lâm Nhã từ năm 2008. Việc ông Trầm Hạo tự ý chuyển đổi sang tài sản doanh nghiệp vào năm ngoái đã sử dụng chữ ký giả mạo của cô Lâm Nhã – điều này đã được Giám định pháp y tâm thần và chữ ký tỉnh xác nhận.
Bà Trầm nghe tới đây thì loạng choạng, mặt cắt không còn một giọt máu. Bà ta chộp lấy tệp tài liệu, lật tung từng trang. Những con số, dấu đỏ và bản giám định chữ ký hiện ra rõ màng khiến đôi tay đeo vòng ngọc bích của bà ta run lên bần bật.
— Chưa hết — Luật sư Lăng tiếp tục, ánh mắt sắc như dao nhìn thẳng vào Trầm Hạo — Cô Lâm Nhã đã nộp toàn bộ chứng cứ về việc ông Trầm Hạo lạm dụng tín nhiệm, gian lận thuế và chuyển dịch trái phép tám mươi triệu nhân dân tệ từ quỹ phát triển dự án sang tài khoản cá nhân đứng tên bà Trầm. Hiện tại, toàn bộ tài khoản ngân hàng của Tập đoàn Thần Châu và tài khoản cá nhân của ông Trầm Hạo đã bị phong tỏa triệt để để phục vụ điều tra.
Một tiếng ồ lớn vang lên từ phía quan khách. Các giám đốc ngân hàng có mặt tại buổi tiệc lập tức thì thầm rồi âm thầm rút lui. Những đối tác làm ăn từng đồn đả chúc mừng Trầm Hạo nay nhìn anh ta bằng ánh mắt ghê tởm và lo sợ bị liên lụy.
Trầm Hạo ngã gục xuống ghế sofa gần đó, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Anh ta lắp bắp:
— Không... không thể nào! Lâm Nhã làm sao có thể có những chứng cứ đó? Cô ta chỉ là một đứa con gái quê mùa ở nhà nấu ăn!
— Đúng vậy, cô ấy từng là người phụ nữ đứng sau lưng ông — Luật sư Lăng mỉm cười mỉa mai — Nhưng ông quên rằng, trước khi lui về làm hậu phương cho ông, cô Lâm Nhã tốt nghiệp thủ khoa chuyên ngành Tài chính Kế toán Đại học Phục Đán. Từng con số ông gian lận, cô ấy đều ghi chép lại không thiếu một xu. Cô ấy chỉ chờ ngày ông bộc lộ bản chất cặn bã nhất để trao nó cho pháp luật.
Thượng Quan Tuyết đứng bên cạnh, sắc mặt thay đổi từ ngạc nhiên sang tức giận tột độ. Cô ta quay sang nhìn Trầm Hạo – kẻ lúc này trông như một con chó mắc mưa, không còn chút dáng vẻ của một tổng giám đốc tài ba.
— Trầm Hạo! Anh dám lừa tôi? Anh nói công ty của anh hoàn toàn sạch sẽ và căn biệt thự này thuộc sở hữu của anh? — Thượng Quan Tuyết gầm lên, giật phắt chiếc khăn lụa trên cổ quăng xuống đất — Khoản đầu tư năm trăm triệu hủy bỏ! Sự hợp tác giữa tập đoàn Thượng Quan và anh kết thúc tại đây!
— Tuyết Nhi! Tuyết Nhi, em nghe anh giải thích! — Trầm Hạo bò tới níu lấy vạt váy của Thượng Quan Tuyết, nhưng bị cô ta thẳng chân đạp văng ra.
— Đừng làm bẩn giày của tôi! Loại đàn ông ăn cháo đá bát, lừa thầy phản bạn như anh thật khiến người ta nôn mửa! — Thượng Quan Tuyết lạnh lùng quay lưng, xách túi bước đi không một lần ngoái lại.
Bữa tiệc lộng lẫy nhanh chóng biến thành mớ bừa bộn. Quan khách bỏ về hết, chỉ còn lại những chiếc ly vỡ và ánh đèn chập chờn. Bà Trầm ôm lấy ngực, ngã gục xuống sàn khóc lóc thảm thiết:
— Trời ơi là trời! Nhà họ Trầm tiêu tùng rồi! Căn nhà của tôi... tiền của tôi...
Từ trong dãy cọ tối ven biển, tôi chậm rãi bước ra. Tôi mặc một chiếc váy đen giản dị, mái tóc xõa ngang vai, bước đi thong dong trên bãi cát. Tôi đứng trước mặt hai mẹ con họ, những kẻ vừa mới một giờ trước còn cho rằng mình là bá chủ thế giới.
Trầm Hạo ngước mắt nhìn tôi, trong mắt tràn ngập sự van xin và hối hận muộn màng:
— Nhã... Nhã ơi! Anh sai rồi! Anh bị người ta xúi giục! Em cứu anh với, em nói với luật sư rút đơn đi! Chúng ta làm lại từ đầu, căn nhà này vẫn là của em, anh sẽ đuổi mẹ về quê... Em giúp anh đi mà!
Bà Trầm cũng lồm ngồm bò tới, nắm lấy gấu váy tôi:
— Con ơi, mẹ biết lỗi rồi! Mẹ là con mụ mắt mù! Con mới là đứa con dâu ngoan của nhà họ Trầm... Con cứu lấy Hạo nhi đi con!
Tôi lùi lại một bước, tránh khỏi bàn tay dơ bẩn của hai người họ. Nhìn họ thảm hại dưới ánh đèn tàn của buổi tiệc, trong lòng tôi không còn một chút gợn sóng, chỉ có sự thanh thản đến vô cùng.
— Trầm Hạo, bà Trầm — Tôi cất tiếng, giọng nói nhẹ nhàng như gió biển đêm — Các người từng nói tôi không có sự "đẳng cấp" và "dignity" để sống trong căn nhà này. Nhưng các người không hiểu, sự đẳng cấp không nằm ở chiếc váy đắt tiền hay danh xưng giả tạo, mà nằm ở đạo đức và bàn tay sạch sẽ. Căn biệt thự này, tôi sẽ bán đấu giá để làm quỹ từ thiện cho trẻ em nghèo Hải Nam. Còn hai người... hãy chuẩn bị tinh thần hầu tòa và dùng phần đời còn lại để trả giá cho sự tham lam của mình.
Hai viên cảnh sát thi hành án bước tới, đưa giấy triệu tập cho Trầm Hạo. Tiếng còng tay vang lên lạch cạch giữa đêm vắng.
Tôi quay lưng bước đi về phía con đường lớn, nơi chiếc xe cút kit của cuộc đời mới đang chờ đón. Gió biển Tam Á thổi qua, mang theo vị mặn quen thuộc, nhưng lần này, nó không còn làm mắt tôi cay nữa.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét