#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Tiếng ly thủy tinh va vào nhau chan chát vang lên giữa không gian sang trọng của khách sạn năm sao Kim Long, nơi gia đình họ Lý đang tổ chức tiệc cưới tráng lệ cho cô con gái út Lý Mạn. Giữa bầu không khí ngập tràn hoa tươi và ánh đèn pha lê lung linh, mẹ chồng tôi – bà Trương – đập mạnh tay xuống bàn tiệc VIP.
"Lâm Nhược, hôm nay là ngày vui của tiểu Mạn, tôi không muốn làm xấu mặt gia đình, nhưng tờ đơn này cô phải ký ngay bây giờ!"
Bà Trương đẩy về phía tôi một tập tài liệu mỏng. Trên trang đầu tiên, năm chữ "Đơn Tự Nguyện Ly Hôn" đập vào mắt tôi đen ngụa, lạnh lẽo. Ngồi bên cạnh bà là Lý Vĩ – người chồng đã cùng tôi đi qua tám năm thanh xuân. Anh ta không nhìn tôi, ngón tay thong thả xoay chiếc ly rượu vang đỏ, thái độ dội một gáo nước lạnh vào trái tim tôi.
"Nhược Nhược, chúng ta kết thúc êm đẹp đi." Lý Vĩ lên tiếng, giọng điệu thản nhiên như thể chỉ đang thảo luận về thời tiết. "Tám năm qua cô không thể sinh cho nhà họ Lý một đứa con trai nối dõi. Mẹ đã tổn thọ vì chuyện này quá nhiều rồi. Đừng làm khó nhau nữa."
"Tôi không thể sinh, hay do gia đình các người không muốn tôi sinh?" Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh ta.
Tám năm qua, tôi chịu đựng đủ mọi sự nhục nhã. Bát thuốc bắc đắng ngắt mà mẹ chồng ép uống mỗi sáng, những lời mỉa mai cay nghiệt trong mỗi bữa ăn gia đình, và cả sự lạnh nhạt, ghen tuông cấm đoán vô lý từ Lý Vĩ. Tôi đã nghĩ mình có lỗi, đã nghĩ cơ thể mình có vấn đề. Nhưng sự thật chưa bao giờ đơn giản như vậy.
"Cô còn mặt mũi hỏi câu đó sao?" Bà Trương hừ lạnh, ánh mắt đầy khinh bỉ. "Cái mái hiên nhà họ Lý không chứa nổi loại mái không biết đẻ như cô!"
Đúng lúc đó, tiếng gót giày cao gót vang lên lách cách. Một người phụ nữ ăn mặc lộng lẫy, khoác tay bước đến bên cạnh Lý Vĩ. Đó là Tần Tuyết – trợ lý riêng của Lý Vĩ tại tập đoàn Lý Thị. Cô ta mỉm cười đắc thắng, cố tình giơ bàn tay trái lên để lộ chiếc nhẫn kim cương sáng chói trên ngón giữa.
"Chị Nhược, cãi rả làm gì cho thêm xấu mặt?" Tần Tuyết nũng nịu tựa đầu vào vai Lý Vĩ, tay kia khẽ vuốt ve vùng bụng vẫn còn phẳng lì của mình. "Bác gái và anh Vĩ đã chịu đựng chị tám năm rồi. Trong bụng em hiện tại mới chính là đích tôn của nhà họ Lý. Người không được yêu mới là kẻ thứ ba, chị nên tự biết mình biết ta mà rút lui đi."
Họ hàng nhà họ Lý ngồi chung bàn bắt đầu xầm xì. Những ánh mắt soi mói, những nụ cười giễu cợt dồn dập hướng về phía tôi. Họ xem tôi như một món đồ cũ kỹ bị vứt bỏ, một kẻ thất bại thảm hại trong cuộc hôn nhân này.
Lý Vĩ rút từ trong túi áo ra một cây bút máy, đẩy về phía tôi: "Chỉ cần cô ký vào đây, căn hộ cũ ở ngoại ô tôi sẽ để lại cho cô, coi như chút nghĩa tình cuối cùng."
Tôi nhìn chiếc bút máy, rồi nhìn sang Tần Tuyết đang rạng rỡ đắc ý, nhìn mẹ chồng đang giục giã và người chồng tệ bạc của mình. Trong lòng tôi không còn một giọt nước mắt nào để rơi, chỉ còn lại sự buốt giá đến tận xương tủy và một ngọn lửa hận thù đã chực chờ bùng cháy suốt nhiều năm.
Tôi cầm bút lên, không một chút do dự, dứt khoát ký tên "Lâm Nhược" vào phần người vợ.
Tần Tuyết reo lên một tiếng nho nhỏ, nhanh tay giật lấy tờ đơn ly hôn kiểm tra như sợ tôi đổi ý. Bà Trương đứng dậy, phủi tay như vừa xua đi một thứ xui xẻo: "Xong rồi thì mau biến đi, đừng làm ảnh hưởng đến không khí bữa tiệc!"
Tôi nhẹ nhàng đứng dậy. Tôi không gào khóc, không đập phá, cũng không buông lời chửi rủa. Sự bình tĩnh kỳ lạ của tôi khiến Lý Vĩ khẽ nhíu mày nghi ngại.
"Lý Vĩ, tám năm qua, tôi đã trả đủ tình lẫn nghĩa cho anh."
Nói rồi, tôi đưa tay tháo chiếc đồng hồ dây da kiểu cũ đã sờn viền trên cổ tay trái. Đây là chiếc đồng hồ mà Lý Vĩ từng đeo suốt nhiều năm trước khi anh ta trở thành tổng giám đốc tập đoàn, cũng là vật kỷ niệm anh ta đưa cho tôi ngày hai đứa mới cưới.
Tôi nhẹ nhàng đặt chiếc đồng hồ xuống chính giữa bàn tiệc, ngay trước mặt bà Trương và Lý Vĩ.
"Chiếc đồng hồ này là của nhà họ Lý, tôi xin trả lại. Nhưng trước khi đi, tôi muốn tặng mọi người một món quà đính hôn muộn cho cô Tần đây."
Nói xong, tôi bấm nhẹ vào chiếc nút chỉnh giờ bên hông đồng hồ. Một tiếng "tạch" nhỏ vang lên, tiếp theo đó là âm thanh rè rè của dải băng từ, rồi một giọng nói quen thuộc vang lên rõ mùng một qua hệ thống loa phát thanh của bàn VIP, đủ lớn để lan ra cả sảnh tiệc.
CHƯƠNG 2: BẢN GHI ÂM VÀ SỰ THẬT TÀN NHẪN
"Anh Vĩ... chị ta lại uống bát thuốc đó rồi chứ?"
Giọng nói nhão nhẹt của Tần Tuyết vang lên từ chiếc đồng hồ, khiến toàn bộ bàn tiệc khựng lại. Nụ cười trên môi Tần Tuyết cứng đờ, còn mặt Lý Vĩ lập tức biến sắc.
"Yên tâm đi, mẹ anh đứng canh cô ta uống hết sạch." Giọng của Lý Vĩ trong bản ghi âm vang lên đầy giễu cợt. "Loại thuốc ức chế khả năng thụ thai đó do chính bạn anh ở bệnh viện kê đơn, cô ta uống suốt sáu năm qua mà vẫn ngây thơ nghĩ đó là thuốc bổ trứng!"
Xoảng!
Chiếc ly trên tay bà Trương rơi xuống sàn vỡ tan tành. Toàn bộ họ hàng nhà họ Lý đứng hình, những tiếng xầm xì xôn xao lập tức ngưng bặt, trả lại một không gian tĩnh lặng đến đáng sợ.
Bản ghi âm vẫn tiếp tục phát ra, rõ ràng và chân thực đến mức đáng sợ:
"Anh thật là độc ác nha..." Tiếng Tần Tuyết cười khúc khích trong băng. "Nhưng sao anh phải làm vậy? Cứ ly hôn sớm không phải tốt hơn sao?"
"Em thì biết cái gì!" Giọng Lý Vĩ trong đoạn băng trở nên lạnh lùng và tính toán. "Công ty của ba cô ta trước khi phá sản đã chuyển toàn bộ cổ phần và tài sản đứng tên Lâm Nhược vào một quỹ tín thác. Điều kiện để mở quỹ đó là cô ta phải giữ sinh hoạt gia đình bình thường và có con với anh, hoặc là... khi cô ta chủ động ký đơn ly hôn do lỗi 'không thể sinh con', toàn bộ tài sản đó sẽ tự động chuyển sang tên người phối ngẫu là anh! Nếu anh đòi ly hôn trước, anh sẽ không lấy được một đồng nào từ khoản thừa kế hàng chục triệu nhân dân tệ đó!"
"Trời ơi! Vậy là sáu năm qua anh cố tình hại chị ta không thể mang thai, vừa đóng vai người chồng chịu đựng, vừa lừa chị ta uống thuốc độc để chờ ngày chị ta tự nguyện từ bỏ sao?"
"Đúng vậy. Chỉ cần cô ta ký đơn ly hôn tự nguyện, toàn bộ tài sản nhà họ Lâm sẽ thuộc về anh. Lúc đó anh sẽ danh chính ngôn thuận đón em và con về..."
Đoạn ghi âm kết thúc bằng tiếng cười đắc thắng của cả hai.
Sảnh tiệc bùng nổ trong sự kinh hoàng. Hàng trăm ánh mắt từ họ hàng, quan khách dồn về phía bàn VIP. Những lời xì xầm khinh bỉ lập tức đảo chiều:
"Trời ơi, hóa ra tổng giám đốc Lý Thị lại là kẻ khốn nạn đến thế sao?" "Dùng thuốc hại vợ sáu năm trời chỉ để chiếm đoạt tài sản thừa kế? Đây là tội ác chứ không phải chuyện gia đình nữa rồi!" "Tàn nhẫn quá, đúng là chó đội đội riêu gia đình gia phong!"
Lý Vĩ mặt cắt không còn một giọt máu. Anh ta run rẩy chỉ tay vào tôi, giọng lạc đi vì hoảng sợ: "Lâm Nhược! Cô... cô dám gài bẫy tôi? Cô vô liêm xỉ!"
"Tôi vô liêm xỉ?" Tôi bật cười, ánh mắt lạnh như băng giá. "Lý Vĩ, chiếc đồng hồ này có chức năng ghi âm tự động khi nhận diện tần số âm thanh nhất định. Anh đeo nó bao nhiêu năm, lẽ nào anh quên sao? Tôi chỉ偶然 vô tình khôi phục lại dữ liệu lưu trữ từ hai năm trước thôi!"
"Chát!"
Một tiếng tát giòn giã vang lên xé tan không khí. Không ai khác, chính bà Trương – người mẹ chồng vốn luôn hãnh tiến và coi trọng thể diện – đã giơ tay tát thẳng vào mặt Lý Vĩ một cú thật mạnh.
"Thằng súc sinh!" Bà Trương run rẩy, nước mắt trào ra vì nhục nhã và phẫn nộ. "Mày... mày đã làm cái gì thế này? Mày làm cho cái gia đình này không còn mặt mũi nào nhìn ai nữa! Mày hạ độc hại người ta sáu năm trời sao?"
Bà Trương tuy cay nghiệt chuyện con nối dõi, nhưng bà là người phụ thuộc vào gia phong, danh dự dòng họ. Hành vi độc ác, vi phạm pháp luật của con trai đã chà đạp lên toàn bộ danh dự mà bà cố công xây dựng cả đời.
"Mẹ! Nghe con giải thích đã mẹ!" Lý Vĩ ôm mặt, hoảng loạn thanh minh.
Lúc này, Tần Tuyết – người vừa phút trước còn kiêu ngạo – bỗng nhiên mặt mày xám xịt. Cô ta nhìn thấy các khách mời bắt đầu lấy điện thoại ra quay phim, chụp ảnh. Tần Tuyết hiểu rất rõ: nếu chuyện này bị tung lên mạng, không chỉ sự nghiệp của Lý Vĩ tiêu tùng, mà cô ta cũng sẽ trở thành kẻ tiếp tay cho tội phạm, bị xã hội lên án.
Tần Tuyết run rẩy ngã rụi xuống sàn, lết đến chân tôi, hai tay nắm chặt lấy vạt áo tôi, quỳ xuống van xin trong nước mắt:
"Chị Nhược! Chị Nhược em xin chị! Em sai rồi! Là do anh Vĩ dụ dỗ em, em không biết gì hết! Chị xóa bản ghi âm đi, chị đừng báo công an! Đứa bé trong bụng em không thể vừa sinh ra đã có người cha đi tù được! Em xin chị rủ lòng thương..."
CHƯƠNG 3: MÀN TRẢ THÙ HOÀN HẢO
Tôi cúi xuống nhìn Tần Tuyết đang quỳ gối dưới chân mình. Ánh mắt tôi không một chút thương hại, chỉ có sự khinh bỉ tột cùng dành cho kẻ đã chà đạp lên hạnh phúc của người khác mà vẫn muốn cầu xin sự bao dung.
Tôi nhẹ nhàng rút vạt áo ra khỏi tay cô ta, bước lùi lại một bước: "Tần Tuyết, khi cô đem chiếc nhẫn này ra khoe khoang, khi cô cùng anh ta lập mưu đẩy tôi vào đường cùng, cô có nghĩ đến ngày hôm nay không?"
Lý Vĩ lúc này mới sực tỉnh. Anh ta lao đến vội vã nhặt tờ đơn ly hôn trên bàn lên, định xé nát: "Chưa xong đâu! Đơn ly hôn này không có hiệu lực! Tôi sẽ không ly hôn!"
"Anh xé đi." Tôi mỉm cười thanh thản, rút từ trong túi xách ra một tập tài liệu khác. "Tờ đơn anh vừa cầm chỉ là bản sao thôi. Bản chính cùng với toàn bộ chứng cứ y tế, kết quả xét nghiệm thành phần thuốc bắc có chứa chất độc hại mà tôi bí mật giữ lại suốt hai năm qua, cộng với bản ghi âm này... luật sư của tôi đã nộp trực tiếp lên Tòa án nhân dân và Viện kiểm sát thành phố từ một tiếng trước rồi."
Lý Vĩ sững người, tờ giấy trên tay rơi rụng xuống đất.
"Anh nghĩ sáu năm qua tôi hoàn toàn ngốc nghếch sao?" Tôi tiến lại gần Lý Vĩ, hạ thấp giọng chỉ đủ cho hai người nghe. "Tôi đã nghi ngờ từ hai năm trước khi vô tình phát hiện ra đơn thuốc. Tám năm qua, tôi giữ im lặng, chịu đựng mọi nhục nhã chỉ để âm thầm thu thập đầy đủ bằng chứng về hành vi cố ý gây thương tích và lừa đảo chiếm đoạt tài sản của anh. Ngày hôm nay, tại chính bữa tiệc này, chính tay anh đã tự đẩy mình vào vực thẫm."
"Lâm Nhược... cô... cô thật độc ác!" Lý Vĩ run rẩy, ánh mắt ngập tràn sự sợ hãi.
"Tôi độc ác?" Tôi bật cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp sảnh tiệc. "Sự độc ác của tôi không bằng một phần nghìn sự tàn nhẫn mà mẹ con anh và cô ta đã dành cho tôi trong tám năm qua!"
Đúng lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát vang lên dồn dập bên ngoài khách sạn. Hai sĩ quan cảnh sát cùng đại diện Viện kiểm sát bước vào sảnh tiệc trong sự bàng hoàng của toàn bộ khách mời.
"Ai là Lý Vĩ và Tần Tuyết?" Sĩ quan cảnh sát lên tiếng, đưa ra lệnh bắt giữ. "Chúng tôi nhận được tố giác về hành vi cố ý đầu độc gây tổn hại sức khỏe người khác và âm mưu lừa đảo chiếm đoạt tài sản quy mô lớn. Mời hai người về đồn công an phối hợp điều tra!"
Tần Tuyết ngất xỉu ngay tại chỗ, còn Lý Vĩ thì chân tay rụng rời, bị cảnh sát còng tay trước sự chứng kiến của hàng trăm người thuộc giới thượng lưu thành phố. Bà Trương nhìn con trai bị dẫn đi, lên cơn thót tim rồi gục xuống ghế, được người nhà cuống quýt đưa đi cấp cứu. Bữa tiệc cưới sang trọng biến thành một đống hỗn loạn và nhục nhã không gì cứu vãn.
Tôi đứng giữa không gian hỗn loạn ấy, thở ra một hơi thật dài. Ánh đèn pha lê chiếu xuống người tôi, không còn bóng dáng của một người phụ nữ cam chịu, tội nghiệp nữa.
Tôi quay lưng, thong thả bước ra khỏi khách sạn Kim Long. Làn gió đêm mát rượi của thành phố thổi qua tóc tôi, mang theo hương vị của sự tự do mà tôi đã đánh mất suốt tám năm qua. Nắng bão đã qua đi, và từ ngày mai, một cuộc đời mới thực sự bắt đầu với Lâm Nhược.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét