#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Chương 1: Cạm Bẫy Trà Xanh Và Bản Hợp Đồng Ngụy Tạo
Trịnh Hạo chưa bao giờ nghĩ có ngày mình lại có thể đứng ở đỉnh cao danh vọng và sự tàn nhẫn như thế. Ba năm trước, khi tập đoàn Trịnh thị đứng trước bờ vực phá sản vì vướng vào vòng lao lý tài chính, chính tôi – Lê Nhã Uyên – đã dùng toàn bộ quỹ tín thác cá nhân cùng các mối quan hệ sâu rộng trong giới tài chính quốc tế để cứu vãn cơ ngơi này. Thế nhưng, lòng tham của con người là đáy vực không bờ. Khi vừa đứng vững trên đôi chân của mình, Trịnh Hạo bắt đầu trở mặt. Anh ta không chỉ ngoại tình với Lâm Vi Vi – con gái rượu của một đối thủ cạnh tranh lâu năm, mà còn nhẫn tâm lên một kế hoạch hoàn hảo để hất cẳng tôi ra khỏi nhà, chiếm đoạt toàn bộ thành quả lao động.
Đứng trước mặt tôi lúc ấy, Trịnh Hạo vẫn mang vẻ ngạo mạn của một kẻ bề trên. Gã nghĩ rằng ba năm qua tôi chỉ là một người vợ nội trợ ăn bám, đầu tắt mặt tối lo việc gia đình, hoàn toàn mù mờ về thế giới thương trường tàn khốc.
— Cô nhìn lại mình đi, Nhã Uyên! — Trịnh Hạo chỉ tay vào mặt tôi, giọng điệu đầy khinh miệt và châm biếm — Ngoài cái mác vợ của Trịnh Hạo này ra, cô có cái gì? Ba năm không mang nổi một giọt máu nối dõi, lại tiêu tốn biết bao nhiêu tiền của gia tộc vào mấy cái sở thích vô bổ. Bản thỏa thuận tiền hôn nhân này quy định rõ ràng: khi ly hôn do lỗi không sinh được con, cô phải ra đi tay trắng, không được tơ hào bất cứ thứ gì từ tài sản của Trịnh gia!
Bà Trịnh từ phòng khách bước ra, trên tay cầm ly trà Phổ Nhĩ nóng hổi, nhấp một ngụm rồi hừ lạnh:
— Hạo nhi nói không sai đâu con ạ. Nhà họ Trịnh chúng ta rộng lượng lắm rồi mới không kiện cô tội không làm tròn bổn phận dâu hiền đấy. Mau ký vào đi, đừng có cố chấp níu kéo làm gì cho mất mặt. Đàn bà không có con khác nào cây khô không hoa, ở lại đây chỉ tổ chật đất thêm thôi!
Nhìn dáng vẻ hả hê, đắc ý của hai mẹ con họ, tim tôi thắt lại không phải vì đau khổ, mà vì buồn cười cho sự ngu muội tột cùng của Trịnh Hạo. Gã thật sự nghĩ rằng căn biệt thự lộng lẫy ở khu Vân Giản này, cùng với đế chế Trịnh thị mà gã đang làm tổng giám đốc là tài sản thuần túy của gia tộc họ Trịnh sao? Gã đã quên mất rằng, bản hợp đồng mua bán căn biệt thự này vào ba năm trước đứng tên ai, và dòng vốn cứu nguy cho Trịnh thị đến từ quỹ đầu tư nào ở Hồng Kông. Bản thỏa thuận trước hôn nhân mà gã chìa ra thực chất là một tờ giấy được chỉnh sửa trái phép, cắt xén những điều khoản bảo vệ quyền lợi hợp pháp của tôi. Gã tưởng mình là thợ săn đang lùa con mồi vào bẫy, nhưng lại không biết rằng chính gã mới là kẻ đang bước chân vào chiếc lồng sắt do chính mình giăng sẵn.
Tôi cầm bút, bàn tay thon dài lướt nhẹ trên mặt giấy. Trịnh Hạo trừng mắt nhìn tôi, lăm lăm sợ tôi đổi ý hoặc phát hiện ra điểm bất thường. Gã không biết rằng, ánh mắt bình thản của tôi lúc đó chính là sự im lặng trước một cơn bão lớn.
— Được, Trịnh Hạo. Anh đã muốn như vậy, tôi thành toàn cho anh. — Tôi nói nhỏ, giọng nói trầm ổn vang lên giữa không gian tĩnh mịch của căn phòng khách.
Cạch. Tiếng nắp bút rơi xuống sàn, tiếp theo là nét chữ ký dứt khoát, sắc bén như lưỡi dao cạo của tôi trên góc trái tờ giấy. Ngay khoảnh khắc nét mực vừa khô, bà Trịnh vỗ tay cười lớn, còn Trịnh Hạo thì chộp lấy tờ giấy, kiểm tra kỹ lưỡng chữ ký rồi thở phào nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng ngàn cân.
— Cuối cùng cũng chịu điều kiện rồi à? Biến đi! Đừng để tôi nhìn thấy mặt cô ở Thượng Hải này nữa! — Trịnh Hạo gầm lên, đẩy mạnh tôi ra phía cửa.
Tôi lảo đảo lùi lại mấy bước, chiếc vali kéo dưới chân vang lên tiếng kọt kẹt lạnh lẽo. Tôi ngước nhìn Trịnh Hạo lần cuối, ánh mắt sâu thẳm khiến gã có chút chột dạ bất chợt, nhưng rồi sự tham lam và ngạo mạn nhanh chóng che mờ tất cả. Tôi quay lưng bước đi, mặc cho cơn mưa ngoài trời bắt đầu nặng hạt, trút nước xuống những con phố sầm uất của Thượng Hải. Tôi lấy điện thoại ra, bấm một dãy số quen thuộc, cất giọng lạnh lùng ra lệnh:
— Kế hoạch bắt đầu. Thu hồi toàn bộ hạn mức tín dụng và kích hoạt lệnh phong tỏa tài sản đối với Trịnh Hạo. Tôi muốn thấy kết quả trong vòng ba mươi phút tới.
Chương 2: Sự Sụp Đổ Tột Cùng Của Kẻ Phản Bội
Chiếc taxi rẽ vào khu tài chính Lục Gia Chủy hoa lệ, nơi những tòa chọc trời cao chọc trời sừng sững giữa màn mưa mờ mịt. Tôi ngồi ở ghế sau, nhắm mắt dưỡng thần, trong đầu điểm lại từng bước đi của Trịnh Hạo trong suốt ba năm qua. Gã ngoại tình với Lâm Vi Vi, lén lút tẩu tán cổ phần công ty sang tên người thân, và đỉnh điểm là việc lập mưu hãm hại vợ mình bằng một bản thỏa thuận giả mạo. Gã tưởng rằng quyền lực và tiền tài đã nằm trọn trong lòng bàn tay, nhưng gã lại quên mất một chân lý bất biến trên thương trường: kẻ nắm giữ nguồn vốn gốc mới là vua, còn kẻ đi vay mượn chỉ là con rối trên bàn cờ.
Trong khi đó, tại căn biệt thự khu Vân Giản, không khí chiến thắng vẫn đang bao trùm lấy Trịnh Hạo và mẹ gã. Lâm Vi Vi từ lầu trên bước xuống, mặc một chiếc váy ngủ lụa là đắt tiền, trên cổ đeo chiếc kim cương mà trước đây vốn là tài sản hồi môn của tôi. Cô ta sà vào lòng Trịnh Hạo, ngọt ngào cất giọng:
— Anh Hạo thật là lợi dụng hết mức rồi đấy nhé. Con đàn bà đó đi rồi, từ nay em sẽ đường đường chính chính làm thiếu phu nhân Trịnh gia, không còn ai dám ngáng đường chúng ta nữa.
Trịnh Hạo cười lớn, ôm eo tình nhân hôn chụt một cái rõ kêu:
— Em yêu cứ yên tâm. Con mụ đó chẳng qua chỉ là một kẻ ăn bám, dắt mũi vài câu là ký tên ngay vào giấy tờ từ bỏ tài sản. Giờ đây toàn bộ cơ ngơi này cùng với hợp đồng trị giá hàng trăm triệu tệ với đối tác chiến lược Hồng Kông đều thuộc về anh. Chúng ta sắp bước lên đỉnh cao danh vọng rồi!
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại bàn reo lên phá vỡ không gian hoan hỉ. Trịnh Hạo nhấc máy với thái độ vô cùng đắc ý:
— Alo? Tổng giám đốc Trịnh đây, có chuyện gì mà gọi gấp thế?
Giọng nói của Giám đốc tài chính từ đầu dây bên kia run rẩy, đứt quãng như sắp khóc đến nơi:
— Tổng giám đốc... Tổng giám đốc Trịnh! Nguy to rồi! Đối tác chiến lược lớn nhất từ Hồng Kông vừa đơn phương tuyên bố chấm dứt toàn bộ hợp đồng! Không những thế... họ... họ vừa gửi đơn kiện anh vì vi phạm nghiêm trọng đạo đức kinh doanh và gian lận tài chính!
Trịnh Hạo sững người, nụ cười trên môi cứng đờ lại:
— Cậu đang nói nhảm cái gì thế? Hợp đồng đó trị giá hơn trăm triệu tệ cơ mà! Họ đã ký kết đàng hoàng, sao lại đột ngột hủy bỏ? Cậu gọi ngay cho bên đó hỏi lại cho tôi!
— Không gọi được nữa rồi anh ơi! — Giám đốc tài chính gào lên trong điện thoại — Toàn bộ tài khoản cá nhân của anh, tài khoản của công ty, thậm chí cả thẻ tín dụng đều đã bị ngân hàng phong tỏa khẩn cấp theo lệnh từ tổng bộ quốc tế! Họ nói... họ nói chúng ta đã vi phạm điều khoản cốt lõi của quỹ đầu tư mẹ!
Trịnh Hạo đánh rơi chiếc điện thoại xuống sàn nhà, mặt tái mét không còn một giọt máu. Lâm Vi Vi hoảng hốt nhặt điện thoại lên, nhưng thứ vang lên chỉ là những tiếng tút tút dài lạnh ngắt. Chưa kịp định thần lại sau cú sốc đầu tiên, tiếng chuông cửa biệt thự bỗng vang lên dồn dập, liên hồi như tiếng giục giã của tử thần.
— Ai... ai mà giờ này còn đến đây quấy rầy? — Trịnh Hạo lẩm bẩm, chân tay bủn rủn bước ra mở cửa, trong lòng ôm một tia hy vọng mong manh rằng đó chỉ là sự nhầm lẫn của đối tác.
Chương 3: Sự Thật Choáng Váng Và Cái Kết Cho Kẻ Vong Ân
Cánh cửa biệt thự bật mở. Trịnh Hạo trố mắt nhìn cảnh tượng trước mắt. Đứng dưới mái hiên không phải là một vị khách hàng quen thuộc hay đối tác thương lượng nào cả, mà là một đoàn luật sư mặc vest đen lịch lãm, theo sau là lực lượng cảnh sát kinh tế cùng với những nhân vật quyền lực nhất trong giới tài chính Thượng Hải. Dẫn đầu đoàn người là một vị luật sư trưởng trung niên, gương mặt sắc lạnh như băng, tay cầm một tập hồ sơ dày cúp ấn tượng.
Trịnh Hạo nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc, giọng lắp bắp hỏi:
— Các... các anh là ai? Tại sao lại xông vào tư gia của tôi? Các anh có biết tôi là ai không?
Vị luật sư trưởng nhếch mép cười nhạt, không thèm nhìn Trịnh Hạo lấy một cái mà bước thẳng vào phòng khách, nơi bà Trịnh và Lâm Vi Vi đang đứng chết sững vì sợ hãi. Ông ta giơ cao một bản quyết định thu hồi quyền sở hữu tài sản, dõng dạc tuyên bố:
— Trịnh Hạo, xin lỗi anh. Từ giây phút này trở đi, căn biệt thự này, toàn bộ tập đoàn Trịnh thị và tất cả khối tài sản mà anh đang đứng tên đều không thuộc về anh nữa. Anh đã vi phạm nghiêm trọng các điều khoản đạo đức và tài chính được quy định trong hiệp định bảo hộ quỹ đầu tư toàn cầu.
— Anh... anh nói nhảm cái gì vậy? — Trịnh Hạo gào lên, mặt đỏ tía tai — Căn nhà này là tài sản trước hôn nhân của tôi! Trịnh thị là do một tay tôi gầy dựng nên! Các anh có quyền gì mà tước đoạt? Tôi muốn gặp chủ tịch của các anh! Tôi muốn kiện các anh!
Từ phía sau đoàn luật sư, tiếng bước chân nhịp nhàng vang lên. Một bóng dáng thanh lịch trong bộ âu phục cao cấp chậm rãi bước vào dưới ánh đèn vàng ấm áp của phòng khách. Gương mặt thanh tú, sắc sảo nhưng vô cùng quen thuộc. Đó chính là tôi – Lê Nhã Uyên. Tôi không còn mang bộ dạng của một người phụ nữ nhẫn nhịn, chịu đựng sự lăng mạ trong suốt ba năm qua nữa, mà thay vào đó là phong thái uy quyền của một nhà tài phiệt thực thụ.
Bà Trịnh trợn tròn mắt, chỉ tay vào mặt tôi, lắp bắp không thành tiếng:
— Mày... mày... mày không phải là con nhỏ vô sinh bị đuổi ra ngoài kia sao? Sao mày lại bước vào đây bằng cửa chính?
Trịnh Hạo quay phắt lại nhìn tôi, trong đôi mắt tràn ngập sự kinh hoàng, sợ hãi và khó tin tột độ. Gã lùi lại mấy bước, va vào chiếc bàn trà phía sau:
— Nhã Uyên... Em... tại sao lại thế này? Chẳng lẽ... chẳng lẽ...
Tôi mỉm cười nhẹ nhàng, bước đến ngồi xuống chiếc ghế sofa chính giữa – vị trí mà trước đây vốn dĩ thuộc về chủ nhân thực sự của ngôi nhà. Tôi ngước nhìn Trịnh Hạo bằng ánh mắt sắc lạnh, chậm rãi cất giọng:
— Trịnh Hạo, anh quên rồi sao? Ba năm trước, khi Trịnh thị phá sản, dòng tiền hàng trăm triệu tệ rót vào công ty không phải từ đâu rơi xuống, mà chính là từ quỹ đầu tư quốc tế do gia tộc tôi nắm giữ. Bản thỏa thuận tiền hôn nhân mà anh đưa cho tôi ký thực chất là một cái bẫy, nhưng kẻ rơi xuống hố sâu lại chính là anh. Tôi chỉ mượn tay anh để thanh lý sạch sẽ những kẻ bội bạc, vong ân bội nghĩa mà thôi.
Vị luật sư trưởng cúi đầu cung kính trước mặt tôi, cất giọng rõ ràng:
— Thưa Chủ tịch Lê, toàn bộ thủ tục pháp lý phong tỏa tài sản và thu hồi quyền quản lý Trịnh thị đã hoàn tất. Trịnh Hạo và gia đình đã chính thức trắng tay.
Trịnh Hạo nghe đến đây liền quỵ sụp xuống sàn nhà, mặt cắt không còn một giọt máu. Gã lê lết đến bên chân tôi, van xin thảm thiết:
— Nhã Uyên... Vợ ơi! Anh sai rồi! Xin em niệm tình nghĩa vợ chồng ba năm qua mà tha cho anh một lần! Anh không thể mất tất cả được!
Tôi đứng dậy, chỉnh lại vạt áo khoác, nhìn gã từ trên cao với ánh mắt vô cảm rồi lạnh lùng bước qua người gã:
— Tình nghĩa vợ chồng? Xin lỗi anh, thứ đó đã bị anh vứt vào sọt rác từ ba năm trước rồi. Từ nay về sau, anh hãy từ từ tận hưởng những gì mà mình đã tự tay gây dựng đi nhé.
Bên ngoài, cơn mưa ở Thượng Hải cuối cùng cũng ngớt. Tòa cao ốc rực rỡ ánh đèn phía xa đang đón chào một ngày mới, còn số phận của kẻ phản bội đã khép lại hoàn toàn trong sự bẽ bàng và trắng tay.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
Nhận xét
Đăng nhận xét