Min menu

Pages

Trong tiệc đính hôn, mẹ chồng tương lai tát tôi trước mặt mọi người và quát: “Đứa con gái làm bồi bàn như cô không xứng chạm vào con trai tôi!” Anh ta đứng bên cạnh, chỉ lạnh lùng bảo tôi xin lỗi mẹ mình. Tôi lặng lẽ gọi một cuộc điện thoại. Mười phút sau, chiếc trực thăng đáp xuống bãi cỏ — và người đàn ông bước ra khiến mẹ anh ta run rẩy gọi tôi là cô chủ…

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



Chương 1:Cái tát giữa sảnh tiệc và vị khách không mời

"Bốp!"

Tiếng chát chúa xé tan không khí náo nhiệt của sảnh tiệc khách sạn Grand Hyatt Bức tường âm thanh ồn ào của hàng trăm quan khách thuộc giới thượng lưu thành phố Giang Châu đột ngột ngưng bặt. Má trái tôi tê dại, nóng rát như bị nung qua lửa. Cú tát dùng hết sức bình sinh làm tôi choạng vạng, suýt chút nữa ngã xống sàn đá cẩm thạch sáng bóng.

Người phụ nữ trước mặt tôi là bà Vương Tiêu, mẹ chồng tương lai của tôi, đang run lên vì tức giận. Bà ta diện chiếc sườn xám thêu chỉ vàng quý phái, trên cổ đeo chuỗi ngọc trai xa xỉ, ánh mắt nhìn tôi tràn ngập sự khinh bỉ và ghẻ lạnh.

"Đứa con gái làm bồi bàn như cô không xứng chạm vào con trai tôi!" – Bà Vương gầm lên, giọng nói vang vọng khắp sảnh tiệc – "Loại hạ lưu hèn mạt, dùng chút nhan sắc rẻ tiền để quyến rũ Trịnh Uy! Đừng tưởng bước chân được vào cửa nhà họ Trịnh chúng tôi là cô có thể hóa thành phượng hoàng!"

Tôi ôm lấy một bên má đã sưng tấy, ngước mắt nhìn người đàn ông đứng ngay bên cạnh. Trịnh Uy – người vị hôn phu mà tôi đã gắn bó suốt ba năm qua, người vừa mới trao vào tay tôi chiếc nhẫn đính hôn mười phút trước. Tôi hi vọng trong mắt anh ta sẽ có một chút xót xa, một chút bảo vệ, hay ít nhất là một câu lên tiếng giải thích giúp tôi.

Nhưng không. Trịnh Uy chỉnh lại chiếc cà vạt xa xỉ, gương mặt điển trai lót một lớp băng lạnh lẽo. Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt xa lạ và chán ghét, như thể tôi chỉ là một vết bẩn bám trên chiếc áo sơ mi đắt tiền của anh ta.

"Tiểu Du, em quá trớn rồi." – Trịnh Uy cất giọng trầm thấp, hoàn toàn vô cảm – "Thân phận em thế nào, trong lòng em tự biết rõ. Mẹ anh giận là đúng. Mau quỳ xuống xin lỗi mẹ đi, rồi thu dọn đồ đạc rời khỏi đây. Đừng làm xấu mặt gia đình anh trước toàn bộ giới kinh doanh Giang Châu."

"Quỳ xuống xin lỗi?" – Tôi cay đắng cất tiếng, cổ họng đắng ngắt – "Trịnh Uy, ba năm qua tôi cùng anh đi lên từ hai bàn tay trắng, lúc công ty anh suýt phá sản, ai là người thức trắng đêm cùng anh làm hồ sơ? Tôi làm bồi bàn ở quán cà phê là vì ai?"

"Câm miệng!" – Bà Vương lại hất hàm, chỉ thẳng ngón tay đeo nhẫn kim cương vào mặt tôi – "Đừng có kể công! Chút việc lặt vặt đó bất kỳ đứa người làm nào cũng làm được. Con trai tôi là thiên tài kinh doanh, tương lai là người thừa kế tập đoàn Trịnh Thị, còn cô? Cô chỉ là một đứa con gái vô học, không cha không mẹ, nghèo rớt mồng mồng. Cô đứng ở đây chỉ làm bẩn không khí gia tộc chúng tôi!"

Những lời xầm xì xung quanh bắt đầu rộ lên như sóng trào. Những ông chủ tập đoàn, những phu nhân đài các khoác trên người những bộ trang phục sang trọng bắt đầu nhìn tôi bằng ánh mắt giễu cọt, chỉ trỏ.

"Thì ra là làm bồi bàn à? Đúng là không biết lượng sức mình." "Thế mà đòi trèo cao vào nhà họ Trịnh, đúng là đỉa đòi đuốc hoa." "Bà Trịnh tát là phải, loại người này không dạy dỗ thì sau này leo lên đầu lên cổ người ta mất."

Tôi đứng giữa vòng vằn của những ánh mắt độc địa, trái tim như bị hàng ngàn mũi kim châm vào. Nhưng sự đau đớn nhanh chóng biến thành một nụ cười cay đắng. Ba năm giấu giếm thân phận, thử thách lòng người, đổi lại chỉ là một cú tát và sự phản bội trắng trợn. Tôi hít một hơi thật sâu, dùng ngón tay lau đi vệt máu tươi rỉ ra ở khóe miệng.

"Trịnh Uy, đây là lựa chọn của anh, đúng không?" – Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng nói bình thản đến đáng sợ.

Trịnh Uy hơi khựng lại trước sự bình tĩnh bất thường của tôi, nhưng rồi anh ta lập tức lấy lại vẻ ngạo mạn: "Rời khỏi đây ngay. Từ nay về sau, chúng ta không còn quan hệ gì nữa."

Tôi gật đầu, không nói thêm một lời nào. Tôi rút chiếc điện thoại từ trong túi xách ra, ấn một dãy số riêng tư mà suốt ba năm qua tôi chưa từng chạm tới.

Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối. Một giọng nói trầm ấm, đầy uy lực và run rẩy vì xúc động vang lên từ đầu dây bên kia: "Tiểu tiểu thư... Cuối cùng cô cũng chịu gọi cho tôi rồi?"

"Lục thúc," – Giọng tôi lạnh như băng, vang lên rõ ràng giữa sảnh tiệc yên lặng – "Chơi đủ rồi. Mười phút nữa, mang trực thăng đến đón tôi ở bãi cỏ Grand Hyatt. Nhân tiện... hủy bỏ toàn bộ hợp đồng đầu tư năm tỷ nhân dân tệ với tập đoàn Trịnh Thị."

Tắt máy, tôi cất điện thoại vào túi.

Bà Vương khựng lại một giây, rồi bật cười hô hố, giọng cười chua chát đầy giễu cọt: "Ha ha ha! Trực thăng? Hủy hợp đồng năm tỷ? Cô bị điên rồi sao? Chắc là bị tát đến mức thần trí không bình thường rồi! Cô nghĩ cô là ai? Chủ tịch tập đoàn Nam Phong chắc?"

Trịnh Uy cũng nhíu mày, ánh mắt tràn ngập sự chán nản: "Tiểu Du, đừng làm trò hề ở đây nữa. Càng làm vậy em càng khiến anh cảm thấy coi thường em hơn thôi."

Quan khách xung quanh rộ lên tiếng cười nhạo báng. Ai nấy đều nhìn tôi như nhìn một kẻ điên khùng đang hoang tưởng. Tôi chỉ đứng đó, sống lưng thẳng tắp, đón nhận mọi sự khinh khi bằng một nụ cười bí hiểm.

Mười phút trôi qua trong tiếng xầm xì châm biếm.

Đột nhiên, một tiếng động cơ gầm hú xé tan bầu trời đêm Giang Châu. Đèn chùm pha lê trong sảnh tiệc bắt đầu rung lắc dữ dội. Gió mạnh từ bên ngoài tràn vào qua các cửa kính lớn, làm tung bay rèm cửa và khăn trải bàn.

"Chuyện gì thế này? Động đất à?" – Mọi người bắt đầu xôn xao, hoảng hốt.

Một chiếc trực thăng thương gia siêu sang màu đen tuyền, mang biểu tượng chim ưng mạ vàng của tập đoàn Nam Phong – tập đoàn tài chính hùng mạnh nhất Châu Á – đang từ từ hạ cánh xuống bãi cỏ phía trước sảnh tiệc. Cánh quạt cuồng phong tạo ra một luồng áp lực đè nặng lên không trung.

Cửa trực thăng mở ra. Một người đàn ông trung niên mặc bộ vest cắt may thủ công tinh xảo, khí chất uy nghiêm, bước xuống. Phía sau ông là tám vệ sĩ mặc suit đen, đeo tai nghe bộ đàm, hành động vô cùng chuyên nghiệp và nhanh gọn.

Sảnh tiệc lập tức chìm vào im lặng tuyệt đối.

Trịnh Uy trợn tròn mắt, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán. Bà Vương thì biến sắc, đôi môi run rẩy: "Đó... đó chẳng phải là Lục Bối Nam... Tổng giám đốc khu vực Châu Á của tập đoàn Nam Phong sao?"

Lục Bối Nam – người đàn ông chỉ cần một câu nói có thể làm chao đảo thị trường tài chính Giang Châu, người mà gia đình họ Trịnh đã tốn bao công sức, quỳ lụy van xin suốt nửa năm qua chỉ để xin một cuộc hẹn – lúc này đang bước nhanh vào sảnh tiệc.

Bà Vương vội vã vuốt lại mái tóc, chỉnh lại sườn xám, nở nụ cười nịnh hót nhất có thể rồi bước nhanh ra đón: "Lục tổng! Sao ngài lại đến đây? Ôi trời ơi, thật là vinh hạnh cho gia tộc họ Trịnh chúng tôi quá! Ngài đến tham dự tiệc đính hôn của con trai tôi sao?"

Tuy nhiên, Lục Bối Nam hoàn toàn phớt lờ bà ta. Ông bước qua bà Vương như bước qua một khúc gỗ, ánh mắt sắc lẹm lướt qua đám đông và dừng lại ở người con gái đang đứng cô đơn giữa sảnh tiệc, trên má vẫn còn vệt đỏ thẫm.

Ánh mắt người đàn ông quyền lực ấy lập tức bùng lên ngọn lửa giận dữ tột cùng. Ông bước nhanh tới, cúi gập người chín mươi độ trước mặt tôi, giọng nói run rẩy vì kính trọng và xót xa:

"Cô chủ! Lục Bối Nam tới chậm, để cô chủ phải chịu tủi hổ rồi!"

Tất cả mọi người trong sảnh tiệc như bị sét đánh ngang tai. Bà Vương chết đứng tại chỗ, gương mặt tái nhợt không còn một giọt máu. Trịnh Uy lùi lại một bước, đôi mắt trợn ngược vì kinh hoàng.

Chương 2: Thân phận thật sự và sự sụp đổ của nhà họ Trịnh

Không khí trong sảnh tiệc như đóng băng. Tiếng nhạc nền êm dịu vẫn vang lên khe khẽ nhưng không một ai dám thở mạnh. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào người đàn ông quyền lực nhất Giang Châu đang cúi đầu sát đất trước mặt tôi – một cô gái mà vài phút trước còn bị coi là "con bồi bàn rẻ tiền".

"Lục... Lục tổng... Ngài... ngài gọi cô ta là gì cơ?" – Giọng bà Vương run lên bần bật, sự kiêu ngạo ban nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi tột cùng.

Lục Bối Nam đứng thẳng người dậy, quay lại nhìn bà Vương bằng ánh mắt lạnh lẽo như nhìn một cái xác chết. Ông lấy từ túi áo ra một chiếc khăn tay lụa trắng, nhẹ nhàng đưa cho tôi, rồi cất giọng đầy uy áp:

"Bà Vương Tiêu, bà có biết người mà bà vừa ra tay đánh, vừa lăng mạ là ai không? Đây là Lâm Du – đại tiểu thư duy nhất của tập đoàn tài chính Nam Phong, người thừa kế hợp pháp toàn bộ tài sản của gia tộc họ Lâm!"

"Cái gì?!" – Tiếng kinh hô vang lên từ khắp các góc phòng.

Trịnh Uy như ngã khuỵu xuống đất. Mặt anh ta trắng bệch, ánh mắt đẫn đờ nhìn tôi như nhìn một người xa lạ. Ba năm qua, anh ta luôn nghĩ tôi là một cô gái mồ côi nghèo khó, làm bồi bàn ở quán cà phê để kiếm sống qua ngày. Anh ta không hề biết rằng, quán cà phê đó là tài sản nhỏ nhất trong chuỗi bất động sản của gia tộc tôi, và việc tôi đi làm ở đó chỉ là một phần trong cuộc thử thách nhân cách mà gia tộc đề ra trước khi tôi chính thức tiếp quản tập đoàn.

"Không... Không thể nào!" – Bà Vương gào lên đầy tuyệt vọng, tay chân run rẩy – "Nó... nó chỉ là một đứa làm bồi bàn! Nó ăn mặc giản dị, không có lấy một món đồ hiệu! Lục tổng, ngài nhầm người rồi đúng không?"

"Câm miệng!" – Lục Bối Nam gầm lên – "Cô chủ của chúng tôi khiêm tốn, muốn trải nghiệm cuộc sống thực tế để tìm kiếm một tình yêu chân thành, không vụ lợi. Nhưng không ngờ, gia tộc họ Trịnh các người lại là một lũ mắt chó nhìn thấp người, tham xì tàn độc!"

Lục Bối Nam quay sang người trợ lý đứng bên cạnh, lạnh lẽo ra lệnh: "Truyền lệnh của tôi xuống. Ngay lập tức đóng băng toàn bộ tài khoản ngân hàng của tập đoàn Trịnh Thị. Hủy bỏ dự án khu đô thị phía Bắc trị giá năm tỷ. Đồng thời, thu hồi lại tất cả các khoản vay ngắn hạn mà các ngân hàng thuộc Nam Phong đã cấp cho Trịnh Thị!"

"Lục tổng! Đừng mà Lục tổng!" – Trịnh Uy lúc này mới bàng hoàng tỉnh giấc. Anh ta lao đến, định quỳ xuống ôm lấy chân Lục Bối Nam, nhưng lập tức bị hai vệ sĩ cao lớn hất văng ra sàn.

Trịnh Uy bò lết trên sàn đá, gạt phăng sự tự tôn vừa mới dựng lên vài phút trước, ngước mắt nhìn tôi bằng ánh mắt van xin thảm hại: "Tiểu Du! Anh sai rồi! Anh thật sự sai rồi! Là anh mắt mù, là anh không nhận ra tình cảm và sự cao quý của em! Em nói với Lục tổng một câu đi, xin em đó! Ba năm qua anh đối xử với em rất tốt mà, đúng không em?"

Tôi nhìn người đàn ông đang quỳ dưới chân mình, trong lòng không còn một chút gợn sóng. Sự tha thiết, yêu thương ba năm qua trong tôi đã chết rụi ngay khoảnh khắc cú tát của mẹ anh ta hạ xuống và câu nói "xin lỗi mẹ anh đi" thốt ra từ miệng anh ta.

"Tốt sao?" – Tôi mỉm cười cay đắng – "Trịnh Uy, anh nhớ lại xem. Ba năm qua, tiền thuê nhà của anh là ai trả? Hồ sơ thầu của công ty anh là ai thức đêm sửa chữa? Lúc anh bị đối tác ép uống đến chảy máu dạ dày, là ai đã cõng anh chạy bộ hai cây số vào bệnh viện? Tôi dành cho anh tình cảm chân thành nhất, còn anh và mẹ anh dành cho tôi sự khinh bỉ và coi thường."

"Tiểu Du... anh yêu em mà! Anh chỉ là bị mẹ làm cho u mê thôi!" – Trịnh Uy tát liên tiếp vào mặt mình, nước mắt nước mũi giàn giụa – "Anh hứa từ nay về sau sẽ nghe lời em, anh sẽ đuổi mẹ anh ra khỏi nhà, anh sẽ chỉ yêu một mình em thôi! Xin em, hãy cứu lấy Trịnh Thị!"

"Trịnh Uy! Con nói cái gì đó?!" – Bà Vương nghe vậy thì trợn tròn mắt, phẫn nộ gào lên – "Mày vì một đứa con gái mà đòi đuổi mẹ mày sao?"

"Mẹ câm miệng đi!" – Trịnh Uy quay lại gầm lên với mẹ mình, vẻ mặt hung tợn – "Tất cả là tại bà! Nếu không phải tại bà hám danh hám lợi, khinh người quá đáng, thì Trịnh Thị đã có thể bước vào hàng ngũ gia tộc bậc nhất rồi! Bà đã phá nát đời tôi rồi!"

Hai mẹ con nhà họ Trịnh bắt đầu lao vào xâu xé, chửi rủa nhau ngay giữa sảnh tiệc trước sự chứng kiến của hàng trăm khách quý. Những tiếng xầm xì ban nãy chuyển thành những trận cười khinh bỉ dành cho gia đình họ Trịnh. Sự giả tạo, tham lam và đê tiện của họ đã bị lột sạch không còn một mảnh vải che thân.

"Cô chủ, cô muốn xử lý họ thế nào?" – Lục Bối Nam khẽ cúi đầu hỏi tôi.

Tôi lấy chiếc khăn lụa lau nhẹ khóe miệng, ánh mắt lướt qua đám hỗn loạn trước mặt một cách thản nhiên: "Không cần làm gì thêm cả. Sự sụp đổ của Trịnh Thị và bản tính tha hóa của họ sẽ là sự trừng phạt lớn nhất rồi."

Tôi quay lưng, bước đi về phía cửa kính dẫn ra bãi cỏ.

"Tiểu Du! Đừng đi mà Tiểu Du!" – Trịnh Uy cố gào lên, gã định đuổi theo nhưng bị các vệ sĩ ngăn lại.

Chỉ trong vòng năm phút sau, điện thoại của Trịnh Uy vang lên liên húc.

"Alo? Trịnh tổng! Không xong rồi! Ngân hàng vừa thông báo thu hồi khoản vay hai nghìn tỷ!" "Trịnh tổng! Các đối tác lớn đồng loạt hủy hợp đồng với chúng ta rồi!" "Chủ tịch! Cổ phiếu của Trịnh Thị đang lao dốc không phanh, chúng ta phá sản rồi!"

Những tiếng thông báo ngắt kết nối vang lên dồn dập như những tiếng chuông nguyện hồn cho tập đoàn Trịnh Thị. Bà Vương ngã ngửa ra sàn, ngất xỉu tại chỗ. Trịnh Uy thì thẫn thờ ngồi gục xuống, đôi mắt mất đi toàn bộ sức sống. Gia sản mà họ tự hào, sự ngạo mạn mà họ dùng để chà đạp người khác, đã tan thành mây khói chỉ trong một chớp mắt.

Chương 3: Phượng hoàng tái sinh và cái giá phải trả

Tiếng cánh quạt trực thăng xé gió đưa tôi rời khỏi khách sạn Grand Hyatt, để lại sau lưng một Giang Châu đầy thị phi và những con người bạc tình bạc nghĩa. Đèn thành phố lung linh lùi dần về phía sau, giống như ba năm thanh xuân lầm lỡ của tôi vừa được gột rửa sạch sẽ.

Ba ngày sau.

Tập đoàn Nam Phong chính thức tổ chức lễ ra mắt Tân Chủ tịch Hội đồng Quản trị tại trung tâm hội nghị lớn nhất thành phố. Sự kiện này thu hút toàn bộ giới truyền thông, báo chí và các doanh nhân tầm cỡ nhất đất nước. Sự tò mò về vị tiểu thư bí ẩn của họ Lâm – người vừa trở về đã làm phá sản một tập đoàn lâu đời như Trịnh Thị – lên đến đỉnh điểm.

Tôi khoác lên mình chiếc váy dạ hội màu đen cúp ngực sang trọng, cổ đeo sợi dây chuyền kim cương xanh "Trái tim Đại dương" vô giá. Mái tóc uốn sóng xõa ngang lưng, gương mặt trang điểm sắc sảo, không còn một vết tích nào của cô gái bồi bàn nhút nhát, cam chịu ba ngày trước.

Tại lối vào hội nghị, một khung cảnh nhếch nhác xuất hiện.

Trịnh Uy và bà Vương Tiêu đang quỳ gối ngay trước thảm đỏ, ăn mặc xộc xệch, gương mặt hốc hác, phờ phạc. Sau khi Trịnh Thị phá sản, toàn bộ tài sản, nhà cửa, xe cộ của họ đều bị ngân hàng phát mại. Nhờ vào những khoản nợ khổng lồ, họ bị các chủ nợ đuổi đánh khắp nơi, không còn lấy một chỗ dung thân.

Khi thấy chiếc xe Rolls-Royce Phantom chở tôi dừng lại, Trịnh Uy như thấy ánh sáng cuối đường hầm, gã bò lết tới, định dập đầu xin xước sơn xe:

"Tiểu Du! Cho anh gặp Tiểu Du! Xin bảo vệ thả tôi vào!"

Bảo vệ lập tức khống chế hai người họ lại. Tôi bước xuống xe, thần thái ngút ngàn, từng bước chân nán lại trước mặt Trịnh Uy.

"Tiểu Du... à không, Lâm chủ tịch!" – Trịnh Uy ngước gương mặt đầy vết thâm tím lên nhìn tôi, giọng nói run rẩy – "Anh biết lỗi rồi. Ba ngày qua anh sống không bằng chết. Xin em nhìn vào tình nghĩa ba năm qua, cho nhà anh một con đường sống. Anh hứa sẽ làm trâu làm ngựa cho em suốt đời!"

Bà Vương Tiêu – người từng tát tôi một cú đau đớn – lúc này cũng liên tục dập đầu xuống đất đến mức trán chảy máu: "Cô Lâm... Cô chủ Lâm! Tôi là kẻ mắt mù! Tôi là mụ già ngu ngốc! Là tôi không biết trời cao đất rộng! Cô tát tôi đi, cô đánh tôi thế nào cũng được, xin cô rủ lòng thương tha cho con trai tôi... Nó là hy vọng duy nhất của tôi!"

Tôi cúi xuống, nhìn hai con người đang quỳ dưới chân mình bằng ánh mắt điềm nhiên, không một chút thương hại:

"Tình nghĩa ba năm? Trịnh Uy, lúc mẹ anh tát tôi, anh ở đâu? Lúc mẹ anh chà đạp danh dự của tôi, anh đã nói gì? Anh bảo tôi quỳ xuống xin lỗi, bảo tôi là đứa làm bồi bàn rẻ tiền không xứng với anh."

"Anh... anh bị mờ mắt... Anh bị tiền tài làm mờ mắt rồi!" – Trịnh Uy tát dập mặt mình, van xin thảm thiết.

"Tiền tài không làm thay đổi bản chất của một con người, nó chỉ làm rõ bản chất đó mà thôi." – Tôi thản nhiên cất giọng – "Các người coi thường người nghèo, sùng bái kẻ giàu. Hôm nay các người quỳ ở đây không phải vì nhận ra mình sai, mà vì các người đã mất đi tất cả."

Tôi quay sang bảo vệ: "Đưa họ đi đi. Đừng để họ làm bẩn lối vào sự kiện của Nam Phong."

"Rõ, thưa Chủ tịch!"

Hai vệ sĩ kéo Trịnh Uy và bà Vương đi trong tiếng gào khóc tuyệt vọng của họ. Tiếng gào ấy nhanh chóng bị vùi lấp bởi tiếng reo hò, tiếng ánh đèn flash máy ảnh bấm liên hồi khi tôi bước lên thảm đỏ.

Bước vào hội trường lộng lẫy, đứng trước hàng ngàn ống kính truyền thông và các nhà đầu tư lớn, tôi cất giọng nói tự tin, đầy uy lực qua micro:

"Xin chào mọi người, tôi là Lâm Du – Chủ tịch mới của Tập đoàn Nam Phong. Từ hôm nay, Nam Phong sẽ mở ra một chương mới..."

Dưới ánh đèn sân khấu rực rỡ, tôi biết mình đã hoàn toàn rũ bỏ lớp vỏ bọc cũ. Không còn một Lâm Du yếu đuối, lụy tình vì một kẻ không xứng đáng. Phượng hoàng đã tái sinh từ trong tro tàn, và từ nay về sau, cuộc đời tôi sẽ do chính tôi làm chủ.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét