#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Đêm trước ngày diễn ra hôn lễ của em chồng tôi — Cố Nhã — ở khách sạn Ritz-Carlton thành phố Nam Kinh, không gian ngập tràn ánh đèn chùm lộng lẫy và hương hoa bách hợp thơm nồng. Tôi ngồi trước bàn trang điểm trong căn phòng tổng thống, ngón tay miết nhẹ lên viền chiếc nhẫn cưới đã đeo năm năm. Đúng lúc ấy, màn hình điện thoại trên bàn sáng lên. Một tin nhắn từ số lạ gửi đến, đính kèm một đoạn video dài chưa đầy một phút.
Tôi ấn mở. Trên màn hình là không gian mờ ảo của một quán bar hạng sang. Cố Cảnh Xuyên — người chồng năm năm chung sống của tôi, gã đàn ông vốn nổi tiếng là người kế thừa điềm đạm, chín chắn của Tập đoàn Bất động sản Thịnh Thế — đang ôm eo một người phụ nữ trẻ trung. Tay anh ta lắc lắc ly rượu Whiskey, ánh mắt chuếnh choáng say nhưng giọng nói lại vô cùng rõ ràng: "— Sau hôm nay, đám cưới của tiểu Nhã xong xuôi, anh sẽ tìm lý do tống cổ Thẩm Dao ra khỏi nhà. Mẹ anh cũng đã chán ngấy cái bản mặt cứng nhắc, suốt ngày chỉ biết sổ sách của cô ta rồi. Em ngoan, đợi anh thêm hai ngày nữa thôi."
Người phụ nữ trong lòng anh ta nũng nịu rúc vào ngực Cố Cảnh Xuyên, môi nở nụ cười đắc thắng. Là Lâm Mạn Mạn — nữ thiết kế trẻ mà công ty mới tuyển về ba tháng trước.
Tôi xem xong video, ngón tay dừng lại trên màn hình đúng ba giây. Không gào khóc, không run rẩy, cũng chẳng có một giọt nước mắt nào rơi xuống. Tôi chậm rãi tắt màn hình, đặt điện thoại vào túi xách, rồi đứng dậy chỉnh lại nếp gấp trên chiếc sườn xám màu xanh ngọc bích. Năm năm qua, tôi đã dùng cả sản nghiệp gia tộc họ Thẩm và tài năng quản lý tài chính của mình để đưa Cố Cảnh Xuyên lên ghế Chủ tịch. Nếu anh ta coi sự tận tụy của tôi là "cứng nhắc" và "chán ngấy", vậy thì trò chơi này nên kết thúc theo cách mà anh ta không bao giờ ngờ tới.
Sáng hôm sau, tiệc cưới chính thức diễn ra tại đại sảnh dát vàng của khách sạn. Quan khách nườm nượp kéo đến, toàn là giới thượng lưu, chính thương có tiếng ở Nam Kinh. Tôi mỉm cười lịch sự, đứng bên cạnh Cố Cảnh Xuyên đón khách như một người vợ hiền thục chuẩn mực. Cố Cảnh Xuyên thỉnh thoảng liếc nhìn tôi, ánh mắt thoáng chút thắc mắc vì sự bình thản đến lạ kỳ của tôi, nhưng rồi anh ta lại nhanh chóng quay đi, vỗ về cô em gái Cố Nhã đang lộng lẫy trong chiếc váy cưới đắt đỏ.
Khi tiệc chính bắt đầu, toàn bộ người nhà họ Cố ngồi xung quanh bàn tiệc trung tâm dành cho gia tộc. Mẹ chồng tôi — bà Vương Tố Vân — diện bộ đồ gấm thêu chỉ vàng, gương mặt kiêu hãnh nhận lời chúc tụng của quan khách.
Đúng lúc đó, một bóng hình uyển chuyển bước vào. Lâm Mạn Mạn xuất hiện. Cô ta mặc một chiếc váy dạ hội màu đỏ rượu vang, đường xẻ ngực táo bạo và chất liệu lụa cao cấp thu hút mọi ánh nhìn. Tôi nheo mắt lại. Chiếc váy đó chính là thiết kế độc bản của hãng thời trang cao cấp tại Paris mà ba ngày trước Cố Cảnh Xuyên bảo với tôi là "mua tặng đối tác quan trọng".
Lâm Mạn Mạn không chút ngần ngại, tiến thẳng đến bàn tiệc gia tộc, nũng nịu cất giọng: — Bác gái, cháu tới muộn một chút. Cảnh Xuyên bảo cháu phải đến dự để chúc mừng cô Nhã.
Bà Vương Tố Vân nhìn thấy Lâm Mạn Mạn thì ánh mắt sáng rực lên, hoàn toàn ngó lơ tôi đang ngồi ngay bên cạnh. Bà ta vẩy tay kéo Lâm Mạn Mạn ngồi xuống ghế trống ngay sát bên tay phải mình — vị trí vốn dĩ phải dành cho con dâu trưởng như tôi.
— Ôi Mạn Mạn, con đến là tốt rồi. Chiếc váy này hợp với con quá, đúng là người đẹp vì lụa. Đâu như ai đó, suốt ngày mặc mấy đồ tối màu như đi đưa đám — Mẹ chồng tôi khinh khỉnh liếc tôi một cái, giọng nói cố tình cất cao cho mấy bàn xung quanh cùng nghe.
Lâm Mạn Mạn mỉm cười đắc thắng, lén nhìn Cố Cảnh Xuyên một cái đầy tình tứ, rồi quay sang tôi với vẻ thương hại giả tạo: — Chị Thẩm Dao, chị không giận vì cháu ngồi đây đấy chứ? Anh Cảnh Xuyên nói cháu là người nhà, nên cháu mới mạn phép...
Cố Cảnh Xuyên hơi nhíu mày, có chút bất an nhìn tôi, nhưng thấy tôi vẫn thản nhiên gắp thức ăn thì lại tặc lưỡi, thầm nghĩ tôi không biết chuyện gì. Anh ta hắng giọng: — Thẩm Dao, Mạn Mạn là khách quý của công ty, em đừng có làm mặt lạnh. Hôm nay là ngày vui của tiểu Nhã.
Tôi đặt đũa xuống, lấy khăn giấy lau khóe môi một cách vô cùng thong thả. Ánh mắt tôi đảo qua từng gương mặt trên bàn: người chồng bội bạc, bà mẹ chồng tham lam khinh người, cô em chồng đỏng đảnh, và cô nhân tình trơ trẽn.
— Ai nói tôi giận? — Tôi mỉm cười nhạt nhẽo — Hôm nay là ngày đại hỷ của nhà họ Cố, tôi còn chuẩn bị một món quà đặc biệt dành riêng cho mẹ và Cảnh Xuyên cơ mà.
Nói rồi, tôi cúi xuống, từ trong chiếc túi xách đắt tiền lấy ra một chiếc hộp gỗ màu nâu trầm nhỏ bằng lòng bàn tay, khắc hoa văn cổ điển tỉ mỉ. Tôi nhẹ nhàng đặt chiếc hộp gỗ lên mâm xoay bằng kính ở giữa bàn tiệc, rồi dùng ngón tay đẩy nhẹ.
Chiếc hộp gỗ xoay chầm chậm, dừng lại ngay trước mặt bà Vương Tố Vân.
— Cái gì đây? Lại mấy cái đồ cổ hủ của nhà họ Thẩm à? — Bà Vương Tố Vân bĩu môi khinh bẩy, nhưng vẫn tò mò mở nắp hộp ra.
Bên trong không có trang sức hay ngọc quý, chỉ có một lá thư bằng giấy tuyên thành đã ố vàng theo thời gian và một chiếc thẻ nhớ nhỏ.
Bà Vương Tố Vân nhíu mày, cầm lá thư lên mở ra xem. Nhưng chỉ mới đọc được ba dòng đầu tiên, đồng tử của bà ta đột nhiên co rút lại dữ dội. Gương mặt trang điểm cầu kỳ trong phút chốc trở nên xám xịt, không còn một giọt máu. Bàn tay đeo chiếc nhẫn ngọc bích đắt giá của bà ta run lên bẩy rẩy, khiến lá thư rơi rên mặt bàn.
— Mẹ! Mẹ làm sao thế? — Cố Cảnh Xuyên hoảng hốt chồm người tới.
CHƯƠNG 2: MẶT NẠ SỤP ĐỔ VÀ BẢN HỢP ĐỒNG NĂM XƯA
Sự biến đổi sắc mặt đột ngột của bà Vương Tố Vân khiến toàn bộ bàn tiệc gia tộc chìm vào không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Cố Nhã đang cười nói vội dừng lại, còn Lâm Mạn Mạn thì ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Cố Cảnh Xuyên vội vã vớt lấy lá thư trên bàn. Khi ánh mắt anh ta lướt qua những dòng chữ mực tàu đã phai màu, nét mặt anh ta từ ngỡ ngàng chuyển sang bàng hoàng, rồi cuối cùng là một sự hoảng loạn tột độ. Anh ta ngẩng đầu lên nhìn tôi, ánh mắt như nhìn thấy một con quỷ bộc phát từ dưới vực sâu.
— Thẩm Dao... Cái này... Tại sao cái này lại ở trong tay cô?! — Giọng Cố Cảnh Xuyên run rẩy, hơi thở trở nên dồn dập.
— Cảnh Xuyên, là cái gì đấy? Cho em xem với! — Lâm Mạn Mạn tò mò định đưa tay giật lấy lá thư.
"Bốp!"
Một tiếng tát nổ giòn tan vang lên! Không phải tôi ra tay, mà chính là bà Vương Tố Vân trong cơn hoảng loạn đã vả mạnh vào mặt Lâm Mạn Mạn, gào lên mất kiểm soát: — Cút! Đồ tiện nhân, cô cút ngay cho tôi! Ai cho phép cô chạm vào cái này?!
Lâm Mạn Mạn ôm lấy một bên mặt sưng húp, nước mắt lưng chừng vì uất hận và bàng hoàng: — Bác gái... Bác làm sao thế? Cháu... cháu có làm gì sai đâu? Anh Cảnh Xuyên...
— Cô cút ngay khỏi đây trước khi tôi cho người đánh gãy chân cô! — Cố Cảnh Xuyên lúc này cũng nổi điên, gầm lên với Lâm Mạn Mạn. Anh ta đâu còn tâm trí đâu mà nâng niu cô nhân tình nhỏ bé nữa khi ngai vàng của mình đang sụp đổ dưới chân.
Lâm Mạn Mạn tủi hờn, khóc lóc om sòm rồi xách chiếc váy đỏ chạy xộc ra khỏi đại sảnh trước sự ngơ ngác của hàng trăm quan khách.
Tôi ngồi đó, thong thả rót cho mình một ly trà hoa cúc, nhấp một ngụm nhỏ rồi mỉm cười lên tiếng: — Sao thế? Ngày vui của em gái mà mẹ và Cảnh Xuyên lại nổi giận đùng đùng như vậy? Quan khách đang nhìn vào kìa.
Bà Vương Tố Vân cố nén sự run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi, giọng nói khàn đặc vì sợ hãi: — Thẩm Dao... Con... Con lấy lá thư thư tín dụng và giấy cam kết này ở đâu ra? Ba con... ba con đã hứa là hủy nó rồi cơ mà?
— Mẹ chồng kính yêu ơi, ba tôi đúng là một người đàn ông lương thiện và trọng lời hứa. Năm đó khi Tập đoàn Thịnh Thế của nhà họ Cố sắp phá sản, ba tôi vì thương đứa con gái là tôi nên đã âm thầm bơm hai trăm triệu Tệ vào cứu sống công ty các người — Tôi cất giọng thản nhiên, nhưng từng chữ thốt ra lại như những lưỡi dao sắc lẹm đâm thẳng vào tim họ — Nhưng ông ấy không ngu ngốc. Ông ấy biết bản chất tham lam và lật lọng của gia đình các người, nên đã bắt ông Cố — bố của Cảnh Xuyên — ký vào bản cam kết thế chấp toàn bộ 51% cổ phần kiểm soát Thịnh Thế cho nhà họ Thẩm, cùng với lá thư thú nhận hành vi gian lận tài chính năm đó của bà.
Toàn bộ người nhà họ Cố ngồi xung quanh bàn tiệc đều hít một hơi khí lạnh. Cố Nhã mặt cắt không còn một giọt máu, run rẩy nhìn anh trai mình.
— Năm đó ba tôi nói, nếu nhà họ Cố đối xử tốt với tôi, lá thư này sẽ vĩnh viễn nằm trong két sắt. Nhưng nếu các người có ý đồ bất hại tôi... — Tôi dừng lại, ánh mắt sắc như băng tuyết xoáy thẳng vào mặt Cố Cảnh Xuyên — ...thì toàn bộ tài sản của nhà họ Cố sẽ biến thành mây khói chỉ trong một đêm.
Cố Cảnh Xuyên run rẩy tiến lại gần tôi, đầu gối anh ta dường như không còn sức lực, suýt chút nữa là quỳ gục xuống bên cạnh ghế của tôi: — Thẩm Dao... Anh sai rồi! Anh thật sự biết sai rồi! Đoạn video đó... đoạn video đó là do anh say rượu nói nhảm thôi! Anh với Lâm Mạn Mạn không có gì cả! Anh thề đấy! Em hãy nhìn vào tình nghĩa vợ chồng năm năm qua của chúng ta...
— Tình nghĩa vợ chồng năm năm? — Tôi bật cười cay đắng — Cố Cảnh Xuyên, tối qua khi anh ôm cô ta trong quán bar, hứa hẹn sẽ tống cổ tôi ra khỏi nhà, anh có nhớ đến tình nghĩa vợ chồng không? Khi mẹ anh và anh mang cô ta đến đây, để cô ta mặc chiếc váy anh mua tặng, ngồi vào vị trí của tôi, các người có nhớ đến hai chữ "tình nghĩa" không?
Bà Vương Tố Vân lúc này hoàn toàn sụp đổ. Bà ta lao từ trên ghế xuống, nắm lấy tay tôi, giọng khóc lóc thảm thiết: — Thẩm Dao! Mẹ xin con! Là mẹ quẫn trí, là mẹ mắt mù mới nghe lời xúi giục của gã Cảnh Xuyên! Con muốn phạt thế nào cũng được, nhưng đừng thu hồi cổ phần! Đừng tố cáo gia đình mẹ! Hôm nay là đám cưới của tiểu Nhã, con làm thế này thì nhà họ Cố sẽ tiêu tùng mất!
— Tiêu tùng? — Tôi lạnh lùng rút tay ra khỏi bàn tay nhăn nheo của bà ta — Mẹ yên tâm, trò hay chỉ mới bắt đầu thôi.
CHƯƠNG 3: MỌI THỨ TRỞ VỀ VỊ TRÍ CŨ
Tôi thong thả lấy chiếc điện thoại cá nhân ra, bấm một dãy số rồi bật loa ngoài. Tiếng chuông reo lên hai tiếng, đầu dây bên kia lập tức có người bắt máy. Giọng nói nghiêm nghị của Trợ lý Lý — luật sư trưởng của Tập đoàn Thẩm Thị — vang lên rõ ràng qua loa điện thoại:
"— Đại tiểu thư, tôi nghe đây."
— Trợ lý Lý, cắm chiếc thẻ nhớ trong hộp gỗ vào hệ thống truyền thông của tập đoàn, kích hoạt toàn bộ điều khoản giải chấp trong bản hợp đồng năm xưa. Đồng thời, gửi toàn bộ chứng cứ gian lận thuế và vi phạm nghĩa vụ công khai tài chính của Cố Cảnh Xuyên sang Ủy ban Chứng khoán và Cục Cảnh sát Kinh tế thành phố Nam Kinh — Tôi ra lệnh một cách dứt khoát.
"— Rõ, Đại tiểu thư. Đội ngũ luật sư và phía cảnh sát đã có mặt tại sảnh bên ngoài khách sạn Ritz-Carlton. Chúng tôi sẽ tiến hành phong tỏa tài sản của nhà họ Cố ngay lập tức."
"Không——!!!"
Cố Cảnh Xuyên gào lên một tiếng thảm thiết. Anh ta lao tới định giật lấy chiếc điện thoại trên tay tôi, nhưng chưa kịp chạm vào tà áo của tôi thì hai người vệ sĩ áo đen vạm vỡ do gia tộc họ Thẩm bố trí từ trước đã bước ra, nhanh như cắt bẻ ngoặt hai tay anh ta ra sau lưng, ấn chặt anh ta xuống mặt sàn nhà hàng.
Đúng lúc này, cửa đại sảnh tiệc cưới bị bật mở. Một nhóm nhân viên mặc sắc phục của Cục Cảnh sát Kinh tế cùng lực lượng thi hành án tòa án thành phố tiến vào. Người đi đầu trình ra lệnh bắt giữ và lệnh phong tỏa tài sản trước sự bàng hoàng của hàng trăm quan khách có mặt tại đám cưới.
— Cố Cảnh Xuyên, ông bị nghi ngờ có liên quan đến vụ án gian lận tài chính nghiêm trọng và tẩu tán tài sản doanh nghiệp. Mời ông về sở cảnh sát để phối hợp điều tra!
Tiếng xì xào bàn tán của khách khứa nổ ra như ong vỡ tổ. Mọi ống kính máy ảnh, điện thoại của giới truyền thông có mặt tại tiệc cưới lập tức chĩa về phía bàn tiệc gia tộc họ Cố. Cảnh tượng Chủ tịch Tập đoàn Bất động sản Thịnh Thế bị còng tay ngay trong đám cưới của em gái mình trở thành món mồi ngon cho các trang báo lớn nhất Nam Kinh vào ngày hôm sau.
Bà Vương Tố Vân ngất xỉu ngay tại chỗ, được nhân viên y tế cấp cứu trong tình trạng hoảng loạn. Cố Nhã — cô dâu của buổi tiệc — khóc lóc thảm thiết khi gia đình chú rể (một gia tộc có tiếng ở địa phương) ngay lập tức tuyên bố hủy bỏ hôn ước ngay tại sảnh tiệc vì không muốn dính dáng đến một gia đình tội phạm và phá sản.
Tôi đứng dậy, chỉnh lại chiếc sườn xám ngọc bích phẳng phiêu, bước từng bước tạ ơn các quan khách đang bàng hoàng đứng xung quanh.
— Rất xin lỗi mọi người vì sự cố ngày hôm nay. Nhưng từ bây giờ, Tập đoàn Thịnh Thế sẽ chính thức đổi tên và trở lại làm một chi nhánh trực thuộc Tập đoàn Thẩm Thị. Những kẻ gian lận và phản bội sẽ phải trả giá trước pháp luật.
Tôi bước đến trước mặt Cố Cảnh Xuyên, người đang bị cảnh sát áp giải qua bên cạnh tôi. Gương mặt anh ta giờ đây xám xịt, ánh mắt trống rỗng tuyệt vọng, không còn một chút phong thái của vị chủ tịch cao cao tại thượng ngày nào.
— Cố Cảnh Xuyên, anh nói đúng một điều — Tôi ghé sát tai anh ta, thì thầm bằng giọng nói lạnh lẽo — Sau hôm nay, quả thực sẽ có người phải ra khỏi nhà. Nhưng người đó không phải là tôi, mà là anh và toàn bộ gia đình nhà họ Cố. Căn biệt thự anh đang ở, chiếc xe anh đang đi, đều đứng tên tài sản của gia tộc họ Thẩm. Ngày mai, tôi sẽ cho người đến thay toàn bộ ổ khóa.
— Thẩm Dao... Xin em... Hãy tha cho anh... — Cố Cảnh Xuyên thều thào, nước mắt hối hận muộn màng lăn dài trên má.
Tôi không thèm ngoảnh lại nhìn anh ta lấy một lần, quay lưng bước đi thẳng ra khỏi đại sảnh lộng lẫy.
Hai tuần sau, vụ án của Cố Cảnh Xuyên chính thức hoàn tất thủ tục tố tụng. Anh ta đối mặt với án phạt bảy năm tù giam vì tội gian lận tài chính và cố ý tẩu tán tài sản. Toàn bộ tài sản cá nhân của gia đình nhà họ Cố bị niêm phong để đền bù thiệt hại. Bà Vương Tố Vân và Cố Nhã phải chuyển đến sống trong một căn nhà thuê chật hẹp ở ngoại ô thành phố, sống bằng những đồng tiền trợ cấp ít ỏi và sự khinh bỉ của bạn bè cũ.
Còn về phần Lâm Mạn Mạn, sau khi sự việc nổ ra, cô ta bị ngành thiết kế tẩy chay hoàn toàn vì bê bối phá hoại hạnh phúc gia đình người khác và liên quấy đến bê bối của Thịnh Thế, phải lặng lẽ rời khỏi Nam Kinh trong sự tủi hổ.
Tôi đứng trên tầng cao nhất của tòa nhà Thẩm Thị, nhìn xuống dòng xe cộ tấp nấp của thành phố Nam Kinh qua cửa kính lớn. Cơn gió thu nhẹ nhàng thổi qua. Tôi lấy chiếc nhẫn cưới trên tay ra, nhẹ nhàng thả nó rơi vào thùng rác.
Một chương cũ tăm tối đã khép lại. Tôi đã đòi lại tất cả những gì thuộc về mình, giữ vững sự tự tôn và phẩm giá của một người phụ nữ. Phía trước tôi là một bầu trời bao la, tự do và rực rỡ ánh sáng.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét