#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Căn căn hộ thông tầng sang trọng rộng hơn hai trăm mét vuông nằm ở trung tâm khu phố cổ Tô Châu ngập tràn không khí nhộn nhịp của một buổi tiệc gia đình. Mùi thơm của các món ăn cao cấp cùng hương rượu Maotai đắt tiền lan tỏa trong không gian. Tuy nhiên, nguồn gốc của sự xa hoa này—từ tiền đặt cọc mua nhà cho đến khoản trả góp hàng tháng trong suốt bốn năm qua—đều xuất phát từ tài khoản ngân hàng của tôi, Lâm Nhược.
Thế nhưng tối nay, tôi lại không được phép ngồi vào bàn tiệc.
Mẹ chồng tôi, bà Trương Lệ, bận bộ đồ gấm thêu chỉ vàng lộng lẫy, gương mặt rạng rỡ nắm lấy tay một người phụ nữ trẻ trung ăn mặc thời thượng ngồi ở vị trí chủ tọa. Người đó là Tạ Yến Yến, tiểu thư của một gia đình kinh doanh có tiếng tại địa phương, đồng thời cũng là người tình mà chồng tôi—Lý Hạo—mới công khai dạo gần đây.
— Nhược Nhược, cô mau mang mớ súp bào ngư hải sâm còn lại ra đây! — Bà Trương Lệ đập tay xuống bàn, giọng nói oang oang ra lệnh như thể tôi là người giúp việc theo giờ — Đúng là con gái nhà nghèo, làm cái gì cũng lề mề. Cô nhìn Yến Yến xem, người ta là tiểu thư đài các, chân thanh cao thế này mà phải ngồi chờ cô phục vụ à?
Tôi đeo chiếc tạp dề đơn sơ, lặng lẽ bưng bát súp nóng hổi từ bếp bước ra. Lý Hạo ngồi ngay bên cạnh Tạ Yến Yến, một tay vắt qua thành ghế của cô ta, tay kia nâng ly rượu nhấp một ngụm. Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh nhạt, hoàn toàn lờ đi sự thật rằng chỉ ba năm trước, chính anh ta đã quỳ dưới mưa xin lỗi vì công ty khởi nghiệp thất bại, van nạo tôi rút toàn bộ tiền tiết kiệm ra để gánh nợ cho gia đình anh ta.
Khi tôi cúi người đặt bát súp xuống trước mặt Tạ Yến Yến, cô ta nhếch môi nở một nụ cười đầy giễu cợt. Cố tình đưa ngón tay sơn đỏ chói gạt mạnh vào mạn bát, chiếc bát sứ đắt tiền rơi thẳng xuống sàn nhà.
"Choảng!"
Nước súp nóng hổi cùng những miếng bào ngư văng tung tóe khắp tấm thảm thủ công đắt giá mà tôi vừa đặt mua từ nước ngoài về.
Tạ Yến Yến giả vờ giật mình che miệng, nhưng trong mắt cô ta chỉ toàn sự đắc thắng và coi thường: — Ôi chao! Chị Nhược Nhược sao mà hậu tích thế? Bát súp nóng như vậy mà hất cả vào người người khác thì sao? Nhưng mà thôi, tôi biết chị quen làm việc nhà rồi, lau dọn giúp tôi nhé. Loại thảm này đắt lắm đấy, để lâu bẩn mất.
Lời vừa thốt ra, bà Trương Lệ không những không trách Tạ Yến Yến mà còn hùa theo, trừng mắt nhìn tôi: — Cô làm ăn cái kiểu gì đấy?! Ngơ ngơ ngác ngác như kẻ mất hồn! Còn không mau quỳ xuống dọn dẹp đi? Đừng làm Yến Yến phật lòng!
Tôi quay sang nhìn Lý Hạo. Tôi muốn xem người đàn ông mà tôi đã đầu tư cả thanh xuân, tiền bạc và tình yêu sẽ phản ứng thế nào. Nhưng đáp lại tôi, Lý Hạo chỉ bật cười nhẹ, vỗ vỗ lên đùi Tạ Yến Yến rồi cất giọng thản nhiên: — Yến Yến nói đúng đấy, em dọn dẹp đi. Hôm nay có khách quý, em đừng làm hỏng không khí gia đình. Lau sạch thảm rồi vào bếp gọt ít hoa quả ra đây.
"Không khí gia đình"? Anh ta dắt nhân tình về căn nhà do tôi bỏ tiền ra mua, bắt tôi đứng hầu hạ cả bàn, và bây giờ gọi đó là "không khí gia đình"?
Mọi cảm xúc trong tôi—từ đau đớn, thất vọng cho đến uất hận—trong khoảnh khắc đó đột nhiên biến mất sạch sẽ, chỉ còn lại một sự bình thản lạnh lẽo như băng giá trên sông Hàn Sơn mùa đông.
Tôi không gào khóc. Tôi không lao vào tát Tạ Yến Yến, cũng không tranh cãi với bà mẹ chồng vô ơn.
Tôi lặng lẽ cúi người xuống, từng chút một nhặt từng mảnh vỡ của chiếc bát sứ trên sàn. Ngón tay tôi bị mảnh sứ sắc nhọn đâm phải, một giọt máu đỏ tươi nhỏ xuống tấm thảm xám, nhưng tôi hoàn toàn không cảm thấy đau.
Sau khi đặt các mảnh vỡ lên khay, tôi đứng thẳng lưng lên. Trước ánh mắt giễu cợt của Tạ Yến Yến và sự coi thường của mẹ con Lý Hạo, tôi thong thả đưa tay lên ngón áp út bên trái, rút chiếc nhẫn cưới mạ vàng đơn sơ ra.
"Cạch."
Chiếc nhẫn rơi xuống, nằm chễm chệ ngay chính giữa đĩa ăn của Lý Hạo.
— Lâm Nhược! Cô làm cái trò gì đấy?! — Lý Hạo nhíu mày, giọng nói lộ rõ sự khó chịu.
Tôi không trả lời. Tôi cởi chiếc tạp dề ra, vứt lên thành ghế, rồi quay người đi thẳng ra phía cửa chính.
Tôi lấy chiếc điện thoại trong túi xách ra, lướt qua màn hình và gửi đi một tin nhắn duy nhất đã được soạn sẵn từ lâu đến một số liên lạc được lưu tên: Chủ tịch Trần.
Nội dung tin nhắn vỏn vẹn vài chữ: 【Bắt đầu tiến hành đi. Rút toàn bộ vốn và niêm phong căn hộ.】
Tôi chưa kịp bước ra khỏi ngưỡng cửa, chưa đầy một phút sau, tiếng chuông điện thoại của bà Trương Lệ đột nhiên vang lên dồn dập rinh rả.
Bà ta nhăn mặt lấy điện thoại ra, miệng còn lẩm bẩm: "Ai mà gọi vào giờ cơm thế này..."
Nhưng ngay khi ánh mắt bà ta chạm vào dòng chữ hiển thị trên màn hình—"Ngân hàng Thương mại Tô Châu - Giám đốc Cố"—gương mặt trang điểm cầu kỳ của bà ta lập tức biến sắc. Bà Trương Lệ đứng bật dậy khỏi ghế, chiếc ly rượu trên tay chao đảo làm đổ nước ra bàn.
Cùng lúc đó, điện thoại của Lý Hạo cũng bấn chuông liên hồi. Nụ cười đắc thắng trên mặt anh ta vụt tắt hoàn toàn khi thấy cuộc gọi khẩn cấp từ Trợ lý Giám đốc Tập đoàn Thịnh Thế.
CHƯƠNG 2: CƠN CƠN THỊNH NỘ CỦA SỰ THẬT
Sự hoảng loạn nhanh chóng lan ra khắp phòng khách. Bà Trương Lệ run rẩy nhấn nút nghe, chưa kịp cất lời chào thì giọng nói nghiêm nghị, đầy đe dọa từ đầu dây bên kia đã vang lên qua loa ngoài:
"— Bà Trương Lệ! Ngân hàng chúng tôi vừa nhận được thông báo giải chấp và thu hồi tài sản khẩn cấp từ bên bảo lãnh chính là Cô Lâm Nhược! Căn hộ thông tầng tại khu phố cổ cùng toàn bộ hai tài khoản tiết kiệm đứng tên bà đã bị phong tỏa ngay lập tức! Yêu cầu gia đình bà di dời toàn bộ tài sản cá nhân ra khỏi căn hộ trong vòng 24 giờ!"
— Cái gì?! Phong tỏa?! Giám đốc Cố, ông có nhầm không? Đây là nhà của con trai tôi mà! — Bà Trương Lệ gào lên, giọng nói khàn đi vì sốc.
"— Nhầm? Căn nhà đó do cô Lâm Nhược trả 70% tiền mặt và đứng tên chính trên hợp đồng mua bán với tập đoàn chúng tôi! Hơn nữa, khoản vay kinh doanh năm ngoái của công ty con trai bà cũng do cổ phần cá nhân của cô Lâm tại Tập đoàn Thẩm Thị thế chấp! Hiện tại cô Lâm đã hủy bỏ toàn bộ tư cách bảo lãnh, bên phía công ty con trai bà chuẩn bị nhận lệnh vỡ nợ đi!"
Cùng lúc đó, Lý Hạo nghe xong điện thoại từ trợ lý thì toàn thân rụng rời, chiếc điện thoại trượt khỏi tay rơi bĩnh xuống sàn.
— Lý Hạo! Có chuyện gì vậy anh? — Tạ Yến Yến hoảng hốt hỏi, sự hợm hĩnh ban nãy biến mất không sủi bọt.
— Trợ lý... trợ lý nói Tập đoàn Thẩm Thị vừa tuyên bố hủy bỏ toàn bộ hợp đồng cung ứng vật liệu trị giá năm mươi triệu Tệ với công ty chúng ta... — Lý Hạo thều thào, gương mặt xám xịt như tro tàn — Họ nói... họ nói Tổng Giám đốc mới của Thẩm Thị... chính là Lâm Nhược!
Bà Trương Lệ ngã tạch xuống ghế, mắt trợn ngược: — Cái gì?! Con dâu nghèo hèn đó... là Tổng Giám đốc Thẩm Thị?! Không thể nào! Nó chỉ là một đứa con gái mồ côi không thân không thích cơ mà!
Tôi đứng ở hành lang, thong thả quay người lại. Ánh đèn chùm chiếu lên gương mặt bình thản của tôi, tạo nên một sự tương phản đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn của nhà họ Lý.
— Mẹ chồng à, tôi chưa bao giờ nói mình là con gái nhà nghèo — Tôi mỉm cười nhẹ nhàng — Bốn năm trước, tôi che giấu thân phận là con gái duy nhất của Chủ tịch Tập đoàn Thẩm Thị để gia nhập công ty của Lý Hạo, vì tôi tin rằng anh ấy là người đàn ông có chí tiến thủ và chân thành. Tôi giấu đi thân thế vì muốn cùng anh ấy gầy dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng.
Tôi bước lại gần bàn tiệc, nhìn Lý Hạo đang run rẩy không nói thành lời: — Tôi dùng tiền túi của mình mua căn nhà này nhưng lại để mẹ anh đứng tên chung vì muốn giữ sĩ diện cho anh. Tôi chấp nhận làm việc nhà, chịu sự soi mói của mẹ anh vì tôi nghĩ đó là sự hi sinh cho gia đình. Nhưng các người lại coi sự khiêm tốn của tôi là sự yếu đuối, coi lòng tốt của tôi là thứ để các người chà đạp!
Lý Hạo lật đật lao ra khỏi bàn tiệc, quỳ gục xuống dưới chân tôi, hai tay định nắm lấy vạt áo tôi nhưng bị tôi lạnh lùng lùi lại né tránh.
— Nhược Nhược! Anh sai rồi! Anh thật sự sai rồi! — Lý Hạo gào lên trong hối hận, nước mắt nước mũi giàn giụa — Là cô ta! Là Tạ Yến Yến quyến rũ anh! Anh chỉ vì muốn lấy được hợp đồng của nhà họ Tạ nên mới làm thế thôi! Anh yêu em mà Nhược Nhược! Xin em, đừng hủy hoại công ty của anh!
Tạ Yến Yến nghe vậy thì tức giận đến mức mặt mày tái mét, lao đến tát mạnh vào mặt Lý Hạo: — Lý Hạo! Đồ hèn hạ! Anh nói ai quyến rũ anh?! Chính anh nói với tôi là vợ anh chỉ là loại đàn bà ngu ngốc, chỉ biết nấu ăn lau nhà, sớm muộn gì anh cũng tống cổ cô ta đi để cưới tôi mà!
— Cô cút đi! Đồ tiện nhân! Cút khỏi nhà tôi! — Bà Trương Lệ lúc này như phát điên, xông vào đánh Tạ Yến Yến — Mày là đồ sao chổi! Tại mày mà nhà tao mới mất đi đứa con dâu tốt như Nhược Nhược!
Một cảnh tượng hỗn loạn, xâu xé lẫn nhau diễn ra ngay trước mặt tôi. Những con người mới vài phút trước còn nâng ly chúc tụng, sỉ nhục tôi, giờ đây lại quay sang cắn xé nhau như mớ rác rưởi.
CHƯƠNG 3: MỌI THỨ TRỞ VỀ VỊ TRÍ CŨ
— Đủ rồi — Tôi cất giọng lạnh lùng, âm lượng không cao nhưng đủ để trấn áp toàn bộ sự náo loạn trong phòng.
Mọi người lập tức dừng tay. Bà Trương Lệ lết đến bên chân tôi, khóc lóc thảm thiết: — Nhược Nhược ơi! Mẹ mù mắt rồi! Mẹ là bà già ngu ngốc không biết nhìn người! Con đánh mẹ đi, chửi mẹ đi, nhưng đừng thu hồi nhà! Mẹ già rồi, con đuổi mẹ đi thì mẹ biết sống ở đâu?!
Tôi cúi đầu nhìn người phụ nữ mà tôi từng tôn trọng gọi là "mẹ": — Bà Trương Lệ, khi bà bắt tôi quỳ xuống lau sàn cho nhân tình của con trai bà, bà có nghĩ đến việc tôi là con người cũng biết đau không? Căn nhà này, ngày mai đội thi hành án sẽ đến dán niêm phong. Bà có thể gom mớ quần áo gấm vóc mà tôi mua cho bà rồi biến khỏi đây.
Tôi quay sang Tạ Yến Yến, người đang run rẩy đứng một góc: — Tạ tiểu thư, cô thích chiếc bát súp này đúng không? Và thích cả người đàn ông này nữa? Tôi nhường lại toàn bộ cho cô đấy. Nhưng tôi e rằng, ngày mai gia đình cô nhận được thông báo hủy bỏ toàn bộ hợp tác từ Thẩm Thị thì bố cô cũng chẳng tha cho cô đâu.
Tạ Yến Yến mặt cắt không còn một giọt máu, không dám ho he một lời, vội vàng xách túi chạy xộc ra khỏi cửa như trốn chạy khỏi một cơn ác mộng.
Lý Hạo ngước mắt nhìn tôi, ánh mắt đong đầy sự tuyệt vọng: — Nhược Nhược... năm năm qua... em thật sự không dành cho anh một chút cơ hội nào sao?
— Năm năm qua tôi đã cho anh quá nhiều cơ hội, Lý Hạo — Tôi rút từ trong túi ra bản thỏa thuận ly hôn đã được luật sư soạn sẵn, ném xuống mặt anh ta — Ký vào đây. Anh ra đi với hai bàn tay trắng. Toàn bộ số nợ năm mươi triệu Tệ của công ty anh, hãy tự mình mà gánh vác. Nếu không ký, chúng ta sẽ gặp nhau tại tòa, và tôi đảm bảo anh sẽ phải ngồi tù vì hành vi gian lận tài chính và tẩu tán tài sản chung.
Lý Hạo nhìn vào bản hợp đồng, tay run đến mức không thể cầm nổi cây bút. Nhưng trước ánh mắt sắc lẹm của hai vệ sĩ áo đen vừa bước vào từ cửa chính do tôi gọi đến, anh ta đành phải ngậm ngùi đặt bút ký tên.
Một giờ sau, tôi bước ra khỏi tòa nhà thông tầng. Đêm Tô Châu se lạnh, những ánh đèn đường lung linh phản chiếu xuống mặt kênh đào êm đềm.
Một chiếc xe Bentley màu đen đã chờ sẵn bên đường. Tài xế trân trọng mở cửa xe, Chủ tịch Trần—người chú ruột đồng thời là trợ lý đắc lực của bố tôi—bước xuống, nhẹ nhàng khoác lên vai tôi một chiếc áo măng tô bằng dạ ấm áp.
— Nhược Nhược, cháu chịu đựng đủ rồi. Về nhà thôi, bố cháu đang đợi ở nhà — Chú Trần dịu dàng nói.
— Vâng, chú Trần — Tôi gật đầu, mỉm cười thanh thản.
Tôi ngoái đầu nhìn lại căn hộ trên tầng cao nhất lần cuối. Đèn trong phòng vẫn sáng, nhưng tôi biết bên trong đó giờ đây chỉ còn lại những tiếng gào khóc hối hận muộn màng và sự đổ vỡ hoàn toàn của một gia đình tham lam, vô ơn.
Tôi lên xe, chiếc Bentley gầm máy thong thả lăn bánh gia nhập vào dòng người nhộn nhịp của thành phố. Tôi đưa tay mở cửa sổ xe, để cơn gió đêm xua đi toàn bộ ký ức tồi tệ của năm năm qua.
Không còn những sự nhẫn nại vô ích, không còn những lời lừa dối ngọt ngào. Từ ngày mai, tôi sẽ trở lại là chính mình—Lâm Nhược, người thừa kế của Tập đoàn Thẩm Thị, tự do, kiêu hãnh và chủ động hoàn toàn với cuộc đời của chính mình.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét