Min menu

Pages

Ngay trong bữa tiệc mừng sinh nhật mẹ chồng, bà giật lấy tờ giấy siêu âm của tôi, xé nát ngay trước mặt cả họ rồi ném từng mảnh xuống chân tôi, lạnh lùng nói: “Đừng tưởng có cái thai là giữ được chồng.” Chồng tôi vẫn thản nhiên ngồi cụng ly với nhân tình, còn mỉm cười như thể chưa hề có chuyện gì xảy ra. Tôi không khóc, không cãi, chỉ lặng lẽ cúi xuống nhặt từng mảnh giấy siêu âm của con mình. Nhặt xong mảnh cuối cùng, tôi lấy từ trong túi ra một chiếc phong bì đã được niêm kín, đặt nhẹ lên bàn rồi bình tĩnh nói: “Đừng ai mở nó trước đúng 12 giờ đêm.” Cả căn phòng bỗng im bặt, không một ai dám đưa tay chạm vào chiếc phong bì ấy.

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



CHƯƠNG 1: MẢNH GIẤY VỤN TRÊN SÀN THẢM

Mùi rượu Mao Đài nồng nặc quyện với hương hoa bách hợp đắt tiền trong sảnh tiệc của khách sạn Năm sao tại Bắc Kinh làm tôi thấy lợm giọng. Hôm nay là đại thọ lục tuần của bà Lục – mẹ chồng tôi. Hơn hai trăm khách mời toàn là giới thượng lưu, doanh nhân và quan chức địa phương đều có mặt để chúc mừng gia tộc họ Lục.

Tôi đứng đó, bụng đã lùm lùm sau lớp váy dạ hội màu xanh ngọc bích. Vừa nhận kết quả siêu âm thai năm tháng vào sáng nay, tôi đã nâng niu tờ giấy ấy như một báu vật, hy vọng tấm chân tình và giọt máu này có thể làm tan chảy băng giá trong lòng gia đình chồng suốt ba năm qua.

Nhưng tôi đã quá ngây thơ.

"Bà Lục, đây là món quà cháu và anh Triết muốn gửi tặng mẹ..." Tôi mỉm cười, hai tay run run trân trọng dâng tờ giấy siêu âm đặt trong chiếc khung kính nhỏ.

Mẹ chồng tôi – bà Trương Cẩm Vân – liếc nhìn tấm hình đen trắng. Nụ cười xã giao trên gương mặt bà vụt tắt, thay vào đó là sự khinh khỉnh tột cùng. Bằng một động tác cực kỳ dứt khoát, bà giật lấy chiếc khung kính, đập mạnh xuống mặt bàn tiệc. Tiếng kính vỡ tan vang lên chát chúa, đè bẹp cả tiếng nhạc violin êm dịu.

Chưa dừng lại ở đó, trước sự chứng kiến của toàn thể họ hàng và quan khách, bà thò tay giật phăng tấm hình siêu âm ra, xé nó làm đôi, làm tư, rồi xé nát thành từng mảnh vụn nhỏ. Bà hất tay, tung những mảnh giấy ấy bay tung xạ rồi rơi lả tả xuống đôi giày cao gót của tôi.

"Loại phụ nữ xuất thân bần hàn như cô mà cũng đòi bước chân vào cửa họ Lục sao?" Bà Cẩm Vân cất giọng lạnh như băng, từng từ từng chữ như roi quật vào mặt tôi: "Đừng tưởng có cái thai này là giữ được chân con trai tôi! Gia tộc nhà họ Lục không thiếu cháu nối dỗi, và càng không cần giọt máu của một kẻ vô danh tiểu卒!"

Xung quanh chấn động. Những tiếng thì thầm bàn tán bùng lên như sóng trào. Những ánh mắt khinh bỉ, giễu cợt dồn dập đâm vào lưng tôi.

Tôi quay sang nhìn Lục Minh Triết – người chồng đã cùng tôi thề nguyện dưới thánh đường. Cạnh anh ta là Thẩm Nhược Vi, cô tiểu thư tập đoàn Thẩm thị, người đang khoác tay anh ta đầy tình tứ. Lục Minh Triết không hề đứng dậy, cũng không hề có một ánh mắt xót xa. Anh ta thản nhiên đưa ly rượu lên cụng cộp một cái với ly của Thẩm Nhược Vi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đắc thắng và coi thường, như thể sự việc nhục nhã đang xảy ra với vợ mình chỉ là một trò hề giải trí.

"Anh Triết, chị ấy dường như sắp khóc rồi kìa," Thẩm Nhược Vi nũng nịu nịnh bợ.

Lục Minh Triết nhấp một ngụm rượu, thản nhiên đáp: "Diễn kịch cho ai xem chứ? Ngay từ đầu tôi cưới cô ta chẳng qua là vì di huấn của ông nội. Giờ công ty đã ổn định, cô ta còn giá trị gì đâu?"

Mọi ghen tuông, đau đớn như bị châm dầu vào lửa, nhưng lạ kỳ thay, tâm trí tôi lại rơi vào trạng thái tĩnh lặng đến đáng sợ. Mất mát lớn nhất đã trải qua, tâm đã chết thì làm sao biết đau?

Tôi không khóc. Tôi không gào tháo hay lao vào cào xé họ. Tôi chậm rãi hạ thấp thân mình, quỳ một bên gối xuống sàn thảm nhung đỏ. Trước ánh mắt kinh ngạc của hàng trăm con người, tôi lặng lẽ dùng ngón tay nhặt từng mảnh giấy siêu âm nhỏ bé của con mình.

Mảnh thứ nhất... mảnh thứ hai... mảnh thứ ba...

Tôi nhặt gom cẩn thận như đang nhặt lại từng chút tự tôn bị vò nát. Khi mảnh giấy cuối cùng nằm gọn trong lòng bàn tay, tôi đứng thẳng lưng, chỉnh lại nếp váy. Từ trong chiếc túi xách cao cấp, tôi lấy ra một chiếc phong bì màu nâu xám đã được niêm kín bằng dấu triện sáp đỏ.

Tôi bước tới bàn chính, nhẹ nhàng đặt chiếc phong bì xuống giữa chiếc bánh sinh nhật năm tầng xa hoa.

Tôi nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng, rồi lướt qua Lục Minh Triết cùng cô nhân tình của anh ta, cất giọng bình thản nhưng uy nghiêm lạ kỳ:

"Món quà thật sự tôi tặng gia đình họ Lục nằm ở đây. Nhớ kỹ, đừng ai mở nó ra trước đúng 12 giờ đêm nay."

Nói xong, tôi quay lưng bước đi dứt khoát. Cả căn phòng rộng lớn bỗng rơi vào một khoảng không im lặng đến rợn người. Không một ai dám đưa tay chạm vào chiếc phong bì ấy, bởi sự điềm tĩnh đến đáng sợ của tôi đã gieo rắc một mầm mầm bất an đen tối vào lòng mỗi người.

CHƯƠNG 2: BÃO TỐ TRONG BÓNG ĐÊM

Sau khi tôi rời khỏi khách sạn, bữa tiệc tuy vẫn tiếp tục nhưng bầu không khí hào nhoáng ban đầu đã bị thay thế bằng sự gượng gạo. Lục Minh Triết cố tỏ ra không quan tâm, tiếp tục nâng ly cùng Thẩm Nhược Vi và các đối tác, nhưng ánh mắt anh ta cứ vô thức liếc về phía chiếc phong bì màu nâu xám nằm chễm chệ trên bàn chính.

Dấu niêm sáp đỏ tươi như một con mắt đẫm máu đang chực chờ nuốt chửng sự bình yên giả tạo của gia tộc họ Lục.

"Bác gái, chị ta chỉ đang giở trò giả thần giả thần thôi," Thẩm Nhược Vi nẫng nịu nói với bà Cẩm Vân. "Một đứa con gái tỉnh lẻ, không quyền không thế, thì có thể làm gì được tập đoàn Lục Thị chứ?"

Bà Cẩm Vân nhíu mày, sự bối rối hiện rõ trong mắt nhưng bà vẫn cố giữ vẻ kiêu ngạo: "Đúng thế. Nó làm dâu nhà này ba năm, tài sản đứng tên cái gì bác còn không rõ sao? Rời khỏi nhà họ Lục, nó chỉ có nước ra đường ăn xin!"

Tuy nói vậy, nhưng thời gian trôi qua từng phút, cảm giác lo âu càng đè nặng lên ngực Lục Minh Triết. Anh ta rút điện thoại ra gọi cho tôi, nhưng đáp lại chỉ là giọng nói tổng đài lạnh lẽo: Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...

11 giờ 30 phút đêm.

Một số khách mời bắt đầu xin phép cáo lui vì cảm nhận được luồng điện áp lực vô hình trong sảnh tiệc. Lục Minh Triết bắt đầu sốt ruột. Anh ta bước lại gần bàn, giơ tay định bóc chiếc phong bì ra.

"Bớt làm trò lại đi Lữ Ninh! Để xem cô giấu cái gì trong này!"

"Khải! Đừng mở!" Bà Cẩm Vân đột ngột cất tiếng ngăn lại, giọng run run: "Nó... nó dặn đúng 12 giờ..."

"Mẹ! Mẹ bị một đứa phụ nữ vô dụng dọa cho sợ rồi sao?" Lục Minh Triết gắt lên. "Cô ta chỉ muốn làm chúng ta mất mặt thôi!"

Nhưng ngay khi ngón tay anh ta vừa chạm vào mép sáp niêm phong, chiếc đồng hồ quả lắc cổ kính trong sảnh tiệc bỗng vang lên những tiếng Coong... Coong... trầm đục.

12 giờ đêm đã tới.

Cùng lúc đó, toàn bộ màn hình LED khổng lồ trong sảnh tiệc – vốn đang trình chiếu video kỷ niệm hành trình phát triển của Lục Thị – bỗng chớp tắt liên tục rồi chuyển sang màn hình đen tuyền.

Tiếng còi hú của xe cảnh sát và xe của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương đột ngột vang lên dữ dội từ bên ngoài khách sạn. Tiếng bước chân dồn dập của hàng chục người mặc cảnh phục đen đổ vào sảnh tiệc làm tất cả quan khách hoảng loạn rẽ ra làm hai bên.

Một vị quan chức cấp cao bước ra, giơ cao lệnh bắt giữ: "Lục Minh Triết, bà Trương Cẩm Vân, hai người bị bắt vì tình nghi gian lận tài chính, trốn thuế hàng tỷ Nhân dân tệ và cố ý chiếm đoạt tài sản tập đoàn!"

Lục Minh Triết chết đứng tại chỗ, ly rượu trên tay rơi xuống sàn vỡ tan tành. "Các ông nhầm rồi! Tôi là Tổng giám đốc Lục Thị! Ai cho phép các ông bắt tôi?"

"Không nhầm đâu, Cậu Lục," vị cảnh sát lạnh lùng đáp. "Tất cả hồ sơ kế toán ngầm, bằng chứng rửa tiền qua các công ty ma do anh và bà Cẩm Vân đứng tên đã được gửi trực tiếp đến cơ quan điều tra vào đúng 11 giờ 59 phút vừa rồi."

Lục Minh Triết bàng hoàng nhìn sang chiếc phong bì nâu xám trên bàn. Với đôi tay run rẩy như cầy sấy, anh ta xé rách lớp sáp niêm phong.

CHƯƠNG 3: SỰ TRẢ THÙ CỦA "KẺ VÔ DỤNG"

Bên trong chiếc phong bì không phải là thư từ chức hay giấy ly hôn đơn thuần. Đó là bản sao toàn bộ tài liệu kiểm toán nội bộ của Lục Thị cùng một tờ giấy chuyển nhượng cổ phần.

Bà Cẩm Vân nhòm vào, gương mặt cắt không còn một giọt máu: "Cái... cái này làm sao nó có được? Hợp đồng bảo mật của tập đoàn chỉ có Chủ tịch hội đồng quản trị mới có quyền truy cập!"

Đúng lúc này, tiếng bước chân thanh thoát vang lên từ cửa chính sảnh tiệc.

Tôi bước vào. Không còn khoác lên mình chiếc váy dạ hội nhún nhường, tôi mặc một bộ vest đen tối giản, tóc búi cao vô cùng sắc sảo. Đi bên cạnh tôi là hai luật sư hàng đầu Bắc Kinh cùng ông Thẩm – Chủ tịch Hội đồng quản trị tối cao của tập đoàn tài chính lớn nhất khu vực, người mà gia tộc nhà họ Lục luôn phải nể sợ ba phần.

"Lữ Ninh! Cô... cô làm cái gì thế này?" Lục Minh Triết gào lên, định lao về phía tôi nhưng đã bị hai viên cảnh sát ghì chặt xuống đất. "Cô phản bội tôi!"

Tôi dừng lại trước mặt anh ta, ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết trên đỉnh Hymalaya: "Phản bội? Lục Minh Triết, anh quên mất một điều rồi. Ba năm trước, khi ông nội anh qua đời, người mà ông tin tưởng giao lại 35% cổ phần bảo mật của Lục Thị không phải là anh, mà là tôi – người cháu dâu mà ông rèn giũa từ nhỏ."

Lục Minh Triết trố mắt kinh ngạc, môi giật giật: "Không... không thể nào..."

"Ba năm qua, tôi giấu mình làm một người vợ hiền thục, nhẫn nhịn sự lăng mạ của mẹ anh, sự thờ ơ của anh, chỉ vì tôi muốn cho anh một cơ hội làm người," tôi ghé sát tai anh ta, thì thầm từng từ: "Nhưng chính tay anh và mẹ anh đã hủy hoại cơ hội đó. Tờ giấy siêu âm ngày hôm nay không chỉ là sinh mạng của con tôi, mà còn là ranh giới cuối cùng của sự dung thứ."

Thẩm Nhược Vi đứng bên cạnh sợ hãi lùi lại, vội vàng buông tay Lục Minh Triết ra, định lẻn đi thì ông Thẩm cất tiếng nghiêm nghị: "Nhược Vi! Đứng lại đó! Từ hôm nay, cha chính thức tước bỏ toàn bộ quyền thừa kế của con tại Thẩm thị vì hành vi phá hoại hạnh phúc gia đình người khác và tiếp tay cho tội phạm!"

Thẩm Nhược Vi ngã khuỵu xuống sàn, bật khóc nức nở.

Bà Cẩm Vân lúc này không còn vẻ cao ngạo của một phu nhân quyền quý. Bà ta bò đến dưới chân tôi, nắm lấy gấu quần tôi khóc lóc van xin: "Ninh Ninh! Bác sai rồi! Là bác có mắt không thấy Thái Sơn! Con thương lấy đứa bé trong bụng, thương lấy nhà họ Lục mà rút đơn đi con!"

Tôi bước lùi lại một bước, tránh xa bàn tay dơ bẩn của bà ta.

"Bà Lục," tôi cất giọng điềm tĩnh, "Khi bà xé nát hình ảnh của cháu nội bà và ném xuống chân tôi, bà đâu có nghĩ đến tình nghĩa? Giọt máu này, từ nay về sau mang họ Lữ của tôi, không liên quan gì đến gia tộc thất đức nhà bà nữa."

Tôi quay sang nhìn Lục Minh Triết đang gục đầu trong cay đắng và hối hận muộn màng. "Anh tưởng anh thắng khi ôm lấy cô ta sao? Toàn bộ tài sản của anh đã bị đóng băng. Căn biệt thự, xe sang, và cả cái ghế Tổng giám đốc mà anh tự hào... đều đã bị thu hồi để bồi thường thiệt hại cho tập đoàn."

Trai tay vào chiếc còng số 8 lạnh ngắt, Lục Minh Triết ngước lên nhìn tôi bằng đôi mắt đỏ ngầu đầm đìa nước mắt. Sự kiêu ngạo, coi thường ban sáng hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự sụp đổ của một kẻ mất trắng tất cả.

Cảnh sát giải Lục Minh Triết và bà Cẩm Vân đi trong tiếng xì xáo, chỉ trích của toàn bộ quan khách. Tiệc đại thọ hào nhoáng biến thành một trò cười cay đắng nhất Bắc Kinh.

Tôi bước ra khỏi khách sạn. Cơn mưa đêm trút xuống rửa sạch bầu không khí ngột ngạt. Tôi đưa tay lên nhẹ nhàng xoa lấy vệt bụng êm ái của mình, ngước nhìn ánh đèn thành phố lung linh phía xa.

Sóng gió đã qua. Từ ngày mai, tôi và con sẽ bắt đầu một cuộc đời mới – một cuộc đời tự do, kiên cường và không bao giờ để bất kỳ ai nhạo báng tự tôn của mình thêm một lần nào nữa.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét