Min menu

Pages

Mẹ chồng cố tình khóa nhốt tôi trong phòng kho tối om suốt một ngày một đêm chỉ vì tôi dám từ chối sang nhượng lại cửa hàng thời trang do bố mẹ đẻ tôi để lại… Chồng đi làm về không những không mở cửa mà còn hùa theo mẹ mắng tôi là kẻ cứng đầu ích kỷ. Đêm đó, qua khe cửa hẹp, tôi nghe họ bàn nhau ngày mai sẽ đưa tôi vào bệnh viện tâm thần để dễ bề làm thủ tục sang tên tài sản. Tôi không khóc lóc van xin nữa, chỉ kiên nhẫn dùng chiếc kẹp tóc cạy mở ổ khóa... Sáng hôm sau, cảnh sát và truyền thông đã có mặt ngay tại phòng khách để chứng kiến toàn bộ màn lật mặt kinh hoàng đó...

#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác #truyệngiađình



Chương 1: Đêm Trừ Mê Và Chiếc Kẹp Tóc Tử Thần

"Cốc, cốc, cốc."

Tiếng khóa sắt lách cách bên ngoài vang lên giữa căn phòng kho tối om, ngột ngạt mùi mốc meo và bụi bặm ở tầng trệt biệt thự tại Hàng Châu. Đã tròn một ngày một đêm Lâm Nhã Phượng bị nhốt ở đây, không một giọt nước, không một chút ánh sáng lọt qua. Cơn sốt cao khiến đầu óc cô ong ong, cổ họng khô khốc như nuốt phải mảnh thủy tinh.

Cánh cửa vừa hé mở một chút, ánh đèn điện chói lọi từ phòng khách hắt vào khiến Nhã Phượng phải nheo mắt đau đớn. Bà Triệu Quế Anh – mẹ chồng cô – đứng chống nạnh, khuôn mặt trát phấn đanh lại, không thèm nhìn con dâu lấy một cái mà bĩu môi hắt hủi:

– Thế nào, tiểu thư nhà họ Lâm? Con mụ xó bếp nhà cô đã tỉnh ngộ chưa? Cái cửa hàng thời trang ở trung tâm thành phố rốt cuộc có chịu ký giấy sang tên cho em chồng cô làm vốn mở chi nhánh không? Đừng có mà giả vờ ngất ngư ở đấy!

Lâm Nhã Phượng bấu chặt những ngón tay run rẩy xuống sàn gỗ lạnh ngắt, giọng khàn đặc vì nghẹn ức:

– Mẹ... đó là tâm huyết cả đời của bố mẹ đẻ tôi để lại trước khi qua đời. Tại sao tôi phải giao nó cho Trương Lượng để đi chơi bời phá phách?

Đúng lúc ấy, Trương Hạo – chồng cô – từ ngoài cửa bước vào, ném mạnh chiếc cặp da lên sô pha với vẻ mặt lạnh băng, không chút mảy may xót xa khi thấy vợ mình đang lả đi vì kiệt sức. Anh ta bước lại gần, cúi xuống nhìn cô bằng ánh mắt sắc lạnh đến rợn người:

– Nhã Phượng, em bớt cái giọng điệu cao ngạo ấy lại đi. Lấy được em về nhà họ Trương này là phúc đức ba đời nhà em rồi. Em là vợ, tài sản của em cũng là tài sản của nhà họ Trương. Em không chịu ký, chính là cố tình chống đối gia đình này!

– Chống đối? – Nhã Phượng ngẩng phắt đầu lên, khóe môi nứt nẻ nhếch lên một nụ cười thê lương mà cay đắng – Các người nhốt tôi đói khát suốt một ngày một đêm, ép tôi giao tài sản, bây giờ lại bảo tôi chống đối? Các người coi tôi là vợ hay là một món đồ để sai khiến?

Bà Quế Anh trợn tròn mắt, đập bàn thét lên:

– Trương Hạo, anh nhìn xem cái loại con dâu này đi! Mới nói vài câu đã dám cãi trơn cãi trẽn, mắt tóe lửa nhìn mẹ chồng thế kia! Sớm muộn gì cái nhà này cũng bị nó làm cho lụi bại!

Trương Hạo lạnh lùng liếc nhìn mẹ, rồi cúi xuống thì thầm vào tai Nhã Phượng bằng thứ âm thanh khiến sống lưng cô lạnh toát:

– Đã cứng đầu không chịu nghe lời thì đừng trách chúng tôi ác. Đêm nay cứ để cô ta ở đây suy nghĩ tiếp. Sáng mai, tôi đã liên hệ xong xe của bệnh viện tâm thần rồi. Cứ bảo cô ta bị trầm cảm nặng, cần điều trị cách ly dài hạn. Đến lúc đó, con dấu và giấy ủy quyền tự khắc sẽ nằm trong tay tôi, không cần cô ta phải gật đầu nữa.

Nói đoạn, hai mẹ con thản nhiên quay lưng bước ra ngoài, khóa sập cửa phòng kho lại. Tiếng bước chân xa dần, kèm theo tiếng cười khẩy vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

Đêm hôm đó, trong căn phòng đen đặc, Lâm Nhã Phượng không hề rơi thêm một giọt nước mắt nào nữa. Sự yếu đuối, nhẫn nhịn và hy vọng cuối cùng vào cuộc hôn nhân ba năm qua đã chết ngắc ngoẻo hoàn toàn.

Ba năm trước, cô ngây thơ tin vào ánh mắt ấm áp và lời hứa hẹn của Trương Hạo khi anh ta ngỏ lời cầu hôn. Cô những tưởng mình đã tìm được bến đỗ bình yên sau khi bố mẹ qua đời trong một tai nạn giao thông, để lại cho cô chuỗi cửa hàng thời trang cao cấp nổi tiếng ở Hàng Châu. Nhưng hóa ra, từ đầu đến cuối, thứ mà nhà họ Trương nhắm đến không phải là con người cô, mà là chuỗi giá trị thương mại và khối tài sản ròng kếch xù kia. Em chồng cô – Trương Lượng – là một kẻ ăn chơi trác táng, nợ nần chồng chất sòng bạc ngầm. Để cứu con trai cút khỏi vũng bùn, bà Quế Anh đã cùng con trai vạch ra âm mưu nuốt trọn tài sản của con dâu.

Nhã Phượng lê lết thân thể rã rời đến sát khe cửa hẹp, nơi ánh đèn hành lang vẫn lờ mờ chiếu vào. Từ bên ngoài, tiếng Trương Hạo và mẹ đang hí hửng bàn tính chuyện phân chia lợi nhuận từ cửa hàng của cô truyền vào rõ mồn một. Những lời tính toán tàn nhẫn ấy như cứa thêm vào vết thương lòng, biến nước mắt thành sự căm hận tột cùng.

– Mẹ à, mai đưa nó đi thật sạch sẽ nhé. Lão giám đốc viện tâm thần đó con đã lo lót xong hai mươi vạn tệ rồi, hắn ta sẽ chứng nhận Nhã Phượng mất nhận thức vĩnh viễn. Lúc đó, con cầm giấy tờ sang nhượng ra phòng công chứng, chẳng ai dám cản đường nữa.

– Phải thế chứ! Con dâu gì mà hỗn hào, cạy có chút tài sản do bố mẹ để lại mà dám vênh mặt với nhà họ Trương. Mai xử lý gọn ghẽ đi, rồi bảo họ hàng là nó phát bệnh tự sát trong viện, đỡ lôi thôi!

Nghe đến đây, bàn tay đang bám chặt vào khung cửa của Nhã Phượng bỗng siết chặt lại đến mức các khớp xương trắng bệch. Bọn chúng không chỉ muốn cướp trắng tài sản, mà còn muốn đoạt luôn cả tính mạng cô!

Không được khóc, tuyệt đối không được gục ngã ở đây.

Nhã Phượng từ từ rút chiếc kẹp tóc bằng kim loại chắc chắn trên búi tóc mai rối bời ra. Bằng một sự kiên nhẫn và bình tĩnh đến đáng sợ, cô luồn chiếc kẹp vào ổ khóa cũ kỹ của cửa kho. Đây là một căn phòng chứa đồ cũ từ nhiều thập kỷ trước, ổ khóa tuy chắc nhưng cơ chế gạt bên trong đã mòn. Từng nhịp, từng nhịp xoay chuyển trong bóng tối, cô lắng nghe tiếng rít nhẹ của lò xo.

Cạch.

Tiếng chốt khóa bật mở khẽ khàng vang lên như một bản án tử hình ngược lại dành cho nhà họ Trương. Nhã Phượng hé mở cửa, lẩn vào bóng đêm dày đặc của căn biệt thự, tiến thẳng đến phòng làm việc của Trương Hạo. Ở đó, chiếc két sắt mở hé chứa đầy đủ bản hợp đồng sang nhượng giả mạo, và quan trọng hơn hết là điện thoại cá nhân của hắn – nơi lưu giữ toàn bộ tin nhắn bàn bạc với tay bác sĩ tâm thần biến chất.

Chương 2: Ánh Sáng Từ Vực Sâu Và Màn Lật Mặt Động Trời

Sáng hôm sau, khi ánh nắng rực rỡ vừa rọi xuống khu biệt thự sang trọng bên bờ Tây Hồ, Trương Hạo và bà Quế Anh chỉnh tề quần áo, vẻ mặt vô cùng đắc ý. Hôm nay là ngày đẹp trời để bọn chúng hoàn tất vở kịch hoàn hảo, tống khứ người con dâu cứng đầu vào nhà thương điên và danh chính ngôn thuận bước lên ngôi vị chủ nhân mới của chuỗi cửa hàng thời trang.

Bà Quế Anh tay cầm ly trà nóng, nhấp một ngụm rồi giục con trai:

– Nhanh lên con, xe của viện tâm thần chắc sắp đến rồi đấy. Gọi thêm hai gã hộ lý lực lưỡng vào kéo nó ra. Coi chừng nó lại giãy giụa làm vấy bẩn bộ complet đắt tiền của con.

Trương Hạo cười nhạt, tay chỉnh lại chiếc cà vạt hàng hiệu:

– Mẹ cứ yên tâm, ở trong kho đó đóp đót suốt một ngày một đêm, đến con ruồi còn chẳng có sức mà bay, huống hồ là một con đàn bà yếu đuối như Nhã Phượng. Hôm nay cô ta có mọc cánh cũng không thoát khỏi bàn tay của Trương Hạo này.

Nói đoạn, hắn bước đến trước cửa phòng kho, cố tình dùng chân đá mạnh một cú để tạo tiếng động uy hiếp, rồi xoay mạnh tay nắm cửa.

– Lâm Nhã Phượng, mày mở mắt ra mà nhìn xem hôm nay ai đến đón mày đây! Đã sáng mắt ra chưa hay vẫn muốn tiếp tục cứng đầu?

Cánh cửa bật mở tung.

Nhưng đập vào mắt Trương Hạo và bà Quế Anh không phải là một Lâm Nhã Phượng tóc tai bù xù, hoảng loạn đang lết dưới sàn van xin, mà là một bóng hình đứng thẳng lưng hiên ngang ngay giữa phòng khách rộng lớn. Nhã Phượng mặc một bộ âu phục lịch lãm, mái tóc búi cao gọn gàng, khuôn mặt dẫu còn hơi tái nhợt vì trận sốt đêm qua nhưng ánh mắt lại sắc lạnh, sáng quắc như dao cau, xoáy thẳng vào tâm can hai mẹ con.

Ngay phía sau lưng cô, giữa phòng khách sang trọng, ba viên cảnh sát mặc cảnh phục nghiêm trang cùng một phóng viên truyền thông mang theo máy quay phim chuyên nghiệp đang đứng thẳng tắp. Chiếc đèn flash từ máy ảnh lóe lên một cái "chớp" chói lòa, ống kính quay phim chĩa thẳng vào mặt hai mẹ con đang sửng sốt đến hóa đá.

– Anh... Mày... Mày làm sao mà ra được đây? – Trương Hạo lùi lại một bước, mặt cắt không còn một giọt máu, lắp bắp không thành tiếng.

Bà Quế Anh đánh rơi ly trà trên tay xuống sàn nhà vỡ tan tành, nước trà văng tung tóe khắp thảm Ba Tư đắt tiền. Bà ta trợn trừng mắt, chỉ tay về phía Nhã Phượng, giọng hét lên lạc cả giọng đầy hoảng loạn:

– Mày... Mày dám gọi cảnh sát ư? Mày định làm phản chắc? Trương Hạo, bắt con khốn này lại cho mẹ!

– Đứng yên! Cảnh sát hình sự thành phố Hàng Châu đây! – Một đồng chí cảnh sát bước lên trước, giọng nói đanh thép vang vọng cả căn nhà, đồng thời giơ chiếc còng số tám lạnh ngắt ra – Trương Hạo, bà Triệu Quế Anh, hai người đã bị tình nghi liên quan đến tội danh cố ý giam giữ người trái pháp luật, tống tiền và cấu kết lừa đảo chiếm đoạt tài sản công dân!

Bà Quế Anh nghe đến hai chữ "cảnh sát" và "tống tiền", chân tay bỗng mềm nhũn, ngã khụy xuống sô pha, miệng lắp bắp:

– Không... các đồng chí cảnh sát hiểu lầm rồi! Chúng tôi... chúng tôi chỉ là vợ chồng dạy bảo nhau trong nhà thôi mà! Làm gì có chuyện giam giữ hay tống tiền? Con dâu ơi, con đừng có vu khống cho gia đình mình chứ!

Màn kịch "mẹ hiền con thảo" được diễn ra quá nhanh nhưng cũng bị vạch trần với tốc độ chóng mặt. Phóng viên truyền thông bước tới, chiếc micro chĩa thẳng vào mặt Trương Hạo, giọng đọc dõng dạc của bản tin trực tuyến vang lên:

– Thưa quý khán giả, chúng tôi đang có mặt tại hiện trường vụ việc chấn động tại khu biệt thự cao cấp Hàng Châu. Theo đơn tố cáo khẩn cấp được gửi trực tiếp đến cơ quan công an vào rạng sáng nay kèm theo đầy đủ tang vật và ghi âm bằng chứng, nạn nhân Lâm Nhã Phượng đã bị chính chồng hợp pháp và mẹ chồng nhốt trái phép suốt 24 giờ nhằm ép buộc sang nhượng tài sản trị giá hàng chục triệu tệ...

Trương Hạo nghe thấy hai từ "ghi âm bằng chứng", mặt tái mét như tàu lá chuối. Hắn lao bổ về phía Nhã Phượng với vẻ mặt hung ác tột độ, gầm lên như một con thú bị thương:

– Con ranh khốn nạn! Mày dám chơi tao một vố đau thế này à? Tao giết mày!

Nhưng chưa kịp chạm đến vạt áo của Nhã Phượng, hai đồng chí cảnh sát đã nhanh như chớp khóa chặt hai tay Trương Hạo, bẻ quặt ra phía sau rồi ấn mạnh xuống sàn nhà lạnh ngắt. Tiếng kim loại còng tay vang lên khô khốc, đanh gọn giữa không gian phòng khách xa hoa.

Chương 3: Công Lý Trả Về Và Sự Trừng Phạt Đích Đáng

Căn phòng khách lúc này trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc hì hục của Trương Hạo và tiếng khóc lóc thảm thiết, ăn vạ của bà Quế Anh.

– Các anh thả tôi ra! Các anh có biết bố vợ tôi là ai không? À nhầm... vợ tôi là chủ cửa hàng, chúng tôi là người một nhà, chuyện gia đình các anh can thiệp vào cái gì? – Trương Hạo vẫn cố vùng vẫy, miệng la hét hống hách theo thói quen cũ, nhưng ánh mắt đã tràn ngập sự hoảng loạn tột độ khi nhìn thấy những tập tài liệu dày cộp mà viên cảnh sát trưởng đang giở ra.

Viên cảnh sát trưởng lạnh lùng liếc nhìn hắn, dõng dạc đọc lớn từng tội danh:

– Trương Hạo, anh không chỉ phạm tội giam giữ người trái pháp luật theo điều luật hình sự, mà cơ quan công an còn thu giữ được chiếc điện thoại cá nhân của anh trong két sắt – nơi lưu trữ toàn bộ tin nhắn thỏa thuận chuyển tiền hối lộ cho bác sĩ Vương tại Bệnh viện Tâm thần số 2 Hàng Châu nhằm tạo giấy chứng nhận tâm thần giả cho vợ anh. Chưa hết, chữ ký trên hợp đồng chuyển nhượng cửa hàng ngày hôm qua đã bị giám định là giả mạo chữ ký của cô Lâm Nhã Phượng. Tất cả những thứ này đều đã được công chứng viên và cơ quan giám định lập biên bản niêm phong ngay trong đêm!

Nghe đến đây, Trương Hạo như sét đánh ngang tai, toàn bộ sức lực trong người bỗng chốc bay biến sạch. Hắn ngã sụp xuống sàn, đôi mắt vô hồn nhìn sang người vợ mà hắn từng coi thường, khinh miệt suốt ba năm qua. Lúc này, Nhã Phượng đứng đó, hiên ngang, kiêu hãnh và rực rỡ như một đóa hồng gai không một chút sợ hãi.

Bà Quế Anh thấy con trai bị khóa chặt, liền lê lết bò tới ôm lấy chân đồng chí cảnh sát, gào khóc thảm thiết:

– Các đồng chí ơi, oan cho mẹ con tôi quá! Con ranh này nó bày mưu tính kế hãm hại chúng tôi! Nó không muốn chung sống tử tế nên mới vu oan giá họa...

– Bà Triệu Quế Anh, xin bà tự trọng! – Nhã Phượng lạnh lùng cất lời, từng câu từng chữ thốt ra sắc như dao cạo, vang vọng khắp căn phòng – Vu oan sao? Những đoạn ghi âm giọng nói chính tay bà bàn tính cách tống cổ tôi vào viện tâm thần để chiếm đoạt cửa hàng, chiếc chìa khóa phòng kho chính tay bà cất giữ, hay khoản tiền hai mươi vạn tệ chuyển khoản từ tài khoản công ty của Trương Hạo cho tay giám đốc bệnh viện... tất cả đều đã được gửi đồng thời đến cơ quan công an và Viện kiểm sát nhân dân từ rạng sáng nay rồi. Các người tưởng mình che tay được cả bầu trời sao?

Trương Hạo trân trân nhìn vợ, giọng run rẩy đầy hoảng sợ và căm phẫn:

– Nhã Phượng... em... em nhẫn tâm đến thế sao? Dù sao chúng ta cũng là vợ chồng ba năm trời! Em nỡ lòng nào đẩy anh và mẹ vào tù hay sao?

– Vợ chồng? – Nhã Phượng bật cười, một nụ cười chua chát đẫm đầy nước mắt nhưng kiên quyết vô cùng – Ba năm qua, tôi coi anh là trời cao biển rộng, hết lòng hy sinh, nhẫn nhịn mọi sự chì chiết, cay nghiệt từ mẹ con anh. Thế nhưng các người đối xử với tôi thế nào? Nhốt tôi trong phòng kho tối tăm, bỏ đói suốt một ngày một đêm, định tước đoạt cả nhân phẩm lẫn mạng sống của tôi để lấy tiền cho thằng em trai bất tài của anh ăn chơi trác táng! Lúc đó, các người có nghĩ đến tình nghĩa vợ chồng không?

Trương Hạo cứng họng, mặt tái xanh không nói được thêm một lời nào nữa. Sự tham lam, ích kỷ và bản tính tàn độc cuối cùng đã tự dâng nấm mồ chôn vùi chính tương lai của hắn.

Đội cảnh sát nhanh chóng hoàn tất thủ tục khám xét hiện trường, tịch thu toàn bộ tang vật và còng tay áp giải Trương Hạo cùng bà Quế Anh ra khỏi căn biệt thự. Chiếc xe cảnh sát hú còi inh oác cắt ngang buổi sáng yên tĩnh của khu phố thượng lưu Hàng Châu, thu hút sự hiếu kỳ của đông đảo hàng xóm xung quanh.

Phóng viên truyền thông quay nốt thước phim cuối cùng về hình ảnh Lâm Nhã Phượng đứng thẳng lưng trước hiên nhà, phong thái kiên cường, đĩnh đạc. Bản tin thời sự trưa hôm đó lập tức trở thành tâm điểm chú ý trên khắp các trang mạng xã hội lớn của Trung Quốc, lên án mạnh mẽ hành vi bạo lực gia đình, trục lợi tài sản và âm mưu tống người bình thường vào viện tâm thần của gã chồng bất nhân.

Chiều hôm đó, sau khi hoàn tất mọi thủ tục pháp lý tại đồn cảnh sát và chính thức đệ đơn ly hôn đơn phương ra tòa, Nhã Phượng quay trở lại cửa hàng thời trang của mình. Cánh cửa kính trong suốt mở toang, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu rọi vào từng kệ hàng trưng bày những bộ cánh thời thượng và đầy tinh tế.

Cô đứng trước tấm gương lớn, tự tay chỉnh lại chiếc kẹp tóc bằng kim loại trên búi tóc, ngước nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình trong gương với một nụ cười rạng rỡ và tự do. Cuộc hôn nhân địa ngục đã chính thức khép lại. Từ hôm nay, Lâm Nhã Phượng sẽ sống một cuộc đời mới – mạnh mẽ, kiêu hãnh và thuộc về chính mình.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Nhận xét