#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác #truyệngiađình
Chương 1: Đêm Giông Bão Dưới Mái Nhà Xa Hoa Ở Thượng Hải
Bát cháo yến hầm hạt sen vừa cạn lửa trên bếp còn tỏa hơi khói nghi ngút, Vương Tú Trân đã sầm mặt bước vào phòng bếp. Bà ta hất mạnh tay, bát sứ va đập vào thành bếp vỡ tan tành, nước cháo nóng hổi bắn tung tóe lên đôi chân sưng phồng của Lâm Nhược Hy.
“Cô đúng là đồ sao chổi vô tích sự! Nhà họ Phó chúng tôi rước cô về đây để làm ôsin hay để thờ? Mới mang thai ba tháng mà đã bày đặt yếu đuối, cơm không nấu, nhà không quét, nằm ì ra đó chờ ai hầu hả?”
Lâm Nhược Hy co ro ôm lấy bụng, mặt tái nhợt vì cơn nghén hành hạ từ sáng sớm. Cô cúi đầu nhẫn nhịn, đôi môi khô khốc mấp máy: “Mẹ... con mệt quá, bác sĩ bảo con phải nghỉ ngơi...”
“Nghỉ ngơi cái nỗi gì! Đàn bà nhà nghèo các cô đúng là cái giống ăn bám!”
Đúng lúc đó, Phó Trạch Minh – chồng cô – từ phòng khách thong thả bước vào. Anh ta không những không vực vợ dậy, mà còn lạnh lùng lướt màn hình điện thoại, thở dài ngán ngẩm: “Nhược Hy, em xem lại mình đi. Đến việc nhà đơn giản cũng không xong thì làm sao xứng làm con dâu nhà họ Phó ở Thượng Hải này? Mẹ nói không sai đâu, em kém cỏi thật đấy.”
Nhìn người chồng đầu gối tay ấp bao năm nay đứng về phía mẹ mình mạt sát cô, trái tim Nhược Hy lạnh ngắt như rơi xuống hầm băng. Cô không khóc, nước mắt đã cạn từ lâu.
Trở lại ba năm trước, khi cô bước chân vào nhà họ Phó, ai cũng bảo cô là một đứa con gái nghèo may mắn trèo cao lấy được thiếu gia tập đoàn họ Phó. Ngày đó, Trạch Minh thề non hẹn biển yêu cô chân thành, hứa sẽ che chở cô cả đời. Nhưng từ khi công ty của nhà họ Phó bước vào giai đoạn chững lại, bản chất gia trưởng, hám lợi và khinh nghén của mẹ con bà Tú Trân bắt đầu bộc lộ rõ. Họ coi cô như một công cụ sinh đẻ kiêm osin miễn phí trong căn biệt thự rộng lớn ở khu Phố Đông này.
Cơn đau thắt ở vùng bụng dưới khiến Nhược Hy suýt ngất đi. Cô bám tay vào mép bàn lạnh ngắt, cố gắng lết từng bước về phòng ngủ tầng hai. Nhìn theo bóng lưng gầy gò của cô, Vương Tú Trân nhổ nước bọt khinh bỉ xuống sàn: “Nhìn cái dáng điệu õng ẹo đấy kìa! Không biết kiếm đâu ra cái loại đàn bà vô tích sự này vào nhà.”
Tối hôm đó, khi ngọn đèn trong phòng ngủ vừa tắt, tiếng thì thầm từ phòng khách vọng qua khe cửa lọt vào tai Nhược Hy. Cô không ngủ. Cô nằm im lặng trong bóng tối, lắng nghe từng câu từng chữ sắc lạnh như dao cứa vào lòng.
“Trạch Minh, con bé Mẫn Mẫn ngày mai cứ sắp xếp chuyển vào đây ở đi. Nó vừa ngoan ngoãn, vừa biết điều, lại chuẩn bị tốt nghiệp đại học ở Bắc Kinh, để nó chăm sóc anh chẳng hơn cái loại ăn hại kia sao? Đợi khi nào con mẫn cán ly hôn với Nhược Hy, mẹ sẽ đường đường chính chính cưới nó về làm dâu trưởng. Nhà con bé ấy vừa có thế lực ở miền Bắc, vừa giúp ích cho công ty chúng ta lúc này.”
Phó Trạch Minh cười khẩy, giọng điệu hờ hững đến vô tình: “Mẹ cứ quyết định thế đi, con nghe mẹ. Nhược Hy từ lâu đã chẳng giúp gì được cho con rồi, giữ lại chỉ chật đất.”
Trong bóng tối, ánh mắt Nhược Hy không còn chút bi thương nào, thay vào đó là sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Ba năm qua, cô chọn cách giấu kín thân phận thật sự để trải nghiệm một cuộc hôn nhân bình dị, để xem người đàn ông cô yêu có thật lòng đối xử với cô không. Nhưng thứ cô nhận lại chỉ là sự phũ phàng, tàn nhẫn đến cùng cực.
Cô lặng lẽ với lấy chiếc điện thoại đặt dưới gối, mở ứng dụng bảo mật đã khóa chặt nhiều năm, gõ một dòng tin nhắn ngắn gọn gửi đi: “Thời hạn ba năm đã hết. Kích hoạt kế hoạch thu hồi tại Thượng Hải.”
Chương 2: Bình Minh Sét Đánh Trên Khu Phố Đông
Sáng hôm sau, ánh nắng vừa rọi qua khung cửa kính sát đất của căn biệt thự sang trọng, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên phá vỡ sự yên bình giả tạo.
Vương Tú Trân hất hàm đi ra mở cửa, miệng còn nhạo báng: “Chắc lại là đám giao hàng rảnh rỗi sáng sớm làm phiền...”
Nhưng trước mặt bà ta không phải nhân viên giao hàng, mà là một đoàn người mặc âu phục đen nghiêm nghị cùng hai cảnh sát kinh tế Thành phố Thượng Hải. Người dẫn đầu lạnh lùng giơ lệnh tra cứu, giọng nói vang dội vang vọng khắp sảnh lớn: “Bà Vương Tú Trân, liên quan đến một đường dây tín dụng đen và rửa tiền xuyên quốc gia, toàn bộ tài sản đứng tên cá nhân và quyền sở hữu bất động sản của bà tại Thượng Hải chính thức bị niêm phong từ giờ phút này!”
Vương Tú Trân trợn tròn mắt, sắc mặt tái mét như tờ giấy, lùi lại mấy bước suýt ngã quỵ xuống thảm. Bà ta lắp bắp, giọng run rẩy: “Các... các ông nói gì cơ? Niêm phong? Các ông nhầm người rồi! Tôi là phu nhân tập đoàn họ Phó, sao có thể dính líu đến tín dụng đen?”
Phó Trạch Minh từ trên lầu nghe tiếng động lớn liền hốt hoảng chạy xuống. Nhìn thấy cảnh sát và cảnh cáo niêm phong, anh ta mặt cắt không còn một giọt máu, hét lên giận dữ: “Các ông dựa vào đâu mà khám xét nhà chúng tôi? Đây là tài sản hợp pháp của gia tộc họ Phó! Các ông có biết chúng tôi có quan hệ lớn thế nào ở thành phố này không?”
Đúng lúc đó, một điều tra viên bước tới, ném một tập tài liệu dày cộp lên bàn trà, lạnh lùng đáp: “Tất cả các khoản vay phi pháp đứng tên công ty bình phong do bà Vương Tú Trân đứng đầu, cùng với các giao dịch chuyển tiền ra nước ngoài ngầm qua các tài khoản cá nhân, đã có đầy đủ chứng cứ xác thực. Ông Phó Trạch Minh, anh cũng nằm trong diện bị điều tra vì che giấu tài sản bất hợp pháp.”
Trạch Minh cảm thấy hoa mắt chóng mặt. Công ty của gia đình anh ta thực chất đang thoi thóp, mấy tháng nay mẹ anh ta đã ngầm dùng tài sản cá nhân và vay vốn ngoài luồng để cứu vãn tình thế, nhưng anh ta không ngờ mọi chuyện lại bị phanh phui nhanh và mạnh đến thế.
Đúng lúc ấy, Lâm Nhược Hy chầm chậm bước ra từ hành lang. Trên người cô khoác chiếc áo choàng lụa cao cấp, phong thái cao ngạo và lạnh lùng chưa từng thấy. Khí chất áp đảo toàn bộ căn phòng khiến ngay cả viên cảnh sát trưởng cũng phải khẽ gật đầu chào kính trọng.
Ngay khi Vương Tú Trân run rẩy quay đầu nhìn cô, chuẩn bị thốt lên một câu chửi rủa quen thuộc, thì từ ngoài cổng biệt thự, một dàn xe Rolls-Royce đen bóng chậm rãi dừng lại. Hàng loạt vệ sĩ bước xuống xếp thành hai hàng ngay ngắn.
Cửa chiếc xe dẫn đầu mở ra, vị tổng tài quyền lực nhất tập đoàn tài chính lớn bậc nhất Bắc Kinh – Lục Cảnh Thâm, đồng thời là người thừa kế duy nhất của gia tộc họ Lục thế lực – bước xuống. Anh bước nhanh vào nhà, cúi đầu cung kính tiến về phía Lâm Nhược Hy và gọi lớn trước sự sững sờ của tất cả mọi người:
“Thưa tiểu thư, chúng tôi đã đến tiếp quản theo đúng lịch hẹn. Toàn bộ tài sản và hệ thống pháp lý của nhà họ Phó tại Thượng Hải đã hoàn tất thủ tục phong tỏa và chuyển giao.”
Chương 3: Sự Sụp Đổ Của Kẻ Phản Bội Và Vương Miện Thuộc Về Ai
Căn phòng khách rộng lớn chìm trong một sự im lặng đến nghẹt thở.
Phó Trạch Minh trân trân nhìn người vợ mà anh ta suốt ba năm qua vẫn coi là kẻ ăn bám vô tích sự, giờ phút này lại đang đứng ở vị trí tối cao, điều khiển cả một cỗ máy tài chính khổng lồ. Giọng anh ta run lẩy bẩy, lắp bắp không thành tiếng: “Nhược Hy... em... em là ai? Tại sao... tại sao tổng tài tập đoàn họ Lục lại gọi em là tiểu thư?”
Lâm Nhược Hy bước đến gần, ánh mắt cô sắc lạnh như băng, quét qua khuôn mặt đang tái mét vì sợ hãi của chồng và mẹ chồng. Cô khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự khinh bỉ tột cùng: “Phó Trạch Minh, anh ngạc nhiên lắm sao? Ba năm trước, tôi vì muốn tìm một người chân thành yêu thương mình nên đã thu lại toàn bộ hào quang, giả nghèo giả khổ bước vào cửa nhà họ Phó các người. Thế nhưng, các người đã báo đáp tôi bằng sự nhục mạ, khinh miệt và những mưu mô đê tiện.”
Vương Tú Trân lúc này đã hoàn toàn suy sụp, bà ta bò lê tới gần chân Nhược Hy, khóc lóc thảm thiết: “Nhược Hy... con dâu ơi, mẹ sai rồi! Mẹ già lú lẫn nên mới nói những lời cay độc đó với con. Xin con hãy niệm tình vợ chồng giữa con và Trạch Minh mà cứu lấy nhà họ Phó chúng ta một mạng...”
Nhược Hy lùi lại một bước, tránh xa bàn tay bẩn thỉu đang bấu víu lấy vạt áo mình. Cô lạnh lùng lên tiếng, giọng nói vang vọng khắp không gian: “Niệm tình vợ chồng? Đêm hôm qua, chính tai tôi đã nghe hai mẹ con bàn tính chuyện đuổi tôi ra đường để rước cô cháu họ Mẫn Mẫn vào đây thay thế vị trí của tôi cơ mà? Khi các người tàn nhẫn hất đổ bát cháo bồi bổ của tôi, các người có nghĩ đến đứa con trong bụng tôi không? Đáng tiếc cho các người, đứa trẻ này từ lâu đã được bảo vệ bởi những bác sĩ giỏi nhất, và cuộc hôn nhân giả dối này cũng chấm dứt từ phút này.”
Lục Cảnh Thâm đứng bên cạnh tiến lên một bước, ra hiệu cho lực lượng an ninh và pháp lý. Anh lạnh lùng tuyên bố: “Tập đoàn họ Phó đã vi phạm nghiêm trọng các điều khoản tài chính và tín dụng đen. Toàn bộ bất động sản, cổ phần và tài sản gia tộc họ Phó tại Thượng Hải sẽ bị tịch thu để bù đắp thiệt hại. Riêng bà Vương Tú Trân và Phó Trạch Minh, mời hai người theo cảnh sát về cơ quan điều tra để làm rõ.”
Hai cảnh sát kinh tế bước lên, còng tay Vương Tú Trân và Phó Trạch Minh lại. Tiếng gào thét, khóc lóc và cầu xin tha thiết vang lên trong bất lực, nhưng không ai mảy may động lòng. Phó Trạch Minh ngước mắt nhìn Nhược Hy lần cuối, trong ánh mắt đầy rẫy sự hối hận tột cùng, nhưng tất cả đã quá muộn màng. Con đường mà anh ta chọn chính là tự tay hủy hoại tương lai của chính mình.
Khi đoàn xe cảnh sát và dàn xe Rolls-Royce rời khỏi khu biệt thự, ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu rọi xuống người Lâm Nhược Hy. Cô ngẩng cao đầu, hít một hơi thật sâu. Chiếc vương miện thực sự vốn dĩ chưa bao giờ thuộc về những kẻ tiểu nhân bội bạc, và từ giây phút này, cuộc đời cô chính thức bước sang một chương hoàn toàn mới, huy hoàng và rực rỡ hơn bao giờ hết.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.
Nhận xét
Đăng nhận xét