Min menu

Pages

Mẹ chồng đem toàn bộ quần áo của tôi ném xuống sân, chỉ tay mắng tôi là loại con dâu bạc mệnh, cưới vào nhà họ ba năm mà chẳng mang lại được thứ gì… Chồng tôi đứng trên ban công lạnh lùng nói nếu không chịu ký đơn ly hôn thì tôi sẽ trắng tay ra đi. Đêm đó, tôi tình cờ nghe thấy họ đang chuẩn bị tổ chức đám cưới cho chồng tôi với một tiểu thư giàu có ngay trong tháng tới. Tôi không khóc, chỉ bình tĩnh mở chiếc hộp gỗ mẹ tôi để lại và lấy ra một phong thư niêm phong... Sáng hôm sau, khi vị luật sư đọc dòng đầu tiên trong di chúc, toàn bộ gia đình họ đồng loạt chết lặng.

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



CHƯƠNG 1: TRẬN MƯA QUẦN ÁO VÀ SỰ THẬT ĐÊM U TỐI

Tiếng vải vóc xé gió rơi "phạch" xuống mặt sân xi măng ẩm ướt của căn biệt thự ba tầng ở thành phố Tô Châu. Bà Trương - mẹ chồng tôi - mặt hằn lên những nếp nhăn dữ tợn, hai tay không ngừng vơ vét từng chiếc áo, chiếc váy trong tủ của tôi rồi hất thẳng qua lan can ban công tầng hai. Vải lụa, cotton, cardigan mùa đông... tất cả văng tung tóe giữa màn mưa bụi xám xịt của ngày đầu thu.

"Loại con dâu tinh ranh! Cưới về nhà họ Tần ba năm trời mà đến cái trứng cũng không biết đẻ, tài sản cũng chẳng mang về được một đồng! Đúng là cái loại sao chổi mang lại xui xẻo!"

Bà Trương chỉ tay thẳng vào mặt tôi, giọng chua chát vang vọng khắp khu biệt thự cao cấp. Mấy người hàng xóm quanh đó bắt đầu ló đầu ra cửa sổ, những ánh mắt tò mò và tiếng thì thầm xì xào như những mũi kim đâm thấu vào không khí.

Tôi đứng dưới sân, hạt mưa lấp lánh bám trên mái tóc dài. Tôi không gào khóc, cũng không lao vào nhặt lại những món đồ bị làm dơ bẩn. Lòng tôi lạnh ngắt. Tôi ngước mắt nhìn lên ban công tầng hai, nơi Tần Triết - người chồng từng thề thốt sẽ bảo vệ tôi suốt đời - đang đứng. Anh ta mặc chiếc áo phông đắt tiền, tay khoanh trước ngực, ánh mắt rũ xuống nhìn tôi đầy vẻ thờ ơ và tàn nhẫn.

"Thẩm Nhược, cô đừng làm phiền mẹ nữa." Tần Triết cất giọng, âm thanh khô khốc như tiếng lá rơi. "Tôi đã chuẩn bị sẵn đơn ly hôn trên bàn rồi. Cô tự nguyện ký thì tôi còn cho cô hai mươi vạn tệ tiền bồi thường để sống qua ngày. Bằng không, với lực lượng pháp lý của nhà họ Tần, cô sẽ phải trắng tay ra đi đấy. Đừng để mọi chuyện trở nên quá xấu hổ."

"Trắng tay?" Tôi khẽ mỉm cười, một nụ cười cay đắng đến mức cuống họng chát ngắt. "Tần Triết, ba năm qua tôi chăm sóc cái nhà này, hỗ trợ công ty anh vượt qua mấy cuộc khủng hoảng tài chính bằng cách thức đêm làm báo cáo, viết dự án cho anh. Giờ anh bảo tôi trắng tay?"

Bà Trương bĩu môi khinh bỉ, nhổ một bãi nước bọt xuống góc sân: "Cô bớt dát vàng lên mặt đi! Chút việc lặt vặt đó mà cũng kể công? Cút! Cút ngay khỏi mắt tôi!"

Tôi chầm chậm bước lên cầu thang, đi qua hai người họ để vào phòng ngủ của mình. Tôi không thèm thu dọn đống quần áo dưới sân. Mục tiêu duy nhất của tôi là chiếc hộp gỗ đàn hương nhỏ nằm sâu trong đáy tủ khóa kín - di vật duy nhất mà mẹ tôi, người đã qua đời bốn năm trước, để lại. Tôi ôm chiếc hộp vào lòng, im lặng bước sang phòng đọc sách ở tầng trệt để tạm ngủ qua đêm, bởi vì cửa phòng ngủ chính đã bị mẹ chồng khóa chặt.

Đêm hôm đó, khoảng một giờ sáng, tôi tỉnh giấc vì cơn đau dạ dày hành hạ. Khi bước ra hành lang định xuống bếp lấy nước ấm, tôi thấy ánh đèn từ phòng khách tầng trệt vẫn sáng mờ mờ. Tiếng cười nói thì thầm vọng ra khiến tôi khựng lại sau bức tường cẩm thạch.

"Mẹ, làm vậy có gấp quá không?" Giọng Tần Triết vang lên, có chút bồn chồn nhưng không hề có sự hối hận. "Đơn ly hôn Thẩm Nhược vẫn chưa ký."

"Gấp cái gì mà gấp!" Giọng bà Trương đầy vẻ hân hoan, khác hẳn sự chua chát ban ngày. "Bên nhà đại gia Lâm đã đánh tiếng rồi. Tiểu thư Lâm Uyển rất thích con. Chỉ cần con đường hoàng cưới cô ta vào tháng sau, tập đoàn Lâm Thị sẽ rót ngay năm mươi triệu nhân dân tệ vốn đầu tư vào công ty chúng ta. Đến lúc đó, nhà họ Tần ta chính thức bước chân vào giới thượng lưu Tô Châu! Còn cái đứa con gái mồ côi Thẩm Nhược đó, gia cảnh nghèo rớt mùng mồng, mẹ nó chết chỉ để lại một căn nhà cũ nát ở khu ô nhiễm, giữ nó lại làm gì cho chật nhà?"

"Mẹ nói đúng." Tần Triết thở dài một hơi dài, rồi giọng điệu trở nên kiên định. "Sáng mai con sẽ ép cô ta ký đơn. Nếu cô ta không ký, con sẽ dùng giấy tờ giả chứng minh cô ta ngoại tình để cô ta phải ra đi với hai bàn tay trắng."

Đứng sau bức tường, tay tôi siết chặt vào chiếc hộp gỗ đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay, đau nhói. Nhưng trái tim tôi lại phẳng lặng đến lạ kỳ. Sự cay đắng, tổn thương trong ba năm qua dường như đã bốc hơi sạch sẽ, chỉ còn lại một sự khinh bỉ vô tận dành cho hai con người đê tiện kia.

Tôi nhẹ nhàng thối lui về phòng, ngồi xuống bên bàn làm việc. Dưới ánh đèn ngủ yếu ớt, tôi rút từ trong túi áo ra chiếc chìa khóa đồng nhỏ xوى, tra vào ổ khóa của chiếc hộp gỗ đàn hương. Lớp lót nhung đỏ bên trong để lộ một phong thư bằng giấy kraft đã ngả vàng, bên trên có niêm phong bằng sáp đỏ cứng cáp.

Bề mặt phong thư chỉ ghi vỏn vẹn vài chữ bằng nét bút phượng múa rồng bay của mẹ tôi: "Gửi con gái Thẩm Nhược - Chỉ mở ra khi con bị dồn vào bước đường cùng."

Mẹ ơi, con gái mẹ hôm nay đã thực sự nhìn rõ lòng người rồi.

Tôi xé bỏ lớp sáp niêm phong, rút tờ giấy bên trong ra. Dòng chữ đầu tiên đập vào mắt khiến đồng tử tôi co thắt lại. Tôi đọc từng chữ, từng dòng, và rồi một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên môi. Nhà họ Tần ơi nhà họ Tần, các người luôn nghĩ tôi là kẻ nghèo khổ gánh nặng, nhưng các người đâu biết rằng, chiếc bẫy mà các người tự giăng ra tối nay sẽ biến thành chiếc huyệt mộ tự chôn sống chính mình.

Tôi lấy điện thoại, bấm một dãy số đã được ghi sẵn ở góc dưới cùng của tờ di chúc. Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối dù đã là nửa đêm.

"Thành thật xin lỗi vì đã làm phiền ông vào giờ này, Luật sư Cố." Giọng tôi điềm tĩnh đến mức chính tôi cũng phải kinh ngạc. "Tôi là Thẩm Nhược, con gái của bà Cố Mạn. Đã đến lúc sử dụng đến bản di chúc năm đó rồi."

Đầu dây bên kia im lặng trong hai giây, sau đó là một giọng nói nghiêm cẩn, đầy uy lực vang lên: "Cô Thẩm, tôi đã chờ cuộc gọi này của cô suốt bốn năm qua. Sáng mai tám giờ, tôi và đội ngũ luật sư của Văn phòng Luật Giang Nam sẽ có mặt tại nhà họ Tần."

CHƯƠNG 2: BẢN DI CHÚC BỊ ẨN CẤP CAO

Tám giờ sáng hôm sau.

Căn phòng khách rộng lớn của nhà họ Tần ngập tràn ánh nắng thu. Bà Trương ngồi chễm chệ trên chiếc sofa bọc da cao cấp, tay cầm tách trà Long Tỉnh thong thả nhấp một ngụm. Tần Triết mặc một bộ vest lịch lãm, trên bàn trước mặt anh ta là hai bản "Thỏa thuận ly hôn" đã được soạn sẵn.

"Thẩm Nhược, cô suy nghĩ kỹ chưa?" Tần Triết vứt chiếc bút máy đắt tiền lên bàn, phát ra tiếng "cạch" khô khốc. "Ký vào đây, hai mươi vạn tệ sẽ lập tức chuyển vào tài khoản của cô. Đừng để tôi phải dùng đến biện pháp mạnh, lúc đó một xu cô cũng không nhận được đâu."

Tôi ngồi đối diện, ăn mặc vô cùng đơn giản với chiếc áo sơ mi trắng và quần tây đen. Tôi không nhìn bản thỏa thuận, chỉ thong thả rót cho mình một ly nước lọc.

"Tần Triết, anh chắc chắn muốn tôi ký đơn này chứ?" Tôi ngước mắt nhìn anh ta, ánh mắt trong veo không một gợn sóng.

Bà Trương đập mạnh tách trà xuống bàn, nước trà bắn tung tóe: "Con ranh này, cô bớt giở trò hoãn binh đi! Loại người như cô, được bước chân vào nhà họ Tần chúng tôi ba năm đã là phúc tổ mười đời rồi! Công ty của Tần Triết dạo này đang mở rộng, chúng tôi không có thời gian dây dằng với loại người không mang lại giá trị như cô!"

Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên dồn dập.

Bà Trương nhíu mày: "Ai mà tới sớm thế không biết?"

Tôi đứng dậy, bình thản bước ra mở cửa. Mở ra bức tranh buổi sáng là ba người đàn ông mặc vest đen chỉn chu, tay cầm tệp hồ sơ da dày cộp. Người đi đầu là một người đàn ông trung niên ngoài năm mươi tuổi, thần thái nghiêm nghị, ánh mắt sắc lẹm như dao. Trên ve áo ông ta cài chiếc huy hiệu màu vàng của Văn phòng Luật sư Giang Nam - văn phòng luật danh tiếng và đắt giá nhất toàn tỉnh Giang Tô.

"Xin hỏi đây có phải là nhà của ông Tần Triết không?" Luật sư Cố cất giọng trầm ồn.

Tần Triết đứng dậy, vẻ mặt ngơ ngác bước ra: "Tôi là Tần Triết. Các vị là..."

"Tôi là Cố Quốc Hùng, đại diện pháp lý cấp cao của Văn phòng Luật Giang Nam, đồng thời là người ủy thác di chúc của cố bà Cố Mạn." Luật sư Cố bước vào nhà, không cần mời đã tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế đơn đối diện với Tần Triết và bà Trương. Hai trợ lý trẻ tuổi đứng nghiêm trang phía sau ông.

Nghe đến cái tên "Cố Mạn", bà Trương khinh khỉnh cười khẩy: "Cố Mạn? Cái bà mẹ đã chết của cô ta sao? Bà ta thì có cái di chúc gì chứ? Một căn nhà cấp bốn cũ nát ở khu giải tỏa à? Cô Thẩm Nhược, cô gọi luật sư đến đây để đòi chia cái căn nhà rác rưởi đó sao?"

Tần Triết cũng bật cười cay đắng, lắc đầu nhìn tôi như nhìn một kẻ ngốc: "Nhược Nhược, cô thật vô xỉ. Cô nghĩ đem một ông luật sư đến đây là có thể đe dọa được tôi sao? Căn nhà cũ của mẹ cô cùng lắm bán được năm mươi vạn, tôi cho cô hai mươi vạn đã là nhân nhượng lắm rồi!"

Luật sư Cố không hề tức giận. Ông từ tốn mở chiếc cặp táp da, lấy ra một bản di chúc có đóng dấu đỏ niêm phong của Tòa án Nhân dân Tối cao và Bộ Tư pháp, rồi nhẹ nhàng đeo kính lão vào.

"Bà Trương, ông Tần, xin hãy giữ trật tự." Luật sư Cố gõ nhẹ ngón tay xuống bàn, bầu không khí trong phòng khách đột nhiên chùng xuống, trở nên ngột ngạt một cách lạ kỳ. "Hôm nay tôi đến đây theo yêu cầu của cô Thẩm Nhược để công bố và thực thi di chúc của bà Cố Mạn. Dòng đầu tiên của bản di chúc này, có lẽ hai vị nên nghe cho thật rõ."

Luật sư Cố hắng giọng, mở tờ giấy ra và đọc bằng giọng điệu rõ ràng, đanh thép:

"Tôi, Cố Mạn, chủ sở hữu duy nhất của Tập đoàn Đầu tư Mạn Thị và là bên nắm giữ 70% cổ phần công ty TNHH Phát triển Công nghệ Tần Thị..."

"CÁI GÌ?!"

Bà Trương đang cầm tách trà bỗng khựng lại, chiếc tách trượt khỏi tay rơi xuống sàn gạch vỡ tan tành. Nước trà nóng bắn vào chân bà ta nhưng bà ta dường như không cảm thấy đau.

Tần Triết thì sững người, mặt biến sắc từ hồng sang trắng, rồi từ trắng sang xám xịt. Anh ta lao xông về phía bàn, giọng nói lạc đi: "Ông nói cái gì? Công ty Tần Thị? Công ty của gia đình tôi? Mẹ của Thẩm Nhược nắm giữ 70% cổ phần? Ông điên rồi! Đây là lừa đảo!"

"Lừa đảo?" Luật sư Cố mỉm cười lạnh lùng, giơ một tệp tài liệu tài chính có chữ ký và dấu vân tay rõ ràng lên trước mặt Tần Triết. "Ông Tần Triết, năm xưa khi cha ông – ông Tần Quốc Đại – gặp thất bại trong kinh doanh, chính bà Cố Mạn đã rót vốn năm mươi triệu nhân dân tệ để cứu sống công ty. Tuy nhiên, để bảo vệ lòng tự trọng của gia đình ông và vì tình bạn thân thiết, bà Cố Mạn đã thỏa thuận đứng tên ẩn danh dưới dạng một quỹ đầu tư offshore. Điều khoản ghi rõ: Khi con gái bà – Thẩm Nhược – kết hôn với ông, cổ phần này vẫn do quỹ quản lý. Nhưng nếu ông Tần Triết có hành vi phản bội, đơn phương chấm dứt hôn nhân hoặc làm tổn hại đến cô Thẩm Nhược, toàn bộ 70% cổ phần này sẽ lập tức được chuyển hoàn toàn sang tên cô Thẩm Nhược."

"Không... Không thể nào!" Bà Trương gào lên, run rẩy chỉ tay vào tôi. "Nó... mẹ nó chỉ là một mụ đàn bà quê mùa! Làm sao có thể là chủ của Tập đoàn Mạn Thị? Mạn Thị là tập đoàn bất động sản lớn nhất khu vực phía Nam mà!"

"Bà Cố Mạn vốn là tiểu thư gia tộc họ Cố ở Kim Lăng, việc bà ấy sống giản dị ở khu nhà cũ chỉ là sở thích cá nhân." Luật sư Cố đập mạnh tệp hồ sơ xuống bàn, ánh mắt sắc như dao găm. "Và đây chưa phải là tất cả."

CHƯƠNG 3: BẢN ÁN CHO SỰ THAM LAM

Luật sư Cố giơ tay ra hiệu cho người trợ lý bên cạnh. Chàng thanh niên lập tức rút ra một tệp tài liệu khác, rải đều lên mặt bàn trà trước sự bàng hoàng của hai mẹ con nhà họ Tần.

"Dòng tiếp theo của di chúc và hồ sơ kèm theo," Luật sư Cố tiếp tục đọc, giọng nói như những tiếng sét đánh ngang tai. "Căn biệt thự số 8 khu Nam Sơn này, nơi gia đình họ Tần đang sinh sống, thực chất đứng tên công ty mẹ của Mạn Thị. Bốn năm trước, bà Cố Mạn cho gia đình họ Tần mượn ở tạm dưới danh nghĩa tài sản công ty."

"Cái... Cái nhà này là của mẹ cô?" Tần Triết ngã quỵ xuống chiếc ghế sofa, hai mắt dại đi, không còn một chút thần thái tự tin của một tổng tài trẻ tuổi như ban nãy.

"Đúng vậy." Tôi cất giọng, chậm rãi đứng dậy, nhìn xuống hai con người đang run rẩy trước mặt mình. "Tần Triết, ba năm qua, anh luôn nghĩ tôi dựa dẫm vào nhà anh, nghĩ tôi là kẻ ăn bám nghèo hèn. Anh có biết tại sao công ty của anh luôn nhận được các hợp đồng lớn từ các tập đoàn hàng đầu không? Anh nghĩ là do năng lực của anh sao? Không! Đó là vì phía sau lưng, tôi đã âm thầm bảo ban ban quản trị Mạn Thị nhường dự án cho anh!"

Tôi bước đến trước mặt bà Trương, người lúc này mặt cắt không còn một giọt máu.

"Còn bà," tôi nhìn thẳng vào mắt bà ta. "Bà chê tôi không mang lại tài sản gì cho nhà bà? Căn biệt thự bà đang ở, chiếc xe Mercedes bà đang đi, những bộ trang sức xa xỉ bà đeo đi khoe khoang với bạn bè... tất cả đều được chi trả từ quỹ phúc lợi của tập đoàn mẹ tôi! Tôi vì thương Tần Triết, muốn giữ sĩ diện cho anh ta nên mới giấu kín thân phận, chấp nhận làm một người vợ hiền thục, chu đáo trong nhà. Không ngờ sự khiêm tốn của tôi lại trở thành cái cớ để các người chà đạp!"

"Nhược Nhược... Nhược Nhược à!" Bà Trương đột nhiên lao đến, quỳ sụp xuống chân tôi, ôm lấy tà quần tôi mà khóc lóc thảm thiết. Giọng bà ta run rẩy, không còn một chút vẻ hung hăng ban sáng: "Mẹ sai rồi! Mẹ là bà già mắt mù không thấy Thái Sơn! Con là con dâu tốt nhất của nhà họ Tần chúng ta mà! Tần Triết nó chỉ là bị ma xui quỷ khiến thôi, con đừng giận nó!"

"Mẹ!" Tần Triết gào lên, nhưng chính anh ta cũng bò đến, ánh mắt ngập tràn sự van xin và hoảng sợ. "Nhược Nhược, anh sai rồi! Anh yêu em mà! Anh với cô Lâm Uyển đó hoàn toàn không có gì cả, là mẹ anh ép anh! Anh sẽ đuổi cô ta đi, chúng ta tiếp tục sống hạnh phúc bên nhau có được không? Đừng rút vốn, đừng thu hồi công ty..."

Tôi lạnh lùng rút chân ra khỏi vòng tay của bà Trương, lùi lại một bước, ánh mắt tràn ngập sự khinh bỉ.

"Lúc các người ném quần áo của tôi xuống sân giữa trời mưa, các người có nghĩ đến tình nghĩa không?"

"Lúc các người lên kế hoạch vu khống tôi ngoại tình để tôi ra đi trắng tay, các người có nghĩ đến hai chữ 'hạnh phúc' không?"

"Lúc đêm qua các người bàn nhau cưới tiểu thư nhà giàu vào tháng sau, các người có nhớ tôi từng là vợ của anh không, Tần Triết?"

Những câu hỏi của tôi như những gậy sắt nện thẳng vào mặt hai người họ. Tần Triết úp mặt xuống sàn nhà, cơ thể run lên bần bật.

Luật sư Cố đứng dậy, thu dọn lại giấy tờ trên bàn, giọng nói vô cùng lạnh kịch: "Ông Tần Triết, theo sự ủy thác của cô Thẩm Nhược và các điều khoản trong di chúc có hiệu lực lập tức:

Thứ nhất, cổ phần 70% của công ty Tần Thị chính thức được chuyển sang tên cô Thẩm Nhược. Ban hội đồng quản trị sẽ họp vào chiều nay để bãi nhiệm chức vụ Tổng Giám đốc của ông.

Thứ hai, căn biệt thự này yêu cầu ông và bà Trương dọn đi trong vòng 24 giờ. Nếu sau 24 giờ các người không dọn đi, chúng tôi sẽ nhờ cơ quan công an cưỡng chế.

Thứ ba, về vụ việc ông có hành vi làm giả tài liệu để vu khống cô Thẩm Nhược nhằm chiếm đoạt tài sản, chúng tôi đã thu thập đủ bằng chứng chứng cứ và sẽ gửi đơn tố cáo lên Cơ quan Cảnh sát Điều tra vào chiều nay."

"Cái gì? Bắt tôi đi tù sao?!" Tần Triết ngẩng đầu lên, mắt đỏ ngầu, hoàn toàn suy sụp.

Đúng lúc đó, điện thoại của Tần Triết vang lên dồn dập. Anh ta run rẩy bắt máy, bật loa ngoài vì quá hoảng loạn. Giọng của Lâm Uyển – cô tiểu thư nhà giàu mà họ định cưới – vang lên đanh thép và giận dữ qua điện thoại:

"Tần Triết! Anh là đồ lừa đảo! Bố tôi vừa nhận được tin công ty anh thực chất chỉ là một vỏ bọc, toàn bộ tài sản đều thuộc về tập đoàn Mạn Thị và vợ anh! Lễ cưới tháng sau hủy bỏ! Tập đoàn Lâm Thị chúng tôi sẽ lập tức rút toàn bộ hợp tác và khởi tố anh vì tội lừa đảo thương mại!"

Tiếng "tút tút" vang lên khô khốc. Chiếc điện thoại trên tay Tần Triết rơi xuống đất.

Bà Trương ngửa mặt lên trời gào khóc thảm thiết, vỗ ngực bôm bốp: "Trời ơi là trời! Nhà họ Tần tiêu tùng rồi! Tôi phải sống sao đây!"

Tôi không buồn nhìn lại cái cảnh hỗn loạn và thảm hại đó nữa. Tôi ôm chiếc hộp gỗ của mẹ, quay lưng thong thả bước ra khỏi cửa căn biệt thự. Màn mưa bụi ban sáng đã tạnh, ánh nắng thu vàng rực rỡ chiếu xuống mặt sân xi măng đã được quét sạch bóng.

Luật sư Cố mở cửa chiếc xe Bentley màu đen đang chờ sẵn ở cổng cho tôi. Trước khi bước vào xe, tôi ngoảnh đầu nhìn lại căn nhà mà mình đã gắn bó ba năm qua.

Tần Triết và bà Trương đang bị các nhân viên an ninh của tập đoàn Mạn Thị yêu cầu di dời tài sản cá nhân ra khỏi nhà ngay lập tức. Mớ quần áo của họ bị văng tung tóe ra sân – đúng như cái cách mà bà Trương đã làm với tôi ngày hôm qua.

Gieo nhân nào thì nhận quả nấy. Sự tham lam và độc ác đã tự tay đẩy họ xuống vực thẳm.

Tôi bước vào xe, cửa kính từ từ kéo lên, che khuất những tiếng gào khóc thảm thiết phía sau. Xe lăn bánh êm ru trên con đường rợp bóng cây của thành phố Tô Châu, đưa tôi trở về với cuộc sống thực sự thuộc về mình.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét