#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Trong sảnh tiệc riêng sang trọng của khách sạn Kim Cát, thành phố Giang Thành, mùi trầm hương đắt tiền không thể khỏa lấp được bầu không khí ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Hôm nay là ngày gia đình hai bên gặp mặt để bàn chuyện đại sự cho tôi và Trương Hạo.
Mẹ tôi — một người phụ nữ cả đời tần tảo với gánh hàng rong ở góc phố cũ — ngồi trên chiếc ghế bọc nhung gấm, tay bối rối siết chặt vạt áo chiếc sườn xám vải thô đã sờn vai. Bà cố nở nụ cười hiền lành, dịch tách trà múa long nhãn về phía người đối diện:
— Bà Trương, chuyện cưới xin của hai đứa... gia đình tôi tuy điều kiện thiếu sót, nhưng cháu Lâm Niên từ nhỏ đã ngoan ngoãn, biết chăm lo...
"Rốp!"
Tiếng tách trà sứ bị đập mạnh xuống mặt bàn đá hoa cương vang lên chát chúa. Bà Triệu Mỹ Hoa — mẹ của Trương Hạo, người phụ nữ khoác trên người chiếc áo lông thú đắt tiền cùng bộ trang sức ngọc bích sáng lóa — liếc nhìn mẹ tôi bằng ánh mắt tràn ngập sự khinh bỉ.
— Thiếu sót? — Bà ta cười khẩy, giọng nói chua ngoa vang vọng khắp phòng tiệc trước sự chứng kiến của hơn hai mươi người họ hàng hai bên — Cả cái Giang Thành này ai mà không biết mẹ con bà sống bằng gánh hàng rong thối khắm ở chợ đen? Một cô gái bán hàng rong mà cũng dám mơ tưởng bước chân vào làm con dâu nhà họ Trương chúng tôi sao? Đúng là đỉa đòi đuôi phượng, không biết trời cao đất rộng!
— Mẹ! Sao mẹ lại nói thế trước mặt mọi người? — Trương Hạo ngồi bên cạnh nhíu mày, nhưng giọng nói yếu ớt đến mức chẳng có chút lực phản kháng nào. Hắn chỉ cúi đầu, không hề nắm lấy tay tôi hay đứng ra bảo vệ tôi dù chỉ một câu.
Mẹ tôi mặt cắt không còn một giọt máu. Tay bà run rẩy, đôi mắt rơm rớm nước mắt nhưng vẫn cố giữ sự tôn nghiêm cuối cùng:
— Bà Trương, tụi tôi tuy nghèo nhưng làm ăn chân chính. Tôi một tay gánh hàng nuôi con ăn học đàng hoàng, không xin xỏ ai...
— Đủ rồi! — Bà Triệu Mỹ Hoa cắt ngang, giật phăng chiếc túi xách đắt tiền ra. Bà ta rút từ bên trong ra một xấp tiền nhân dân tệ dày cộp, mới nguyên niêm phong.
Trước sự bàng hoàng của tất cả họ hàng hai bên, bà ta vung tay, ném thẳng xấp tiền vào mặt mẹ tôi.
"Bốp!"
Xấp tiền va mạnh vào gò má gầy guộc của mẹ tôi rồi bung ra, những tờ tiền đỏ chói văng tung tống, rơi vãi lên người mẹ, rơi xuống tách trà, rớt đầy trên nền nhà.
— Đây là năm mươi ngàn tệ! Coi như tiền đền bù công sức con gái bà bám đuôi con trai tôi mấy năm qua! — Bà Trương đứng phắt dậy, chỉ thẳng mặt mẹ tôi, lạnh lùng tuyên bố — Hôn ước này, nhà họ Trương chúng tôi hủy ngay tại chỗ! Loại con gái hèn hạ, mẹ làm nghề gánh hàng rong hôi hám như cô, bước qua ngưỡng cửa nhà tôi còn làm bẩn thảm chùi chân!
Tiếng xầm xầm, bàn tán từ phía họ hàng nhà họ Trương vang lên như những mũi kim đâm vào tim tôi. Người thì bĩu môi, kẻ thì cười thầm khinh bỉ.
— Lâm Niên, thôi em nhặt tiền rồi đưa mẹ về đi... — Trương Hạo ghé sát tai tôi, thì thầm một cách đớn hèn — Mẹ anh đang giận, em đừng làm mọi chuyện ầm ĩ lên nữa.
Tôi nhìn người đàn ông mà mình đã yêu suốt ba năm đại học. Trái tim tôi lúc này không phải là đau đớn, mà là sự lạnh ngắt đến tột cùng. Lòng tự trọng của mẹ tôi, mồ hôi nước mắt của mẹ tôi, lại bị gia đình bọn họ chà đạp một cách tàn nhẫn như vậy sao?
Tôi đứng dậy, bàn tay run run nhặt từng tờ tiền rơi trên người mẹ. Mẹ tôi nắm lấy tay tôi, nước mắt lăn dài trên những nếp nhăn xơ xác: "Niên Niên... mẹ làm tủi thân con rồi..."
— Mẹ, không phải lỗi của mẹ. — Tôi hít một hơi thật sâu, ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào mặt bà Triệu Mỹ Hoa và Trương Hạo — Nhà họ Trương các người nhớ lấy ngày hôm nay. Tờ tiền này, sự sỉ nhục này, tôi sẽ nhớ không thiếu một chút nào.
— Hừ, loại đỉa bám người như cô thì nhớ được cái gì? Biến ngay cho sạch mắt! — Bà Triệu Mỹ Hoa khoanh tay, bĩu môi khinh bỉ.
Đúng lúc bầu không khí sỉ nhục đạt đến đỉnh điểm, đúng lúc mẹ con tôi chuẩn bị bước ra khỏi cánh cửa ấy, thì...
"Két...!"
Một tiếng phanh xe rít lên chói tai ngay trước cổng sảnh riêng của khách sạn. Qua lớp cửa kính sát đất, một chiếc Rolls-Royce Phantom màu đen uy nghi, mang biển số xe ngũ quý của thủ đô Bắc Kinh, từ từ dừng lại.
Cánh cửa xe sang trọng mở ra. Mười phút trôi qua kể từ khi hôn ước bị hủy, nhưng mười phút này dường như dừng lại khi bước chân của người bước xuống xe chạm vào mặt đất.
Một người đàn ông trung niên mặc bộ âu phục may đo thủ công sang trọng, khí chất uy nghiêm bất phàm, bước nhanh vào trong. Theo sau ông là bốn vệ sĩ mặc vest đen cao lớn.
Toàn bộ sảnh tiệc chết lặng. Chủ khách sạn Kim Cát đang đứng gần đó vội vàng cúi gập người 90 độ, mặt cắt không còn một giọt máu, run rẩy chào:
— Lục... Lục Tổng! Chủ tịch Tập đoàn Tài chính Lục Thị Bắc Kinh... Sao ngài lại đến Giang Thành nhỏ bé này?
Lục Quốc Đống — người đứng đầu gia tộc giàu có bậc nhất cả nước, người mà ngay cả chính quyền tỉnh cũng phải nể sợ ba phần — hoàn toàn phớt lờ chủ khách sạn. Ánh mắt ông lướt qua đám người nhà họ Trương, lướt qua xấp tiền văng vãi dưới đất, và cuối cùng dừng lại trên gương mặt của mẹ tôi.
Đôi mắt người đàn ông quyền lực ấy chợt đỏ ngầu, bờ môi rung lên vì xúc động. Trước sự bàng hoàng của tất cả mọi người, Lục Quốc Đống bước nhanh tới, quỳ gối một bên trước mặt mẹ tôi, hai tay run rẩy nắm lấy bàn tay gầy guộc đầy vết chai sạn của bà:
— A Tố... Anh tìm em suốt hai mươi lăm năm qua rồi! Rốt cuộc anh cũng tìm thấy em và con chúng ta rồi!
CHƯƠNG 2: THÂN THẾ THẬT SỰ
Toàn bộ phòng tiệc sảnh Kim Cát rơi vào một khoảng trống im lặng rợn người. Tiếng hít sâu của những họ hàng nhà họ Trương vang lên rõ mùng một.
Bà Triệu Mỹ Hoa cứng đờ người, nụ cười khinh khỉnh trên môi đóng băng hoàn toàn. Trương Hạo há hốc miệng, đôi mắt trợn ngược nhìn người đàn ông đang quỳ dưới đất. Chủ tịch Tập đoàn Lục Thị — người mà gia đình họ Trương tốn bao công sức, tiền bạc chỉ mong xin được một cuộc hẹn năm phút — lúc này lại đang quỳ trước mặt một người phụ nữ bán hàng rong?
— Lục... Lục Tổng? Ngài có nhầm lẫn gì không? — Bà Triệu Mỹ Hoa lắp bắp, giọng run run bước tới — Người phụ nữ này chỉ là một kẻ bán hàng rong nghèo hèn ở chợ...
"Bốp!"
Một tiếng tát chát chúa vang lên. Không phải Lục Quốc Đống ra tay, mà là trợ lý cá nhân của ông bước lên, vung tay tát thẳng vào mặt bà Triệu Mỹ Hoa khiến bà ta ngã chạng vạng xuống sàn nhà.
— Mụ cẩu eye! Đóng cái miệng bẩn thỉu của mụ lại! — Người trợ lý gầm lên — Đây là Phu nhân Lục Quốc Đống, là người vợ hợp pháp duy nhất của Chủ tịch Lục Thị chúng tôi! Còn cô gái này chính là đại tiểu thư duy nhất của tập đoàn Lục Thị! Mụ dám nhục mạ Phu nhân và Tiểu thư sao?
Lời nói vừa thốt ra như một quả bom nổ tung giữa sảnh tiệc.
Mẹ tôi ngơ ngác nhìn người đàn ông trước mặt, đôi mắt tràn ngập sự ngỡ ngàng cùng những ký ức xưa cũ cuộn trào:
— Quốc Đống... Là ông thật sao?
— Là anh, A Tố! Năm đó gia tộc xảy ra biến cố, anh bị kẻ thù truy sát phải lánh nạn, em vì cứu anh mà lạc mất, lại còn mang thai Niên Niên... Anh đã tìm hai mẹ con suốt bao năm qua! — Lục Quốc Đống ôm lấy tay mẹ tôi, giọt nước mắt lăn trên gương mặt cương nghị của người đàn ông quyền lực — Anh xin lỗi, đã để mẹ con em phải chịu khổ cực bao năm qua!
Lúc này, tôi mới bàng hoàng hiểu ra mọi chuyện. Từ nhỏ, mẹ luôn giữ một chiếc dây chuyền bạc cũ kỹ, bên trong có tấm hình mờ nhạt của một người đàn ông. Mẹ luôn nói cha tôi là một người rất giỏi giang nhưng đã gặp tai nạn. Hóa ra, thân thế thật sự của tôi lại là ái nữ của gia tộc giàu có nhất thủ đô!
Lục Quốc Đống đứng dậy. Khí chất ôn hòa, xúc động khi nhìn mẹ con tôi lập tức biến mất, thay vào đó là sự lạnh lẽo như băng giá của một vị vua trên thương trường. Ông từ từ quay người lại, ánh mắt chim ưng quét qua bà Triệu Mỹ Hoa đang bò dưới đất và Trương Hạo đang run rẩy như cầy sấy.
Ánh mắt ông dừng lại ở những tờ tiền văng vãi dưới sàn.
— Xếp tiền này... là ai ném? — Giọng Lục Quốc Đống trầm xuống, chứa đựng sát khí cuồn cuộn.
— Lục... Lục Chủ tịch! Nhầm lẫn! Tất cả là nhầm lẫn! — Trương Hạo hoảng sợ đến mức dập đầu liên tục xuống sàn — Cháu không biết... Cháu thật sự không biết Lâm Niên là con gái của ngài! Nếu cháu biết, cháu có chết cũng không dám...
— Nhầm lẫn? — Tôi bước lên một bước, lạnh lùng nhìn Trương Hạo — Trương Hạo, vừa rồi anh bảo tôi nhặt tiền rồi cút đi cho sạch mắt cơ mà? Anh nói mẹ tôi hôi hám, không xứng bước qua cửa nhà anh cơ mà?
— Niên Niên! Anh sai rồi! Anh bị mẹ anh xúi giục thôi! Anh yêu em mà Niên Niên! — Trương Hạo quỳ bò đến định nắm lấy tà áo tôi, nhưng lập tức bị hai vệ sĩ áo đen đạp văng ra xa.
Bà Triệu Mỹ Hoa lúc này mặt xám như tro tàn, bò đến trước mặt mẹ tôi, tự tát vào mặt mình bôm bốp:
— Chị Lục... à không, Lục Phu nhân! Tôi mù mắt rồi! Tôi là con chó ngu ngốc! Chị rộng lượng tha cho gia đình chúng tôi! Chúng tôi xin lỗi, xin lỗi chị!
Lục Quốc Đống nhìn cảnh tượng trước mắt, nụ cười tàn nhẫn xuất hiện trên môi. Ông quay sang trợ lý:
— Kiểm tra xem gia đình nhà họ Trương này làm nghề gì.
— Báo cáo Chủ tịch, Trương Gia sở hữu một công ty vật liệu xây dựng tầm trung ở Giang Thành, hiện đang nộp đơn xin vay vốn 50 triệu tệ từ Ngân hàng Thượng Hải và đang đấu thầu dự án khu đô thị mới của Tập đoàn Lục Thị chúng ta.
— Rất tốt. — Lục Quốc Đống lạnh lùng ra lệnh — Ngay lập tức hủy bỏ toàn bộ quyền dự thầu của công ty họ Trương. Gọi điện cho Chủ tịch Ngân hàng Thượng Hải, thu hồi toàn bộ khoản vay của nhà họ Trương. Trong vòng 24 giờ, tôi muốn thấy công ty nhà bọn họ phá sản!
— Không! Lục Tổng! Xin ngài giơ cao đánh khẽ! Công ty đó là toàn bộ cơ nghiệp của gia đình tôi! — Bà Triệu Mỹ Hoa gào khóc thảm thiết, ngất xỉu ngay tại chỗ.
Trương Hạo ngơ ngác nhìn tôi, đôi mắt tràn ngập sự hối hận và tuyệt vọng. Nhưng tất cả đã quá muộn.
Lục Quốc Đống quay sang nhìn mẹ tôi và tôi, ánh mắt lại trở nên dịu dàng tột cùng:
— A Tố, Niên Niên, chúng ta về nhà thôi. Nơi dơ bẩn này không xứng để hai mẹ con ở lại một giây nào nữa.
CHƯƠNG 3: MÓN NỢ PHẢI TRẢ
Một tuần sau.
Thành phố Giang Thành xôn xao bởi một tin tức chấn động: Công ty Vật liệu Xây dựng Trương Thị chính thức tuyên bố phá sản do bị thu hồi nợ đột ngột và hủy bỏ các hợp đồng lớn. Chưa dừng lại ở đó, Cơ quan Thuế và Cảnh sát Kinh tế đã vào cuộc điều tra, phát hiện Trương Thị có hành vi trốn thuế và gian lận thương mại nghiêm trọng.
Toàn bộ tài sản của nhà họ Trương bị phong tỏa. Căn biệt thự sang trọng của bọn họ bị kê biên. Bà Triệu Mỹ Hoa vì không chịu nổi đả kích đã bị đột quỵ, phải nằm viện nhưng không có tiền trả viện phí. Trương Hạo từ một thiếu gia ăn chơi gác chân lên thiên hạ, giờ đây trở thành một kẻ nợ nần chồng chất, bị bạn bè xa lánh, phải lang thang khắp nơi tránh né giang hồ đòi nợ.
Trong khi đó, tại căn biệt thự dát vàng rộng hàng ngàn mét vuông ở khu thượng lưu Bắc Kinh, tôi đang ngồi trong sân vườn uống trà chiều cùng mẹ.
Mẹ tôi giờ đây khoác trên người bộ trang xuất ngọc trai tinh tế, nét mặt rạng rỡ và hồng hào hơn trước rất nhiều. Lục Quốc Đống bù đắp cho mẹ tôi bằng tất cả tình yêu và sự trân trọng nhất. Bố đã thuê những bác sĩ giỏi nhất để chăm sóc sức khỏe cho mẹ, và quan trọng nhất, ông luôn nắm tay mẹ mỗi khi bước ra ngoài, tự hào giới thiệu với cả thế giới bà chính là người vợ duy nhất của ông.
— Niên Niên, con đang nghĩ gì vậy? — Mẹ dịu dàng đặt tách trà xuống, nhìn tôi.
— Con đang nghĩ... cuộc đời thật giống như một giấc mơ, mẹ ạ. — Tôi mỉm cười.
Đúng lúc đó, quản gia đi vào, cúi đầu kính cẩn:
— Lục Phu nhân, Đại tiểu thư, bên ngoài cổng có một người tên là Trương Hạo đang quỳ xin được gặp Đại tiểu thư. Hắn ta đã quỳ ở đó từ sáng sớm rồi.
Mẹ tôi thở dài một tiếng, ánh mắt phức tạp. Tôi nhẹ nhàng vỗ lưng mẹ: "Để con ra xử lý."
Trước cổng sắt mạ vàng uy nghi của Lục Gia, Trương Hạo đứng co quắp trong bộ quần áo xộc xệch, dơ bẩn. Nắng gắt chiếu xuống làm gương mặt hắn hốc hác, đôi mắt thâm quầng đầy vệt máu. Khi thấy tôi bước ra cùng dàn vệ sĩ, đôi mắt hắn chợt sáng lên như kẻ chết đuối vơ được cọc.
"Rầm!"
Trương Hạo quỳ sụp xuống trước mặt tôi, gạt phăng mọi sĩ diện còn lại, liên tục dập đầu xuống mặt đường nhựa:
— Niên Niên! Anh van xin em! Cho anh gặp em một chút thôi! Anh biết lỗi rồi! Mẹ anh đang nằm viện chờ tiền mổ, nợ nần gõ cửa mỗi ngày... Anh thật sự sắp sống không nổi nữa rồi!
Tôi đứng bên trong cánh cổng sắt, nhìn người đàn ông từng là vị hôn phu của mình bằng ánh mắt thản nhiên, không một chút gợn sóng:
— Trương Hạo, anh đến đây làm gì? Một cô gái bán hàng rong như tôi, làm sao có thể giúp được một vị thiếu gia cao quý như anh?
— Không! Em không phải gái bán hàng rong! Em là Thiên kim Lục Thị! Là anh mắt mù! Là gia đình anh có mắt như mù! — Trương Hạo gào lên trong nước mắt, giọng nói nghẹn ngào hối hận — Niên Niên, chúng ta có ba năm tình cảm mà! Em hãy nể tình xưa, nói với Lục Tổng tha cho nhà anh một con đường sống... Anh hứa sau này sẽ làm trâu làm ngựa cho em!
— Tình xưa? — Tôi bật cười, nụ cười lạnh lẽo như băng tuyết mùa đông — Lúc mẹ anh ném xấp tiền vào mặt mẹ tôi, anh ở đâu? Lúc mẹ anh lăng mạ mẹ tôi hôi hám, hạ tiện, anh ở đâu? Anh đứng đó, đơ đẫn và bảo tôi hãy chịu đựng đi, hãy nhặt tiền rồi cút đi! Khi đó, anh có nghĩ đến ba năm tình cảm không?
Trương Hạo nghẹn lời, gương mặt tái nhợt không thốt lên được một câu.
— Trương Hạo, nhân quả tuần hoàn, báo ứng không bao giờ đến muộn. — Tôi thong thả rút từ trong túi ra một xấp tiền năm mươi ngàn tệ hoàn toàn mới, nhẹ nhàng thả qua khe cổng sắt.
Những tờ tiền đỏ chói rơi rải rác lên đầu, lên vai và xung quanh người Trương Hạo, giống hệt như cái cách mà mẹ hắn đã làm với mẹ tôi một tuần trước.
— Đây là năm mươi ngàn tệ mẹ anh từng ném vào mặt mẹ tôi. Tôi trả lại cho anh. Bầm dập, tủi nhục hôm nay của gia đình anh, là do chính sự độc ác và khinh người của các người tự chuốc lấy. — Tôi lạnh lùng xoay người — Quản gia, đuổi hắn đi. Sau này đừng để những kẻ hèn hạ này làm bẩn cổng Lục Gia.
— Niên Niên! Niên Niên! Anh sai rồi! Xin em... — Tiếng gào khóc tuyệt vọng của Trương Hạo bị nhấn chìm bởi tiếng cánh cổng sắt đóng sầm lại.
Tôi bước đi trên con đường trải đầy hoa tùng bách trong khuôn viên biệt thự. Nắng thu vàng ươm chiếu lên vai. Tôi nắm chặt lấy tay mẹ đang chờ tôi ở hiên nhà, lòng đầy thanh thản. Mọi giông bão đã qua đi, và những kẻ gieo nhân tào bạo cuối cùng cũng đã phải gặt lấy quả đắng do chính mình tạo ra.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét