Min menu

Pages

Ngay trong tiệc tân gia, bố chồng tương lai hất phăng ly rượu trên tay bố cô dâu rồi lạnh lùng tuyên bố: “Ông không có tư cách nâng ly với dòng họ tôi.” Cô dâu không khóc, không cãi, chỉ lặng lẽ cúi xuống lau vết rượu trên sàn... đúng lúc cánh cửa biệt thự bật mở, và người đàn ông vừa bước vào cất tiếng gọi bố cô bằng một danh xưng khiến tiếng nhạc tắt lịm, cả khán phòng chết lặng.

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



CHƯƠNG 1: GIỌT RƯỢU MÀU MÁU VÀ SỰ SỤP ĐỔ CỦA LÒNG TỰ TÔN

Mùi thịt nướng quyện với hương rượu Mao Đài thượng hạng phảng phất trong khuôn viên sân vườn rộng lớn của căn biệt thự ba tầng nằm tại khu đô thị cao cấp ở thành phố Thâm Quyến. Đêm nay là tiệc tân gia kết hợp mừng lễ đính hôn giữa Giang Dật – thiếu gia tập đoàn bất động sản Giang Thị – và Hứa Tố Ninh. Hơn một trăm khách mời thuộc giới doanh nhân, quan chức và thượng lưu trong vùng đều có mặt, khiến không khí vô cùng náo nhiệt.

Bố chồng tương lai của Tố Ninh – ông Giang Kiến Quốc – mặc bộ vest may đo đắt tiền, tay cầm ly pha lê bước ra giữa sảnh tiệc. Là người vừa trúng thầu dự án quy hoạch khu đô thị mới, ông ta mang vẻ tự cao của một kẻ đang ở trên đỉnh cao quyền lực. Đối với ông ta, cuộc hôn nhân này hoàn toàn là sự nhân nhượng. Hứa Tố Ninh tuy xuất sắc, tốt nghiệp đại học danh tiếng, nhưng gia cảnh lại quá đỗi bình thường. Bố cô – ông Hứa Chấn Đông – chỉ là một người đàn ông trung niên ăn mặc giản dị, quanh năm làm việc ở vùng núi xa xôi, làn da rám nắng và bàn tay hằn sâu những vết chai sạn.

Khi phục vụ rót đầy ly rượu vang đỏ, ông Hứa Chấn Đông nở nụ cười hiền lành, chủ động tiến lại gần ông Giang Kiến Quốc, nâng ly bằng cả hai tay để tỏ lòng tôn trọng:

"Anh Giang, chúc mừng gia đình ta có căn nhà mới. Mong rằng sau này hai cháu Dật và Tố Ninh sẽ nâng đỡ nhau, sống hạnh phúc trọn đời."

Thế nhưng, nụ cười trên môi ông Giang Kiến Quốc vụt tắt. Ánh mắt ông ta quét qua bộ vest chỉnh tề nhưng rẻ tiền của ông Chấn Đông, rồi dừng lại ở đôi giày da đã cũ. Bằng một động tác dứt khoát và đầy tàn nhẫn, ông Giang vung tay hất phăng ly rượu trên tay ông Chấn Đông.

Choảng!

Chiếc ly pha lê rơi xuống sàn gạch cẩm thạch trắng muốt, vỡ tan tành. Chất lỏng màu đỏ thẫm bắn tung xạ, bắn lên đôi giày da của ông Chấn Đông và vạt váy màu kem của Tố Ninh như những giọt máu tươi. Tiếng nhạc hòa tấu êm dịu bỗng dừng bặt. Hàng trăm ánh mắt lập tức dồn về phía góc sảnh.

"Ông không có tư cách nâng ly với dòng họ tôi!"

Giọng nói của Giang Kiến Quốc lạnh lùng, vang vọng khắp căn phòng: "Một kẻ quanh năm làm việc tay chân ở mấy cái xưởng nhỏ miền núi, không lai lịch, không địa vị như ông mà cũng đòi làm thông gia với họ Giang này sao? Tôi đồng ý cho con trai cưới Tố Ninh là vì nó ngoan ngoãn, biết điều, chứ không phải để một kẻ bần hàn như ông đến đây làm bẩn thảm nhà tôi! Cảm thấy biết ơn vì tôi cho bước qua cánh cổng này đi!"

Giang Dật đứng bên cạnh, mặt mày tái nhợt vì bất ngờ nhưng tuyệt nhiên không bước ra ngăn cản bố mình. Anh ta lén nhìn quanh những đối tác làm ăn đang thì thầm bàn tán, rồi lặng lẽ cúi đầu, chọn cách im lặng để bảo vệ sĩ diện của gia đình.

Những tiếng xì xầm khinh bỉ bùng lên. Người ta nhìn ông Hứa Chấn Đông bằng ánh mắt chế giễu, thương hại. Ông Chấn Đông đứng chôn chân tại chỗ, bàn tay giơ lên không trung cứng đờ. Ông không giận dữ, không gào thét, chỉ có một thoáng chua chát lướt qua đôi mắt trầm ngâm hằn nếp nhăn thời gian.

Tố Ninh nhìn bố mình, rồi nhìn sang Giang Dật – người đàn ông cô từng hứa hẹn gánh vác tương lai. Sự thất vọng xé rách lòng cô. Nhưng cô không khóc, cũng không tranh cãi. Sự giáo dục từ nhỏ không cho phép cô biến mình thành một kẻ gào thét mất kiểm soát.

Tố Ninh lặng lẽ tiến lại gần, quỳ gối xuống sàn gạch lạnh ngắt. Trước sự chứng kiến của toàn thể quan khách, cô dùng chiếc khăn tay trắng của mình, cẩn thận lau từng vết rượu đọng trên đôi giày da cũ kỹ của bố, rồi nhặt từng mảnh kính vỡ gom lại một chỗ.

"Tố Ninh, thôi con..." Ông Chấn Đông khẽ thở dài, định cúi xuống kéo con gái đứng dậy.

"Bố cứ đứng yên," Tố Ninh ngẩng đầu, ánh mắt kiên định đến đáng sợ. "Vết bẩn trên sàn có thể lau sạch, nhưng sự vô học của người khác thì không rửa nổi đâu bố."

"Cô nói cái gì?!" Giang Kiến Quốc giận tím mặt, giơ tay định chỉ vào mặt Tố Ninh: "Mẹ kiếp, cô..."

RẦM!

Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ sến đỏ nặng nề của căn biệt thự bị đẩy mạnh ra. Một đoàn người mặc âu phục đen lịch lãm bước vào, dẫn đầu là một người đàn ông chừng sáu mươi tuổi, thần thái uy nghiêm, ánh mắt như chim ưng lướt qua toàn bộ khán phòng. Đi phía sau ông ta là bốn vệ sĩ cao lớn và Trưởng ban Quản lý Đô thị thành phố Thâm Quyến.

Giang Kiến Quốc vừa nhìn thấy người đi đầu thì giật mình, lập tức gạt Tố Ninh sang một bên, vội vã chạy lại gần với vẻ mặt nịnh bọt: "Chủ tịch Lâm! Ôi chao, ngọn gió nào đưa ngài Cục trưởng – Chủ tịch Tập đoàn Viễn Đông đến căn nhà nhỏ của tôi thế này? Thật là vinh hạnh cho họ Giang quá!"

Tuy nhiên, người được gọi là Chủ tịch Lâm hoàn toàn phớt lờ bàn tay đang giơ ra của Giang Kiến Quốc. Ánh mắt ông ta quét qua đống vỡ nát trên sàn, rồi dừng lại ở người đàn ông trung niên đang đứng lặng lẽ bên cạnh Tố Ninh.

Trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, Chủ tịch Lâm thẳng lưng, bước nhanh tới trước mặt ông Hứa Chấn Đông, rồi cúi gập người chín mươi độ vô cùng cung kính:

"Thủ trưởng Hứa! Nhận được tin ngài về Thâm Quyến, cấp dưới tới muộn, xin chịu phạt!"

Sảnh tiệc rơi vào một khoảng không im lặng đến ngột ngạt. Tiếng nhạc tắt lịm, ly rượu trên tay các quan khách rơi tự do xuống sàn. Giang Kiến Quốc đứng chết trân tại chỗ, hai mắt trợn ngược như không tin vào tai mình.

CHƯƠNG 2: THUỐC ĐẮNG DÃ TẬT

Danh xưng "Thủ trưởng Hứa" vang lên như một tia sét đánh ngang tai tất cả những kẻ đang có mặt trong căn biệt thự.

Giang Kiến Quốc nuốt nước bọt ừng ực, gương mặt biến dạng vì bàng hoàng. Bàn tay ông ta run rẩy chỉ về phía ông Chấn Đông: "Chủ... Chủ tịch Lâm, ngài nhầm người rồi đúng không? Ông ta chỉ là một tên thợ làm việc ở xưởng miền núi..."

"Câm miệng!"

Chủ tịch Lâm quay lại, quát lên một tiếng đầy uy lực khiến Giang Kiến Quốc giật mình lui lại hai bước. Ánh mắt Chủ tịch Lâm bừng bừng lửa giận: "Giang Kiến Quốc, ông có biết người ông vừa lăng mạ là ai không? Ông Hứa Chấn Đông đây chính là Nguyên cựu Tư lệnh Quân khu phía Nam, hiện là Cố vấn cấp cao của Hội đồng Phát triển Cơ sở Hạ tầng Quốc gia! Cả cái khu quy hoạch đô thị mà tập đoàn Giang Thị các người đang thèm khát, chính là do một tay Thủ trưởng Hứa duyệt chi!"

Một tiếng ồ lớn bùng lên khắp khán phòng. Những doanh nhân, quan chức vừa rồi còn ngoảnh mặt làm ngơ giờ đây mặt cắt không còn một giọt máu.

"Không... không thể nào..." Giang Dật thốt lên, chân tay bủn rún. Anh ta nhìn Tố Ninh – người con gái suốt hai năm qua chưa từng khoe khoang về gia thế, ăn mặc giản dị và luôn tự lập làm việc – bằng một ánh mắt hoàn toàn xa lạ và khiếp sợ.

Tố Ninh chậm rãi đứng dậy, lau sạch tay bằng chiếc khăn giấy. Cô đứng cạnh bố mình, khí chất điềm tĩnh, cao quý mà lúc nãy không ai nhận ra.

Ông Hứa Chấn Đông xua tay nhẹ nhàng với Chủ tịch Lâm: "Trọng Đạt, không cần rầm rộ thế. Tôi đã về hưu nhiều năm, chỉ muốn sống ẩn dật ở vùng núi giúp dân làm đường, không muốn mang danh tiếng ra dọa người."

"Thủ trưởng, ngài khiêm tốn nhưng người khác lại coi sự khiêm tốn của ngài là yếu thế!" Chủ tịch Lâm giận dữ nói, rồi quay sang nhìn Giang Kiến Quốc bằng ánh mắt lạnh như tiền. "Giang Kiến Quốc, dự án khu đô thị mới mà ông vừa trúng thầu tuần trước, vì lý do tư cách đạo đức của người đại diện pháp luật không đạt tiêu chuẩn, ngay từ bây giờ, chúng tôi sẽ hủy bỏ toàn bộ hợp đồng!"

"Cái gì?!" Giang Kiến Quốc ngã khuỵu xuống sàn gạch. Đó là dự án mà gia tộc họ Giang đã thế chấp toàn bộ tài sản, vay ngân hàng hàng trăm triệu Nhân dân tệ để đầu tư. Nếu bị hủy bỏ, tập đoàn Giang Thị sẽ phá sản ngay lập tức trong vòng một tuần!

"Chủ tịch Lâm! Xin ngài giơ cao đánh khẽ! Tôi sai rồi! Tôi mắt mù mới không nhận ra Thái Sơn!" Giang Kiến Quốc bò đến trước mặt ông Chấn Đông, dập đầu lia lịa xuống sàn gạch còn dính vệt rượu vang: "Anh Hứa... không, Thủ trưởng Hứa! Là tôi hèn hạ! Là tôi chó chui gầm chạn! Xin anh nhìn vào tình cảm hai đứa nhỏ mà tha cho gia đình tôi một con đường sống!"

Giang Dật lúc này cũng vội vàng lao tới, nắm lấy vạt váy của Tố Ninh, giọng run rẩy van xin: "Tố Ninh! Anh yêu em mà! Em nói với bố em một tiếng đi! Anh thật sự không biết gia cảnh em lại như vậy... Anh hứa sau này sẽ đối xử tốt với em, tôn trọng em và bố em suốt đời!"

Tố Ninh cúi đầu nhìn người đàn ông mà cô từng coi là điểm tựa. Trong mắt cô lúc này không có sự oán hận, chỉ có sự thất vọng tràn trề và khinh bỉ.

"Giang Dật," Tố Ninh nhẹ nhàng rút vạt váy ra khỏi tay anh ta. "Khi bố anh hất phăng ly rượu của bố tôi, anh đã chọn đứng yên. Khi ông ấy nhạo báng lòng tự tôn của gia đình tôi, anh đã chọn giữ sĩ diện cho bản thân. Anh yêu tôi, hay anh chỉ yêu cái vỏ bọc ngoan ngoãn, dễ bắt nạt của tôi?"

"Tố Ninh... anh..." Giang Dật nghẹn lời, nước mắt hối hận lăn dài trên má.

"Sự thật là, dù bố tôi có là một người thợ làm vườn hay là một Tư lệnh, thì hành động của gia đình anh ngày hôm nay đã phản ánh rõ bản chất của các người," Tố Ninh cất giọng bình thản nhưng từng từ như những nhát dao hạ gục chút hy vọng cuối cùng của gia đình họ Giang. "Loại người coi thường người nghèo, quỳ lạy kẻ mạnh như các người, không có tư cách làm thông gia với gia đình tôi."

CHƯƠNG 3: MỌI THỨ TRỞ VỀ ĐÚNG VIỆC CỦA NÓ

Không khí trong căn biệt thự xa hoa trở nên ngột ngạt đến mức đáng sợ. Quan khách xung quanh bắt đầu âm thầm rút lui. Không ai muốn vây quanh một gia tộc vừa chọc giận một nhân vật tầm cỡ và sắp sửa đối mặt với thảm họa phá sản.

Bác hai của Giang Dật cùng các cổ đông lớn của Giang Thị vội vã bước ra khỏi đám đông, đồng loạt tuyên bố rút vốn và cắt đứt mọi liên hệ với Giang Kiến Quốc để tránh bị vây lây.

Giang Kiến Quốc nằm bệt dưới sàn, gương mặt xám xịt như tro tàn. Mọi sự tự cao, hãnh tiến của một kẻ mới nổi bị đập tan tành chỉ trong vài phút.

Ông Hứa Chấn Đông nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, khẽ thở dài một tiếng. Ông vỗ nhẹ lên vai con gái: "Tố Ninh, chúng ta đi thôi con. Mùa hoa lê ở xưởng núi sắp nở rồi, về nhà thôi."

"Vâng, bố," Tố Ninh mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được một gánh nặng ngàn cân.

Chủ tịch Lâm cùng đoàn vệ sĩ cúi đầu nhường đường khi hai bố con Tố Ninh bước qua cánh cửa biệt thự. Giang Dật cố bò theo, cất giọng khàn đặc van xin: "Tố Ninh! Đừng đi! Cho anh một cơ hội sửa sai đi!"

Tố Ninh dừng bước ở ngưỡng cửa, không quay đầu lại, chỉ để lại một câu nói cuối cùng:

"Cơ hội tôi đã cho anh suốt hai năm qua. Nhưng chính sự câm nín và hèn nhát của anh ngày hôm nay đã tự tay đóng lại cánh cửa đó rồi."

Hai người bước ra ngoài. Đêm Thâm Quyến lung linh ánh đèn, làn gió thu mát rượi thổi qua làm vạt váy của Tố Ninh tung bay.

Sáng hôm sau, thông tin về việc Tập đoàn Giang Thị bị hủy bỏ dự án trọng điểm và bị các ngân hàng đồng loạt thu hồi nợ tràn ngập các trang báo tài chính. Cổ phiếu của Giang Thị lao dốc không phanh, các công ty đối tác hủy hợp đồng hàng loạt. Căn biệt thự đắt giá vừa làm tiệc tân gia cũng bị kê biên để đấu giá đền bù thiệt hại. Giang Kiến Quốc vì biến cố quá lớn mà suy sụp thần kinh, phải nhập viện, còn Giang Dật thì từ một thiếu gia phong lưu trở thành kẻ trắng tay, phải gánh trên vai khoản nợ khổng lồ.

Trái ngược với sự sụp đổ của nhà họ Giang, ở vùng núi ngoại ô tĩnh mịch, một căn nhà gỗ nhỏ nằm giữa vườn hoa lê trắng xóa đón nhận những tia nắng sớm ấm áp.

Tố Ninh ngồi bên hiên nhà, tự tay pha cho bố một tách trà nóng. Cô quay lại với công việc thiết kế kiến trúc tự do, đem những tri thức của mình hỗ trợ người dân vùng cao xây dựng những ngôi nhà an toàn, kiên cố.

Ông Hứa Chấn Đông nhấp một ngụm trà, nhìn con gái với ánh mắt đầy tự hào: "Tố Ninh này, con có hận bố vì đã giấu kín thân thế của mình không?"

Tố Ninh mỉm cười, lắc đầu: "Con chưa bao giờ hận bố. Nhờ sự khiêm tốn của bố mà con mới nhìn rõ được lòng người. Đồng tiền hay địa vị chỉ là vẻ bề ngoài, thứ thật sự làm nên giá trị của một con người chính là sự tử tế và lòng tự trọng."

Ông Chấn Đông gật đầu tâm đắc. Hai bố con cùng nhìn ra khoảng trời bao la trước mắt. Bão tố đã qua đi, để lại một khoảng trời bình yên và trong trẻo. Tố Ninh hiểu rằng, cô đã tự tay nhặt lại sự tự tôn cho gia đình mình, và từ đây, cô hoàn toàn tự do để bước tiếp trên con đường đích thực của hạnh phúc.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét