Min menu

Pages

Nhân tình của chồng dẫn theo một đứa trẻ đến trước cửa nhà và nói thẳng rằng từ hôm nay mẹ con cô ta sẽ sống ở đây. Mẹ chồng còn đưa chìa khóa cho cô ta ngay trước mặt tôi. Tôi không giành lại, chỉ lấy điện thoại gọi cho một người. Chưa đầy nửa giờ sau, một người phụ nữ trung niên xuất hiện và hỏi đúng một câu: “Ai cho phép các người bước vào căn nhà này?” Chồng tôi nghe xong lập tức kéo mẹ mình ra ngoài…

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.

Chương 1 – Người phụ nữ trước cửa

“Cô nghe cho rõ, từ hôm nay mẹ con tôi sẽ sống ở đây!”

Giọng người phụ nữ vang lên giữa hành lang căn hộ, lạnh lùng đến mức tôi tưởng mình vừa nghe nhầm.

Tôi đứng chết lặng trước cửa nhà, tay vẫn giữ chiếc túi rau vừa mua ở dưới chợ. Trước mặt tôi là một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi, mặc chiếc váy màu be, bên cạnh cô ta là một bé trai chừng sáu tuổi đang ôm chiếc ba lô nhỏ.

Đứa trẻ nhìn tôi tò mò.

Còn người phụ nữ thì nhìn tôi như thể tôi mới là kẻ đang đứng nhầm chỗ.

“Mẹ con cô là ai?” Tôi cố giữ bình tĩnh.

Cô ta cong môi.

“Cô thật sự không biết sao?”

Tôi chưa kịp trả lời, mẹ chồng tôi đã từ trong nhà bước ra.

Bà không hề bất ngờ.

Trên tay bà còn cầm một chùm chìa khóa.

“Mẹ…”

Tôi nhìn bà, rồi nhìn người phụ nữ trước mặt.

Một linh cảm lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Mẹ chồng bước đến trước mặt cô ta, đặt chùm chìa khóa vào lòng bàn tay cô ta.

“Cầm lấy. Phòng phía đông đã dọn xong rồi. Hai mẹ con cứ ở đó.”

Tôi sững người.

“Mẹ đang làm gì vậy?”

Bà quay sang nhìn tôi, vẻ mặt bình thản đến đáng sợ.

“Nhà này rộng như vậy, thêm hai người thì có sao?”

“Nhưng đây là nhà của vợ chồng con!”

“Nhà của vợ chồng?” Bà bật cười. “Cô đừng quên tiền mua căn nhà này phần lớn là tiền của con trai tôi.”

Tôi siết chặt túi rau.

“Chồng con đâu?”

Không ai trả lời.

Người phụ nữ bên cạnh mẹ chồng khẽ kéo tay đứa trẻ.

“Tiểu Hạo, từ hôm nay đây cũng là nhà của chúng ta.”

Đứa bé ngước lên.

“Chú Lâm nói con có thể ở đây thật sao?”

Tôi nghe thấy câu ấy, toàn thân lạnh đi.

Chú Lâm.

Chồng tôi tên Lâm Chấn Vũ.

Tôi nhìn người phụ nữ.

“Cô là ai?”

Cô ta không né tránh.

“Tôi là Tô Nhã.”

Cô ta dừng một chút rồi nói:

“Còn đây là con trai tôi.”

Tôi nhìn đứa trẻ.

Không hiểu vì sao, tim tôi đập mạnh.

“Mẹ con cô có quan hệ gì với chồng tôi?”

Tô Nhã không trả lời ngay.

Cô ta chỉ mỉm cười.

“Mối quan hệ mà cô đã biết từ lâu nhưng vẫn cố giả vờ không biết.”

Mặt tôi tái đi.

Tôi đã từng nghi ngờ chồng mình.

Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ anh ta lại đưa người phụ nữ đó đến tận nhà.

Tôi lấy điện thoại, gọi cho Lâm Chấn Vũ.

Đầu dây bên kia đổ chuông rất lâu.

Cuối cùng anh bắt máy.

“Có chuyện gì?”

Tôi nhìn thẳng vào Tô Nhã.

“Anh đang ở đâu?”

“Anh đang họp.”

“Người phụ nữ tên Tô Nhã đang đứng trước cửa nhà.”

Đầu dây bên kia im bặt.

Chỉ vài giây im lặng ấy thôi cũng đủ cho tôi hiểu tất cả.

Tôi hỏi:

“Cô ta là ai?”

Lâm Chấn Vũ thở dài.

“Em đừng làm lớn chuyện.”

Tôi bật cười.

“Anh bảo tôi đừng làm lớn chuyện?”

“Cô ấy chỉ tạm thời ở đó vài ngày.”

“Vài ngày?”

“Anh sẽ giải thích sau.”

Tôi nhìn chiếc chìa khóa trong tay Tô Nhã.

“Còn đứa trẻ?”

Lần này anh im lặng lâu hơn.

Tôi nghe rõ tiếng tim mình đập.

“Chấn Vũ, đứa trẻ đó là ai?”

Anh không trả lời.

Tô Nhã bỗng lên tiếng ngay bên cạnh tôi:

“Anh ấy chưa nói với cô sao?”

Tôi quay phắt lại.

Cô ta bình thản nói:

“Tiểu Hạo là con trai của anh ấy.”

Chiếc túi rau trong tay tôi rơi xuống đất.

Mấy quả cam lăn ra hành lang.

Tôi không nghe thấy tiếng gì nữa.

Mọi thứ xung quanh như bị kéo ra rất xa.

Tôi nhìn đứa bé.

Nó có đôi mắt giống chồng tôi.

Không phải giống một cách mơ hồ.

Mà là giống đến mức khiến tôi không thể tự lừa dối mình.

Tôi quay lại gọi cho chồng.

“Anh về ngay.”

“Anh đang bận.”

“Nếu anh không về, ngày mai tôi sẽ tự đến công ty.”

Anh im lặng.

Tôi nói tiếp:

“Và tôi sẽ hỏi trước mặt tất cả mọi người xem đứa trẻ này là ai.”

Anh lập tức đổi giọng.

“Được. Anh về.”

Cuộc gọi kết thúc.

Mẹ chồng cau mày.

“Cô định làm gì?”

Tôi cúi xuống nhặt quả cam.

“Không làm gì cả.”

Bà nhìn tôi đầy nghi ngờ.

Tôi đứng lên, phủi nhẹ tay.

“Con chỉ muốn biết căn nhà này rốt cuộc thuộc về ai.”

Tô Nhã cười nhạt.

“Cô còn nghĩ mình có thể đuổi mẹ con tôi đi sao?”

Tôi không đáp.

Tôi chỉ lấy điện thoại ra, tìm một số điện thoại đã được lưu rất lâu nhưng chưa từng gọi.

Mẹ chồng lập tức hỏi:

“Cô gọi cho ai?”

Tôi nhìn bà.

“Một người mà con đã hy vọng cả đời này sẽ không bao giờ phải làm phiền.”

Tôi bấm gọi.

Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy.

Tôi chỉ nói một câu:

“Dì Tần, con cần dì đến đây ngay.”

Khoảng hai mươi phút sau, tiếng thang máy vang lên.

Một người phụ nữ trung niên bước ra.

Bà mặc áo khoác đen đơn giản, mái tóc điểm bạc được búi gọn phía sau.

Vừa nhìn thấy bà, sắc mặt mẹ chồng tôi lập tức thay đổi.

Bà lùi lại một bước.

“Chị…”

Người phụ nữ không nhìn bà.

Bà đi thẳng đến trước cửa căn hộ, nhìn Tô Nhã đang cầm chìa khóa.

Sau đó bà hỏi đúng một câu:

“Ai cho phép các người bước vào căn nhà này?”

Không khí lập tức đông cứng.

Tô Nhã ngơ ngác.

Mẹ chồng tôi mấp máy môi.

“Chị Tần, chuyện này…”

“Đừng gọi tôi là chị.”

Giọng bà không lớn nhưng khiến mẹ chồng tôi im bặt.

Tôi đứng phía sau, bàn tay lạnh ngắt.

Bởi tôi biết người phụ nữ này là ai.

Bà Tần Ngọc Lan.

Người đã từng đứng tên hợp đồng mua căn hộ này.

Và cũng là người mà chồng tôi chưa bao giờ muốn tôi gặp.

Đúng lúc đó, cửa thang máy lại mở.

Lâm Chấn Vũ bước ra.

Anh vừa nhìn thấy Tần Ngọc Lan thì sắc mặt trắng bệch.

“Mẹ!”

Anh lập tức đi đến kéo mẹ mình ra ngoài.

“Chúng ta nói chuyện ở ngoài.”

Mẹ chồng hoảng hốt:

“Chấn Vũ, con làm gì vậy?”

Anh không trả lời.

Anh chỉ nhìn Tần Ngọc Lan.

Trong ánh mắt ấy không còn vẻ bình tĩnh thường ngày.

Mà là sự sợ hãi.

Tôi đứng yên nhìn chồng mình.

Lần đầu tiên tôi nhận ra…

Có lẽ người mà anh sợ nhất không phải là tôi.

Mà là người phụ nữ đang đứng trước cửa nhà tôi.

Chương 2 – Người đứng tên thật sự

Sau khi kéo mẹ mình ra ngoài, Lâm Chấn Vũ đứng trước Tần Ngọc Lan rất lâu mà không nói.

Tôi nhìn anh.

“Anh biết dì ấy?”

Anh nuốt khan.

“Biết.”

“Không chỉ biết đúng không?”

Anh tránh ánh mắt tôi.

Tần Ngọc Lan nhìn anh rồi hỏi:

“Chấn Vũ, năm đó tôi giao căn nhà này cho cô ấy đứng tên quản lý, không có nghĩa là tôi cho phép cậu muốn đưa ai vào thì đưa.”

Mẹ chồng tôi lập tức phản ứng:

“Đây là chuyện gia đình chúng tôi!”

Tần Ngọc Lan quay sang.

“Gia đình?”

Bà bật cười.

“Vậy cô nói cho tôi biết, tại sao giấy tờ căn nhà vẫn nằm trong két của tôi?”

Mẹ chồng im bặt.

Tôi nhìn chồng.

“Chuyện gì đang xảy ra?”

Lâm Chấn Vũ không trả lời.

Tần Ngọc Lan chậm rãi nói:

“Bảy năm trước, bố cô ấy mất. Ông ấy để lại một khoản tiền lớn nhưng yêu cầu phải dùng để mua căn nhà này. Tôi là người quản lý tài sản theo di nguyện của ông ấy.”

Tôi sững sờ.

“Bố tôi?”

“Đúng.”

Tôi nhìn chồng.

“Vậy tại sao anh luôn nói đây là tiền của anh?”

Anh im lặng.

Mẹ chồng vội nói:

“Chuyện đó không quan trọng. Chấn Vũ đã sống ở đây bao nhiêu năm, nó cũng có phần.”

Tần Ngọc Lan lạnh lùng:

“Có phần?”

Bà lấy từ túi một tập hồ sơ.

“Tiền trả căn nhà được chuyển từ tài khoản ủy thác của cha cô ấy. Khoản vay đứng tên cô ấy. Các khoản thanh toán sau đó cũng do cô ấy thực hiện.”

Tôi nhìn những giấy tờ trước mặt.

Hai tay tôi run lên.

Bảy năm.

Tôi từng nghĩ mình và chồng cùng nhau mua căn nhà này.

Hóa ra trong suốt bảy năm, tôi đã sống trong một nơi mà người thân của mình tìm cách lấy đi từng chút một.

Tô Nhã đứng bên cạnh bỗng nói:

“Nhưng Chấn Vũ đã hứa với tôi.”

Tôi quay sang.

Cô ta nhìn chồng tôi.

“Anh nói chỉ cần mẹ con em dọn đến, mọi chuyện sẽ được giải quyết.”

Tôi bật cười.

“Anh hứa gì với cô?”

Tô Nhã không nói.

Tôi hỏi lần nữa:

“Anh hứa gì?”

Lâm Chấn Vũ cúi đầu.

Tôi cảm thấy trong lòng mình có thứ gì đó đang vỡ ra.

Tần Ngọc Lan nhìn Tô Nhã.

“Cô nghĩ cậu ta có quyền cho cô căn nhà này sao?”

Tô Nhã sắc mặt thay đổi.

“Nhưng Tiểu Hạo là con của anh ấy.”

Câu nói khiến tất cả im lặng.

Tôi nhìn đứa trẻ.

Nó đứng sát bên mẹ, bàn tay nhỏ nắm chặt quai ba lô.

Tôi không thể trách một đứa trẻ vì những chuyện người lớn đã làm.

Tôi cúi xuống, nhẹ giọng hỏi:

“Tiểu Hạo, con biết cô là ai không?”

Đứa trẻ lắc đầu.

“Chú Lâm nói cô là vợ của chú ấy.”

Tôi khẽ gật.

“Còn chú Lâm nói gì về mẹ con?”

Đứa trẻ ngây thơ đáp:

“Chú nói mẹ sẽ chuyển vào đây ở cùng con.”

Tôi nhắm mắt.

Chồng tôi đã lên kế hoạch từ trước.

Không phải một phút bốc đồng.

Không phải một sai lầm.

Anh ta đã chuẩn bị để đưa một người phụ nữ khác vào chính căn nhà tôi đã sống bao năm.

Tôi hỏi:

“Chấn Vũ, anh đã định ly hôn với tôi?”

Anh nhìn tôi.

“Anh…”

“Có hay không?”

“Có.”

Tôi cười.

Nụ cười ấy khiến chính tôi cũng thấy xa lạ.

“Vậy tại sao anh không nói?”

Anh bước lại.

“Anh sợ em không đồng ý.”

Tôi lùi lại.

“Anh sợ tôi không đồng ý nên đưa họ đến đây?”

“Anh chỉ muốn mọi chuyện đơn giản.”

“Đơn giản?”

Tôi chỉ vào căn nhà.

“Anh đưa một người phụ nữ và một đứa trẻ đến đây, để mẹ anh đưa chìa khóa cho họ, rồi bảo tôi coi như không có chuyện gì. Đó là đơn giản của anh sao?”

Anh im lặng.

Mẹ chồng bỗng lên tiếng:

“Cô cũng nên hiểu cho con trai tôi. Đàn ông ngoài kia ai chẳng có lúc…”

Tôi quay lại.

“Đừng nói nữa.”

Bà sửng sốt.

Tôi chưa từng nói với bà bằng giọng như vậy.

“Con đã chịu đủ rồi.”

Mẹ chồng cau mặt.

“Cô định làm gì?”

Tôi nhìn bà.

“Con không định làm gì cả.”

Tần Ngọc Lan đặt tập hồ sơ xuống bàn.

“Nhưng tôi thì có.”

Bà lấy điện thoại ra.

“Ngày mai tôi sẽ làm thủ tục xác nhận quyền quản lý căn nhà. Từ hôm nay, không ai được tự ý chuyển người vào đây.”

Lâm Chấn Vũ lập tức nói:

“Dì Tần, xin dì…”

“Gọi tôi là dì?”

Bà nhìn anh.

“Ngày trước cha cô ấy tin tưởng tôi nên giao tài sản cho tôi quản lý. Tôi cũng từng tin cậu là người chồng tử tế.”

Chấn Vũ cúi đầu.

“Nhưng cậu đã làm tôi thất vọng.”

Mẹ chồng kéo tay con trai.

“Chấn Vũ, con phải nói gì đi chứ!”

Anh không nói.

Tô Nhã nhìn anh.

“Anh đã nói với em mọi chuyện sẽ ổn.”

Chấn Vũ quay sang.

“Em đưa Tiểu Hạo về trước đi.”

Tô Nhã chết lặng.

“Anh đuổi mẹ con em?”

“Không phải.”

“Vậy anh định làm gì?”

Anh không trả lời.

Tô Nhã cười chua chát.

“Em hiểu rồi.”

Cô ta kéo tay đứa trẻ.

“Tiểu Hạo, chúng ta đi.”

Đứa bé quay lại nhìn tôi.

“Cô…”

Tôi nhìn nó.

“Có chuyện gì?”

Nó nhỏ giọng:

“Cháu xin lỗi.”

Tôi khựng lại.

Một đứa trẻ chẳng có lỗi gì lại phải nói xin lỗi vì những quyết định của người lớn.

Tôi bước đến, xoa đầu nó.

“Con không cần xin lỗi.”

Tô Nhã đưa con đi.

Khi cửa thang máy đóng lại, căn hộ trở nên im lặng.

Mẹ chồng nhìn tôi với ánh mắt khó chịu.

“Cô hài lòng rồi chứ?”

Tôi nhìn bà.

“Không.”

Bà sững người.

“Tôi không hài lòng.”

Tôi nói chậm rãi:

“Bởi vì tôi vẫn chưa biết tại sao anh ấy lại có thể làm tất cả những chuyện này.”

Tần Ngọc Lan nhìn tôi.

“Cô muốn biết?”

Tôi gật đầu.

Bà nhìn Lâm Chấn Vũ.

“Vậy hãy hỏi cậu ta về khoản tiền mà cha cô để lại.”

Sắc mặt chồng tôi lập tức biến đổi.

Tôi nhìn anh.

“Khoản tiền nào?”

Không ai trả lời.

Tần Ngọc Lan nói:

“Ba năm trước, có một khoản tiền lớn được rút khỏi tài khoản ủy thác.”

Tôi nhìn chồng.

“Là anh?”

Anh không nói.

Tôi lùi lại một bước.

“Chấn Vũ…”

Anh cuối cùng cũng ngẩng đầu.

“Anh sẽ giải thích.”

“Bao nhiêu?”

Anh im lặng.

“Anh đã lấy bao nhiêu tiền của tôi?”

Tần Ngọc Lan đặt một bản sao giao dịch lên bàn.

Tôi nhìn con số.

Toàn thân lạnh ngắt.

Đó là số tiền tôi chưa bao giờ biết mình có.

Và nó đủ để mua thêm một căn nhà sang trọng.

Tôi nhìn chồng.

“Anh lấy tiền của tôi để làm gì?”

Anh không trả lời.

Tần Ngọc Lan nói thay:

“Để trả khoản nợ mà mẹ cậu ta để lại.”

Mẹ chồng tôi lập tức tái mặt.

Tôi quay sang bà.

“Khoản nợ của mẹ?”

Bà không dám nhìn tôi.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu.

Chuyện này không bắt đầu từ Tô Nhã.

Tô Nhã chỉ là phần nổi.

Phía dưới căn nhà này còn có một bí mật mà cả chồng lẫn mẹ chồng tôi đã giấu tôi suốt nhiều năm.

Chương 3 – Người không còn im lặng

Đêm ấy, tôi không ngủ.

Tôi ngồi bên cửa sổ nhìn ánh đèn thành phố Bắc Kinh trải dài phía dưới.

Căn nhà này từng là nơi tôi nghĩ mình sẽ sống đến già.

Nhưng chỉ trong một ngày, mọi thứ đã thay đổi.

Tôi mở ngăn kéo, lấy ra những bức ảnh cưới.

Trong tấm ảnh đầu tiên, Lâm Chấn Vũ đang cười.

Tôi cũng cười.

Khi đó, tôi tin mình đã lấy đúng người.

Tôi tin anh sẽ bảo vệ tôi.

Tôi tin mẹ chồng chỉ khó tính nhưng rồi sẽ hiểu tôi.

Tôi tin căn nhà này là mái ấm.

Hóa ra chỉ có tôi tin.

Cửa phòng mở ra.

Lâm Chấn Vũ đứng bên ngoài.

“Em chưa ngủ sao?”

Tôi không nhìn anh.

“Anh vào đi.”

Anh ngồi xuống đối diện.

Một lúc lâu, không ai nói gì.

Cuối cùng anh lên tiếng:

“Anh xin lỗi.”

Tôi hỏi:

“Anh xin lỗi vì điều gì?”

“Vì đã giấu em.”

“Chỉ vậy?”

Anh im lặng.

Tôi đặt tập giấy lên bàn.

“Ba năm trước anh lấy tiền của tôi.”

“Anh định trả.”

“Anh trả bằng cách nào?”

Anh không đáp.

“Anh dùng tiền đó để giải quyết chuyện của mẹ anh. Sau đó lại tiếp tục vay thêm. Rồi anh quen Tô Nhã?”

Anh ngẩng lên.

“Không phải như em nghĩ.”

Tôi cười.

“Câu này tôi nghe đủ rồi.”

Anh cúi đầu.

“Lúc công việc của anh thất bại, anh mắc nợ rất nhiều. Mẹ anh sợ em biết nên bảo anh giấu.”

“Vậy còn Tô Nhã?”

Anh im lặng.

“Cô ấy biết chuyện của anh?”

“Có.”

“Cô ấy giúp anh?”

“Có một thời gian.”

Tôi hiểu.

“Vì vậy anh hứa sẽ cho cô ấy căn nhà?”

Anh nhìn xuống.

“Anh nghĩ sau khi ly hôn, căn nhà sẽ bán đi. Anh sẽ dùng phần tiền của mình để giải quyết.”

Tôi nhìn anh thật lâu.

“Anh chưa bao giờ hiểu căn nhà này không phải thứ anh có thể chia.”

Anh không nói.

Tôi tiếp tục:

“Anh cũng chưa bao giờ hiểu điều khiến tôi đau nhất không phải là anh có người khác.”

Anh ngẩng lên.

“Vậy là gì?”

“Là anh đã coi tôi như một người ngoài trong chính cuộc hôn nhân của mình.”

Anh cúi đầu.

Lần đầu tiên tôi thấy anh không thể tìm được lời biện minh.

Sáng hôm sau, Tần Ngọc Lan đến rất sớm.

Bà mang theo một luật sư và một tập hồ sơ.

Mẹ chồng cũng đến.

Lần này bà không còn vẻ kiêu ngạo như hôm trước.

Bà ngồi xuống ghế, hai tay đan vào nhau.

Tần Ngọc Lan mở hồ sơ.

“Có hai việc cần giải quyết.”

Bà nhìn Lâm Chấn Vũ.

“Thứ nhất, khoản tiền đã rút phải được hoàn trả theo thỏa thuận.”

Sau đó bà nhìn mẹ chồng.

“Thứ hai, từ hôm nay bà không được tự ý can thiệp vào tài sản của cô ấy.”

Mẹ chồng lập tức phản ứng:

“Nhưng tôi là mẹ chồng nó!”

Tần Ngọc Lan bình thản:

“Quan hệ gia đình không đồng nghĩa với quyền quyết định tài sản của người khác.”

Mẹ chồng im lặng.

Tôi nhìn bà.

Tôi từng mong có một ngày bà gọi tôi là con gái.

Nhưng giờ đây, tôi không còn cần điều đó nữa.

Lâm Chấn Vũ ký vào biên bản.

Tay anh run.

Tôi nhìn anh.

“Anh định sống thế nào sau này?”

Anh ngẩng lên.

“Anh không biết.”

“Vậy tự mình tìm câu trả lời.”

Anh nhìn tôi rất lâu.

“Em thật sự muốn ly hôn?”

Tôi im lặng vài giây.

Sau đó gật đầu.

“Có.”

Anh nhắm mắt.

Tôi tưởng mình sẽ khóc.

Nhưng không.

Tôi chỉ cảm thấy nhẹ đi.

Chiều hôm đó, Tô Nhã đưa Tiểu Hạo quay lại.

Cô đứng ngoài cửa rất lâu mới lên tiếng:

“Tôi muốn nói chuyện với cô.”

Tôi mở cửa.

“Vào đi.”

Cô bước vào, không còn vẻ kiêu ngạo như ngày hôm trước.

“Tôi xin lỗi.”

Tôi nhìn cô.

“Vì chuyện gì?”

“Vì đã đến đây.”

Tôi lắc đầu.

“Cô không phải người quyết định mọi chuyện.”

Cô cúi đầu.

“Chấn Vũ nói căn nhà này sẽ thuộc về mẹ con tôi.”

“Tôi biết.”

“Tôi cũng từng tin anh ấy.”

Tôi nhìn đứa trẻ bên cạnh.

Tiểu Hạo đang cầm một chiếc ô tô đồ chơi.

Tôi hỏi:

“Cô có biết anh ấy đã có vợ khi hai người bắt đầu không?”

Tô Nhã im lặng.

Một lúc sau cô nói:

“Có.”

Tôi không trách móc.

Chỉ hỏi:

“Vậy tại sao cô vẫn tin?”

Cô cười buồn.

“Vì anh ấy nói cuộc hôn nhân của anh ấy chỉ còn trên giấy.”

Tôi nhìn cô.

“Anh ấy nói với tôi rằng anh ấy chưa bao giờ yêu cô.”

Tô Nhã ngẩng phắt lên.

Tôi nói tiếp:

“Nhưng có lẽ điều đó không còn quan trọng.”

Cô cúi đầu.

“Cảm ơn cô.”

Tôi không hiểu.

“Vì sao?”

“Vì cô không trút giận lên Tiểu Hạo.”

Tôi nhìn đứa trẻ.

“Con không có lỗi.”

Tô Nhã gật đầu.

Hai mẹ con rời đi.

Tôi đứng ở cửa nhìn họ bước vào thang máy.

Lần đầu tiên tôi nhận ra, đôi khi người phụ nữ đứng trước mặt mình không phải kẻ thù.

Chúng tôi chỉ là hai người phụ nữ đã tin cùng một người đàn ông.

Nhưng tôi may mắn hơn cô ấy một điều.

Tôi đã biết dừng lại.

Ba tháng sau, thủ tục ly hôn hoàn tất.

Lâm Chấn Vũ chuyển ra ngoài.

Mẹ chồng cũng không còn xuất hiện trước cửa nhà tôi.

Căn nhà được giữ nguyên.

Không phải vì tôi muốn giữ lại ký ức về cuộc hôn nhân ấy.

Mà vì tôi muốn nhớ rằng đây là thứ cha tôi đã để lại cho tôi.

Một buổi tối đầu mùa thu, tôi đứng ngoài ban công.

Điện thoại reo.

Là Tần Ngọc Lan.

“Cô đã ổn chưa?”

Tôi cười.

“Ổn rồi ạ.”

“Có hối hận không?”

Tôi nhìn thành phố rực sáng.

“Không.”

Bà im lặng vài giây rồi hỏi:

“Nếu ngày đó cô không gọi cho tôi thì sao?”

Tôi bật cười.

“Có lẽ cháu vẫn sẽ bị đuổi khỏi chính căn nhà của mình.”

Bà nói:

“Không.”

Tôi ngạc nhiên.

“Vì sao?”

“Bởi vì cuối cùng cô cũng sẽ biết sự thật.”

Tôi im lặng.

Tần Ngọc Lan nói tiếp:

“Nhưng tôi muốn cô nhớ một chuyện.”

“Chuyện gì ạ?”

“Đừng bao giờ trao quyền quyết định cuộc đời mình cho người khác chỉ vì cô yêu họ.”

Tôi nhìn ánh đèn phía xa.

Một câu nói rất đơn giản.

Nhưng tôi sẽ nhớ cả đời.

Ngày hôm đó, khi Tô Nhã đứng trước cửa và nói mẹ con cô ta sẽ sống ở đây, tôi đã nghĩ mình vừa mất tất cả.

Sau này tôi mới hiểu.

Thứ tôi mất chỉ là một cuộc hôn nhân không còn thuộc về mình từ lâu.

Còn thứ tôi tìm lại được…

Là chính tôi.

Và căn nhà ấy, từ ngày hôm đó, không còn là nơi lưu giữ một cuộc hôn nhân tan vỡ.

Nó trở thành nơi tôi bắt đầu một cuộc đời mới.

Một cuộc đời không cần ai đưa chìa khóa cho tôi.

Bởi vì lần này, người cầm chìa khóa chính là tôi.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Nhận xét