Min menu

Pages

Ngày tôi vừa xuất viện sau sinh, chị chồng mang toàn bộ đồ của tôi ra khỏi phòng ngủ rồi tuyên bố căn phòng ấy sẽ dành cho “người phụ nữ quan trọng hơn” đang ở cùng chồng tôi. Tôi không khóc, chỉ bế con sang phòng khách, mở két lấy một tập giấy rồi gọi đúng một cuộc điện thoại. Chưa đầy một giờ sau, người xuất hiện trước cửa khiến cả nhà chồng đồng loạt im bặt.

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



CHƯƠNG 1: CĂN PHÒNG BỊ CƯỚP VÀ SỰ BĂNG LÃNH CỦA NGƯỜI MẸ

Cơn mưa rào đầu hạ trút xuống con phố cổ ở thành phố Tô Châu, làm cho cái lạnh thấm sâu vào từng thớ thịt của người vừa bước qua cửa sinh tử. Tôi đứng ở hành lang tầng hai, một tay ôm chặt đứa con nhỏ vừa tròn ba ngày tuổi, tay kia tựa vào bờ tường lạnh ngắt để giữ cho đôi chân đỡ run rẩy.

Trước mắt tôi, chị chồng – Lý Tú Mẫn – đang thản nhiên ném từng chiếc vali, từng bọc quần áo của tôi ra khỏi phòng ngủ chính. Tiếng khóa kéo va đập trên nền gạch hoa vang lên chói tai.

— "Chị làm cái gì vậy?" Tôi cất giọng yếu ớt, hơi thở vẫn còn nồng mùi thuốc sát trùng của bệnh viện.

Lý Tú Mẫn dừng tay, hất cằm nhìn tôi bằng ánh mắt coi thường tuyệt đối. Chị ta xắn tay áo, chỉ thẳng vào mặt tôi: — "Tô Yến, cô không có mắt à? Chỗ này từ hôm nay không còn là phòng của cô nữa. Căn phòng này hướng nam, tràn ngập ánh nắng, phải dành cho người phụ nữ quan trọng hơn đang ở cùng Quốc Cường."

Vừa dứt lời, từ trong phòng bước ra một người phụ nữ trẻ trung, mặc chiếc váy ngủ lụa màu hồng nhạt. Cô ta tự nhiên tựa đầu vào vai chồng tôi – Lý Quốc Cường – người vừa bước lên từ cầu thang. Trên tay anh ta là một bát yến chao nghi ngút khói, ân cần mắng nhẹ cô ta: — "Nhã Lâm, em mới có thai hai tháng, bác sĩ dặn phải nghỉ ngơi nhiều, sao lại bước ra ngoài hành lang lạnh lẽo thế này?"

Tống Nhã Lâm – người yêu cũ thời đại học của Quốc Cường, người vừa từ nước ngoài trở về tháng trước – nhìn tôi với vẻ mặt ngây thơ đầy độc hại: — "Chị Yến, thật xin lỗi nhé. Tại em dạo này hay bị ốm nghén, không chịu được mùi ẩm mốc ở phòng khách. Anh Quốc Cường lo cho em nên mới bảo chị Mẫn dọn phòng..."

Tôi nhìn Lý Quốc Cường, người đàn ông mà năm năm trước đã quỳ dưới mưa hứa sẽ chăm sóc tôi cả đời. Lúc này, anh ta né tránh ánh mắt của tôi, cất giọng lạnh nhạt: — "Tô Yến, em bớt bướng bỉnh đi. Nhã Lâm mang thai đứa con trai của nhà họ Lý, bác sĩ nói thai khí không ổn định. Em vừa sinh xong, con gái cũng khỏe mạnh rồi, sang phòng ngủ phụ ở tầng trệt ở vài tháng có sao đâu? Đều là người một nhà, em đừng có ích kỷ như thế."

Người một nhà?

Một làn sóng tủi nhục và phẫn nộ trào dâng trong lồng ngực, nhưng tôi gạt đi ngay lập tức. Trong khoảnh khắc đối diện với sự tàn nhẫn của chồng và gia đình chồng, ghen tuông hay khóc lóc đều là những thứ vô giá trị nhất. Đứa trẻ trong tay tôi khẽ cựa quậy, tôi siết nhẹ vòng tay, dùng toàn bộ sự điềm tĩnh còn lại để trấn an bản thân.

— "Được." Tôi đáp gọn lỏn, không một giọt nước mắt.

Lý Tú Mẫn cười khẩy: — "Biết điều thế có phải ngoan không? Ăn bám cái nhà này bao nhiêu năm, sinh được đứa con gái mà làm như công thần!"

Tôi không đáp lời chị ta, chậm rãi bế con đi xuống tầng trệt. Nơi đó là phòng làm việc cũ của bố chồng, đầy bụi bẩn và tối tăm. Tôi đặt con nằm cẩn thận trên chiếc sofa bọc da đã sờn, lấy chiếc chăn nhỏ quấn chặt cho bé.

Sau đó, tôi tiến về phía góc phòng, gạt lớp bức tranh thủy mộc trên tường, mở chiếc két sắt âm tường mà chỉ một mình tôi biết mật mã. Trong két không có vàng bạc hay trang sức đắt tiền, chỉ có một tập hồ sơ màu xanh lá bọc bằng túi chống nước cẩn thận.

Tôi lấy tập giấy ra, ôm vào lòng rồi rút điện thoại di động, ấn một dãy số đã thuộc lòng từ tám năm trước.

Tiếng chuông vang lên đúng hai tiếng thì có người bắt máy. — "A Yến? Con sinh rồi sao? Sao giờ này mới gọi cho chú?" Đột ngót từ đầu dây bên kia vang lên giọng nói trầm ấm, đầy uy quyền của một người đàn ông trung niên.

— "Chú Trần," tôi cất giọng bình thản nhưng từng chữ rơi xuống như đá gõ vào kim loại, "Con vừa xuất viện. Nhà họ Lý đã dọn hết đồ của con ra khỏi phòng chính để cho người phụ nữ khác vào ở. Con nghĩ... đã đến lúc thu hồi lại tất cả những gì thuộc về gia tộc họ Tô rồi."

Đầu dây bên kia im lặng trong ba giây, sau đó là tiếng đập bàn chấn động: — "Chúng nó dám?! A Yến, con ở nguyên đó. Chú sẽ đến ngay lập tức!"

Tôi cúp máy, ôm tập hồ sơ đi ra phòng khách tầng một, ngồi xuống chiếc ghế gỗ sưa đắt giá. Trên tầng hai, tiếng cười đùa hỉ hả của Lý Quốc Cường, Tống Nhã Lâm và Lý Tú Mẫn vang lên vọng khắp căn nhà. Họ đang ăn mừng cho căn phòng mới, ăn mừng cho "người nối dõi" sắp ra đời, và đắc thắng vì đã dẫm đạp được sự tôn nghiêm của tôi dưới chân.

Chưa đầy 45 phút sau, tiếng còi xe ô tô gầm rú xé tan không khí yên bình của khu biệt thự. Tiếng phanh xe rít lên ken két ngay trước cổng sắt nhà họ Lý.

CHƯƠNG 2: SỰ SỤP ĐỔ CỦA MỘT MẶT NẠ

Lý Tú Mẫn từ trên tầng hai chạy xuống, vừa đi vừa chửi đổng: — "Ai mà mất nết thế không biết? Đêm hôm bấm còi ầm ĩ trước cửa nhà người ta!"

Lý Quốc Cường cùng Tống Nhã Lâm cũng bước xuống theo. Khi bọn họ vừa đi đến giữa cầu thang, tiếng rầm lớn vang lên. Cánh cổng sắt nặng nề của biệt thự bị đẩy văng ra.

Một người đàn ông trung niên mặc bộ vest cắt may thủ công cao cấp, mái tóc điểm bạc nhưng ánh mắt sắc như dao cạo, bước vào. Phía sau ông là bốn người đàn ông vạm vỡ mặc đồng phục đen và một luật sư trẻ xách cặp táp bằng da.

Mẹ chồng tôi – bà Trương – nghe tiếng động lớn liền từ bếp chạy ra. Vừa nhìn thấy người đàn ông đi đầu, mặt bà ta lập tức cắt không còn một giọt máu, chiếc đĩa sứ trên tay rơi xuống sàn gạch vỡ tan tành.

— "Tô... Chủ tịch Tô?!" Bà Trương run rẩy cất tiếng, hai chân như muốn quỵ xuống.

Lý Quốc Cường ngơ ngác nhìn mẹ mình, rồi lại nhìn người đàn ông uy nghi trước mặt: — "Mẹ, đây là ai vậy? Sao ông ta dám tự tiện xông vào nhà chúng ta?"

— "Câm miệng ngay!" Bà Trương quay sang tát thẳng vào mặt Lý Quốc Cường một cái đốp, khiến anh ta choáng váng. Bà ta lật đật chạy lại gần người đàn ông, cúi đầu khom lưng: "Chủ tịch Tô, sao ngài lại đến đây vào giờ này? Có chuyện gì ngài cứ dặn, sao phải rầm rộ thế này..."

Người đàn ông đó chính là Tô Chấn Thiên – Chủ tịch Tập đoàn Bất động sản Thịnh Thế nổi tiếng khắp tỉnh Giang Nam, đồng thời là chú ruột, người đại diện pháp luật duy nhất của gia tộc họ Tô sau khi bố mẹ tôi qua đời trong một tai nạn giao thông tám năm trước.

Tô Chấn Thiên không hề liếc nhìn bà Trương lấy một cái. Ánh mắt ông lướt qua phòng khách, dừng lại ở góc sofa nơi tôi đang ngồi ôm đứa con nhỏ mới sinh. Khi thấy tôi mặc chiếc áo khoác mỏng dính, gương mặt nhợt nhạt và tập hồ sơ ôm trong lòng, đôi mắt vị chủ tịch khét tiếng lạnh lùng ấy bỗng đỏ ngầu vì xót xa.

— "A Yến," ông bước nhanh lại gần, tháo chiếc áo măng tô đắt giá trên người quấn quanh vai tôi, "Chú đến muộn. Để con và cháu phải chịu tủi hổ rồi."

— "Chú Trần, con không sao." Tôi ngước nhìn ông, nở một nụ cười nhạt.

Lúc này, Lý Tú Mẫn và Tống Nhã Lâm cũng đã xuống hết cầu thang. Tống Nhã Lâm ỷ vào việc mình đang mang thai, cất giọng nũng nịu: — "Ông là ai mà vô duyên thế? Đây là nhà họ Lý, ông tự tiện xông vào là phạm pháp đấy! Anh Quốc Cường, mau báo cảnh sát đi!"

— "Nhà họ Lý?" Tô Chấn Thiên quay người lại, nụ cười trên môi ông tràn ngập sự mỉa mai và khinh bỉ. Ông hất tay ra hiệu cho vị luật sư đi cùng.

Luật sư bước lên một bước, mở cặp táp, rút ra một xấp tài liệu có dấu đỏ chính thức của chính quyền thành phố Tô Châu: — "Xin tự giới thiệu, tôi là Luật sư Vương – Trưởng phòng Pháp chế Tập đoàn Thịnh Thế. Tôi xin đính chính lại lời của cô đây: Căn biệt thự này, cùng với 60% cổ phần của Công ty Dược phẩm Lý Thị mà ông Lý Quốc Cường đang điều hành, hoàn toàn KHÔNG thuộc về nhà họ Lý."

Lý Quốc Cường gào lên: — "Ông nói linh tinh cái gì đấy?! Công ty là do bố tôi gây dựng, căn nhà này là đứng tên bố tôi!"

— "Đúng, bố anh gây dựng," tôi đứng dậy, cầm tập giấy trong tay tiến lại gần Lý Quốc Cường, "Nhưng sáu năm trước, công ty của bố anh phá sản, nợ nần chồng chất, ông ấy phải uống thuốc thót tim nhập viện. Là ai đã bỏ ra 20 triệu Nhân dân tệ để trả nợ và mua lại toàn bộ cổ phần? Là quỹ đầu tư của bố mẹ tôi để lại cho tôi."

Tôi rút từng tờ giấy trong tập hồ sơ ra, đập thẳng vào ngực Lý Quốc Cường: — "Tờ thứ nhất: Hợp đồng ủy quyền quản lý tài sản. Tôi cho anh đứng tên người đại diện pháp luật của Công ty Lý Thị, nhưng toàn bộ cổ phần gốc vẫn thuộc về tôi."

— "Tờ thứ hai: Bằng chứng sở hữu căn biệt thự này. Bố anh đã gán nợ căn nhà này cho quỹ cá nhân của tôi từ năm năm trước để lấy vốn lưu động."

— "Và tờ thứ ba..." Tôi nhìn sang Tống Nhã Lâm đang tái dại cả mặt, "...là giấy xác nhận chuyển tiền. Tám năm qua, anh giấu tôi lén lút chuyển hơn 3 triệu tệ cho Tống Nhã Lâm ở nước ngoài dưới danh nghĩa 'chi phí tư vấn'. Toàn bộ số tiền đó đều trích từ tài khoản cổ tức của tôi."

CHƯƠNG 3: CÁI GIÁ CỦA SỰ PHẢN BỘI

Toàn bộ phòng khách nhà họ Lý rơi vào một khoảng im lặng chết chóc. Tiếng thở dốc hoảng loạn của Lý Quốc Cường vang lên như tiếng cưa gỗ. Anh ta run rẩy lật từng trang giấy trong tay, từng con số, từng chữ ký rõ ràng như những nhát dao đâm thẳng vào mắt anh ta.

— "Không... Không thể nào..." Lý Quốc Cường quỳ sụp xuống sàn nhà, ngước mắt nhìn tôi với sự bàng hoàng cự cộc. "A Yến... Em nói dối đúng không? Em yêu anh như thế, làm sao em lại tính toán với anh từng chút một như vậy?"

— "Tôi không tính toán với anh," tôi lạnh lùng nhìn người đàn ông từng là chồng mình, "Là anh và gia đình anh đã tự tay phá nát sự tin tưởng của tôi. Tôi vì muốn giữ sĩ diện cho anh, muốn anh ngẩng cao đầu với đời nên mới giấu thân phận cháu gái Chủ tịch Tập đoàn Thịnh Thế, ngoan ngoãn làm một người vợ hiền thục trong cái nhà này. Vậy mà các người đối xử với tôi thế nào?"

Tôi chỉ tay về phía tầng hai: — "Tôi vừa sinh con cho anh được ba ngày, thân thể còn chưa hồi phục. Chị gái anh ném đồ đạc của tôi ra ngoài. Anh cùng nhân tình chiếm phòng của tôi, ép tôi và con gái xuống phòng phụ mốc meo. Các người coi tôi là cái gì?"

Bà Trương lúc này không còn giữ được vẻ kiêu ngạo của một bà mẹ chồng hà khắc nữa. Bà ta lao đến ôm lấy chân tôi, khóc lóc thảm thiết: — "A Yến ơi! Mẹ sai rồi! Là mẹ mắt mù không thấy Thái Sơn! Mẹ sẽ đuổi con Tống Nhã Lâm này đi ngay lập tức! Mẹ sẽ bắt chị con dọn lại phòng cho con, hầu hạ con từng li từng tí! Con đừng thu hồi công ty, đừng đuổi gia đình mẹ ra đường mà!"

Lý Tú Mẫn cũng hoảng sợ đến mức mặt cắt không còn hạt máu, đứng trốn sau lưng mẹ, không dám thốt ra một lời.

Tống Nhã Lâm thấy tình hình gãy đổ, liền ôm bụng khóc lóc với Lý Quốc Cường: — "Anh Quốc Cường, em đau bụng quá... Con của chúng ta..."

— "Câm cái miệng cô lại!" Lý Quốc Cường quay sang tát mạnh vào mặt Tống Nhã Lâm, khiến cô ta ngã ngửa ra sofa. Lúc này, bản chất hèn nhát và tham lam của anh ta mới bộc lộ hoàn toàn: "Tất cả là tại cô! Tại cô dụ dỗ tôi! Nếu không vì cô, tôi đã không đối xử với vợ tôi như thế!"

Nhìn màn kịch xâu xé lẫn nhau của gia đình họ Lý, tôi chỉ cảm thấy buồn nôn.

Chú Trần bước lên, đứng chắn trước mặt tôi, cất giọng đanh thép: — "Luật sư Vương, tiến hành thủ tục ngay lập tức."

Luật sư Vương gật đầu, dứt khoát tuyên bố: — "Thứ nhất: Chúng tôi chính thức bãi nhiệm chức vụ Tổng giám đốc của ông Lý Quốc Cường tại Công ty Dược phẩm Lý Thị. Toàn bộ tài khoản công ty sẽ bị phong tỏa để kiểm toán. Số tiền 3 triệu tệ ông lén chuyển cho cô Tống Nhã Lâm sẽ bị truy cứu trách nhiệm hình sự về tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản."

— "Thứ hai: Yêu cầu toàn bộ người nhà họ Lý dọn ra khỏi căn biệt thự này trong vòng 12 tiếng. Nếu quá thời hạn, lực lượng bảo vệ sẽ can thiệp cưỡng chế."

— "Thứ ba: Đây là đơn đơn phương xin ly hôn của cô Tô Yến cùng yêu cầu bồi thường tổn thất tinh thần. Đứa trẻ sẽ hoàn toàn do cô Tô Yến nuôi dưỡng, phía ông Lý không có bất kỳ quyền hạn nào."

Những lời tuyên bố như những án tử hình giáng xuống đầu từng người nhà họ Lý. Bà Trương ngất xỉu ngay tại chỗ. Lý Tú Mẫn gào khóc thảm thiết. Lý Quốc Cường bò dội lại gần tôi, đập đầu xuống sàn gạch chan chát: — "A Yến! Cho anh một cơ hội! Anh van em! Anh là bố của con em mà!"

Tôi ôm con, lùi lại một bước, ánh mắt không còn một chút gợn sóng: — "Anh không xứng đáng làm bố của nó."

Tôi quay người, cùng chú Trần bước ra khỏi căn biệt thự. Màn đêm Tô Châu giăng đầy sương lạnh, nhưng trong lòng tôi lúc này lại ấm áp lạ thường.

Sáng hôm sau, thông tin Công ty Dược phẩm Lý Thị đổi chủ và Lý Quốc Cường bị điều tra hình sự lan truyền khắp các mặt báo kinh tế. Căn biệt thự nhà họ Lý bị niêm phong, gia đình họ phải dọn về căn nhà cấp bốn cũ kỹ ở ngoại thành trong sự khinh bỉ của hàng xóm xung quanh. Tống Nhã Lâm cũng nhanh chóng bỏ đi sau khi biết Lý Quốc Cường đã hoàn toàn bàn tay trắng.

Tôi bế con gái ngồi trong khu vườn ngát hương hoa quế của gia trang họ Tô. Nắng ban mai ấm áp chiếu lên khuôn mặt nhỏ nhắn của con. Tự do, tôn nghiêm và tương lai của mẹ con tôi, từ nay sẽ do chính tôi nắm giữ.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét