#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Làn nước hồ bơi buốt giá của căn biệt thự họ Lâm tràn xối xả vào tai, mũi và họng tôi. Ánh đèn chùm lộng lẫy hắt ra từ phòng khách lung linh trên mặt nước chao đảo, phản chiếu thân ảnh cao ngạo của bà Mẹ chồng tôi — bà Lâm — đang đứng trên bờ, khoanh tay nhìn xuống với ánh mắt khinh bỉ tột cùng.
Tôi ngoi lên, ho sặc sụa, mái tóc dài ướt đẫm dính chặt vào khuôn mặt tái nhợt vì lạnh và bàng hoàng. Đêm thu ở Bắc Kinh trời đã trở rét, nhưng cái lạnh của nước hồ làm sao lạnh bằng lòng người.
"Mẹ... sao mẹ lại xô con?" — Tôi run rẩy bấu lấy thành hồ, giọng nghẹn ngào.
Bà Lâm không hề có một chút hối hận hay hoảng sợ. Bà ta bước tới một bước, đôi giày cao gót gõ xuống nền đá hoa cương nghe lách cách lạnh lẽo. Bà ta chỉ thẳng ngón tay đeo chiếc nhẫn ngọc bích đắt tiền vào mặt tôi, cất giọng chua chát, đay nghiến:
"Mẹ cái gì mà mẹ? Cô đừng có gọi tôi bằng cái tiếng ấy nữa! Năm năm rồi! Năm năm trời cô làm dâu nhà họ Lâm này, ăn tốn cơm tốn gạo, tiêu tốn biết bao nhiêu tiền thuốc bổ đắt đỏ mà đến một quả trứng cũng không biết đẻ! Loại con dâu không sinh nổi một đứa trẻ thì còn ở lại cái nhà này làm gì cho chật chỗ, cho xui xẻo gấm vóc nhà tôi?"
Tôi bàng hoàng nhìn sang bên cạnh. Đứng ngay sau lưng bà Lâm là Lâm Hạo — người chồng đã cùng tôi thề nguyện suốt những năm tháng thanh xuân. Anh ta né tránh ánh mắt của tôi, tay nắm chặt lấy tay một người phụ nữ trẻ mẫn cảm đang tựa đầu vào vai anh ta, bụng cô ta đã hơi nhô lên sau lớp váy lụa ôm sát. Đó là Duẫn Tuyết — cô thư ký riêng mà anh ta luôn miệng khẳng định là "chỉ có quan hệ công việc".
"Hạo... anh nói gì đi chứ?" — Tôi nhìn anh ta, nước mắt hòa lẫn nước hồ bơi chảy dài trên má. "Chúng ta đã đi khám, bác sĩ nói nguyên nhân từ phía anh cơ mà..."
"Cô câm miệng ngay!" — Bà Lâm ngắt lời tôi bằng một tiếng thét chói tai. "Cô đừng có đổ thừa cho con trai tôi! Bác sĩ nào? Cô tự làm giả kết quả để bôi nhọ con trai tôi thì có! Giờ thì cô nhìn cho rõ đi, Duẫn Tuyết đã mang thai con trai của Lâm Hạo rồi, là một đích tôn cho nhà họ Lâm! Cô không biết xấu hổ sao mà còn bấu víu ở đây?"
Lâm Hạo lúc này mới hắng giọng, bước lên nửa bước nhưng vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt tôi. Giọng anh ta nhạt nhẽo, xa lạ đến đáng sợ:
"Tẩm Nhược, chúng ta ly hôn đi. Mẹ nói đúng đấy, nhà họ Lâm cần có người nối dỗi. Cô thu dọn đồ đạc rồi rời khỏi đây ngay đêm nay đi. Tôi sẽ bồi thường cho cô một khoản tiền..."
"Tôi không cần tiền của anh!" — Tôi cắt lời, lồng ngực phập phồng vì uất ức và cay đắng.
Năm năm qua, vì giữ sĩ diện cho người chồng bất tài này, tôi đã âm thầm chịu đựng mọi lời gièm pha của họ hàng, nhận hết mọi tội lỗi về mình khi người ta hỏi lý do chưa có con. Tôi nhẫn nại làm một người dâu hiền, vợ đảm, vun vén cho tập đoàn Lâm Thị từ một công ty sắp phá sản trở thành doanh nghiệp có tiếng ở thủ đô. Vậy mà đáp lại sự hy sinh của tôi hôm nay lại là một cú đẩy phũ phàng xuống hồ nước lạnh giá và lời xua đuổi như đuổi một con chó rách.
Duẫn Tuyết nãy giờ mới cất giọng nũng nịu, bàn tay vuốt ve vùng bụng dưới:
"Chị Tẩm Nhược à, chị đừng làm khó anh Hạo và bác gái nữa. Bác sĩ nói em đang ở thời kỳ nhạy cảm, không thể chịu kích động được. Chị mau lên bờ, thu gom quần áo rồi đi giùm đi, kẻo ảnh hưởng đến cháu đích tôn của nhà họ Lâm."
Bà Lâm cười hợt hời, hất cằm ra hiệu cho gia nhân:
"Nó không tự lên được thì kệ nó! Quăng cho nó cái vali đồ cũ ra cổng! Loại gà không biết đẻ trứng này, một bước tôi cũng không muốn cho nó bước qua cửa chính nữa!"
Tôi nhìn ba con người trước mặt — một người mẹ chồng tàn nhẫn, một người chồng bội bạc và một cô nhân tình tráo trở. Sự đau đớn trong lòng tôi chạm đáy, để rồi từ trong đống tro tàn của tình yêu và sự nhẫn nại, một ngọn lửa lạnh lẽo bùng lên.
Tôi không khóc nữa. Tôi chậm rãi vịn thành hồ bước lên bờ. Dù người ướt sũng, toàn thân run rẩy vì lạnh, nhưng tư thế của tôi lại thẳng tắp đến kỳ lạ.
Bà Lâm thấy tôi không van xin như bà ta tưởng tượng thì nhíu mày tỏ vẻ khó chịu:
"Làm cái bộ dạng thảm hại đó cho ai xem? Còn không mau cút đi?"
Tôi vặn bớt nước trên vạt áo, bình thản rút chiếc điện thoại thông minh được bọc trong túi chống nước chuyên dụng ra khỏi túi áo khoác. Thao tác của tôi thong thả, gõ mở khóa, bấm vào một số điện thoại đã lưu ở vị trí ưu tiên nhưng năm năm nay chưa từng gọi một lần.
Tôi đưa điện thoại lên tai. Bên kia chỉ sau một tiếng chuông đã lập tức bắt máy. Một giọng nói trầm ấm, uy nghiêm và chứa đựng sự cưng chiều vô hạn vang lên:
"Nhiếp Nhiếp, là con sao? Cuối cùng con cũng chịu gọi cho chú rồi?"
Tôi hít một hơi sâu, nhìn thẳng vào mắt ba người nhà họ Lâm, cất giọng rõ ràng từng từ:
"Chú Cố, cháu chơi trò 'trải nghiệm cuộc sống bình thường' đủ rồi. Cháu muốn về nhà. Nhưng hiện tại, có vài người đang bắt nạt cháu, còn đuổi cháu ra khỏi nhà nữa."
Đầu dây bên kia im lặng mất hai giây, ngay sau đó là một luồng áp lực vô hình bùng phát qua điện thoại:
"Con nói cái gì? Ai gan to bằng trời dám đụng đến đại tiểu thư của tập đoàn Cố Thị? Con đang ở đâu?"
"Cháu ở biệt thự họ Lâm. Chú cho người đến đón cháu đi."
"Được! Tối đa năm phút! Bất kỳ ai làm tổn thương con, chú sẽ khiến kẻ đó phải trả giá gấp hàng trăm lần!"
Tôi cúp máy, cất điện thoại vào túi.
Bà Lâm thấy tôi gọi điện thì bĩu môi khinh bỉ, cười lớn:
"Ôi giồi ôi! Làm màu cho ai xem thế? Chú Cố cái gì? Đại tiểu thư cái gì? Cố Nhược Tẩm, cô bị ngấm nước lạnh nên hóa điên rồi à? Loại con gái mồ côi không cha không mẹ như cô mà cũng đòi quen biết nhân vật lớn sao?"
Lâm Hạo cũng lắc đầu ngao ngao:
"Tẩm Nhược, cô đừng làm trò hề nữa. Đi đi, giữ lại chút tự trọng cuối cùng đi."
Tôi không đáp một lời, chỉ đứng yên tại chỗ, khoanh tay nhìn đồng hồ trên điện thoại. Đúng năm phút sau, từ phía ngoài cổng lớn của khu biệt thự cao cấp, tiếng động cơ gầm hú xé tan màn đêm yên tĩnh.
Chiếc cổng sắt tự động còn chưa kịp mở hết, một đoàn xe xa xỉ màu đen tuyền — dẫn đầu là chiếc Rolls-Royce Phantom gắn biển số màu đỏ huyền thoại của giới quyền lực Bắc Kinh — đã đỗ xịch ngay trước sân.
Cánh cửa xe mở ra, hàng chục vệ sĩ mặc vest đen lập tức tràn vào, đứng thành hai hàng ngay ngắn. Ngay sau đó, một người đàn ông trung niên uy nghiêm, mặc bộ suit may thủ công đắt giá, bước xuống xe với khuôn mặt đượm sát khí.
Nhìn thấy người đàn ông đó và dải biển số xe, sắc mặt bà Lâm lập tức biến thành màu tro tàn. Ly rượu trên tay Lâm Hạo trượt khỏi kẽ tay, rơi xuống sàn đá vỡ tan tành.
CHƯƠNG 2: SỰ THẬT VỀ ĐẠI TIỂU THƯ
Người đàn ông bước vào chính là Cố Quốc Hùng — Chủ tịch của Tập đoàn Tài chính Cố Thị, người nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả khu vực phía Bắc, nhân vật mà ngay cả những quan chức cấp cao cũng phải kiêng nể ba phần.
Bà Lâm run rẩy, đôi chân như muốn quỵ xuống. Bà ta từng gặp Cố Chủ tịch trong một bữa tiệc thương mại lớn, nhưng lúc đó nhà họ Lâm chỉ là một doanh nghiệp hạng nhỡ, bà ta thậm chí còn không có cơ hội bước lại gần chào hỏi.
"Cố... Cố Chủ tịch? Sao ngài lại ghé thăm nhà chúng tôi vào giờ này?" — Bà Lâm lập tức đổi giọng, nét mặt đay nghiến vừa rồi thay bằng sự nịnh hót, run rẩy bước lại gần.
Thế nhưng, Cố Quốc Hùng hoàn toàn phớt lờ bà ta. Ánh mắt ông lướt qua sân, dừng lại trên thân hình ướt đẫm, tái nhợt vì lạnh của tôi. Nét uy nghiêm trên khuôn mặt ông lập tức biến thành sự đau lòng và tức giận tột cùng.
Ông sải bước nhanh về phía tôi, cởi ngay chiếc áo khoác cashmere ấm áp trên người ra, cẩn thận choàng lên vai tôi.
"Nhiếp Nhiếp! Con sao thế này? Sao lại ướt hết thế này?" — Giọng ông run run, bàn tay to lớn vỗ nhẹ lên vai tôi.
"Nhiếp Nhiếp?" — Lâm Hạo đứng chôn chân tại chỗ, lẩm bẩm cái tên này.
Mọi người chỉ biết tôi tên là Cố Nhược Tẩm, nhưng không ai biết "Nhiếp Nhiếp" là tên mụ ở nhà của đại tiểu thư duy nhất nhà họ Cố — người đã mất tích khỏi giới thượng lưu Bắc Kinh năm năm trước vì muốn tự mình ra ngoài bôn ba, tìm kiếm một tình yêu chân thành không vướng bận tiền tài.
Tôi nhìn Cố Quốc Hùng, khẽ mỉm cười cay đắng:
"Chú Cố, con không sao. Chỉ là vừa được thưởng thức một gáo nước lạnh để tỉnh mộng thôi."
Cố Quốc Hùng quay người lại. Ánh mắt ông lúc này như con mãnh thú bị chọc giận, quét qua ba người nhà họ Lâm. Sự áp đảo của một kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực khiến không khí xung quanh như ngưng đọng lại.
"Là ai? Ai đã đẩy cháu gái tôi xuống hồ bơi?" — Giọng ông trầm xuống, chứa đựng sự đe dọa đáng sợ.
Bà Lâm lắp bắp, mặt cắt không còn một giọt máu:
"Cháu... cháu gái? Cố Chủ tịch... ngài... ngài nhầm lẫn gì không? Nó... Cố Nhược Tẩm chỉ là một đứa con gái bình thường, không gia thế..."
"Câm miệng!" — Cố Quốc Hùng quát lên một tiếng như sấm giật. "Cố Nhược Tẩm là con gái duy nhất của anh trai quá cố của tôi! Là đại tiểu thư hợp pháp của Cố Thị! Năm xưa nó đòi tự lập, giấu gia thế để gả cho cái thứ không ra gì này, tôi đã không đồng ý. Nhưng vì nó bảo con trai bà đối xử tốt với nó, nên tôi mới âm thầm rót vốn, nâng đỡ cái công ty cùi bắp của nhà họ Lâm các người lên! Nếu không có Cố Thị chống lưng, cái nhà họ Lâm các người đã ra đường ăn xin từ năm năm trước rồi!"
Sự thật này như một quả bom nổ tung ngay tại chỗ, đánh sập toàn bộ nhận thức của bà Lâm và Lâm Hạo.
Lâm Hạo trợn tròn mắt, nhìn tôi bằng ánh mắt không thể tin nổi:
"Tẩm Nhược... em... em là người của Cố Thị sao? Hàng loạt dự án lớn mà công ty giành được năm đó... đều là do em?"
Tôi nhìn anh ta, ánh mắt hoàn toàn nguội lạnh:
"Anh nghĩ với năng lực yếu kém của anh và cái công ty quản lý yếu kém đó, tự dưng các tập đoàn lớn lại tự tìm đến hợp tác sao? Lâm Hạo, tôi vì muốn bảo vệ sĩ diện cho anh, chưa từng nói ra nửa lời. Tôi giặt giũ, nấu ăn, phụ trách công việc công ty cho anh, chấp nhận chịu tiếng ác không biết sinh con thay anh... Vậy mà anh đối xử với tôi thế nào?"
Lâm Hạo loạng choạng lùi lại vài bước, mặt xám xịt như tro tàn.
Duẫn Tuyết đứng bên cạnh cũng hoảng sợ đến mức mặt mày biến sắc. Cô ta bấu chặt lấy tay Lâm Hạo, cố gắng níu kéo:
"Anh Hạo... anh đừng nghe cô ta nói dối... Làm gì có chuyện..."
"Cô câm miệng đi!" — Lâm Hạo hất mạnh tay Duẫn Tuyết ra khiến cô ta loạng choạng suýt ngã. Giờ đây, trong mắt anh ta chỉ còn sự hối hận tột cùng và niềm sợ hãi tột độ.
Cố Quốc Hùng lạnh lùng nhìn Lâm Hạo, rồi quay sang bà Lâm:
"Bà vừa nói cháu gái tôi là loại gà không biết đẻ trứng đúng không? Bà có biết lý do năm năm qua nó không mang thai là gì không?"
Bà Lâm run rẩy không nói thành lời. Cố Quốc Hùng rút từ trong túi ra một tập hồ sơ, ném thẳng vào mặt Lâm Hạo:
"Đây là hồ sơ bệnh án từ bệnh viện quốc tế do chính người của tôi điều tra! Lâm Hạo, chính bản thân cậu bị vô sinh do di truyền, khả năng có con gần như bằng không! Cháu gái tôi vì muốn giữ sĩ diện cho cậu nên mới cắn răng chịu đựng mọi sự nhục mạ từ mụ già này! Vậy mà cậu lại dắt một đứa con gái mang thai con của kẻ khác về để nhục mạ nó?"
Lâm Hạo chụp lấy tập hồ sơ, khi nhìn thấy dòng chữ kết luận cận lâm sàng cùng hình ảnh xét nghiệm ADN của đứa trẻ trong bụng Duẫn Tuyết, toàn thân anh ta run lên bẩy rẩy. Anh ta quay sang nhìn Duẫn Tuyết bằng ánh mắt ngập tràn phẫn nộ:
"Duẫn Tuyết! Đứa bé này... đứa bé này rốt cuộc là của ai?"
Duẫn Tuyết tái nhợt mặt mày, ấp úng không trả lời được:
"Anh... anh Hạo... em..."
"Cô cút đi cho tôi!" — Lâm Hạo gầm lên, đẩy ngã Duẫn Tuyết xuống sàn.
Rồi không hề chần chừ, anh ta quỳ gối xuống trước mặt tôi, nước mắt nước mũi chảy ròng rã, bắt đầu tự tát vào mặt mình liên tục:
"Tẩm Nhược! Anh sai rồi! Anh là đứa con trai mù quáng, anh là kẻ khốn nạn! Em xin Cố Chủ tịch tha cho anh đi! Anh bị cô ta lừa, anh vẫn còn yêu em mà Tẩm Nhược!"
Bà Lâm lúc này cũng không còn vẻ cao ngạo ban đầu. Bà ta vội vàng quỳ xuống cạnh con trai, nắm lấy vạt áo ướt của tôi mà van xin:
"Tẩm Nhược à! Con dâu ngoan của mẹ! Mẹ già rồi nên quáng mắt, mẹ bị con mụ hồ đồ này lừa rồi! Con bỏ qua cho mẹ lần này nhé, mẹ hứa từ nay sẽ coi con như bà hoàng trong nhà..."
Tôi nhìn hai mẹ con họ đang quỳ gối dưới chân mình, trong lòng không hề có một chút gợn sóng hay đắc ý, chỉ thấy một sự ghê tởm vô hạn.
CHƯƠNG 3: TRẢ GIÁ VÀ TRỞ VỀ
Tôi lùi lại một bước, tránh khỏi bàn tay dơ bẩn của bà Lâm.
"Tôi đã cho các người thời gian năm năm để chứng minh tình cảm, nhưng thứ tôi nhận lại chỉ là sự tàn nhẫn và tham lam. Nhà họ Lâm các người không xứng đáng nhận được bất kỳ sự tha thứ nào."
Tôi quay sang nhìn Cố Quốc Hùng:
"Chú Cố, cháu muốn giải quyết mọi chuyện triệt để."
Cố Quốc Hùng gật đầu, ánh mắt lóe lên sự sắc bén của một con hùm xám trên thương trường. Ông đưa tay ra hiệu cho thư ký đi cùng.
"Hủy bỏ toàn bộ các hợp đồng hợp tác giữa Cố Thị và Lâm Thị ngay lập tức. Rút toàn bộ vốn đầu tư. Trong vòng hai mươi tư giờ, tôi muốn thấy Tập đoàn Lâm Thị phá sản!"
Thư ký gật đầu: "Rõ, thưa Chủ tịch!"
Lâm Hạo nghe vậy thì như ngã rụi xuống sàn. Phá sản? Rút vốn? Lâm Thị hiện tại sống được là nhờ dòng vốn của Cố Thị. Nếu rút vốn, không chỉ công ty phá sản mà anh ta còn phải gánh khoản nợ khổng lồ hàng trăm triệu tệ, thậm chí phải đi tù vì những khoản vay thế chấp.
"Không! Cố Chủ tịch! Tẩm Nhược! Đừng mà!" — Lâm Hạo dập đầu xuống sàn đá đến chảy cả máu. "Xin em đấy, cho anh một cơ hội sửa sai!"
"Còn nữa," — Cố Quốc Hùng tiếp tục lạnh lùng cất giọng. "Trợ lý Trương, báo cho ngân hàng phong tỏa toàn bộ tài khoản cá nhân của bà Lâm và Lâm Hạo. Thu hồi lại căn biệt thự này vì nó vốn được thế chấp dưới danh nghĩa tài sản bảo đảm của dự án hợp tác với Cố Thị."
Bà Lâm nghe xong thì trợn tròn mắt, uất nghẹn đến mức ôm lấy ngực, gục xuống sàn nhà ngất xỉu. Nhưng không một ai trong số các vệ sĩ hay trợ lý ngó ngàng đến bà ta.
Duẫn Tuyết thấy tình hình vỡ lở, sợ hãi ôm bụng bò dậy, định âm thầm lén trốn đi. Tôi nhàn nhạt lên tiếng:
"Cô Duẫn, đứa trẻ trong bụng cô rốt cuộc là của ai, tôi nghĩ cô nên tự mình giải thích với cảnh sát đi. Tiền cô tham ô từ tài khoản công ty của Lâm Thị để mua căn hộ riêng, tôi đã thu thập đủ bằng chứng rồi."
Duẫn Tuyết khựng lại, mặt xám như tro tàn, ngã quỵ xuống đất, hoàn toàn tuyệt vọng.
Lâm Hạo nhìn quanh — mẹ thì ngất xỉu, nhân tình thì lừa đảo, công ty tiêu tùng, bản thân đối mặt với cảnh tù tội và nợ nần ngập đầu. Anh ta ngước nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu ngập tràn sự hối hận muộn màng:
"Tẩm Nhược... rốt cuộc anh đã đánh mất cái gì thế này..."
"Anh không đánh mất cái gì cả," — Tôi nhìn anh ta lần cuối, ánh mắt bình thản như nhìn một người xa lạ. "Anh chỉ đang nhận lại đúng những gì anh đã gieo thôi."
Tôi quay lưng đi, không thèm ngoái đầu nhìn lại bi kịch của gia đình họ Lâm thêm một giây nào nữa. Cố Quốc Hùng nhẹ nhàng che chắn cho tôi, cẩn thận đỡ tôi bước lên chiếc Rolls-Royce Phantom ấm áp.
Cánh cửa xe đóng lại, cách ly hoàn toàn những tiếng gào khóc, van xin thảm thiết của Lâm Hạo ngoài kia.
Trong xe, chiếc lò sưởi tỏa ra hơi ấm dễ chịu. Cố Quốc Hùng đưa cho tôi một ly trà gừng nóng hổi, ánh mắt đầy sự thương xót:
"Con khổ nhiều rồi. Lần này về nhà, không ai có thể làm tổn thương con được nữa."
Tôi nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị cay nồng lan tỏa khắp cơ thể, xua tan đi cái lạnh buốt của nước hồ bơi và cái lạnh của lòng người.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ xe, thành phố Bắc Kinh lên đèn lộng lẫy và hoa lệ. Năm năm thanh xuân, năm năm nhẫn nại cuối cùng cũng đã kết thúc. Tôi đã trả xong món nợ tình cảm bồng bột của tuổi trẻ.
Tôi mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và tự do đã từ rất lâu tôi không có được:
"Vâng, chú Cố. Chúng ta về nhà thôi."
Chiếc xe xa xỉ lăn bánh rời khỏi khu biệt thự, để lại sau lưng một gia đình họ Lâm sụp đổ hoàn toàn trong đống đổ nát của sự tham lam và gian trá. Màn đêm Bắc Kinh vẫn lạnh, nhưng trong lòng tôi, mùa xuân mới đã bắt đầu.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét