#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
“Thẩm Nhược, từ hôm nay, cô không còn là con dâu của nhà họ Lục nữa. Chiếc vòng phỉ thúy này là vật gia truyền của dòng họ, chỉ dành cho người phụ nữ xứng đáng bước vào cửa lớn!”
Giọng nói cay nghiệt, lạnh lẽo của bà Lục – mẹ chồng tôi – vang lên đanh thép giữa sảnh tiệc mừng thọ 70 tuổi lộng lẫy tại khách sạn năm sao bậc nhất thành phố Thâm Quyến. Trước sự chứng kiến của hàng trăm vị khách quý, từ giới thương gia quyền quý cho đến họ hàng thân thích, bà thản nhiên tháo chiếc vòng phỉ thúy xanh biếc – thứ mà tôi đã gìn giữ suốt năm năm qua như mạng sống – ra khỏi cổ tay tôi.
Tôi đứng chết trân, đầu ngón tay tê dại. Chưa kịp lên tiếng, bà Lục đã mỉm cười dịu dàng, dịu dàng đến mức rợn người, xoay người đeo thẳng chiếc vòng ấy vào cổ tay nuột nà của Trình Dao – cô thư ký trẻ 24 tuổi đang đứng bên cạnh. Trình Dao diện một chiếc váy dạ hội màu trắng mỏng mảnh, đôi mắt ngấn lệ giả vờ ngơ ngác nhưng khóe môi lại nhếch lên một nụ cười đắc thắng.
“Mẹ… mẹ làm cái gì vậy?” – Tôi cố giữ cho giọng nói không run rẩy, ánh mắt đỏ ngầu nhìn sang chồng mình, Lục Hạo.
Lục Hạo không hề có một chút giật mình hay cản trở. Hắn bước lên một bước, trước toàn thể hội trường, thản nhiên nắm chặt lấy bàn tay đeo vòng phỉ thúy của Trình Dao. Hắn nhìn tôi bằng đôi mắt lạnh nhạt, hoàn toàn coi thường chút tự trọng còn lại của tôi: “Ninh Nhược, đừng giả vờ ngây thơ nữa. Bao năm qua cô không sinh được cho nhà họ Lục một mụn con, công ty thì chẳng giúp ích được gì, suốt ngày chỉ biết quanh quẩn làm nội trợ. Trình Dao đã mang thai đứa con trai của tôi được ba tháng rồi. Cô ấy mới là người mang lại tương lai cho dòng họ này. Cô tự biết điều thì ngậm miệng lại đi!”
Một tiếng “ồ” lớn vang lên khắp sảnh tiệc. Những tiếng thì thầm, chỉ trỏ đâm thấu tâm trí tôi như muôn ngàn mũi kim.
“Trời ơi, ra là bị đuổi vì không biết đẻ!” “Nghe nói cô ta xuất thân nghèo hèn, được Lục tổng rủ lòng thương hại thôi.” “Kẻ thứ ba mang thai rồi kìa, đúng là sóng sau xô sóng trước.”
Trình Dao nũng nịu nép vào ngực Lục Hạo, cất giọng oanh vàng thỏ thẻ: “Chị Nhược à, chị đừng trách anh Hạo và mẹ. Em không cố ý giành giật gì đâu, nhưng bác bác sĩ bảo thai nhi cần không khí gia đình ấm áp. Chị thương đứa trẻ trong bụng em, nhường lại vị trí Lục phu nhân cho em nhé?”
Tôi nhìn ba con người trước mặt: người mẹ chồng tôi tận tụy chăm sóc từng bữa ăn giấc ngủ trong năm năm, người chồng tôi từng cùng chịu đắng nuốt cay từ thời tay trắng, và cô thư ký tôi từng coi như em gái ruột. Sự phản bội trần trụi và tàn nhẫn đến mức khiến lòng tôi hoàn toàn nguội lạnh.
Tôi không gào khóc, không lao vào đánh ghen, cũng không buồn vung tay giật lại chiếc vòng phỉ thúy mà bà Lục vừa tước đoạt. Sự tôn nghiêm của tôi không cho phép tôi trở thành một mụ đàn bà cuồng sát trước mặt những kẻ ti tiện này.
Tôi chậm rãi rút từ trong túi xách ra một chiếc chìa khóa đồng cổ kính đã xỉn màu, trên đó có khắc một hoa văn kỳ lạ hình chim phượng hoàng. Tôi đặt nhẹ chiếc chìa khóa lên chiếc bàn tròn phủ khăn gấm giữa sảnh tiệc.
“Mẹ, chiếc vòng này bà muốn cho ai thì tùy. Nhưng chiếc chìa khóa này, tôi trả lại cho nhà họ Lục.” – Giọng tôi bình thản đến đáng sợ, không một hạt nước mắt.
Bà Lục liếc nhìn chiếc chìa khóa cũ kỹ, khinh khỉnh bĩu môi: “Thứ sắt vụn gỉ sét này mà cũng đem ra đây làm trò? Cô muốn đóng phim truyền hình đấy à? Cầm lấy vali của cô rồi cút khỏi căn biệt thự nhà họ Lục ngay lập tức!”
Lục Hạo vẩy tay như đuổi tà: “Mau đi đi, đừng làm bẩn không khí tiệc mừng thọ của mẹ tôi!”
Tôi xoay người, bước đi thẳng ra khỏi sảnh tiệc. Ngoài trời, cơn mưa đêm Thâm Quyến trút xuống xối xả. Tôi kéo chiếc vali duy nhất đựng vài bộ quần áo cá nhân, bước vào màn mưa mà không một lần ngoảnh đầu lại. Họ nghĩ rằng họ đã tước đoạt tất cả của tôi, nhưng họ đâu biết rằng, chiếc chìa khóa đồng cũ kỹ kia mới chính là thứ nắm giữ vận mệnh của toàn bộ gia tộc họ Lục.
Sáng hôm sau, mưa tạnh, ánh nắng sớm chiếu xuống căn biệt thự xa hoa của nhà họ Lục tại khu Đô thị Mới Nam Sơn. Bà Lục, Lục Hạo và Trình Dao đang hỉ hả ngồi ở phòng khách bàn tính chuyện tổ chức đám cưới mới và phân chia lại tài sản.
Đột nhiên, tiếng động cơ ô tô trầm ấp vang lên ngoài cổng. Một chiếc xe Rolls-Royce Phantom màu đen sang trọng mang biển số đặc biệt của thủ đô Bắc Kinh từ từ dừng lại.
Từ trên xe, một người đàn ông lớn tuổi khoảng 65 tuổi bước xuống. Ông mặc bộ Tạng phục bằng lụa đen thêu chỉ vàng, phong thái uy nghiêm, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng. Đi sau ông là bốn vệ sĩ áo đen lực lưỡng.
Bà Lục nghe tiếng chuông vội vã chạy ra mở cổng. Khi nhìn thấy người đàn ông lớn tuổi, bà ta lập tức nhận ra đây chính là Cố Cửu Gia – huyền thoại quyền lực ngầm của giới kinh doanh toàn quốc, người nắm giữ vận mệnh kinh tế của hàng loạt tập đoàn lớn, trong đó có cả các khoản vay sinh tử của nhà họ Lục.
“Cố… Cố Cửu Gia! Cơn gió nào đưa ngài đại giá quang lâm đến căn nhà nhỏ của chúng tôi thế này?” – Bà Lục run rẩy, lập tức cúi gập người nghênh đón, Lục Hạo cũng vội vã chạy ra hớt hơ hớt hải.
Cố Cửu Gia không thèm nhìn hai người họ, bước thẳng vào phòng khách. Đôi mắt sắc bén của ông lướt qua căn nhà, cuối cùng dừng lại ở chiếc chìa khóa đồng cổ xỉn màu vẫn đang nằm cô đơn trên mặt bàn kính.
Ông bước tới, nhặt chiếc chìa khóa lên, ngón tay run nhẹ khi vuốt ve hoa văn hình phượng hoàng. Rồi ông quay lại, ánh mắt tràn ngập sát khí, lạnh giọng hỏi đúng một câu:
“Chiếc chìa khóa Phượng Cổ của Đại tiểu thư nhà họ Thẩm sao lại nằm ở đây? Người đâu rồi?!”
Mặt bà Lục lập tức tái nhợt không còn một giọt máu, hai chân mềm nhũn ngã khuỵu xuống sàn nhà.
CHƯƠNG 2: BẢN HỢP ĐỒNG MẤT HIỆU LỰC
Lục Hạo trố mắt nhìn mẹ mình đang ngã quỵ dưới đất, rồi lại nhìn Cố Cửu Gia với ánh mắt đầy ngơ ngác và sợ hãi: “Cố… Cố Cửu Gia, ngài nói gì cơ? Đại tiểu thư nhà họ Thẩm nào ạ? Chiếc chìa khóa này chỉ là một thứ đồ cổ vớ vẩn do Ninh Nhược – cô vợ cũ nghèo hèn của tôi – vứt lại tối qua thôi!”
“Bốp!”
Một tiếng tát giòn tan vang lên. Không phải Cố Cửu Gia ra tay, mà là trợ lý đi cùng ông đã vung tay tát thẳng vào mặt Lục Hạo khiến hắn ngã nhào ra sofa, khóe miệng rỉ máu.
“Thằng nhãi ranh mắt mù!” – Cố Cửu Gia cất giọng trầm đục, tràn ngập uy áp khiến không khí trong căn phòng như đóng băng – “Cái tên 'Ninh Nhược' mà cậu vừa gọi, tên thật là Thẩm Ninh Nhược! Cô ấy chính là cháu nội duy nhất, là người thừa kế duy nhất của Cố Chủ tịch Tập đoàn Tài chính Thẩm Thị tại Bắc Kinh! Chiếc chìa khóa Phượng Cổ này là vật đín ước và là tín vật quản lý toàn bộ quỹ đầu tư gia tộc trị giá trăm tỷ Nhân dân tệ của nhà họ Thẩm!”
Trình Dao đứng bên cạnh nghe xong thì hai mắt trợn ngược, chiếc vòng phỉ thúy trên cổ tay run lên bần bật. Cô ta kinh hãi nhìn chiếc chìa khóa sắt mà tối qua cô ta vừa chế giễu là “đồ sắt vụn”.
Bà Lục bò lồm kồm dưới đất, giọng nói run rẩy đến không thành tiếng: “Không… không thể nào… Năm đó nó đến làm dâu nhà chúng tôi, chỉ mang theo một chiếc vali cũ, ăn mặc giản dị, không hề có nửa điểm của tiểu thư thế gia… Ngài… ngài có nhầm lẫn gì không?”
“Nhầm lẫn?” – Cố Cửu Gia cười khẩy một tiếng đầy khinh bỉ – “Năm năm trước, Tập đoàn Lục Thị của các người đứng trên bờ vực phá sản, nợ nần chồng chất năm mươi triệu tệ. Chính Đại tiểu thư vì muốn giấu thân phận để thử lòng Lục Hạo, đã âm thầm dùng tư cách người thừa kế nhà họ Thẩm, ký bản cam kết bảo lãnh cá nhân và rót vào Lục Thị năm trăm triệu tệ tiền vốn lưu động!”
Lục Hạo như bị một gậy đập trúng đầu, toàn thân rụng rời.
Hắn nhớ lại năm năm trước, khi hắn đang bế tắc đến mức muốn nhảy lầu tự tử, đột nhiên có một nguồn vốn bí ẩn đổ vào tài khoản công ty, giúp hắn lật ngược thế cờ, trở thành doanh nhân trẻ thành đạt tại Thâm Quyến. Hắn luôn tự hào vỗ ngực cho rằng đó là nhờ năng lực thiên tài của bản thân, còn Ninh Nhược chỉ là một người phụ nữ may mắn được gả cho hắn để hưởng phúc.
Trợ lý của Cố Cửu Gia bước lên, rút từ trong cặp táp ra một xấp tài liệu có con dấu đỏ chót của Ngân hàng Trung ương và Tòa án Nhân dân Tối cao:
“Tổng giám đốc Lục, theo điều khoản trong hợp đồng bảo lãnh năm đó do cô Thẩm Ninh Nhược ký kết: Nếu nhà họ Lục có hành vi xúc phạm, phản bội hoặc đơn phương chấm dứt quan hệ hôn nhân với cô ấy, toàn bộ khoản đầu tư năm trăm triệu tệ cùng với khoản lãi phát sinh 12% mỗi năm sẽ lập tức bị thu hồi trong vòng 24 giờ. Đồng thời, toàn bộ cổ phần của Lục Thị do quỹ Thẩm Thị nắm giữ sẽ bị phong tỏa ngay lập tức!”
Lục Hạo hoảng loạn lùi lại, giật lấy xấp tài liệu. Càng đọc, mắt hắn càng đỏ ngầu vì tuyệt vọng. Từng dòng chữ, từng con dấu đều rõ ràng mười mươi. Tên người bảo lãnh chính là Thẩm Ninh Nhược!
“Không… không thể như thế được!” – Lục Hạo gào lên như một con thú bị thương – “Nếu rút vốn bây giờ, Lục Thị sẽ phá sản ngay lập tức! Các công trình đang thi công sẽ bị dừng lại, ngân hàng sẽ siết nợ! Cố Cửu Gia, xin ngài giơ cao đánh khẽ! Tất cả là do tôi bị mờ mắt, là do người đàn bà này quyến rũ tôi!”
Lục Hạo đột ngột quay sang, thẳng chân đạp mạnh vào bụng Trình Dao khiến cô ta ngã ngửa ra sàn, gào khóc thảm thiết.
“Lục Hạo! Anh khùng rồi à?! Anh đạp con anh đấy!” – Trình Dao ôm bụng gào lên.
“Đứa con cái gì?! Mày là cái đồ tai họa!” – Lục Hạo mắng chửi vuốt mặt, rồi xoay người quỳ rọm xuống trước mặt Cố Cửu Gia – “Cố Cửu Gia, tôi biết lỗi rồi! Tôi sẽ đi tìm Ninh Nhược, tôi sẽ quỳ xuống xin cô ấy tha thứ! Chiếc vòng phỉ thúy này… tôi sẽ đòi lại đeo lại cho cô ấy!”
Nói rồi, Lục Hạo lao đến giật mạnh chiếc vòng phỉ thúy trên tay Trình Dao. Trong lúc giằng co hoảng loạn, chiếc vòng phỉ thúy xanh biếc – vật gia truyền mà bà Lục luôn tự hào – rơi thõng xuống sàn đá hoa cương, vỡ tan thành từng mảnh nhỏ.
Tiếng ngọc vỡ vang lên khô khốc, giống như điềm báo cho sự sụp đổ hoàn toàn của nhà họ Lục.
Cố Cửu Gia nhìn mảnh ngọc vỡ dưới đất, ánh mắt không một chút gợn sóng: “Một chiếc vòng giả bằng phỉ thúy cấp C mà cũng coi như bảo vật. Nhà họ Lục các người đúng là mắt mù tâm tối. Đại tiểu thư đang đợi tôi ở khách sạn The St. Regis. Các người có nửa giờ để thu dọn đồ đạc trước khi niêm phong biệt thự này!”
CHƯƠNG 3: SỰ TRỞ LẠI CỦA PHƯỢNG HOÀNG
Tại căn penthouse tầng cao nhất của khách sạn The St. Regis Thâm Quyến, tôi đứng trước cửa kính sát đất, phóng tầm mắt nhìn toàn cảnh thành phố lung linh dưới ánh nắng ban mai.
Tôi đã trút bỏ bộ quần áo giản dị thường ngày, khoác lên mình chiếc váy thiết kế cao cấp màu đen tuyền sang trọng, mái tóc uốn sóng xõa dài trên shoulder, trên cổ đeo sợi dây chuyền kim cương lấp lánh. Đứng sau lưng tôi là đội ngũ luật sư và cố vấn tài chính hàng đầu của Tập đoàn Thẩm Thị.
Tiếng gõ cửa vang lên. Cố Cửu Gia bước vào, cúi đầu kính cẩn: “Đại tiểu thư, chiếc chìa khóa Phượng Cổ đã được thu hồi. Việc phong tỏa tài sản của Lục Thị đã hoàn tất. Đúng như tiểu thư dự đoán, bọn họ đã tự cắn xé lẫn nhau.”
“Cảm ơn Cố chú.” – Tôi mỉm cười nhẹ nhàng, quay lại nhấp một ngụm trà Long Tỉnh – “Người nhà họ Lục sao rồi?”
“Lục Hạo và bà Lục đang quỳ ở sảnh lễ tân bên dưới, gào khóc đòi gặp cô. Cô thư ký Trình Dao thì đã ôm đồ đạc bỏ chạy sau khi biết Lục Hạo nợ nần ngập đầu.”
Tôi thản nhiên bước xuống sảnh khách sạn. Vừa thấy bóng dáng tôi xuất hiện, Lục Hạo và bà Lục như vớ được cọc nhẫn, lao đến định ôm lấy chân tôi nhưng đã bị lực lượng bảo vệ áo đen ngăn lại.
Lục Hạo gương mặt phờ phạc, hai mắt sưng húp, không còn chút dáng vẻ của một Tổng giám đốc kiêu ngạo tối qua: “Nhược Nhược! Anh sai rồi! Anh thực sự biết lỗi rồi! Em hãy nhìn vào tình nghĩa vợ chồng năm năm qua mà cho anh một cơ hội! Anh đã đuổi Trình Dao đi rồi, đứa bé đó cũng chưa chắc là của anh! Em mới là người vợ duy nhất của anh!”
Bà Lục cũng tát liên tiếp vào mặt mình, gào khóc thảm thiết: “Nhược Nhược à… con dâu ngoan của mẹ! Là do mẹ già cản mụ, bị đứa hồ ly精 đó lừa gạt! Con là phượng hoàng tái thế, con đừng chấp nhặt bà già này! Mẹ sẽ bắt Lục Hạo quỳ xuống xin lỗi con!”
Tôi đứng trên bậc cao, nhìn hai con người đang dập đầu dưới chân mình bằng ánh mắt lạnh lẽo, vô cảm.
“Lục Hạo, bà Lục, năm năm qua tôi đối xử với các người ra sao, trời đất đều biết.” – Giọng tôi đĩnh đạc, vang xa khắp sảnh khách sạn – “Tôi vì tình yêu mà hạ thấp bản thân, giấu đi thân phận để cùng anh chịu khổ. Nhưng thứ tôi nhận lại là sự khinh rẻ, sự phản bội và trận humilition trước mặt hàng trăm người tối qua.”
“Nhược Nhược… anh van em…” – Lục Hạo gào lên, nước mắt nước mũi giàn giụa.
“Tôi đã cho anh cơ hội, nhưng chính anh đã tự tay dập tắt nó.” – Tôi rút từ trong cặp ra bản thỏa thuận ly hôn đã được luật sư soạn sẵn, ném xuống trước mặt hắn – “Ký vào đây. Anh sẽ bước ra khỏi cuộc đời tôi với hai bàn tay trắng, đúng như lúc anh bắt đầu.”
Luật师 của tôi bước lên, dõng dạc tuyên bố: “Tổng giám đốc Lục, ngoài ra, chúng tôi đã nộp đơn tố cáo lên Cục Thuế và Viện Kiểm sát về các hành vi trốn thuế, chuyển dịch tài sản trái phép của anh và cô Trình Dao. Trong 24 giờ tới, lệnh bắt giữ sẽ được thi hành.”
Lục Hạo nghe xong thì gục ngã hoàn toàn xuống sàn nhà, ánh mắt dại đi vì tuyệt vọng. Bà Lục thì ngất xỉu ngay tại chỗ.
Tôi không nhìn họ thêm một lần nào nữa, xoay người bước ra cửa chính khách sạn, nơi chiếc xe Rolls-Royce đã mở sẵn cửa. Cố Cửu Gia mỉm cười mở lời: “Đại tiểu thư, Chủ tịch ở Bắc Kinh đang rất mong cô trở về tiếp quản vị trí Phó Chủ tịch Tập đoàn.”
Tôi bước lên xe, nhìn ngắm thành phố Thâm Quyến qua cửa kính mờ. Vết thương lòng năm năm qua đã hoàn toàn khép lại. Tôi không còn là người phụ nữ nhẫn nhịn, cam chịu trong căn bếp nhà họ Lục nữa.
Phượng hoàng đã tung cánh vút bay lên bầu trời bao la, bỏ lại sau lưng những kẻ ti tiện phải trả giá cho sự tham lam và vô ơn của chính mình.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét