Min menu

Pages

trong ngày ra mắt hai họ, mẹ chồng tương lai bất ngờ ném tờ danh sách hồi môn xuống trước mặt tôi rồi cười nhạt: “không lo đủ những thứ này thì đừng mơ bước chân vào nhà tôi.” vị hôn phu ngồi ngay bên cạnh nhưng vẫn im lặng, mặc cho mẹ anh ta liên tục hạ thấp gia đình tôi. tôi không tranh cãi, chỉ bình thản khép tập hồ sơ lại rồi gửi đi đúng một tin nhắn — mười phút sau, luật sư đại diện chủ sở hữu căn nhà bước vào cùng một tập giấy tờ, và câu đầu tiên ông ấy nói khiến cả nhà anh ta im bặt…

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



CHƯƠNG 1: TỜ GIẤY THÁCH ĐỐ VÀ SỰ IM LẶNG ĐẮC Ý

Sảnh tiệc riêng "Mẫu Đơn Cung" thuộc Khách sạn Năm sao Kim Các tại trung tâm thành phố Giang Thành ngập tràn ánh sáng vàng óng ánh từ chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ. Mùi hương trà Ô Long quyện với hương hoa tươi thoang thoảng trong không khí, tạo nên một khung cảnh vô cùng xa hoa. Hôm nay là buổi lễ ra mắt chính thức giữa hai gia đình nhà họ Lục và họ Thẩm — ngày mà đáng lẽ ra hai bên gia đình phải cùng nhau nâng cốc chúc mừng cho hạnh phúc lứa đôi.

Thế nhưng, bầu không khí ấm áp ấy lại bị dập tắt hoàn toàn bởi hành động đột ngột và ngạo mạn của bà Lý Tú Bân — mẹ của Lục Mẫn.

Bộp!

Bà Tú Bân hất cằm, vung tay ném mạnh một tờ giấy A4 in sẵn xuống mặt bàn tròn phủ khăn gấm đỏ. Tờ giấy trượt một đường dài trên mặt bàn xoay bằng kính cường lực, va nhẹ vào chiếc tách gốm sứ Cảnh Đức Trấn làm nước trà sánh ra ngoài.

Bà tựa lưng vào chiếc ghế bọc da cao cấp, thong thả khoanh tay trước ngực, đôi mắt ti hí nheo lại, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười nhạt nhợt, đầy vẻ khinh khỉnh:

"Thẩm Nhược Vũ, đây là danh sách đồ hồi môn mà nhà họ Lục chúng tôi yêu cầu. Không lo đủ những thứ này thì cô đừng mơ bước chân vào cửa nhà tôi!"

Bố mẹ tôi ngồi phía đối diện sững người. Cha tôi — ông Thẩm Văn — tay cầm ly nước sượng sùng khựng lại giữa không trung, gương mặt từng trải hiền lành lộ rõ sự bàng hoàng. Mẹ tôi mặt mày tái nhợt, đôi mắt run run ánh lên sự tủi hổ và bất lực.

Tôi cúi đầu, ánh mắt lướt qua tờ giấy trắng mực đen nằm chỏng chơ trên bàn. Danh sách được in đậm rõ ràng từng dòng, từng mục tính toán vô cùng tỉ mỉ:

  1. Một căn hộ đứng tên riêng Lục Mẫn tại khu vực vành đai 2 trung tâm Giang Thành (diện tích không dưới 100m2).

  2. Một chiếc xe sang dòng BMW 5 Series đứng tên Lục Mẫn.

  3. Tiền mặt hồi môn đúng 880.000 Nhân dân tệ để lấy may.

  4. Toàn bộ chi phí đặt 50 bàn tiệc cưới tại khách sạn lớn nhất thành phố cùng chuyến du lịch tuần trăng mật đắt đỏ tại Châu Âu...

"Bác gái," tôi bình tĩnh ngẩng đầu, giọng nói không một chút run rẩy hay tức giận, "Lục Mẫn và cháu đã bàn trước về việc tổ chức đơn giản, hai bên cùng tự lập. Yêu cầu này của bác..."

"Yêu cầu này làm sao?" Bà Tú Bân lập tức cắt ngang lời tôi, giọng cao vút đầy vẻ hống hách. "Gia đình cô chỉ là dòng dõi buôn bán nhỏ lẻ ở vùng huyện lẻ giáp ranh, còn con trai tôi là trưởng phòng nhân sự của một tập đoàn tài chính lớn ở thành phố, tương lai rộng mở vô hạn! Muốn gả cho nó, nhà cô không bỏ ra chút thành ý thì người ta cười vào mặt nhà họ Lục chúng tôi à? Đừng tưởng có chút nhan sắc rồi muốn trèo cao, đèo bòng lấy con trai tôi để đổi đời!"

Tôi không trả lời bà ta ngay mà quay sang nhìn Lục Mẫn. Vị hôn phu đã bên tôi suốt ba năm qua từ thời còn ngồi trên ghế nhà trường đang ngồi ngay bên cạnh. Tôi chờ đợi một lời lên tiếng, một hành động bảo vệ, hay ít nhất là một ánh mắt áy náy, ngượng ngùng từ anh ta.

Nhưng không. Lục Mẫn cúi đầu, thong thả cầm chiếc thìa sứ múc một ngụm súp bào ngư, như thể cuộc tranh cãi căng thẳng và đầy xúc phạm này chẳng liên quan gì đến mình. Sự im lặng của anh ta không phải là sợ hãi hay bất ngờ, mà là sự đồng tình ngầm — một sự dung túng đắc ý để mẹ mình hạ thấp gia đình tôi, nhằm gia tăng thế yếu của tôi trước khi bước vào cuộc hôn nhân, ép tôi phải xuất ra toàn bộ tài sản gia đình.

Đáy lòng tôi lạnh ngắt từng đợt. Ba năm thanh xuân trôi qua, những đêm thức trắng hỗ trợ anh ta làm báo cáo năng lực, những lần âm thầm nhờ vả mối quan hệ ngầm để nâng đỡ sự nghiệp cho anh ta... hóa ra chỉ đổi lại một kẻ đê tiện, ích kỷ và nhu nhược đến vô liêm xỉ.

Mẹ tôi run run cất tiếng, giọng nghẹn ngào: "Bà Lục, hai đứa nó yêu thương nhau là chính, việc dựng vợ gạch chồng là chuyện cả đời của bọn trẻ, đòi hỏi thế này có phải hơi quá sức đối với gia đình chúng tôi..."

"Bà Thẩm này," chị gái của Lục Mẫn — Lục Tuyết — ngồi bên cạnh liền chêm vào, giọng điệu mỉa mai cay nghiệt, "Nói thật nhé, con trai nhà chúng tôi ở Giang Thành này không thiếu tiểu thư nhà giàu theo đuổi. Không lo nổi hồi môn thì cứ nói thẳng một tiếng, để chúng tôi còn sớm tìm mối khác vừa lứa xứng đôi, mắc công lại bảo nhà họ Lục đi bắt nạt người quê!"

Bố tôi nắm chặt tay thành nắm đấm, cơ mặt giật giật vì phẫn nộ. Nhìn đấng sinh thành bị người ta nhạo báng, coi thường ngay trước mặt, trái tim tôi như bị một lưỡi dao sắc nhọn cứa qua, đau đớn nhưng lại vô cùng tỉnh táo.

Tôi không tranh cãi, không khóc lóc, cũng không phẫn nộ. Tôi từ tốn vươn tay, nhặt tờ giấy danh sách lên, cẩn thận gấp lại làm tư, rồi cho vào chiếc tập hồ sơ da màu đen đặt bên cạnh ghế.

Bà Tú Bân thấy hành động của tôi thì tưởng rằng tôi đã khuất phục, đắc thắng nhếch môi: "Biết thế là tốt. Hạn cho nhà cô trong vòng một tuần phải chuẩn bị xong toàn bộ danh mục đó, nếu không thì tự biết đường mà rút lui, đừng làm phiền con trai tôi nữa."

Tôi lấy chiếc điện thoại cá nhân mở màn hình khóa, thản nhiên bấm mở ứng dụng tin nhắn và gửi đi một dòng chữ ngắn gọn đã chuẩn bị sẵn từ trước cho một số máy lưu tên [Luật sư Trần]:

[Luật sư Trần, tiến hành đúng kế hoạch đi.]

Gửi xong, tôi cất điện thoại vào túi xách, ngẩng đầu nhìn bà Tú Bân với nụ cười điềm nhiên, ánh mắt sắc như dao: "Bác gái, bác không cần phải chờ một tuần đâu. Đáp án cho yêu cầu của bác sẽ có ngay bây giờ."

Lục Mẫn lúc này mới nhíu mày ngẩng đầu lên, vẻ mặt không hài lòng nhìn tôi: "Nhược Vũ, em lại muốn bày trò gì đấy? Mẹ anh nói hoàn toàn đúng thực tế đấy thôi. Em nghe lời mẹ anh đi, nhượng bộ một chút thì sau này bước vào nhà họ Lục mới dễ sống, chuyện này chỉ tốt cho tương lai hai đứa thôi."

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, chỉ cảm thấy một sự ghê tởm sâu sắc đến tận xương tủy. Người đàn ông mà tôi từng dốc lòng yêu thương hóa ra lại nhỏ mần và toan tính đến mức này.

Đúng mười phút sau, tiếng gõ cửa phòng tiệc VIP vang lên giòn giã. Không đợi người bên trong lên tiếng cho phép, cửa gỗ gõ đỏ bật mở.

Một người đàn ông trung niên mặc bộ vest đen cắt may thủ công tinh tế, mái tóc chải chuốt gọn gàng, tay cầm chiếc cặp da cao cấp bước vào. Theo sau ông là hai nhân viên mặc đồng phục quản lý tòa nhà sang trọng. Sự xuất hiện bất ngờ và khí chất áp đảo của họ khiến tiếng rì rầm mỉa mai của nhà họ Lục lập tức dừng hẳn.

Lục Mẫn ngơ ngác đứng dậy, kinh ngạc thốt lên: "Ông là... Luật sư Trần Vĩnh? Sao ông lại ở đây?"

Luật sư Trần không thèm liếc nhìn Lục Mẫn lấy một cái. Ông bước thẳng đến trước mặt tôi, hơi cúi đầu kính cẩn: "Thẩm tiểu thư, tôi đã mang đầy đủ giấy tờ pháp lý đến theo đúng yêu cầu của cô."

Sau đó, Luật sư Trần quay người lại, nhìn quét qua một lượt những khuôn mặt đang ngơ ngác của nhà họ Lục, rồi thong thả mở tập tài liệu bằng da ra, cất giọng dõng dạc và đĩnh đạc:

"Xin chào mọi người. Tôi là Trần Vĩnh, luật sư đại diện pháp lý cho chủ sở hữu căn hộ cao cấp 180m2 tại khu đô thị Thâm Lam và là đại diện pháp lý của Tập đoàn bất động sản Thịnh Thế. Tôi đến đây để chính thức thông báo một việc vô cùng quan trọng."

Ông dừng lại một chút, ánh mắt sắc lẹm dừng lại trên khuôn mặt đang dần biến sắc của bà Tú Bân và Lục Mẫn:

"Căn hộ mà anh Lục Mẫn đang sinh sống hiện tại, cùng với cổ phần chi phối tập đoàn nơi anh đang làm việc... đều thuộc sở hữu hợp pháp hoàn toàn của cô Thẩm Nhược Vũ đây. Và theo lệnh trực tiếp từ chủ sở hữu, chúng tôi chính thức thu hồi lại căn nhà cùng chấm dứt toàn bộ đặc quyền của anh Lục kể từ phút này!"

Cả phòng tiệc rơi vào trạng thái im lặng tờ tờ. Câu nói ấy như một quả bom dội thẳng vào đầu gia đình họ Lục, khiến họ hoàn toàn bàng hoàng, dại người đi vì sốc.

CHƯƠNG 2: MẶT NẠ RƠI XUỐNG VÀ BẢN CHẤT LỘ DẠO

Sự im lặng bao trùm gian phòng kéo dài đến mức người ta có thể nghe rõ cả tiếng hít thở dồn dập và hoảng loạn của Lục Mẫn. Bà Tú Bân trợn tròn mắt, đôi môi tô son đỏ mỏng dính run rẩy liên hồi, giơ ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào mặt Luật sư Trần:

"Ông... ông nói cái gì cơ? Ông bị điên rồi à? Căn nhà đó là do con trai tôi tự tay thuê và sửa sang để chuẩn bị kết hôn, làm sao có thể là của cô ta được? Cô ta chỉ là một đứa con gái tỉnh lẻ nghèo hèn, lấy đâu ra tiền mua nhà ở trung tâm Giang Thành?"

Luật sư Trần nhẹ nhàng mỉm cười, một nụ cười đầy sự chuyên nghiệp nhưng ẩn chứa sự châm biếm sâu sắc. Ông rút từ trong cặp ra một tập bản sao giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà đất cùng hợp đồng ủy quyền quản lý tài sản, đặt mạnh xuống bàn:

"Bà Lục, xin hãy ăn nói cẩn trọng, mọi lời nói xúc phạm nhân phẩm đều có thể trở thành bằng chứng trước tòa. Căn hộ số 1802 chung cư Thâm Lam hoàn toàn đứng tên cá nhân cô Thẩm Nhược Vũ. Ba năm trước, vì thương tình anh Lục Mẫn chưa có chỗ ở ổn định tại Giang Thành để phát triển sự nghiệp, cô Thẩm đã cho anh ta ở nhờ không thu một đồng tiền thuê, thậm chí còn âm thầm đứng ra chi trả toàn bộ chi phí quản lý và dịch vụ cao cấp hàng tháng."

"Cái gì...?" Chị gái Lục Tuyết thốt lên, mặt cắt không còn một giọt máu, đôi mắt nhìn tôi như thể nhìn thấy ma.

Lục Mẫn lúc này hoàn toàn hoảng loạn. Mồ hôi hột rịn ra đầm đìa trên trán anh ta, làm trôi đi vẻ lịch lãm thường ngày. Anh ta chộp lấy tập giấy tờ trên bàn, lật xem cuống cuột, từng trang, từng con dấu đỏ thắm hiện lên vô cùng rõ ràng. Tên người sở hữu duy nhất: Thẩm Nhược Vũ.

"Nhược Vũ... việc này... sao em lại..." Lục Mẫn lắp ba lắp bắp, giọng nói run rẩy không thành tiếng, gương mặt cắt không còn một giọt máu.

Tôi đứng dậy, chỉnh lại nếp gấp trên chiếc váy thiết kế nhẹ nhàng, ánh mắt nhìn anh ta lạnh lẽo như nhìn một người xa lạ không hề quen biết:

"Lục Mẫn, anh tưởng rằng năng lực của anh xuất sắc đến mức vừa ra trường hai năm đã được cất nhắc thẳng lên làm trưởng phòng nhân sự sao? Anh tưởng căn hộ cao cấp ngay trung tâm thành phố dễ dàng thuê được với giá rẻ mạt vài trăm tệ như anh vẫn nói với mẹ anh sao? Tất cả những gì anh đang có, từ công danh, địa vị cho đến chốn chui ra chui vào sang trọng này, đều là do tôi âm thầm thu xếp và trải đường cho anh."

Thực chất, tôi không phải là con gái của một gia đình thương lái nhỏ ở huyện lẻ như họ vẫn lầm tưởng. Gia đình tôi kinh doanh bất động sản truyền thống lâu đời, tính cách khiêm tốn, gia giáo, không thích khoe khoang phô trương. Khi yêu Lục Mẫn, vì muốn thử thách lòng người và không muốn anh ta cảm thấy áp lực tự ti về khoảng cách gia cảnh, tôi đã giấu kín thân phận thật của mình. Tôi muốn tìm một người đàn ông yêu chính con người tôi, cùng tôi vượt qua khó khăn bằng sự chân thành.

Thế nhưng, sự khiêm tốn và tử tế của gia đình tôi lại trở thành cái cớ để mẹ con họ coi thường, chà đạp và giăng bẫy tham lam.

"Cô... cô lừa con tôi!" Bà Tú Bân bắt đầu lu loa lên, đứng phắt dậy chỉ trỏ vào mặt tôi, gương mặt biến dạng vì tức giận. "Đồ đàn bà độc ác, tâm địa sâu xa! Cô cố tình giấu giếm để hôm nay làm xấu mặt gia đình chúng tôi đúng không? Cô coi thường nhà họ Lục chúng tôi!"

Bố tôi — ông Thẩm Văn — lúc này đập mạnh tay xuống bàn. เสียง Rầm! vang lên chấn động cả gian phòng, khiến chiếc tách gốm nảy lên. Ông đứng dậy, khí chất của một chủ doanh nghiệp từng trải trên thương trường bộc phát mạnh mẽ làm bà Tú Bân giật mình lùi lại một bước.

"Bà Lục!" Bố tôi gằn giọng, từng từ từng chữ đanh thép và đầy uy lực. "Gia đình tôi nãy giờ nhẫn nại là vì tôn trọng tình cảm của hai đứa trẻ. Nhưng sự vô giáo dục, tham lam và ảo tưởng của gia đình bà đã vượt quá giới hạn chịu đựng. Con gái tôi khiêm tốn chứ không phải nghèo hèn, tử tế chứ không phải nhu nhược để các người tự do bắt ạt và nhục mạ!"

Mẹ tôi lắc đầu thở dài, nhìn Lục Mẫn với ánh mắt đầy thất vọng và khinh bỉ: "Lục Mẫn, bác đã từng coi cháu như con ruột, lo cho cháu từng bữa ăn mỗi khi cháu đến nhà chơi. Không ngờ cháu lại là kẻ vô ơn, cơ hội và đê tiện đến mức này."

Lục Mẫn cuống cuồng buông tập tài liệu, bước nhanh sang phía tôi, định nắm lấy tay tôi để van xin: "Nhược Vũ, em nghe anh giải thích! Anh thật sự không biết mẹ anh lại đưa ra danh sách hồi môn đó... Anh chỉ là... anh chỉ nghĩ là mẹ muốn tốt cho tương lai của hai đứa chúng mình thôi mà!"

Tôi lạnh lùng lùi lại một bước, né tránh bàn tay đầy mồ hôi của anh ta: "Không biết? Lúc mẹ anh ném tờ giấy vào mặt tôi, anh ở đâu? Lúc chị anh mỉa mai cha mẹ tôi nghèo hèn, anh ở đâu? Anh im lặng vì anh cũng muốn chiếm đoạt những thứ đó! Bản chất của anh là kẻ ích kỷ, lợi dụng và tham lam đến tận cùng!"

Luật sư Trần bước lên một bước, chắn giữa tôi và Lục Mẫn, giọng nói lịch sự nhưng chứa đựng sự đe dọa sắc lạnh:

"Anh Lục, tôi xin thông báo thêm một việc. Tập đoàn tài chính nơi anh đang công tác — vốn là công ty con thuộc sở hữu của Tập đoàn Thẩm Thị. Quyết định bổ nhiệm anh ba năm trước hoàn toàn là do cô Thẩm tác động. Vừa rồi, Hội đồng quản trị đã chính thức thông qua quyết định sa thải anh vì vi phạm đạo đức và lợi dụng chức quyền. Quyết định chính thức đã được gửi đến email cá nhân của anh."

"Ngoài ra," Luật sư Trần nhìn chiếc đồng hồ đắt tiền trên cổ tay, "Trong vòng 24 giờ tới, yêu cầu anh dọn toàn bộ đồ đạc cá nhân ra khỏi căn hộ Thâm Lam. Nếu quá thời hạn, chúng tôi sẽ báo cảnh sát can thiệp vì hành vi xâm nhập và chiếm dụng tài sản bất hợp pháp."

"Sa... sa thải? Mất nhà?" Lục Mẫn ngã ngửa ra ghế, gương mặt xám xịt như tro tàn, ánh mắt thất thần không còn chút sức sống.

Mọi thứ mà anh ta tự hào, mọi sự kiêu ngạo mà anh ta cùng gia đình dựng lên để uy hiếp và ép buộc tôi, trong chớp mắt đã sụp đổ hoàn toàn như một lâu đài cát trước trận đại hồng thủy.

CHƯƠNG 3: CÁI GIÁ CỦA SỰ THAM LAM VÀ BÀI HỌC ĐÍCH ĐÁNG

Bà Tú Bân nghe đến từ "sa thải" và "thu hồi nhà" thì hoảng loạn thực sự. Mặt bà ta biến sắc liên tục, từ hung hăng chuyển sang bàng hoàng, rồi nhanh chóng biến thành sự sợ hãi tột cùng. Bà ta hiểu rõ hơn ai hết, nếu con trai bị sa thải và đuổi khỏi căn hộ đắt đỏ kia, tương lai của cả gia đình họ ở thành phố Giang Thành này xem như tiêu tùng hoàn toàn.

Bà ta không còn giữ vẻ hống hách lúc đầu, vội vàng lao sang phía mẹ tôi, nắm lấy tay mẹ tôi, giọng điệu thay đổi 180 độ, van xin thảm thiết:

"Bà Thẩm ơi! Chị Thẩm ơi! Tôi sai rồi! Là do tôi mắt mù, là do tôi ngu muội không biết trời cao đất rộng! Chúng tôi không cần hồi môn nữa, một đồng cũng không cần! Chỉ cần hai đứa nó kết hôn, chúng tôi sẽ đối xử với Nhược Vũ như công chúa trong nhà, tôi sẽ phục dịch nó!"

Mẹ tôi nhẹ nhàng nhưng dứt khoát rút tay ra khỏi bàn tay thô ráp của bà ta, ánh mắt lạnh băng không một chút dao động: "Bà Lục, gia đình chúng tôi nhỏ bé, không dám trèo cao lên cái cổng nhà họ Lục của bà. Căn nhà đó, con gái tôi thà để trống cho bụi bám chứ không bao giờ để loại người vô ơn như các người bước vào dù chỉ một bước."

Chị gái Lục Tuyết lúc này cũng quýnh quáng chạy lại, rối rít xin lỗi tôi: "Nhược Vũ em ơi, chị hai nói xàm đấy, em đừng để bụng nhé! Em và Lục Mẫn yêu nhau ba năm gắn bó rồi, tình nghĩa sâu đậm làm sao nói bỏ là bỏ ngay được..."

Tôi nhìn màn kịch lật mặt tráo trở của nhà họ Lục mà chỉ cảm thấy sự khinh bỉ. Khi tưởng tôi nghèo hèn, họ dẫm đạp, nhục mạ không thương tiếc. Khi biết tôi giàu có và nắm quyền sinh sát, họ sẵn sàng quỳ lạy van xin như những kẻ vô liêm xỉ.

Lục Mẫn gục đầu xuống bàn, rồi đột ngột ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu gào lên trong cay đắng: "Thẩm Nhược Vũ! Em gài bẫy anh! Em cố tình giấu giếm thân phận để thử thách anh đúng không? Ba năm qua anh đối xử với em chưa đủ tốt sao?"

"Tốt sao?" Tôi bật cười, nụ cười đầy xót xa cho ba năm vô ích của chính mình. "Anh tốt với tôi vì anh nghĩ tôi là một đứa con gái ngoan ngoãn, dễ điều khiển, sẵn sàng làm hậu phương phục dịch cho anh tiến thân! Nhưng khi đối mặt với lợi ích và lòng tham, anh sẵn sàng đứng về phía mẹ anh để ép bức và đào mỏ gia đình tôi. Sự 'tốt' của anh giả tạo đến mức làm tôi phát tởm!"

Tôi quay sang Luật sư Trần, giọng nói dứt khoát: "Mọi việc còn lại nhờ ông xử lý theo đúng quy định của pháp luật. Đừng để họ làm phiền gia đình tôi nữa."

"Rõ, thưa Thẩm tiểu thư," Luật sư Trần cúi đầu kính cẩn đáp.

Tôi bước đến bên cạnh bố mẹ mình, nhẹ nhàng nắm lấy tay họ: "Bố, mẹ, chúng ta đi thôi. Ở đây không khí ô nhiễm quá, làm con cảm thấy khó thở."

Bố tôi mỉm cười xoa đầu tôi, ánh mắt đầy sự tự hào và yêu thương: "Đi thôi con gái. Hôm nay bố khao cả nhà mình một bữa thật ngon ở nhà hàng khác."

Chúng tôi thong thả quay lưng bước ra khỏi phòng tiệc Mẫu Đơn Cung. Mặc cho sau lưng là tiếng gào khóc van xin thảm thiết của bà Tú Bân, tiếng Lục Mẫn gào thán trách móc mẹ mình vì tham lam mà làm hỏng tương lai của anh ta, và tiếng xô xát cãi vã hỗn loạn của nhà họ Lục. Tất cả những âm thanh dơ bẩn đó đều bị cánh cửa gỗ khép lại hoàn toàn.

Một tuần sau.

Tôi ngồi trong văn phòng làm việc rộng lớn tại tầng cao nhất của tòa nhà Thẩm Thị, thong thả nhâm nhi tách cà phê nóng. Khung cảnh thành phố Giang Thành nhộn nhịp hiện rõ qua lớp kính cường lực trong suốt.

Luật sư Trần gõ cửa bước vào, đặt lên bàn làm việc của tôi một bản báo cáo chi tiết:

"Thẩm tổng, Lục Mẫn đã dọn toàn bộ đồ đạc ra khỏi căn hộ Thâm Lam. Anh ta cố tình để lại một số đồ đạc riêng nhằm lấy cớ gặp cô để xin quay lại, nhưng tôi đã cho lực lượng an ninh gom hết đem bỏ vào thùng rác công cộng. Ngoài ra, việc anh ta bị tập đoàn sa thải vì vi phạm đạo đức nghiêm trọng đã lan truyền trong giới tài chính Giang Thành. Hiện tại không có bất kỳ công ty nào dám nhận anh ta vào làm việc."

"Còn gia đình anh ta thì sao?" tôi thản nhiên hỏi, mắt vẫn nhìn ra xa.

"Bà mẹ anh ta vì quá sốc, tiếc nuối căn nhà sang trọng và đứa con rể giàu có nên đã đổ bệnh nặng phải nhập viện cấp cứu. Chị gái anh ta thì bị phía nhà chồng ly hôn vì phát hiện từng lén mang tiền tiết kiệm gia đình đi trả nợ cho Lục Mẫn. Giờ đây toàn bộ gia đình họ đang phải dọn về căn nhà cấp 4 cũ kỹ ở dải quê hẻo lánh, cuộc sống vô cùng chật vật và suốt ngày xô xát lẫn nhau."

Tôi gật đầu, kéo tấm rèm cửa sổ ra rộng hơn. Ánh nắng rực rỡ và ấm áp của buổi ban mai tràn ngập gian phòng.

Từ bỏ một kẻ không xứng đáng không phải là mất mát, mà là một sự giải thoát vĩ đại. Cuộc đời này rất dài, nếu không kịp thời chặt đứt những cành cây mục nát và độc hại, làm sao cây có thể vươn mình đón nhận những luồng ánh sáng mới rực rỡ và thuần khiết hơn?

Tôi cầm bút lên, bắt đầu ký vào bản kế hoạch phát triển dự án bất động sản mới, hoàn toàn gạt bỏ những con người đê tiện và tham lam ấy ra khỏi quỹ đạo cuộc đời tươi đẹp của mình.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét