#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
"Cầm lấy năm triệu Tệ này và biến khỏi cuộc đời con trai tôi. Gia đình cô cả đời này cũng không bao giờ đủ đẳng cấp để bước chân qua cánh cổng nhà họ Tô!"
Cú đập tay chát chúa của bà Tô khiến chiếc vali da thuộc màu đen bật mở nốt khóa, làm những xấp tiền Nhân dân tệ mới cứng, thơm phức mùi mực in tràn ra một góc bàn trà bằng gỗ tuyết tùng. Trong gian phòng VIP xa hoa của nhà hàng tư nhân bên bờ sông Thâm Quyến, ánh đèn chùm pha lê phản chiếu gương mặt vặn vẹo đầy vẻ hợm hĩnh của vị phu nhân Chủ tịch Tập đoàn Xây dựng Tô Thị.
Tôi ngồi đối diện, ngón tay nhẹ nhàng vuốt quanh mép ly sứ Cảnh Đức Trấn đã nguội lạnh. Bên ngoài cửa kính kịch trần, cơn mưa đêm giữa mùa đông Bằng Thành đổ xuống rát mặt, khiến khung cảnh thành phố lung linh ánh đèn trở nên nhòe nhoẹt.
"Bà Tô," Tôi cất giọng bình thản, không một chút run rẩy hay tủi hờn. "Ý của bà là, tình cảm ba năm qua giữa tôi và Tô Dật chỉ đáng giá năm triệu Tệ?"
Bà Tô nhếch môi khinh bỉ, lấy ra một chiếc khăn tay lụa tơ tằm chậm rãi lau từng ngón tay như thể vừa chạm vào một thứ gì đó vô cùng bẩn thỉu. Bà ta cúi người về phía trước, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo nhìn thẳng vào tôi:
"Đừng có ở đó mà giả vờ thanh cao, Thẩm Tri Vi. Cô tưởng tôi không biết gốc gác của cô sao? Một con bé mồ côi từ nhỏ, lớn lên nhờ tiền tài trợ của các quỹ từ thiện, làm cái chức quản lý dự án quèn ở công ty thiết kế. Con trai tôi – Tô Dật – là thạc sĩ tốt nghiệp ở Anh về, là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Tô Thị. Cúi đầu nhìn lại bản thân cô xem, từ đầu đến chân có điểm nào xứng đứng cạnh nó?"
Lúc này, cánh cửa gỗ gụ của phòng VIP bị đẩy nhẹ ra. Tô Dật bước vào, trên người vẫn khoác chiếc áo măng-tô đắt tiền còn vương vết mưa. Nhưng khi ánh mắt anh ta chạm phải chiếc vali đầy tiền trên bàn, anh ta lập tức khựng lại, rồi nhanh chóng quay đi, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
"Tô Dật, anh giải thích sao về chuyện này?" Tôi quay sang nhìn vị hôn phu – người vừa mới tuần trước còn quỳ gối trao nhẫn cầu hôn tôi dưới chân tháp Thâm Quyến.
Tô Dật thở dài một cách mệt mỏi. Anh ta tiến lại gần, ngồi xuống bên cạnh mẹ mình, cất giọng né tránh:
"Tri Vi, em nghe lời mẹ anh đi. Nhà họ Tô chuẩn bị ký hợp đồng hợp tác chiến lược trị giá ba trăm triệu Tệ với Tập đoàn Quốc tế Thẩm Thị. Bác Thẩm bên đó có ý muốn tác hợp anh với tiểu thư độc nhất của họ. Gia đình anh đang ở giai đoạn then chốt để lên sàn chứng khoán, anh... anh không thể vì chuyện tình cảm cá nhân mà làm hỏng đại sự của cả gia tộc được."
Nút thắt trong lòng tôi hoàn toàn vỡ vụn. Không phải vì đau đớn, mà vì sự buồn nôn trước sự tính toán máu lạnh của người đàn ông tôi từng dành trọn thanh xuân để yêu thương.
"Ra là vậy," Tôi bật cười, một tiếng cười thanh thoát nhưng lạnh đến tận xương tủy. "Ba năm qua, anh giấu tôi chuyện này, giả vờ làm một kẻ si tình, chỉ để chờ đến ngày công ty anh đủ lông đủ cánh rồi đá tôi đi như một món đồ hỏng sao?"
"Thẩm Tri Vi, cô thôi cái giọng điệu uất khuất đó đi!" Bà Tô đập bàn, vẫy vẫy tay ra lệnh. "Nguyện vọng của con trai tôi đã rõ ràng. Cầm tiền rồi viết giấy cam kết cắt đứt hoàn toàn quan hệ với Tô Dật. Đừng để tôi phải dùng đến biện pháp mạnh khiến cô không sống nổi ở cái thành phố này!"
Tôi ngước mắt nhìn hai mẹ con nhà họ Tô. Một kẻ tham lam hợm hĩnh, một kẻ hèn nhát vụ lợi.
"Được thôi."
Tôi vươn tay, thong thả gập chiếc vali da lại. Tiếng tách khô khốc của ổ khóa vang lên rõ mùng một trong gian phòng im lìm. Tôi không chạm vào một tờ tiền nào, chỉ rút chiếc điện thoại cá nhân từ trong túi xách ra, thong thả gõ một dòng tin ngắn gửi đi.
"Cô làm trò gì đấy?" Bà Tô nhíu mày, ánh mắt tràn ngập sự nghi ngờ.
"Không có gì. Chỉ là báo cho bác Thẩm của các người một tiếng," Tôi cất điện thoại vào túi, đứng dậy chỉnh lại nếp áo.
Bà Tô khinh khỉnh bĩu môi: "Bác Thẩm? Cô tưởng cô là ai mà đòi quen biết Chủ tịch Thẩm của Thẩm Thị? Đồ điên!"
Tuy nhiên, lời nhạo báng của bà ta chưa kịp dứt thì chiếc điện thoại bảo mật của Tô Dật đặt trên bàn đột ngột rung lên bần bật. Màn hình hiện rõ ba chữ: Chủ tịch Thẩm.
Tô Dật cuống quýt nghe máy, giọng nói run rẩy vì mừng rỡ: "Cháu chào Bác Thẩm! Cháu và mẹ đang..."
Chưa đầy ba giây sau, sắc mặt Tô Dật từ hớn hở chuyển sang xám xịt như thây ma. Đôi mắt anh ta trợn ngược, bàn tay cầm điện thoại run lên bần bật đến mức suýt làm rơi máy.
"Cái... Cái gì? Bác Thẩm... Xin bác nghe cháu giải thích! Tại sao lại hủy bỏ hợp đồng? Chúng ta đã thỏa thuận xong rồi mà!"
Chương 2: Sóng Gió Dưới Chân Tháp Thâm Quyến
Đầu dây bên kia không hề cho Tô Dật bất kỳ cơ hội giải thích nào, chỉ còn lại những tiếng tít tít kéo dài lạnh ngắt.
Bà Tô thấy con trai biến sắc thì hoảng hốt đứng dậy, nắm lấy tay Tô Dật: "Dật nhi, có chuyện gì vậy? Bác Thẩm nói sao?"
Tô Dật ngã bệt xuống ghế gấm, giọng nói lạc đi vì hoảng loạn: "Mẹ... Tiêu rồi! Bên Thẩm Thị vừa phát lệnh đơn phương chấm dứt toàn bộ thỏa thuận hợp tác! Họ... họ còn tuyên bố phong sát toàn bộ các dự án đầu tư của Tô Thị trong khu vực đại lục!"
"Cái gì?!" Bà Tô gào lên, gương mặt trang điểm kỹ lưỡng lập tức vặn vẹo. "Tại sao lại như vậy? Chúng ta đâu có đắc tội gì với Thẩm Thị? Chẳng lẽ... chẳng lẽ có kẻ nào đâm sau lưng?"
Đúng lúc đó, cửa phòng VIP lại một lần nữa mở tung.
Không phải nhân viên nhà hàng, mà là một tốp người mặc vest đen sang trọng, thần thái nghiêm nghị bước vào. Đi đầu là Thẩm Quốc Đống – Chủ tịch Tập đoàn Quốc tế Thẩm Thị, người đàn ông quyền lực đứng đầu giới kinh doanh miền Nam Trung Quốc, kẻ mà cả nhà họ Tô phải tốn bao công sức, quỳ lụy nửa năm trời mới xin được một cuộc hẹn.
Bà Tô thấy Thẩm Quốc Đống xuất hiện thì như kẻ đuối nước vơ được cọc, lập tức vứt bỏ vẻ đài các, cuống quýt lao ra đón:
"Thẩm tổng! Ông đến rồi! Xin ông nghe con trai tôi giải thích, chắc chắn có sự hiểu lầm nào đó ở đây! Nhà họ Tô chúng tôi luôn coi Thẩm Thị là đối tác chiến lược hàng đầu..."
Thẩm Quốc Đống hoàn toàn phớt lờ bàn tay đang giơ ra của bà Tô. Gương mặt uy nghiêm tràn ngập sự giận dữ, ông bước qua bà ta như bước qua một khúc gỗ mục, đi thẳng về phía tôi.
Trước sự bàng hoàng đến lặng người của mẹ con nhà họ Tô, vị tỷ phú lừng lẫy ấy cúi gập người chín mươi độ trước mặt tôi, giọng nói đầm ấm nhưng chứa đựng sự xót xa tột cùng:
"Con gái! Bố đến muộn rồi, để con phải chịu ủy khuất ở nơi bẩn thỉu này!"
"Bố... Bố?!"
Tiếng gào của Tô Dật nghẹn lại trong cổ họng. Bà Tô đứng chết lặng tại chỗ, đôi mắt trợn ngược như không tin vào những gì vừa diễn ra trước mắt.
Tôi nhìn Thẩm Quốc Đống, thở dài một tiếng: "Bố, con đã nói rồi, con muốn tự mình trải nghiệm cuộc sống, tự tìm kiếm một tình cảm chân thành không vướng bận gia thế. Nhưng có vẻ như... con đã đánh giá quá cao lòng người rồi."
Thẩm Quốc Đống xoa đầu tôi, ánh mắt tràn ngập sự cưng chiều, nhưng khi quay lại nhìn mẹ con họ Tô, ánh mắt ấy lập tức biến thành sát khí rực trời.
"Tô Dật! Bà Tô!" Thẩm Quốc Đống gõ mạnh chiếc gậy gỗ tưa xuống sàn nhà đá cẩm thạch. "Các người dùng năm triệu Tệ để đuổi đại tiểu thư duy nhất của Tập đoàn Thẩm Thị chúng tôi sao? Các người chê con gái tôi nghèo, chê nó không đủ đẳng cấp bước chân vào cái gia tộc tàn tơi của các người sao?"
"Thẩm... Thẩm tiểu thư?!" Bà Tô quỵ xuống sàn nhà, mặt mũi cắt không còn một giọt máu. "Tri Vi... cô... cô là con gái của Thẩm tổng sao? Sao cô chưa từng nói..."
"Nói cho bà biết để bà đào mỏ gia tộc tôi sao?" Tôi lạnh nhạt cất lời, ánh mắt khinh bỉ nhìn người phụ nữ đang run rẩy dưới chân. "Ba năm qua, tôi giấu thân phận làm một nhân viên quèn, ăn mặc giản dị, chịu đựng sự soi mói của bà, chỉ vì tôi nghĩ Tô Dật yêu con người tôi. Không ngờ, thứ các người tôn thờ chỉ là tiền bạc và danh vọng."
Tô Dật lúc này mới sực tỉnh khỏi cơn ác mộng. Anh ta bò lết dưới sàn, lao đến định nắm lấy gấu quần tôi: "Tri Vi! Anh sai rồi! Anh bị mẹ anh làm cho mờ mắt! Anh yêu em mà, em cho anh một cơ hội làm lại có được không?"
Chương 3: Sự Sụp Đổ Của Một Gia Tộc Hợm Hĩnh
Tôi lùi lại một bước, tránh xa bàn tay đang run rẩy của Tô Dật.
"Tô Dật, khi anh ngồi xuống ghế và đồng ý dùng năm triệu Tệ để mua đứt tình cảm ba năm của chúng ta, anh đã tự tay chôn vùi chút tôn trọng cuối cùng tôi dành cho anh rồi."
Thẩm Quốc Đống vẫy tay, trợ lý cá nhân đứng phía sau lập tức bước lên, đưa ra một tập tài liệu pháp lý dày cộp.
"Tô tổng, bà Tô," Trợ lý cất giọng lạnh lùng. "Ngoài việc thu hồi bản ghi nhớ hợp tác ba trăm triệu Tệ, Tập đoàn Thẩm Thị cũng chính thức kích hoạt điều khoản thu hồi khoản vay ngắn hạn năm mươi triệu Tệ mà chúng tôi đã ủy thác qua ngân hàng cho Tô Thị tuần trước. Trong vòng hai mươi tư giờ, nếu Tô Thị không hoàn trả đủ cả gốc lẫn lãi, chúng tôi sẽ tiến hành thủ tục nộp đơn yêu cầu phá sản doanh nghiệp của các người lên Tòa án Nhân dân thành phố Thâm Quyến."
Sét đánh ngang tai. Bà Tô nghe xong thì ngất xỉu ngay tại chỗ, đầu đập xuống sàn gạch. Tô Dật gào khóc thảm thiết, liên tục dập đầu xuống đất đến mức trán chảy máu:
"Bác Thẩm! Tri Vi! Xin hai người tha cho nhà họ Tô! Khoản tiền đó chúng cháu đã lỡ đầu tư vào dây chuyền sản xuất mới rồi, bây giờ thu hồi thì Tô Thị sẽ phá sản mất! Cháu xin hai người!"
"Phá sản?" Thẩm Quốc Đống nhếch môi mỉm cười đầy cay đắng. "Lúc các người cậy thế hiếp đáp con gái tôi, các người có nghĩ đến đường sống của nó không? Một gia tộc hợm hĩnh, cạn tình cạn nghĩa như các người, không xứng đáng tồn tại trên thương trường Bằng Thành này."
Tôi bước đến trước mặt Tô Dật, cúi xuống nhìn anh ta lần cuối. Người đàn ông từng là cả bầu trời thanh xuân của tôi, giờ đây chỉ còn là một kẻ thảm hại, hèn nhát và tham lam.
"Chiếc vali năm triệu Tệ này," Tôi nhặt chiếc vali lên, thong thả đặt lại vào lòng Tô Dật. "Anh giữ lấy mà dùng. Dùng nó để trả bớt một phần nợ nần sắp tới của nhà họ Tô đi."
Tôi quay người, khoác lấy tay bố mình.
"Đi thôi bố, nơi này không khí bẩn thỉu quá."
"Được, con gái. Bố đưa con về nhà." Thẩm Quốc Đống mỉm cười dịu dàng.
Chúng tôi thong thả bước ra khỏi phòng VIP. Phía sau lưng là tiếng còi xe cấp cứu rú lên tai quái trong đêm mưa, tiếng gào khóc tuyệt vọng của Tô Dật lẫn trong tiếng chửi rủa xâu xé nhau của gia đình họ Tô khi đế chế kinh doanh mà họ tự hào sắp sửa tan thành mây khói.
Đêm hôm đó, tin tức Tập đoàn Xây dựng Tô Thị bị vỡ nợ và đứng trước nguy cơ phá sản tràn ngập trên các trang báo tài chính lớn nhất Thâm Quyến. Kẻ từng coi thường người khác vì hai chữ "đẳng cấp", cuối cùng lại tự tay đẩy bản thân xuống vực sâu không đáy.
Tôi ngồi trên chiếc xe sang trọng chạy dọc theo đại lộ Bằng Thành, nhìn những hạt mưa rơi trên cửa kính. Cơn mưa đêm đã tạnh, nhường chỗ cho những ánh đèn thành phố rực rỡ phía xa. Một chương cũ tồi tệ đã khép lại, và trước mắt tôi, một tương lai mới kiêu hãnh và tự do đang rộng mở.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét