Min menu

Pages

mẹ tôi bệnh nặng, tôi xin mẹ chồng về quê một ngày chăm mẹ — bà chỉ thẳng vào mặt tôi giữa bữa cơm và quát: “đã làm dâu nhà này thì phải biết phụng dưỡng! , nhà cô hết người chăm à ?” tôi cúi đầu lặng lẽ rời đi… nhưng chỉ 10 phút sau, một cuộc điện thoại lạ vang lên, mẹ chồng vừa nghe giọng người ở đầu dây bên kia đã chết lặng, cuống cuồng chạy đi tìm tôi để xin lỗi...

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.




Chương 1: Bát Canh Nóng Và Tiếng Xúc Phắc Giữa Bữa Cơm

“Bốp!”

Cái tát nảy lửa giáng thẳng vào má trái khiến đầu tôi giật mạnh sang một bên. Tiếng vang chát chúa xé tan không khí ngột ngạt của căn phòng ăn. Dấu năm ngón tay đỏ ửng lập tức hằn lên làn da tái nhợt, rát buốt như có ai lấy than hồng dí vào. Bát canh thịt lợn hầm củ cải trên tay tôi chao đảo rồi rơi vỡ tan tành xuống nền gạch hoa lạnh ngắt, nước dùng nóng hổi bắn tung tóe lên tà áo dài đã cũ.

“Cô nói cái gì? Xin về quê một ngày?”

Bà Lý đứng phắt dậy, gương mặt chằng chịt vết chân chim co quắp lại vì giận dữ. Bà chỉ ngón tay đeo chiếc nhẫn vàng bẹt vào mặt tôi, giọng quát tháo chói tai như tiếng kim loại xát vào nhau: “Nội trong ngày hôm nay, họ hàng bên nhà chồng ở Giang Tô lên chơi! Một mình tôi làm sao xoay xở nổi mấy mâm cỗ? Mẹ cô ở tận cái xóm nghèo An Huy đó chưa chết ngay được đâu! Đã làm dâu nhà họ Lý này thì phải biết phụng dưỡng gia đình chồng trước tiên. Cô xem cái bản mặt ủ rũ của cô kìa, định đem xui xở về cái nhà này đấy à?”

Góc bàn bên cạnh, Lý Khang – chồng tôi – vẫn thản nhiên gắp một miếng thịt kho bỏ vào miệng. Anh ta lắc đầu, buông một câu lạnh ngắt không chút gợn sóng: “Nhược Lan, em đừng có làm nũng nữa. Mẹ nói đúng đấy, hôm nay nhà mình có khách quý. Em gạt chuyện riêng sang một bên đi, tí nữa dọn dẹp xong rồi vào bếp chuẩn bị cá chép hấp.”

Lồng ngực tôi phập phồng, một cơn đau co thắt thắt chặt lấy cuống họng. Mẹ tôi – người phụ nữ cả đời lam lũ nuôi tôi ăn học đại học ở Thượng Hải – hiện đang nằm trong phòng cấp cứu của bệnh viện huyện. Bác sĩ vừa gọi điện báo sáng nay: bà bị xuất huyết đột ngột, tình trạng vô cùng nguy kịch, có thể không qua khỏi đêm nay. Tôi chỉ xin về thăm mẹ đúng một ngày, vậy mà đối với gia đình này, đó lại là một tội lỗi không thể tha thứ.

Ba năm làm dâu nhà họ Lý ở Tô Châu, tôi từ một cô gái có bằng cử nhân tài chính đã biến thành một người giúp việc không công. Hằng ngày thức dậy từ năm giờ sáng, lau dọn căn nhà ba tầng, nấu ăn theo đúng khẩu vị của mẹ chồng, đi làm về lại vội vã giặt giũ. Tôi nhẫn nhục, chịu đựng mọi lời mỉa mai về gốc gác nông thôn của mình chỉ vì muốn giữ cho mái ấm này được êm đẹp. Nhưng giây phút này, khi ranh giới giữa sống và chết của mẹ đẻ tôi bị họ coi khinh như cỏ rác, sợi dây chịu đựng trong tôi hoàn toàn đứt phụt.

Tôi không khóc. Nước mắt đã đóng băng ngay trong mắt từ khoảnh khắc cái tát ấy hạ xuống. Tôi chầm chậm ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt bà Lý và Lý Khang. Sự căm hờn và thất vọng đong đầy trong ánh mắt tôi khiến bà Lý khựng lại một giây, nhưng rồi bà ta lại hất cằm, vẻ mặt đầy thách thức.

“Tôi đi về thăm mẹ tôi.” Giọng tôi nhẹ hẫng, nhưng từng chữ thốt ra đều nặng trịch.

“Cô bước ra khỏi cái cửa này xem! Đi rồi thì đừng có mò mặt về nữa!” Bà Lý gào lên, tay đập mạnh xuống bàn làm mâm bát xô lệch.

Tôi không đáp lời. Tôi im lặng quay lưng, chầm chậm bước lên tầng hai. Tôi không lấy bất cứ thứ gì gia đình này mua cho. Tôi chỉ nhét vài bộ quần áo cũ vào chiếc balo canvas từ thời sinh viên, cầm lấy chiếc ví nhỏ chứa toàn bộ số tiền tiết kiệm ít ỏi từ lương làm thuê của mình. Khi bước xuống cầu thang, tôi đặt lại chiếc nhẫn cưới bằng vàng trắng lên mặt bàn phòng khách – nơi bà Lý đang hậm hực ngồi nhặt rau.

Tôi kéo cánh cửa gỗ nặng nề, bước ra ngoài. Gió thu Tô Châu thổi qua lạnh ngắt, tạt thẳng vào mặt làm vết thương trên má càng thêm đau nhức. Tôi cắm cúi bước đi trên con đường lát đá, từng bước chân như nặng ngàn cân.

Đúng lúc tôi bước ra tới cổng khu đô thị, chỉ mới khoảng 10 phút sau khi rời khỏi căn nhà ấy, chiếc điện thoại di động trong túi tôi rung lên. Cùng lúc đó, tại phòng ăn nhà họ Lý, chiếc điện thoại bàn cổ điển cũng vang lên những tiếng chuông dồn dập, gắt gao.

Bà Lý đang hốt rác dưới bếp, vừa lau tay vào tạp dề vừa đi ra bực bội bắt máy: “Ai đấy? Có biết bây giờ là giờ cơm không?”

Nhưng chỉ mới nghe giọng nói trầm thấp, đầy uy lực ở đầu dây bên kia thốt lên vài từ, toàn bộ máu trên mặt bà Lý như bị rút sạch. Gương mặt bà ta từ đỏ gay vì tức giận chuyển sang tái nhợt như tàn tro. Chiếc điện thoại trên tay bà rụng rời, rơi tuột xuống đất, tiếng loa ngoài vẫn phát ra giọng nói sắc lạnh:

“Tôi là luật sư đại diện của Tập đoàn Cố Thị tại Bắc Kinh. Chúng tôi xin thông báo: Bà Chu Nhược Lan – con gái duy nhất của bà Nguyễn Kim Chi – vừa chính thức thừa kế toàn bộ cổ phần và khối tài sản trị giá 2 tỷ Nhân dân tệ từ chủ tịch quá cố Cố Bách Niên. Nếu quý gia đình có bất kỳ hành vi xúc phạm, giam giữ hoặc cản trở quyền tự do của cô Nhược Lan, tập đoàn chúng tôi sẽ khởi kiện đến cùng và truy cứu trách nhiệm hình sự.”

Lý Khang đang ngồi ở sofa sững người, miếng trái cây trên tay rơi xuống sàn. Bà Lý run rẩy toàn thân, đôi chân không trụ nổi ngã khuỵu xuống nền nhà.

“Trời... Trời ơi...” Bà Lý úp mặt xuống đất, giọng run bắn lên vì kinh hoàng và hối hận. “Nhược Lan... Nó... Nó là tiểu thư Cố Thị sao?”

Không kịp xỏ lại đôi guốc cao gót, bà Lý cuống cuồng bật dậy như một kẻ điên, gạt phăng Lý Khang sang một bên, lao thẳng ra ngoài cửa dưới cơn mưa tầm tã vừa ập xuống, gào thét tên tôi trong vô vọng.

Chương 2: Thân Thế Bị Che Giấu Và Sự Sụp Đổ Của Nhà Họ Lý

Bà Lý lao ra đường lớn, cơn mưa thu xối xả làm tóc bà ta rũ rượi, dính chặt vào khuôn mặt cắt không còn một giọt máu. Lý Khang cũng chạy hớt hơ hớt hãi theo sau. Xa xa ở trạm xe buýt cuối đường, tôi đang đứng che một chiếc ô đen cũ kỹ, chờ chuyến xe sớm nhất để ra ga tàu cao tốc đi An Huy.

“Nhược Lan! Con ơi! Nhược Lan!”

Bà Lý trượt ngã trên mặt đường trơn trượt, hai gối đập mạnh xuống đất nhưng bà ta không hề quan tâm đến đau đớn, lật đật bò dậy chạy đến ôm chồm lấy tay tôi. Gương mặt hợm hĩnh, hách dịch vừa 10 phút trước giờ đây hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi, khúm núm đến tội nghiệp.

“Nhược Lan, mẹ sai rồi! Mẹ là bà già mù mắt, không biết trời cao đất rộng! Con đừng chấp mẹ! Mẹ đi An Huy với con, mẹ thuê xe cấp cứu tốt nhất, bác sĩ giỏi nhất đưa mẹ con lên Bắc Kinh chữa trị! Con quay về nhà đi con!”

Lý Khang cũng chạy tới, vội vã nắm lấy vai tôi, ánh mắt chan chứa sự hoảng loạn xen lẫn tham vọng vừa bùng cháy: “Nhược Lan, em sao vậy? Có chuyện lớn thế này sao không nói với anh? Chúng ta là vợ chồng mà! Mẹ anh chỉ là tính tình nóng nảy chút thôi, bà không cố ý đâu. Em đánh lại anh đi, đánh anh để nguôi giận rồi chúng mình cùng về quê thăm mẹ nhé?”

Tôi chậm rãi rút tay mình ra khỏi vòng tay trơn trượt của họ. Cái lạnh của nước mưa không bằng sự lạnh lẽo trong tim tôi lúc này. Trận kịch hài này khiến tôi cảm thấy vô cùng ghê tởm.

“Buông ra.” Giọng tôi phẳng lặng như mặt hồ chết.

“Nhược Lan, con đừng lạnh lùng thế mà!” Bà Lý tự tát vào mặt mình hai cái chát chúa, nước mắt hòa lẫn nước mưa rơi tòe lòe trên mặt. “Mẹ dại quá! Mẹ xin lỗi con! Con muốn mẹ quỳ xuống xin lỗi con cũng được!”

Tôi nhìn hai người họ – những kẻ mới vài phút trước còn coi tôi như một thứ nô dịch, giờ đây lại quỳ gối dưới chân tôi chỉ vì một cái tên: Tập đoàn Cố Thị.

Thực ra, bí mật này tôi cũng chỉ mới biết cách đây một tháng. Mẹ tôi – Nguyễn Kim Chi – thời trẻ từng là con gái của một gia đình trí thức ở Thượng Hải. Bà từng có một tình yêu sâu sắc với ông Cố Bách Niên, nhưng vì sự cấm đoán dữ dội của gia tộc họ Cố, bà đã bỏ đi khi đang mang thai tôi, giấu mình ở một làng quê nghèo An Huy để nuôi tôi khôn lớn. Ông Cố Bách Niên cả đời tìm kiếm bà trong dằn dằn và hối hận. Trước khi qua đời vào tháng trước, ông đã để lại toàn bộ tài sản cá nhân và cổ phần kiểm soát tập đoàn cho đứa con gái duy nhất là tôi.

Tôi đã định dùng số tiền này để giúp đỡ gia đình Lý Khang, trả hết khoản nợ kinh doanh của anh ta và mua cho bà Lý một căn nhà dưỡng lão tốt nhất. Tôi muốn chứng minh rằng, dẫu tôi là cô gái gốc nông thôn hay tiểu thư tập đoàn, tôi vẫn đối xử trọn đạo nghĩa với họ. Nhưng cái tát và những lời xúc phạm tàn nhẫn vừa rồi đã dập tắt hoàn toàn chút lòng tốt cuối cùng đó.

“Bà Lý, anh Lý Khang,” tôi nhìn thẳng vào hai con người đang run rẩy trước mặt, “Chuyện giữa chúng ta kết thúc rồi. Tôi không còn là đứa con dâu chịu đựng để các người chà đạp nữa.”

Đúng lúc đó, ba chiếc xe Mercedes màu đen sang trọng lao tới, dừng tắp vào lề đường. Một nhóm người mặc vest đen nhanh chóng bước xuống, che ô tiến về phía tôi. Dẫn đầu là một người đàn ông trung niên đứng tuổi, phong thái lịch lãm – Luật sư Trần, người đại diện pháp lý của Cố Thị.

“Cố tiểu thư, chúng tôi đến muộn. Mời tiểu thư lên xe, trực thăng riêng đã sẵn sàng tại sân bay Tô Châu để đưa tiểu thư và các chuyên gia y tế hàng đầu về An Huy đón phu nhân.” Luật sư Trần kính cẩn cúi đầu.

Bà Lý và Lý Khang nghe đến hai từ “trực thăng riêng” thì hoàn toàn chết lặng.

Lý Khang định lao đến kéo tay tôi lần nữa, nhưng lập tức bị hai vệ sĩ vạm vỡ chặn lại, hất văng ra mặt đường. Anh ta gào lên trong hối hận: “Nhược Lan! Anh là chồng em! Em không thể bỏ anh như thế này được! Hợp đồng kinh doanh của công ty anh đang cần vốn, em giúp anh đi mà!”

Luật sư Trần lạnh lùng nhìn Lý Khang, rút từ trong cặp ra một tập hồ sơ: “Anh Lý, ngoài việc chuẩn bị nhận đơn xin ly hôn đơn phương từ Cố tiểu thư, anh nên chuẩn bị tinh thần. Các khoản vay ngân hàng mà anh nhờ uy tín của Cố tiểu thư bảo lãnh trước đây sẽ bị thu hồi ngay lập tức. Cùng với đó, Tập đoàn Cố Thị sẽ triệt hạ toàn bộ các hợp đồng hợp tác với công ty anh.”

Lý Khang nghe xong ngã ngửa ra đường, hai mắt dại đi. Căn nhà họ Lý đang ở vốn dĩ đã thế chấp cho ngân hàng, công ty thì sắp phá sản. Cú đòn này chẳng khác nào đẩy họ vào con đường cùng tuyệt vọng.

Tôi bước lên chiếc xe sang trọng, không ngoảnh đầu nhìn lại dù chỉ một lần. Cánh cửa xe đóng sầm lại, cách ly hoàn toàn tiếng gào khóc vô vọng của bà Lý và tiếng chửi rủa trong hối hận của Lý Khang ở phía sau.

Chương 3: Sự Trả Giá Và Cuộc Sống Mới

Chiếc trực thăng đáp xuống sân bay quân sự gần huyện nghèo An Huy chỉ sau hơn một giờ bay. Nhờ có đội ngũ y bác sĩ đầu ngành từ Bắc Kinh do tập đoàn điều động, mẹ tôi đã được phẫu thuật kịp thời và qua khỏi cơn nguy kịch.

Ngồi bên giường bệnh, nhìn bàn tay chằng chịt vết chai sạn của mẹ, tôi òa khóc như một đứa trẻ. Mẹ chầm chậm mở mắt, bàn tay gầy gò run rẩy xoa nhẹ lên má trái vẫn còn hơi sưng của tôi.

“Lan à... Con khổ rồi...” Mẹ thều thào, giọt nước mắt lăn dài trên gò má hóp.

“Không sao đâu mẹ, mọi chuyện qua rồi. Từ nay về sau, con sẽ bảo vệ mẹ, không ai có thể ăn hiếp mẹ con mình nữa,” tôi ôm lấy tay mẹ, thì thầm.

Trong nửa năm tiếp theo, tôi dành toàn bộ thời gian để chăm sóc mẹ phục hồi sức khỏe, đồng thời tiếp quản công việc tại Tập đoàn Cố Thị dưới sự hướng dẫn của Luật sư Trần và ban quản trị. Từ một cô gái rụt rè, luôn nhẫn nhịn, tôi buộc mình phải mạnh mẽ, học cách điều hành một tập đoàn hàng tỉ đô la, khoác lên mình những bộ trang phục sang trọng và phong thái kiên cường.

Còn về phần gia đình nhà họ Lý, cái giá mà họ phải trả đến nhanh hơn tôi tưởng.

Không còn sự che chở và nguồn hỗ trợ tài chính ẩn danh từ tôi, công ty nhỏ của Lý Khang nhanh chóng phá sản do bị các đối tác đồng loạt hủy hợp đồng. Toàn bộ tài sản, bao gồm cả căn nhà ba tầng ở Tô Châu, bị ngân hàng kê biên để phát mã tấu trả nợ.

Một chiều mùa đông, khi tôi bước ra khỏi tòa nhà Cố Thị ở trung tâm Thượng Hải sau một cuộc họp cổ đông, tôi bắt gặp hai bóng dáng xơ xác đang đứng co quắp dưới làn mưa tuyết ngoài cổng bảo vệ.

Bà Lý giờ đây mặc một chiếc áo bông cũ kỹ, tóc bạc phơ, gương mặt hốc hác đi hàng chục tuổi. Lý Khang bên cạnh tàn tơi, đôi mắt thẫn thờ không còn chút sức sống. Khi thấy tôi xuất hiện cùng dàn vệ sĩ, bà Lý lao đến, định quỳ xuống xin xỏ nhưng bị bảo vệ ngăn lại từ xa.

“Nhược Lan! Cho mẹ... Cho tôi xin gặp cô một chút thôi!” Bà Lý gào lên trong tiếng gió lạnh, giọng khản đặc. “Lý Khang nó bị người ta đòi nợ đánh gãy chân rồi, chúng tôi không có chỗ ở, không có gì ăn mấy ngày nay... Cô rủ lòng thương, cho chúng tôi một con đường sống với!”

Lý Khang nhìn tôi, đôi mắt đầy vẻ xấu hổ và van xin: “Nhược Lan... Anh biết anh sai rồi. Anh là kẻ hèn nhát, không biết bảo vệ em. Cho anh một cơ hội làm lại từ đầu được không? Anh hứa sẽ chăm sóc em cả đời...”

Tôi dừng lại vài giây, nhìn hai con người từng tự cho mình cái quyền chà đạp nhân phẩm của người khác. Sự khốn cùng hôm nay của họ không phải do tôi trả thù, mà chính là kết quả của sự tham lam, độc ác và coi thường đạo lý mà họ đã gieo rắc.

Tôi bước tiến lại gần, gật đầu ra hiệu cho bảo vệ lùi lại. Tôi nhìn thẳng vào mắt bà Lý, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lạnh ngắt như tuyết giá:

“Bà Lý, bà có nhớ ngày hôm đó bà đã nói gì với tôi không? Bà nói: 'Đã làm dâu nhà này thì phải biết phụng dưỡng'. Hôm nay tôi cũng muốn nói với bà một câu: Đã làm người, thì phải biết sống có đạo đức. Khi người khác hoạn nạn mà bà chà đạp họ, thì khi bà ngã xuống, đừng mong ai kéo bà lên.”

Tôi rút từ trong túi ra một tờ hối phiếu mệnh giá 5.000 Nhân dân tệ, thả nhẹ xuống đất trước mặt Lý Khang.

“Đây là chút tiền cuối cùng tôi giúp các người với tư cách là một người xa lạ. Từ nay về sau, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

Nói xong, tôi quay lưng bước lên chiếc xe Bentley đang chờ sẵn. Cánh cửa xe khép lại, che đi ánh nhìn tuyệt vọng và những giọt nước mắt muộn màng của hai mẹ con họ Lý dưới cơn mưa tuyết.

Chiếc xe lăn bánh, đưa tôi về phía bệnh viện – nơi mẹ tôi đang bình phục và chờ đợi. Tôi mở cửa sổ xe, hít một hơi thật sâu không khí lạnh giá nhưng trong lành. Mọi dông bão đã ở lại phía sau. Tôi đã tìm lại được chính mình, tự tay cầm lái cuộc đời mình và sẵn sàng cho một chương mới tươi sáng, vững vàng hơn.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

أنت الآن في المقالة الأولى

Nhận xét