#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
“Cầm lấy rồi rời khỏi nhà họ Cố. Hạng người như các người không xứng bước qua cửa nhà này.”
Tiếng nói lạnh tanh của Cố Mạn San vang lên giữa sảnh đăng ký kết hôn ở Thượng Hải khiến cả căn phòng lặng như tờ. Ngay sau đó, cô ta ném một xấp tiền đỏ xuống nền đá, những tờ tiền bay tán loạn rồi dừng lại ngay dưới chân mẹ của Lâm Nhược Hy.
Mẹ cô, bà Lưu Vân, khựng người. Đôi bàn tay đã chai sạn vì nhiều năm làm việc run lên, nhưng bà không cúi xuống nhặt.
Nhược Hy cảm thấy mặt mình nóng bừng. Hôm nay vốn phải là ngày cô và Cố Tử Dương chính thức đăng ký kết hôn. Hai bên gia đình đều có mặt, ai cũng mặc trang phục chỉnh tề. Thế nhưng, chỉ trong vài giây, niềm vui biến thành sự nhục nhã.
“Chị đang làm gì vậy?” Tử Dương bước tới, giọng đầy kinh ngạc.
Mạn San khoanh tay, cười nhạt.
“Em định cưới cô ấy thật sao? Nhà họ Cố không thể chấp nhận một cô gái xuất thân bình thường, còn mẹ cô ta chỉ là người bán đồ ăn sáng.”
Không khí trở nên ngột ngạt.
Nhược Hy siết chặt bàn tay.
“Gia đình tôi nghèo, nhưng chưa từng xin một đồng nào của nhà họ Cố.”
“Đừng giả vờ tự trọng.” Mạn San nhìn cô đầy khinh miệt. “Nếu không vì tiền và địa vị, cô sẽ bước vào gia đình này sao?”
Câu nói ấy như một nhát dao.
Tử Dương quay sang chị gái.
“Đủ rồi!”
Nhưng Mạn San không dừng lại.
“Từ bây giờ, cuộc hôn nhân này hủy bỏ.”
Cô ta tuyên bố trước mặt hai họ, khiến cha mẹ Tử Dương cũng sững sờ.
Nhược Hy nhìn người mình yêu. Trong ánh mắt anh là sự bối rối và bất lực.
Cô hít một hơi thật sâu, đỡ mẹ đứng thẳng dậy.
“Nếu đây là cách nhà họ Cố đối xử với mẹ tôi, vậy tôi không cần cuộc hôn nhân này nữa.”
Nói xong, cô xoay người định rời đi.
Đúng lúc ấy, cánh cửa sảnh mở ra.
Một người đàn ông tóc bạc, mặc bộ vest màu xám, bước vào với dáng vẻ điềm tĩnh. Phía sau ông là hai trợ lý.
Ông nhìn quanh căn phòng rồi cất giọng trầm ổn:
“Xin hỏi... ai vừa bảo con gái tôi không xứng bước vào nhà họ Cố?”
Cả sảnh chết lặng.
Nhược Hy đứng sững, đôi mắt mở to.
“Cha...?”
Chương 2: Bí Mật Hai Mươi Lăm Năm
Không ai ngờ người đàn ông ấy lại là Lâm Quốc Thành — doanh nhân nổi tiếng vừa trở về Thượng Hải sau nhiều năm sống ở nước ngoài.
Mạn San tái mặt.
“Ông nói... Nhược Hy là con gái ông?”
Quốc Thành gật đầu.
“Hai mươi lăm năm trước, vì một biến cố gia đình, tôi thất lạc vợ và con. Tôi tìm kiếm suốt nhiều năm mới biết họ vẫn ở Thượng Hải.”
Ông quay sang bà Lưu Vân.
“Cảm ơn em đã nuôi con bé khôn lớn.”
Lưu Vân rơi nước mắt.
“Em chưa từng cần anh báo đáp.”
Nhược Hy nghẹn ngào.
“Vậy... suốt từng ấy năm cha ở đâu?”
“Tôi tưởng hai mẹ con đã mất trong vụ tai nạn năm ấy.”
Căn phòng chìm trong im lặng.
Cha của Tử Dương bước đến, vẻ mặt đầy lúng túng.
“Anh Lâm, đây chắc là hiểu lầm.”
Quốc Thành nhìn ông.
“Hiểu lầm?”
Ông cúi xuống nhặt từng tờ tiền dưới nền, đặt lên bàn.
“Tiền không có lỗi. Nhưng dùng tiền để xúc phạm người khác thì có.”
Mạn San cố giữ bình tĩnh.
“Tôi chỉ muốn bảo vệ danh dự gia đình.”
“Danh dự không đến từ việc coi thường người khác.”
Những lời ấy khiến cô ta không nói được gì.
Tử Dương bước đến nắm tay Nhược Hy.
“Anh xin lỗi. Anh đã không bảo vệ em.”
Nhược Hy rút tay lại.
“Điều khiến em đau nhất không phải lời chị anh, mà là lúc mẹ em bị xúc phạm, anh đã chậm một bước.”
Tử Dương cúi đầu.
Anh hiểu mình đã để cô một mình đối diện tất cả.
Quốc Thành nói nhẹ nhàng:
“Con không cần chứng minh giá trị của mình bằng cuộc hôn nhân này.”
Nhược Hy nhìn cha, rồi nhìn mẹ.
Lần đầu tiên cô cảm thấy mình có quyền lựa chọn.
Chương 3: Điều Quý Giá Nhất
Mười phút sau, bữa tiệc gần như tan vỡ.
Mạn San bước đến trước mặt bà Lưu Vân.
Giọng cô nhỏ hơn hẳn lúc trước.
“Tôi... xin lỗi.”
Bà Lưu Vân lắc đầu.
“Lời xin lỗi không thể xóa cảm giác bị coi thường. Nhưng nếu cô thật lòng, hãy học cách tôn trọng người khác.”
Mạn San cúi đầu.
Đó là lần đầu tiên cô nhận ra mình đã đánh giá con người bằng xuất thân.
Cha mẹ họ Cố cũng chủ động xin lỗi hai mẹ con.
Tử Dương nhìn Nhược Hy với ánh mắt đầy hy vọng.
“Cho anh một cơ hội được làm lại.”
Nhược Hy im lặng rất lâu.
“Em yêu anh. Nhưng hôn nhân không chỉ là tình yêu. Nó còn là sự bảo vệ và tôn trọng.”
Câu nói ấy khiến Tử Dương nghẹn lời.
Quốc Thành không can thiệp. Ông chỉ nói:
“Quyết định là của con.”
Nhược Hy mỉm cười, nắm lấy tay mẹ.
“Con muốn đưa mẹ về nhà trước.”
Hai mẹ con cùng rời khỏi sảnh.
Bầu trời Thượng Hải sau cơn mưa trở nên trong xanh hơn.
Một tuần sau, Tử Dương tìm đến cửa hàng bán đồ ăn sáng của bà Lưu Vân.
Anh mặc giản dị, lặng lẽ phụ bà dọn bàn ghế, bưng từng tô mì cho khách.
Suốt nhiều ngày, anh không nhắc đến chuyện cưới xin.
Chỉ âm thầm chứng minh rằng anh hiểu giá trị của sự tôn trọng.
Nhược Hy đứng từ xa nhìn thấy.
Cô không bước tới ngay.
Bởi cô biết niềm tin không thể xây lại trong một ngày.
Nhưng cũng từ khoảnh khắc ấy, cô hiểu rằng điều quý giá nhất không phải gia thế, tiền bạc hay danh tiếng, mà là người sẵn sàng cúi xuống bảo vệ phẩm giá của những người mình yêu.
Và đó mới là nền móng vững chắc cho một gia đình.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét