Min menu

Pages

ngay tại lễ kỷ niệm ngày cưới, chồng tôi công khai nắm tay cô thư ký trẻ rồi tuyên bố sẽ bắt đầu “gia đình mới” với cô ta, còn tôi chỉ là quá khứ. nhưng đúng lúc ấy, một người đàn ông lớn tuổi bước vào, đặt chiếc hộp gỗ lên bàn và nói: “trước khi cậu cưới cô ấy, có lẽ nên đọc thứ này trước…”

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



Chương 1: Chiếc hộp gỗ giữa sảnh tiệc

“Kỷ niệm 5 năm ngày cưới? Hừ, Ninh Nhược, cô đừng tự dát vàng lên mặt mình nữa. Hôm nay tôi tổ chức bữa tiệc này không phải để hoài niệm quá khứ với cô, mà là để công khai với toàn bộ giới kinh doanh Bắc Kinh: Lâm Nhất Phong tôi chuẩn bị bắt đầu một gia đình mới!”

Lời nói tàn nhẫn của Lâm Nhất Phong vang vọng qua hệ thống loa của khách sạn năm sao sầm uất bậc nhất Bắc Kinh, rơi rên siết vào không trung tĩnh lặng. Giữa sảnh tiệc lộng lẫy ngợp hoa hồng trắng và ánh đèn chùm pha lê, hắn ung dung nắm chặt tay Cố Yến – cô thư ký trẻ trung mới 22 tuổi đang mỉm cười đắc thắng trong chiếc váy dạ hội cắt xẻ táo bạo.

Tôi đứng đó, trên người vẫn khoác chiếc váy thiết kế nhẹ nhàng mà chính tay hắn chọn cho tôi ba năm trước. Đôi bàn tay tôi siết chặt tà váy đến mức đầu ngón tay trắng bệch, cổ họng nghẹn đắng không thốt nên lời. Xung quanh, hàng trăm khách mời gồm đối tác kinh doanh, giới truyền thông và những kẻ quyền quý đang thì thầm chỉ trỏ. Những ánh mắt thương hại, giễu cợt và khinh bỉ dồn dập đâm thấu tâm trí tôi.

“Nhất Phong… anh có biết mình đang nói gì không?” – Giọng tôi run rẩy, cố gắng giữ chút tự trọng cuối cùng – “Chúng ta là vợ chồng hợp pháp. Tập đoàn Lâm Thị có được ngày hôm nay, phần lớn là nhờ…”

“Câm miệng!” – Lâm Nhất Phong ngắt lời tôi bằng một nụ cười khinh khỉnh, ánh mắt lạnh lẽo không một chút ấm áp – “Đừng suốt ngày nhai đi nhai lại cái ơn nghĩa cũ rích đó nữa. Cô nhìn lại bản thân mình xem? Một người phụ nữ quanh năm chỉ biết quanh quẩn nấu ăn, vẽ tranh, chẳng giúp ích gì cho sự nghiệp của tôi. Cố Yến mới là người sát cánh bên tôi, mang lại cho tôi sinh khí và nguồn cảm hứng mới. Cô chỉ là một quá khứ hết giá trị sử dụng. Mai đến Cục Dân chính ký đơn ly hôn, tôi sẽ cho cô một căn hộ nhỏ coi như tiền đền bù!”

Cố Yến nũng nịu tựa đầu vào vai hắn, ánh mắt sắc lẹm liếc nhìn tôi đầy vẻ giễu kặc: “Chị Nhược à, làm người thì nên biết điều. Anh Nhất Phong đã không còn yêu chị nữa, chị cố bấu víu chỉ làm bản thân thêm thảm hại thôi. Hãy nhường lại vị trí Lâm phu nhân cho người xứng đáng đi!”

Sự nhục nhã mãnh liệt trào dâng khiến toàn thân tôi run lên bẩy rẩy. Bốn năm qua, tôi lui về làm hậu phương vững chắc, âm thầm dùng các mối quan hệ và tiềm lực của gia tộc ẩn danh để nâng đỡ một kẻ tay trắng như hắn lên đỉnh cao sự nghiệp. Vậy mà khi đứng trên đỉnh vinh quang, hắn lại coi tôi là gánh nặng, là món đồ cũ cần vứt bỏ để chào đón kẻ thứ ba.

Giữa lúc Lâm Nhất Phong đang hãnh tiến giơ cao ly rượu vang định tuyên bố kết thúc cuộc hôn nhân của chúng tôi trước ống kính truyền thông, thì cánh cửa gỗ gụ nặng nề của sảnh tiệc bất ngờ bị đẩy mạnh ra.

Một người đàn ông lớn tuổi, khoảng chừng 60 tuổi, mặc bộ vest thủ công màu xám tro lịch lãm, phong thái uy nghi chấn động cả sảnh đường bước vào. Đi theo sau ông là bốn người đàn ông mặc đồ đen cao lớn. Cả hội trường lập tức nín thở. Mọi ánh mắt ngơ ngác chuyển dời từ sảnh chính về phía người mới đến.

Lâm Nhất Phong biến sắc, nhận ra người này chính là Trợ lý cao cấp Tống – cánh tay phải của Chủ tịch Tập đoàn Tài chính Thẩm Thị, gia tộc quyền lực ngầm đứng đầu giới kinh doanh Trung Quốc mà hắn luôn thèm khát được hợp tác.

“Tống… Trợ lý Tống?” – Lâm Nhất Phong vội vã buông tay Cố Yến, thu lại vẻ ngông cuồng, đồn đả bước xuống bục gật đầu chào hỏi – “Không biết cơn gió nào đưa Trợ lý Tống đến đây? Thẩm gia có nhận xét gì về bữa tiệc của chúng tôi sao?”

Trợ lý Tống hoàn toàn phớt lờ bàn tay đang đưa ra của Lâm Nhất Phong. Ông bước thẳng tới trước chiếc bàn tròn lớn giữa sảnh tiệc, ra hiệu cho người đi cùng đặt một chiếc hộp gỗ mạ vàng chạm khắc hoa văn cổ điển lên bàn.

Tiếng gỗ va chạm với mặt bàn đá hoa cương vang lên một âm thanh khô khốc.

Trợ lý Tống quay sang nhìn Lâm Nhất Phong bằng đôi mắt sắc lẹm như chim ưng, giọng nói trầm đục nhưng tràn đầy uy lực: “Tổng giám đốc Lâm, trước khi cậu vội vã từ bỏ cô ấy để cưới người khác, có lẽ cậu nên mở chiếc hộp gỗ này ra đọc thứ bên trong trước đã…”

Chương 2: Sự thật sau chiếc hộp gỗ

Lâm Nhất Phong ngơ ngác nhìn chiếc hộp gỗ cổ kính trên bàn, rồi lại nhìn Trợ lý Tống với vẻ nghi ngờ: “Trợ lý Tống, đây là ý gì? Trong chiếc hộp này có liên quan gì đến chuyện cá nhân của tôi và Ninh Nhược?”

Cố Yến đứng bên cạnh cũng nhíu mày, bất mãn lên tiếng: “Đúng đấy ạ, hôm nay là ngày vui của anh Nhất Phong và tôi, mong mọi người đừng làm gián đoạn…”

“Câm miệng!” – Trợ lý Tống quay sang trừng mắt nhìn Cố Yến một cái khiến cô ta hoảng sợ rụt cổ lại – “Một kẻ thứ ba chen chân vào gia đình người khác thì không có quyền lên tiếng ở đây!”

Bị nhục mạ trước mặt hàng trăm khách quý, Cố Yến mặt xám xịt như tro tàn nhưng không dám hoạnh hẹ nửa lời. Lâm Nhất Phong nhận ra bầu không khí có điều bất thường. Hắn nuốt nước bọt, tò mò xen lẫn lo sợ tiến lại gần bàn, chậm rãi mở chiếc khóa đồng của hộp gỗ ra.

Bên trong chiếc hộp không phải là châu báu hay vàng bạc, mà là một tệp tài liệu dày đã ngả màu thời gian cùng một bản thỏa thuận đầu tư có con dấu đỏ chót của Tập đoàn Thẩm Thị.

Lâm Nhất Phong run run cầm tệp tài liệu lên đọc. Càng đọc, sắc mặt hắn càng chuyển từ nghi ngờ sang bàng hoàng, rồi từ bàng hoàng sang trắng bệch không một giọt máu. Trán hắn rịn ra những giọt mồ hôi hột to bằng hạt đậu.

“Không… không thể nào… Điều này là giả đúng không?!” – Hắn gào lên, đôi tay run rẩy khiến những tờ giấy rơi vãi xuống sàn.

Tôi đứng phía sau, lặng lẽ quan sát biểu cảm sụp đổ của hắn. Đã đến lúc màn kịch dối trá này phải hạ màn.

Trợ lý Tống dõng dạc cất giọng, tiếng nói vang rõ từng từ qua hệ thống micro: “Toàn bộ quan khách có mặt ở đây hãy nghe cho rõ! Bốn năm trước, Tập đoàn Lâm Thị của Lâm Nhất Phong thực chất chỉ là một công ty nhỏ sắp sửa phá sản với khoản nợ lên tới năm mươi triệu Nhân dân tệ. Người đã dùng danh nghĩa cá nhân, ký bản cam kết bảo lãnh tài sản và rót khoản vốn đầu tư ba trăm triệu tệ để cứu sống Lâm Thị không ai khác chính là cô Ninh Nhược đây!”

Cả hội trường lập tức bùng nổ một trận xôn xao mãnh liệt! Mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao, những ống kính máy ảnh chĩa dồn dập về phía Lâm Nhất Phong và tôi.

“Cái gì? Ninh Nhược là người cứu Lâm Thị sao? Bấy lâu nay Lâm Nhất Phong luôn rêu rao là do năng lực thiên tài của hắn!”

“Trời ơi, hóa ra hắn là kẻ ăn cháo đá bát!”

Lâm Nhất Phong loạng choạng lùi lại vài bước, chỉ tay vào tôi, giọng lạc đi: “Ninh Nhược! Cô… cô chỉ là một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ, lấy đâu ra ba trăm triệu tệ?! Cô lừa tôi!”

“Lâm Nhất Phong, cô ấy không lừa cậu,” – Trợ lý Tống lạnh lùng ngắt lời hắn – “Cô Ninh Nhược quả thực lớn lên ở mồ côi, nhưng cô ấy chính là đại tiểu thư duy nhất, là người thừa kế hợp pháp duy nhất của cố Chủ tịch Tập đoàn Thẩm Thị! Vì muốn thử lòng cậu, muốn cùng cậu xây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, tiểu thư đã giấu kín thân phận của mình suốt năm qua!”

Từ “Thẩm Thị” như một quả bom nguyên tử phát nổ giữa sảnh tiệc!

Cố Yến nghe xong thì hai chân mềm nhũn, ngã khuỵu xuống sàn nhà. Cô ta kinh hãi nhìn tôi – người phụ nữ mà cô ta vừa nhạo báng là “không biết đẻ”, “không có giá trị” – hóa ra lại là công chúa thật sự của gia tộc quyền lực nhất Bắc Kinh!

Lâm Nhất Phong hoàn toàn bấn loạn. Hắn nhìn tệp tài liệu trên sàn, nơi có chữ ký bảo lãnh của Thẩm Thị và dấu vân tay của tôi, rồi nhìn sang tôi bằng đôi mắt ngập tràn sự hối hận và sợ hãi tột cùng.

“Nhược Nhược… em… em là người nhà họ Thẩm sao?” – Hắn lắp bắp, hạ giọng run rẩy – “Sao em chưa từng nói với anh? Nếu anh biết…”

“Nếu anh biết tôi là tiểu thư nhà họ Thẩm, anh sẽ tiếp tục giả vờ làm người chồng thâm tình đúng không?” – Tôi bước tiến lên một bước, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào mắt hắn – “Lâm Nhất Phong, tình yêu tôi dành cho anh là thật, sự hy sinh của tôi là thật. Nhưng sự tham lam, bội bạc và ti tiện của anh cũng là thật!”

Chương 3: Kết cục của kẻ phản bội

Lâm Nhất Phong vội vã lao đến quỳ rọm xuống trước mặt tôi ngay giữa sảnh tiệc, không còn chút sĩ diện hay sự ngông cuồng nào của một Tổng giám đốc: “Nhược Nhược! Anh sai rồi! Anh bị cô ta quyến rũ, anh bị mờ mắt bởi những lời ngon ngọt! Người anh yêu duy nhất chỉ có em! Cho anh một cơ hội sửa sai được không em? Chúng ta không ly hôn nữa, anh sẽ đuổi Cố Yến đi ngay lập tức!”

Cố Yến nghe vậy liền bò đến túm lấy tà quần hắn, gào khóc: “Lâm Nhất Phong! Anh nói cái gì đấy?! Anh bảo anh yêu tôi, anh hứa cho tôi danh phận mà!”

“Cút ra! Đồ đàn bà độc ác!” – Lâm Nhất Phong thẳng chân đạp văng Cố Yến ra xa, gương mặt vặn vẹo vì hoảng sợ – “Chính cô đã gài bẫy tôi! Tất cả là tại cô!”

Cảnh tượng hai kẻ từng thề thốt yêu thương trước mặt tôi giờ đây cắn xé lẫn nhau như hai con thú hoang khiến tôi thấy buồn nôn. Sự kiên nhẫn và lòng vị tha của tôi dành cho hắn đã hoàn toàn cạn kiệt.

Tôi rút từ trong túi xách ra chiếc bút máy và tờ đơn ly hôn đã được soạn sẵn từ lâu, thả rơi xuống trước mặt hắn.

“Lâm Nhất Phong, chiếc hộp gỗ đó không chỉ chứa tài liệu chứng minh thân phận của tôi, mà còn chứa bản hợp đồng thu hồi toàn bộ vốn đầu tư của Thẩm Thị.” – Tôi thản nhiên cất giọng – “Theo các điều khoản đã ký, vì anh vi phạm nghiêm trọng đạo đức hôn nhân và có hành vi gian dối, khoản vay ba trăm triệu tệ cùng với toàn bộ tiền lãi phát sinh năm qua phải được hoàn trả cho Thẩm Thị trong vòng 24 giờ tới.”

Lâm Nhất Phong trố mắt nhìn tôi, toàn thân run rẩy: “Ba… ba trăm triệu tệ trong 24 giờ? Công ty hiện tại làm sao có đủ tiền mặt?! Em làm thế là đẩy anh vào đường cùng!”

Trợ lý Tống bước lên, tiếp lời: “Không chỉ có vậy. Ngân hàng Trung ương và Cục Thuế đã nhận được hồ sơ tố cáo về các hành vi trốn thuế, lập sổ sách giả của Tập đoàn Lâm Thị do cô Cố Yến đây chuyển giao cho chúng tôi tuần trước.”

Cố Yến tái mặt: “Tôi… tôi không có…”

“Chính cô đã bán đứng thông tin công ty để lấy năm triệu tệ tiền mặt từ người của chúng tôi, đúng không?” – Trợ lý Tống mỉm cười lạnh lùng.

Lâm Nhất Phong quay sang nhìn Cố Yến bằng đôi mắt đỏ ngầu gân máu: “Con ti tiện này! Mày hại chết tao rồi!”

Hắn lao vào xâu xé Cố Yến, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn chưa từng có tại bữa tiệc sang trọng. Khách mời xung quanh chỉ biết lắc đầu khinh bỉ, các phóng viên thì liên tục bấm máy để ghi lại scandal chấn động giới kinh doanh này.

“Bảo vệ, đưa hai kẻ này ra ngoài,” – Tôi lạnh lùng xua tay – “Đừng làm bẩn mắt các vị khách quý.”

Ngay lập tức, lực lượng bảo vệ của Thẩm Thị tiến vào, xách cổ Lâm Nhất Phong và Cố Yến kéo xềnh xệch ra khỏi sảnh tiệc. Tiếng gào khóc, van xin thảm thiết của Lâm Nhất Phong vang vọng rồi xa dần qua hành lang rộng lớn.

Hắn đã mất tất cả. Sự nghiệp, danh tiếng, tài sản và cả người phụ nữ hết lòng vì hắn. Trong 24 giờ tới, Tập đoàn Lâm Thị sẽ chính thức phá sản, và hắn cùng tình nhân sẽ phải đối mặt với án phạt tù cho những hành vi vi phạm pháp luật của mình.

Trợ lý Tống tiến lại gần, cúi đầu kính cẩn: “Thẩm tiểu thư, chiếc xe limousine đã đợi sẵn ngoài cổng. Mẹ của cô – Chủ tịch Thẩm – đang đợi cô ở nhà để tiếp nhận lại vị trí Phó Chủ tịch Tập đoàn.”

Tôi nhặt chiếc hộp gỗ trên bàn lên, ôm vào lòng. Chiếc hộp này không chỉ khép lại một quá khứ đầy đau thương và sai lầm, mà còn là chiếc chìa khóa mở ra một tương lai mới.

Tôi quay lại nhìn toàn bộ sảnh tiệc lần cuối, nở một nụ cười rạng rỡ và kiêu hãnh. Đêm nay, tôi trút bỏ chiếc áo người vợ nội trợ nhu mỳ để trở lại làm chính mình. Cuộc sống mới của tôi bây giờ mới thực sự bắt đầu.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét