Min menu

Pages

sau gần một năm bỏ mặc tôi để sống cùng người phụ nữ khác, chồng bất ngờ xuất hiện đúng ngày tôi nhận căn nhà do bà ngoại để lại. anh ta mang theo luật sư, đặt một xấp giấy lên bàn rồi nói: “chúng ta chưa ly hôn, căn nhà này cũng có phần của anh.” tôi chỉ lặng lẽ lấy từ két ra một phong bì đã được công chứng từ ba năm trước… thứ mà anh ta chưa từng biết tồn tại.

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



CHƯƠNG 1: SỰ TRỞ VỀ CỦA KẺ PHẢN BỘI

Cơn mưa rào cuối thu ở Tô Châu làm cho căn biệt thự cổ mang phong cách kiến trúc Giang Nam trở nên trầm mặc. Hôm nay là ngày tôi—Mộc Dao—chính thức hoàn tất thủ tục nhận bàn giao căn nhà do bà ngoại quá cố để lại. Đây không chỉ là một tài sản giá trị nằm ngay trung tâm khu phố cổ, mà còn là nơi lưu giữ toàn bộ ký ướt tuổi thơ êm đềm bên người bà kính yêu.

Tôi đứng ở phòng khách, nhìn những mảng tường gạch xám đặc trưng và rặng trúc xanh ngoài sân, lòng dạt dào niềm xúc động. Nhưng đúng lúc tôi đặt chiếc chìa khóa đồng lên bàn trà, tiếng bước giày da dồn dập và hống hách vang lên từ ngoài cổng.

Cánh cửa gỗ mở sầm ra. Chồng tôi—Lâm Phong—bước vào.

Gần một năm nay, anh ta hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời tôi, công khai sống chung với cô tình nhân trẻ tuổi ở Thượng Hải, mặc kệ tôi vật lộn với nỗi đau bị phản bội và gánh nặng tang sự của bà ngoại. Thế nhưng hôm nay, anh ta xuất hiện với bộ suit đắt tiền, mái tóc vuốt gel chuốt trau, nhưng ánh mắt lại ngập tràn sự tham lam và tính toán.

Đi cùng Lâm Phong là một người đàn ông trung niên đeo kính, tay cầm chiếc cặp da đen—luật sư riêng của anh ta.

— Lâm Phong? Anh còn mặt mũi mò về đây sao? — Tôi đứng tựa vào bàn trà, giọng nói lạnh như băng, không giấu nổi sự khinh bỉ.

Lâm Phong nhếch môi cười nhạt, thong thả bước đến sofa, thản nhiên ngồi xuống như thể mình vẫn là chủ nhân của căn nhà này. Anh ta hất hàm ra hiệu cho vị luật sư đi cùng. Người luật sư lập tức tiến lên, rút từ trong cặp ra một xấp tài liệu đã in sẵn rồi đặt cái "Bộp" xuống mặt bàn gỗ.

— Mộc Dao, lâu ngày không gặp, em vẫn cay nghiệt như vậy. — Lâm Phong vắt chân ngũ hành, cất giọng thản nhiên — Nhưng hôm nay anh không đến đây để tranh cãi chuyện tình cảm cũ kỹ với em. Chúng ta nói chuyện thực tế đi.

Tôi nheo mắt nhìn xấp tài liệu trên bàn:

— Chuyện thực tế gì giữa tôi và anh?

— Đơn xin chia tài sản chung vợ chồng trong thời kỳ hôn nhân. — Lâm Phong gõ nhẹ ngón tay lên xấp giấy, ánh mắt lóe lên sự xảo quyệt — Em đừng quên, chúng ta trên pháp lý vẫn là vợ chồng hợp pháp, chưa hề nộp đơn ra tòa. Căn nhà này em vừa hoàn tất thủ tục thừa kế từ bà ngoại, theo luật hôn nhân gia đình, tài sản phát sinh trong thời kỳ hôn nhân—bao gồm cả tài sản thừa kế nếu không có di chúc riêng biệt—đều được tính là tài sản chung của hai vợ chồng. Căn nhà này, anh có quyền sở hữu một nửa.

Trái tim tôi thắt lại một nhịp, không phải vì sợ hãi, mà vì sự trơ trẽn đến tột cùng của người đàn ông mà tôi từng dốc lòng yêu thương. Gần một năm qua, khi công ty anh ta gặp khủng hoảng, anh ta bỏ mặc tôi, gom tiền đi vun vén cho cô nhân tình nhỏ. Giờ đây nghe tin căn nhà cổ của bà ngoại tôi có giá trị thị trường lên đến hàng chục triệu Nhân dân tệ, anh ta lập tức đánh hơi thấy mùi tiền và vội vã dẫn luật sư tới xâu xé.

Vị luật sư đi cùng Lâm Phong hắng giọng, cất giọng công chức đều đều:

— Cô Mộc, tôi là luật sư Trương. Theo đúng quy định pháp luật hiện hành, nếu cô không chấp nhận chia đôi giá trị căn nhà hoặc sang tên một nửa quyền sở hữu cho thân chủ tôi, chúng tôi sẽ đệ đơn kiện ra Tòa án Nhân dân quận Cô Tô. Đến lúc đó, tài sản bị phong tỏa, cô vừa mất thời gian lại vừa ảnh hưởng đến uy tín. Lời khuyên của tôi là cô nên ký vào bản thỏa thuận này, thân chủ tôi hứa sẽ giải quyết nhanh gọn thủ tục ly hôn sau khi nhận đủ phần tài sản.

Lâm Phong đắc ý đẩy cây bút máy về phía tôi, ánh mắt lộ rõ sự đe dọa:

— Ký đi Mộc Dao. Dù sao em cũng chỉ là một cô gái yếu đuối, không đánh lại anh trên tòa đâu. Đưa cho anh một nửa, xem như phí bồi thường cho những năm tháng anh sống cùng em.

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, nhìn nụ cười giả tạo và tính toán của anh ta. Sự ghê tởm dâng lên đến cổ họng, nhưng gương mặt tôi vẫn không hề biến sắc. Tôi không khóc, không gào khóc căm hờn như anh ta tưởng tượng.

Tôi chậm rãi bước lại gần chiếc két sắt âm tường đặt sau bức tranh thủy mạc ở góc phòng. Mở khóa mật mã, tôi rút ra một phong bì giấy niêm phong màu nâu đã ngả màu theo thời gian—thứ được công chứng cẩn thận từ ba năm trước, thời điểm Lâm Phong còn chưa tơ tưởng đến chuyện phản bội, thời điểm anh ta chưa từng biết đến sự tồn tại của nó.

Tôi đi trở lại bàn, đặt chiếc phong bì lên trên xấp giấy kiện của Lâm Phong.

— Lâm Phong, anh nghĩ anh là kẻ duy nhất biết tính toán sao?

Lâm Phong nhíu mày, ánh mắt nghi ngờ nhìn chiếc phong bì ngả vàng:

— Cái gì đây? Em lại định giở trò gì?

Tôi tháo con dấu niêm phong, rút bản hợp đồng bên trong ra, lật ngay trang đầu tiên và đẩy về phía vị luật sư của anh ta:

— Luật sư Trương, trước khi xúi thân chủ của ông đòi chia tài sản, ông nên đọc kỹ văn bản thỏa thuận tài sản tiền hôn nhân và văn bản khước từ quyền thừa kế này đã.

CHƯƠNG 2: BẢN HỢP ĐỒNG TRONG BÓNG TỐI

Không khí trong gian phòng khách cổ kính bỗng chốc đọng lại. Tiếng mưa rơi ngoaì hiên như càng làm tăng thêm sự ngột ngạt.

Luật sư Trương bán tín bán nghi cầm văn bản lên. Ban đầu, ông ta chỉ lật qua loa với vẻ mặt coi thường, nhưng chỉ sau vài giây, đôi mắt sau tròng kính cận nheo lại rồi trố ra kinh ngạc. Mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán vị luật sư.

— Luật sư Trương! Ông làm cái gì mà ngơ người ra thế? Mấy cái giấy tờ vớ vẩn cô ta tự viết thì có tác dụng gì! — Lâm Phong gạt tay, sốt ruột giật lấy văn bản từ tay luật sư.

Nhưng khi ánh mắt Lâm Phong chạm vào những dòng chữ được in rõ ràng cùng con dấu đỏ tươi của Văn phòng Công chứng Phố Đông - Thượng Hải, toàn bộ sự đắc ý trên mặt anh ta lập tức sụp đổ.

Đó là một "Văn bản Thỏa thuận Phân định Tài sản Riêng biệt và Cam kết Khước từ Quyền Lợi" được lập từ ba năm trước—ngay trước thời điểm chúng tôi đăng ký kết hôn.

Trong văn bản ghi rõ: Mọi tài sản hình thành từ dòng họ nhà họ Mộc, bao gồm bất động sản tại Tô Châu do bà ngoại Mộc Dao đứng tên, thuộc quyền sở hữu tuyệt đối của Mộc Dao. Hơn thế nữa, ở trang cuối cùng, chính chữ ký và dấu vân tay của Lâm Phong chễm chệ nằm ở mục "Bên cam kết khước từ mọi quyền lợi liên quan đến tài sản thừa kế của gia đình bên vợ dưới bất kỳ hình thức nào".

— Không... Không thể nào! — Lâm Phong hét lên, giọng run rẩy đến mất tiếng — Cái này... cái này là thế nào?! Anh chưa từng ký cái này! Em gài anh đúng không Mộc Dao?!

Tôi thong thả ngồi xuống ghế đối diện, tự tay rót cho mình một chén trà hoa cúc nóng, nhấp một ngụm rồi chậm rãi cất giọng:

— Anh không nhớ sao, Lâm Phong? Ba năm trước, khi công ty khởi nghiệp của anh thiếu 5 triệu Nhân dân tệ tiền vốn, anh đã quỳ xuống trước mặt tôi và bà ngoại, thề thốt sẽ yêu thương tôi suốt đời. Chính bà ngoại đã dùng uy tín của dòng họ để vay ngân hàng cho anh số tiền đó. Nhưng bà tôi là người từng trải, bà biết lòng người dễ đổi thay. Bà ra điều kiện: Muốn có khoản tiền giải cứu đó, anh phải ký vào bản cam kết tài sản riêng này dưới sự chứng kiến của công chứng viên.

Lâm Phong ngơ ngác, ký ức ba năm trước như một cái tát nảy lửa quật thẳng vào mặt anh ta. Khi đó, anh ta vì đang đường cùng, lại nghĩ bà ngoại tôi còn sống rất lâu, căn nhà này chưa biết bao giờ mới đến lượt thừa kế, nên đã vội vàng ký tên mà không thèm đọc kỹ nội dung. Anh ta hoàn toàn quên mất sự tồn tại của tờ giấy này!

— Cô... cô gài tôi từ dạo đó! — Lâm Phong tức giận đến mức toàn thân run rẩy, đứng phắt dậy chỉ tay vào mặt tôi.

— Tôi gài anh? — Tôi ngẩng đầu, ánh mắt sắc như dao cạo nhìn thẳng vào anh ta — Nếu anh giữ trọn lời thề, cùng tôi đi hết cuộc đời, thì tờ giấy này sẽ mãi mãi nằm trong két sắt, không bao giờ lộ diện. Nó chỉ trở thành vũ khí khi anh bộc lộ bản chất trơ tráo và tham lam của mình mà thôi!

Luật sư Trương bên cạnh ho hắng một tiếng đầy ái ngại, thì thầm vào tai Lâm Phong:

— Anh Lâm... văn bản này có hiệu lực pháp lý hoàn toàn tuyệt đối, lại được công chứng hợp pháp. Nếu kiện ra tòa, anh không những không đòi được một xu nào từ căn nhà này, mà ngược lại...

— Ngược lại sao? — Lâm Phong quay sang trừng mắt hỏi.

Tôi tiếp tục rút ra một tờ giấy khác từ phong bì màu nâu:

— Ngược lại, trong văn bản này cũng ghi rõ: Nếu trong thời gian hôn nhân, Lâm Phong có hành vi ngoại tình, vi phạm nghĩa vụ một vợ một chồng, anh ta phải hoàn trả lại toàn bộ khoản tiền 5 triệu Nhân dân tệ mà gia đình họ Mộc đã cho vay cá nhân, cộng với lãi suất ngân hàng tính từ thời điểm ba năm trước.

Tôi mỉm cười lạnh lẽo, đẩy tập ảnh chụp Lâm Phong ôm ấp cô nhân tình ở các khách sạn sang trọng tại Thượng Hải ra trước mặt hai người họ:

— Bằng chứng anh ngoại tình, sống chung như vợ chồng với người khác, tôi đã nhờ thám tử thu thập đầy đủ gần một năm qua rồi. Anh Lâm, anh tính đòi một nửa căn nhà giá 20 triệu, nhưng giờ đây, anh lại nợ tôi cả vốn lẫn lãi gần 8 triệu Nhân dân tệ đấy!

CHƯƠNG 3: BẢN ÁN CHO KẺ THAM LAM

Gương mặt Lâm Phong từ đỏ bừng vì giận dữ chuyển sang xám xịt như tro tàn. Cặp mắt anh ta trợn ngược, hai tay bấu chặt vào mép bàn, bờ môi run rẩy không thốt lên lời.

8 triệu Nhân dân tệ! (khoảng hơn 27 tỷ đồng).

Công ty hiện tại của anh ta do mải mê ăn chơi và bị cô tình nhân đào mỏ nên đã cạn kiệt dòng vốn, đang đứng trên bờ vực phá sản. Anh ta mò về Tô Châu lần này chính là muốn chiếm căn nhà cổ của bà ngoại tôi để bán đi lấy tiền đắp vào lỗ hổng nợ nần và tiếp tục chu cấp cho nhân tình.

Anh ta tính toán một viễn cảnh hoàn hảo: Lấy được chục triệu tệ, ép tôi ly hôn tay trắng, rồi quay về Thượng Hải tiếp tục làm một "doanh nhân thành đạt". Nhưng anh ta không ngờ rằng, cái bẫy do chính sự tham lam của anh ta tạo ra lại sập xuống nhanh và cay đắng đến thế.

— Luật sư Trương... — Lâm Phong quay sang giật lấy tay áo người đi cùng, giọng van lăm — Ông nói gì đi chứ! Chẳng lẽ... chẳng lẽ tôi không còn cách nào sao? Ông là luật sư giỏi nhất mà tôi thuê mà!

Luật sư Trương thở dài một cách ngao ngán, chỉnh lại gọng kính rồi nhanh chóng thu gom xấp tài liệu kiện tụng ban đầu trên bàn cho vào cặp.

— Anh Lâm, chứng cứ của cô Mộc quá đòn bẩy và chặt chẽ. Nếu ra tòa, anh chắc chắn 100% thất bại, thậm chí còn bị khép vào tội vi phạm chế độ một vợ một chồng và bị cưỡng chế thi hành án toàn bộ tài sản cá nhân để trả nợ. Tôi khuyên anh nên thương lượng hòa giải ngoài tòa.

Nói xong, vị luật sư cúi đầu chào tôi một cách lịch sự rồi vội vã ôm cặp bước ra khỏi nhà, không muốn liên lụy thêm vào vũng bùn lầy này.

Trong phòng khách rộng lớn, chỉ còn lại tôi và Lâm Phong.

Sự kiêu ngạo, hợm hĩnh ban đầu của anh ta biến mất hoàn toàn. Lâm Phong chậm rãi quỳ gối xuống sàn gạch lạnh ngắt, bò lại gần chân tôi, gạt đi toàn bộ thể diện của một người đàn ông:

— Mộc Dao... Mộc Dao ơi! Anh sai rồi! Anh bị cô ta mê hoặc thôi! Giữa anh và cô ta chỉ là chơi bời qua đường, người anh yêu nhất vẫn là em mà! Em xem, chúng ta là vợ chồng bao nhiêu năm, em giơ cao đánh khẽ, bỏ qua cho anh lần này được không?

Anh ta giơ tay định nắm lấy vạt áo tôi, nhưng tôi lạnh lùng lùi lại một bước, tránh xa sự dơ bẩn đó.

— Yêu tôi? — Tôi cười chua chát — Khi tôi một mình thức trắng đêm lo tang lễ cho bà ngoại, anh đang ở đâu? Khi tôi bị ốm nằm viện một mình ở Tô Châu, anh đang ở Thượng Hải mua túi hiệu cho nhân tình. Lúc đó anh có nhớ đến người vợ này không?

— Anh biết lỗi rồi! Anh sẽ cắt đứt với cô ta ngay lập tức! Anh sẽ về đây sống với em, chúng ta cùng chăm sóc căn nhà này của bà ngoại! — Lâm Phong tát mạnh vào mặt mình mấy cái bộp bộp, nước mắt nước mũi giàn giụa vì sợ hãi nợ nần.

— Muộn rồi, Lâm Phong. — Tôi đứng dậy, lấy điện thoại ra bấm một dãy số — Sự tử tế của tôi đã bị anh tiêu xài hết sạch từ một năm trước rồi.

Năm phút sau, hai người đại diện từ Văn phòng Luật sư của tôi cùng nhân viên thi hành án đã đợi sẵn bên ngoài bước vào. Tôi giao toàn bộ hồ sơ nợ nần và bằng chứng ngoại tình cho họ.

— Cô Mộc, chúng tôi sẽ lập tức làm thủ tục niêm phong tài sản cá nhân của ông Lâm Phong và gửi đơn tố cáo hành vi vi phạm nghĩa vụ hôn nhân ra tòa án. — Vị luật sư của tôi dĩnh đạc tuyên bố.

Lâm Phong gục ngã hoàn toàn xuống sàn nhà, ánh mắt dại đi.

— Bây giờ, anh có hai lựa chọn — Tôi nhìn xuống anh ta từ trên cao, giọng nói không chút gợn sóng — Một là ký vào đơn ly hôn tự nguyện, chấp nhận gánh khoản nợ 8 triệu tệ và trả dần theo phán quyết của tòa. Hai là tôi sẽ công khai toàn bộ bộ mặt thật của anh lên giới kinh doanh Thượng Hải và Tô Châu, để anh không còn một con đường sống.

Lâm Phong run rẩy cầm lấy cây bút máy mà chính anh ta mang đến. Bàn tay từng dùng để ký những bản hợp đồng hợm hĩnh giờ đây run bắn, nguệch ngoạc ký tên mình vào bản đơn ly hôn đơn phương mà tôi đã chuẩn bị sẵn từ lâu.

Khi anh ta bị nhân viên thi hành án dắt ra khỏi cổng căn biệt thự cổ, mưa ngoài trời cũng vừa tạnh. Một luồng ánh sáng mặt trời ấm áp xuyên qua mây mù, chiếu sáng rực rỡ lên khoảng sân nhà tràn ngập bóng trúc.

Tôi bước ra hiên nhà, thắp một nén hương lên bàn thờ bà ngoại đặt ở gian chính. Mùi hương trầm thoang thoảng hòa quyện với mùi đất sau mưa mang lại một cảm giác bình yên đến kỳ lạ. Kẻ tham lam đã phải trả giá cho sự vô tình của mình. Cuộc hôn nhân tăm tối cuối cùng cũng kết thúc, và tôi, giữa căn nhà cổ của bà, sẵn sàng đón nhận một cuộc sống mới rạng rỡ và tự do.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí


Nhận xét