Min menu

Pages

trong đám cưới đã được chuẩn bị suốt một năm, chú rể bất ngờ tuyên bố tôi “không còn phù hợp” và đưa cô nữ giám đốc đang mang thai lên đứng vào vị trí cô dâu. mẹ anh ta còn cười nhạt, bảo tôi mau rời đi trước khi mất mặt thêm. tôi chỉ tháo khăn voan, đặt một chiếc usb lên bàn điều khiển âm thanh rồi quay lưng. khi giọng nói bí mật trong usb vang lên, cô dâu mới bỗng chết lặng, còn người đàn ông vừa hủy hôn với tôi quỳ xuống giữa lễ đường cầu xin tôi đừng phát đoạn cuối…

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



Chương 1: Lễ Đường Đổ Vỡ

Tại sảnh tiệc hoàng gia của khách sạn năm sao JW Marriott ở trung tâm Thâm Quyến, ánh đèn chùm pha lê rực rỡ chiếu sáng không gian tiệc cưới được chuẩn bị cầu kỳ suốt một năm qua. Hàng trăm khách mời gồm giới thượng lưu, đối tác kinh doanh và quan khách hai họ đang nâng cốc chúc mừng.

Tôi – Cố Doãn, trong chiếc váy cưới may đo thủ công đính hàng ngàn viên pha lê, đứng ở lối vào lễ đường. Tay tôi siết chặt bó hoa linh lan trắng, tim đập nhanh hồi hộp. Bốn năm yêu nhau, một năm tự tay lên kế hoạch cho từng chi tiết nhỏ nhất của đám cưới này, tôi tưởng như mình đang bước vào giấc mơ hạnh phúc nhất đời người.

Thế nhưng, khi bản nhạc lễ đường vừa vang lên, Lâm Hạo – chú rể của tôi, người đàn ông tôi đã dành trọn thanh xuân để vun vén – bước lên sân khấu. Anh ta không mở tay đón tôi, mà cầm lấy micro, sắc mặt lạnh băng đến đáng sợ.

"Xin lỗi mọi người," giọng Lâm Hạo vang vọng qua hệ thống âm thanh hiện đại. "Hôm nay, tôi phải thông báo một quyết định trọng đại. Cố Doãn... cô ấy không còn phù hợp để trở thành vợ tôi, không phù hợp để bước vào gia tộc họ Lâm nữa."

Cả hội trường lập tức xôn xao. Những tiếng bàn tán xầm xì như sóng triều nổi lên. Tôi đứng khựng lại, toàn thân đông cứng. Mẹ của Lâm Hạo – bà Trương Nguyệt, bước lên sân khấu với bộ sườn xám gấm đỏ kiêu hãnh. Bà ta liếc nhìn tôi bằng ánh mắt coi khinh thường thấy, rồi tiến lại gần micro, tiếp lời con trai:

"Đúng vậy. Gia đình họ Lâm chúng tôi cần một người phụ nữ có thể hỗ trợ sự nghiệp, có dòng máu danh giá để nối dỗi tông đường, chứ không phải một đứa con gái mồ côi chỉ biết làm vài ba công việc văn phòng quấy quá. Cố Doãn, cô mau rời khỏi đây đi, đừng để bản thân phải mất mặt thêm nữa."

Chưa dừng lại ở đó, Lâm Hạo mỉm cười dịu dàng – một nụ cười mà tôi chưa từng thấy trong suốt một năm qua – rồi quay người hướng về phía cửa phụ.

Một người phụ nữ mặc váy dạ hội màu sẫm ôm sát, để lộ vòng bụng đã hơi nhô lên, thong thả bước ra. Đó chính là Triệu Thấm – Giám đốc điều hành mới của Tập đoàn Tài chính Thịnh Thế, cũng là đối tác lớn nhất mà Lâm Hạo luôn cố gắng vuốt ve suốt mấy tháng nay.

Lâm Hạo dắt tay Triệu Thấm lên vị trí trung tâm lễ đường, ôm lấy eo cô ta trước sự chứng kiến của hàng trăm người.

"Người thực sự xứng đáng đứng ở đây, trở thành phu nhân nhà họ Lâm và là mẹ của con tôi, chính là Triệu Thấm!" Lâm Hạo tuyên bố đầy tự hào.

Triệu Thấm nhìn tôi với ánh mắt đắc thắng của kẻ chiếm ưu thế, tay khẽ xoa bụng, khóe môi nhếch lên một nụ cười giễu cợt.

Sự phản bội trắng trợn, sự sỉ nhục công khai trước mặt hàng trăm người tưởng chừng sẽ làm tôi gục ngã, gào khóc hay van xin. Nhưng không. Trái tim tôi sau giây phút bàng hoàng ban đầu bỗng trở nên lạnh ngắt như băng. Bốn năm qua, tôi đã giấu đi thân phận thật của mình để sống bên anh ta, hy vọng tìm thấy một tình yêu chân thành không vướng bận tiền tài. Nhưng hóa ra, sự chân thành của tôi chỉ đổi lại sự vô ơn và tham lam vô độ.

Tôi chậm rãi giơ tay lên, tháo chiếc khăn voan trùm đầu bằng tơ lụa đắt giá xuống, thả rơi tự do trên thảm đỏ.

Không một lời tranh cãi, không một giọt nước mắt. Tôi quay lưng, thong thả bước về phía bàn điều khiển âm thanh ánh sáng ở góc sảnh. Kỹ thuật viên âm thanh định ngăn tôi lại, nhưng ánh mắt sắc lạnh, uy quyền đột ngột xuất hiện của tôi khiến anh ta giật mình lùi lại.

Tôi rút từ trong túi ra một chiếc USB màu bạc, cắm thẳng vào máy tính điều khiển, rồi nhấn nút phát.

Tôi quay người lại, tựa lưng vào bàn điều khiển, khoanh tay trước ngực nhìn lên sân khấu. Trò hay lúc này mới thực sự bắt đầu.

Chương 2: Bí Mật Trong Chiếc USB

Hệ thống âm thanh công suất lớn của khách sạn lập tức ngắt bản nhạc cưới, thay vào đó là một đoạn băng ghi âm với chất lượng âm thanh cực kỳ rõ ràng.

“Giám đốc Triệu, cô yên tâm. Toàn bộ hồ sơ thầu dự án khu đô thị phía Nam của Tập đoàn Cố Thị đã được tôi sao chép xong. Chỉ cần cô chuyển đủ 20 triệu Tệ vào tài khoản hải ngoại của tôi và thu xếp cho tôi ghế Phó Chủ tịch tại Thịnh Thế, đám cưới với cô con gái hờ của họ Cố tôi sẽ lập tức hủy bỏ.”

Đó chính là giọng nói của Lâm Hạo!

Sảnh tiệc rúng động hoàn toàn. Những tiếng xì xào biến thành những tiếng la ố kinh ngạc. Quan khách nhìn Lâm Hạo với ánh mắt ghê tởm. Mặt Lâm Hạo trong phút chốc cắt không còn một giọt máu, anh ta hoảng hốt gào lên với kỹ thuật viên: "Tắt đi! Tắt ngay cái máy đó đi!"

Nhưng kỹ thuật viên chưa kịp phản ứng thì đoạn ghi âm tiếp theo đã vang lên – lần này là giọng nói tràn đầy sự cao ngạo của Triệu Thấm:

“Lâm Hạo, anh làm tốt lắm. Cố Doãn đó chỉ là một con rối bị Cố Thị lợi dụng thôi. Còn đứa bé trong bụng tôi? Anh nghĩ nó là của anh sao? Anh chỉ là cái vỏ bọc hoàn hảo để tôi hợp thức hóa đứa con của Chủ tịch Lý thôi. Sau khi dự án hoàn thành, tôi sẽ đá văng anh ra khỏi Thịnh Thế!”

Rắc!

Chiếc ly rượu trên tay bà Trương Nguyệt rơi xuống sàn vỡ tan tành.

Sắc mặt Triệu Thấm từ đắc thắng chuyển sang tái nhợt, đôi mắt trợn ngược vì bàng hoàng và hãi hùng. Cô ta run rẩy nhìn Lâm Hạo, rồi lại nhìn quanh hàng trăm ống kính điện thoại của khách mời đang chĩa về phía mình.

"Triệu Thấm! Cô... cô nói cái gì?!" Lâm Hạo như gã điên, quay sang tóm lấy vai Triệu Thấm, gào lên mất kiểm soát. "Đứa bé không phải của tôi?! Cô lợi dụng tôi sao?!"

"Lâm Hạo... anh buông tôi ra! Đoạn ghi âm này là giả! La cắt ghép!" Triệu Thấm hoảng loạn đẩy anh ta ra, nhưng sự run rẩy trong giọng nói đã tố cáo tất cả.

Chưa dừng lại ở đó, chiếc USB tiếp tục phát ra đoạn âm thanh thứ ba – đoạn âm thanh chí mạng nhất. Giọng nói của một người đàn ông trung niên uy nghiêm vang lên:

“Tiểu Doãn, con giấu thân phận làm nhân viên quấy quá ở tập đoàn để thử lòng cậu ta suốt bốn năm, bố không cản. Nhưng cậu ta đã bắt đầu gián điệp thương mại và cấu kết với đối thủ. Bố đã thu thập đủ bằng chứng chứng minh Lâm Hạo chuyển giao trái phép bí mật công nghệ của Cố Thị...”

"Cố... Cố Thị?!" Bà Trương Nguyệt run rẩy thốt lên, hai chân khụy xuống sàn. "Cố Thị... Tập đoàn Bất động sản và Công nghệ Cố Thị lớn nhất miền Nam sao?!"

Lâm Hạo ngơ ngác nhìn tôi. Ánh mắt anh ta tràn ngập sự ngỡ ngàng, sợ hãi và hối hận tột cùng. Anh ta nhớ lại những lần tôi vô tình nhắc đến Chủ tịch Cố Thị, nhớ lại căn biệt thự xa hoa mà anh ta từng nghĩ tôi chỉ đến làm thuê... Tất cả các mảnh ghép logic bỗng nhiên khớp lại một cách hoàn hảo.

Cố Doãn – người con gái anh ta luôn coi thường là kẻ mồ côi, không thân thế – chính là đại tiểu thư duy nhất, người thừa kế hợp pháp của Tập đoàn Cố Thị!

"Doãn... Doãn Doãn..." Giọng Lâm Hạo run rẩy đến mức không thành tiếng.

Tôi mỉm cười nhẹ nhàng, bấm điều khiển trên điện thoại, tạm dừng đoạn ghi âm.

"Lâm Hạo, anh có biết phần tiếp theo của chiếc USB này là gì không?" Tôi cất giọng, tiếng nói truyền qua micro của hệ thống âm thanh, nhẹ nhàng nhưng lạnh lẽo như băng tuyết mùa đông. "Đó là toàn bộ chứng cứ phạm tội gián điệp thương mại, trốn thuế và tham ô tài sản của anh và gia đình anh. Chỉ cần tôi bấm nút phát hết năm giây cuối cùng, dữ liệu này sẽ tự động gửi thẳng đến Viện Kiểm sát Thâm Quyến."

Chương 3: Kết Cục Của Kẻ Tham Lam

Toàn bộ lễ đường rơi vào trạng thái im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng thở gấp gáp của Lâm Hạo.

Tất cả niềm tự hào, sự kiêu ngạo và tính toán của anh ta trong phút chốc sụp đổ hoàn toàn. Gián điệp thương mại với số tiền hàng chục triệu Tệ không chỉ làm anh ta thân bại danh liệt, mà còn khiến anh ta phải đối mặt với án phạt tù ít nhất từ mười đến mười lăm năm.

Bịch!

Lâm Hạo không còn quan tâm đến mặt mũi, không còn quan tâm đến Triệu Thấm hay dàn khách mời thượng lưu bên dưới. Anh ta lao từ trên sân khấu xuống, quỳ gục ngay giữa lễ đường, trước mặt tôi.

Anh ta dập đầu xuống sàn gạch, giọng nói mếu máo đầy van xin:

"Doãn Doãn! Anh sai rồi! Anh là kẻ khốn nạn, anh bị mắt mù mới bị cô ta dụ dỗ! Anh yêu em mà Doãn Doãn! Bốn năm qua anh đối xử với em thế nào em đều biết mà! Xin em, đừng phát đoạn cuối... Xin em hãy cho anh một cơ hội! Anh sẽ đuổi cô ta đi, chúng ta tiếp tục làm đám cưới có được không em?!"

Bà Trương Nguyệt cũng cuống quýt bò đến, không còn vẻ phu nhân đài các ban sáng, bà ta vừa khóc vừa tát vào mặt mình: "Cố tiểu thư! Cháu Doãn! Bác gái mắt mù không thấy Thái Sơn! Bác sai rồi, là nhà họ Lâm chúng tôi trèo cao không tới! Cháu rủ lòng thương tha cho Lâm Hạo đi, nó còn trẻ, nó không thể đi tù được!"

Ở phía bên kia sân khấu, Triệu Thấm đứng chết lặng. Ngay lúc đó, hai người đàn ông mặc vest đen bước vào sảnh – đó là trợ lý pháp lý của Tập đoàn Thịnh Thế cùng lực lượng an ninh.

"Cô Triệu Thấm," vị luật sư lạnh lùng nói. "Hội đồng quản trị Thịnh Thế đã nhận được thông tin về hành vi vi phạm đạo đức và làm tổn hại uy tín tập đoàn của cô. Cô chính thức bị đình chỉ công tác để phục vụ điều tra."

Triệu Thấm ôm mặt khóc nấc lên, ê chề bước đi trong những ánh mắt khinh bỉ của toàn bộ quan khách.

Tôi nhìn người đàn ông đang quỳ dưới chân mình, kẻ vừa mới năm phút trước còn dõng dạc tuyên bố tôi "không còn phù hợp". Sự thương hại tối thiểu trong tôi cũng đã biến mất hoàn toàn.

"Lâm Hạo," tôi cúi người xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngập tràn sợ hãi của anh ta. "Anh nói đúng. Đã đến lúc kết thúc rồi. Nhưng không phải là tiếp tục đám cưới, mà là anh phải trả giá cho sự tham lam và vô ơn của mình."

Tôi giơ điện thoại lên, nhẹ nhàng chạm vào màn hình.

"Đoạn cuối... tôi đã gửi đi rồi."

Lâm Hạo ngước lên, đôi mắt dại đi, toàn thân ngã rụi xuống sàn như một cái xác không hồn.

Đúng lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát vang lên dồn dập bên ngoài khách sạn JW Marriott. Một đội cảnh sát kinh tế bước vào sảnh tiệc, tiến thẳng đến vị trí của Lâm Hạo, đọc lệnh bắt giữ trước sự chứng kiến của tất cả mọi người.

Bà Trương Nguyệt ngất xỉu ngay tại chỗ, còn Lâm Hạo bị tra vào tay chiếc còng số tám lạnh ngắt, lặng lẽ bị dẫn đi trong tiếng xì xào khinh bỉ của xã hội thượng lưu Thâm Quyến.

Cửa khách sạn mở ra. Một đoàn xe Rolls-Royce đen bóng đỗ ngay trước sảnh chính. Bố tôi – Chủ tịch Cố Thị, bước xuống xe, được vệ sĩ che ô tiến lại gần tôi. Ông ôm lấy vai tôi, ánh mắt đầy tự hào và ấm áp:

"Con gái, làm tốt lắm. Về nhà thôi."

Tôi mỉm cười, tháo chiếc nhẫn cầu hôn rẻ tiền trên tay ra, thả nhẹ vào ly rượu champagne trên bàn bên cạnh.

Ánh nắng ban trưa tràn ngập lối đi. Tôi bước ra khỏi lễ đường đổ vỡ, bỏ lại sau lưng những kẻ tham lam đang tự sụp đổ trong cái bẫy do chính mình tạo ra. Cuộc đời mới của tôi, bây giờ mới thực sự bắt đầu.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét