#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Ánh nắng gay gắt của buổi trưa mùa hè tại Thượng Hải chiếu xuống sảnh Khách sạn Quốc tế Kim Đô, nơi gia tộc họ Cố đang tổ chức buổi họp mặt dòng họ thường niên. Vừa bước ra khỏi Phòng khám Phụ sản Quốc tế cách đó không xa, tay tôi – Lâm Yến – vẫn còn cầm chặt tờ kết quả chẩn đoán. Tờ giấy mỏng dính xác nhận tôi bị suy buồng trứng sớm, cơ hội mang thai tự nhiên gần như bằng không. Nỗi đau đớn và bàng hoàng chưa kịp lắng xuống thì một gáo nước lạnh khác đã dội thẳng vào đầu tôi.
Trước mặt hàng chục họ hàng, cô bác trong dòng họ Cố, chồng tôi – Cố Thành – đang mỉm cười rạng rỡ, tay ôm chặt eo Lâm Thảo. Lâm Thảo từng là người bạn thân thiết nhất của tôi từ thời đại học, người mà tôi luôn coi như chị em ruột thịt. Nhưng lúc này, cô ta đang diện một chiếc váy lụa ôm sát, vô tình để lộ phần bụng đã nhô lên rõ rệt.
"Mọi người chú ý!" Cố Thành cất giọng dõng dạc, ánh mắt tràn ngập sự đắc thắng và kiêu hãnh. "Hôm nay, trước mặt đông đủ cô bác họ Cố, cháu xin chính thức thông báo: Lâm Thảo đang mang trong mình giọt máu của cháu, một đứa con trai! Cô ấy mới là người sẽ sinh con thừa kế cho anh!"
Nhà tiệc lập tức xôn xao. Mẹ chồng tôi – bà Cố – vội vã lao đến, nắm lấy tay Lâm Thảo với vẻ mặt mừng rỡ khôn xiết: "Trời ơi! Thật sao? Con trai sao? Tốt quá rồi! Nhà họ Cố chúng ta cuối cùng cũng có người nối dõi rồi!"
Cố Thành quay sang nhìn tôi, ánh mắt từ dịu dàng năm xưa biến thành sự lạnh lùng, tàn nhẫn đến đáng sợ. Anh ta bước tiến lại gần, cất giọng ra lệnh trước sự chứng kiến của tất cả mọi người:
"Lâm Yến, em cũng nghe thấy rồi đấy. Bác sĩ đã kết luận em không thể sinh nở. Nhà họ Cố không thể tuyệt tự ở đời của anh. Dù sao em và Lâm Thảo từng là bạn thân, em hãy tự nguyện thu dọn đồ đạc, nhường lại vị trí dâu trưởng và căn biệt thự ở Lục Gia Chủy cho mẹ con cô ấy. Đừng để mọi người phải làm phiền lòng thêm nữa."
Lâm Thảo nép vào ngực Cố Thành, nhếch môi nở một nụ cười giễu cọt, ánh mắt đầy vẻ mỉa mai nhìn tôi: "Yến Yến à, chị đừng trách anh Thành. Chị không thể làm tròn nghĩa vụ của một người vợ, em chỉ giúp chị gánh vác trách nhiệm với nhà họ Cố thôi. Chúng ta vẫn là bạn tốt, đúng không?"
Nhìn ba con người trơ trẽn trước mặt, nghe những tiếng xầm xì đàm tiếu xung quanh, trái tim tôi vỡ vụn thành từng mảnh. Những năm tháng cùng Cố Thành gầy dựng công ty từ hai bàn tay trắng, những đêm thức trắng chăm sóc anh ta lúc ốm đau... tất cả hóa thành một trò đùa cay đắng.
Tôi không gào khóc. Tôi không lao vào xé xác kẻ bội bạc hay cào cấu cô bạn thân phản bội. Nỗi đau quá lớn đã khiến tôi hóa đá.
Tôi chậm rãi giơ bàn tay trái lên. Chiếc nhẫn cưới bằng bạch kim đơn giản chiếu ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn chùm. Tôi dùng ngón tay phải, từ từ tháo chiếc nhẫn ra. Tiếng ma sát nhẹ nhàng giữa kim loại và da thịt như một lời từ biệt cay đắng cho sáu năm hôn nhân dối trá.
Tôi bước lại gần bàn chính, nhẹ nhàng đặt chiếc nhẫn cưới lên mặt bàn kính trước mặt Cố Thành.
"Cố Thành," Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng nói bình thản đến lạ kỳ, không một chút run rẩy. "Chiếc nhẫn này, cùng vị trí dâu trưởng họ Cố, tôi trả lại cho anh. Mong rằng anh và cô ấy sẽ không hối hận vì quyết định ngày hôm nay."
Nói xong, tôi quay lưng, thẳng bước ra khỏi sảnh tiệc. Phía sau lưng tôi là tiếng mỉa mai của mẹ chồng và tiếng cụng ly chúc mừng của dòng họ Cố, nhưng tôi không ngoái đầu lại dù chỉ một lần.
CHƯƠNG 2: BỮA TIỆC ĐẦY THÁNG VÀ VỊ KHÁCH KHÔNG MỜI
Một tháng sau khi đứa trẻ ra đời, Cố Thành và Lâm Thảo tổ chức một buổi tiệc mừng đầy tháng hoành tráng tại Khách sạn Bán Đảo Thượng Hải. Cố Thành bỏ ra hàng triệu Tệ để bao trọn sảnh tiệc lớn nhất, muốn tuyên cáo với toàn bộ giới kinh doanh rằng anh ta đã có một quý tử nối dõi tông đường.
Sảnh tiệc được trang hoàng bằng hoa tươi và bóng bay ngập tràn sắc hồng và xanh. Lâm Thảo diện một bộ váy dạ hội lộng lẫy, gương mặt trang điểm cầu kỳ, ẵm đứa trẻ trên tay với tư thế của một phu nhân quyền quý. Cố Thành đứng bên cạnh, liên tục nhận những lời chúc tụng từ các đối tác thương mại.
"Tổng giám đốc Cố thật là có phúc! Vừa có con trai nối dõi, vừa có người vợ trẻ trung xinh đẹp!" "Đúng vậy, loại phụ nữ không biết sinh đẻ như cô vợ cũ dĩ nhiên phải nhường chỗ rồi!"
Cố Thành cười lớn, giơ cao ly rượu vang: "Cảm ơn mọi người! Hôm nay Cố Thành tôi thực sự là người đàn ông hạnh phúc nhất Thượng Hải!"
Đúng lúc buổi tiệc đang ở đỉnh cao của sự náo nhiệt, tiếng bước giày cao gót nát trên sàn đá hoa cương vang lên từ phía cửa chính, ngắt gián đoạn bản nhạc giao hưởng êm dịu.
Một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, ăn mặc sang trọng nhưng gương mặt sắc sảo và uy nghiêm bước vào. Đi cùng bà ta là hai người đàn ông mặc suit đen với thần thái vô cùng nghiêm nghị.
Sự xuất hiện của người phụ nữ khiến một số doanh nhân lớn trong sảnh tiệc lập tức biến sắc. Đó chính là bà Giang – Chủ tịch Tập đoàn Dược phẩm Giang Thị, một trong những đại gia tộc quyền lực nhất khu vực Nam Đông.
Cố Thành nhận ra bà Giang, vội vàng chao ly rượu cho người làm, hớn hở bước ra nghênh đón: "Chủ tịch Giang! Thật là vinh hạnh cho nhà họ Cố chúng tôi! Mời bà vào trong xào dùng tiệc!"
Tuy nhiên, bà Giang không hề nhìn Cố Thành. Ánh mắt lạnh như băng của bà ta lướt qua sảnh tiệc, rồi dừng lại ngay trên gương mặt đang biến sắc của Lâm Thảo.
"Cố Thành, anh không cần phải vinh hạnh," Bà Giang cất giọng sắc lẹm, vang vọng khắp sảnh tiệc. "Tôi đến đây hôm nay không phải để chúc mừng anh, mà là để đòi lại những gì thuộc về gia tộc họ Giang!"
Cố Thành ngơ ngác: "Chủ tịch Giang, ý bà là sao? Nhà họ Cố chúng tôi và Giang Thị đâu có tranh chấp gì?"
Bà Giang nhếch môi cười khẩy, tiến thẳng về phía sân khấu, chỉ tay vào đứa bé trên tay Lâm Thảo:
"Đứa trẻ này... không phải là giọt máu của nhà họ Cố anh! Nó là con ruột của em trai tôi – Giang Mẫn – kẻ đã sống thực vật suốt nửa năm nay sau một vụ tai nạn giao thông!"
"RẰM!"
Lời nói của bà Giang như một quả bóm nổ tung giữa sảnh tiệc. Toàn bộ hội trường chìm vào sự im lặng chết chóc. Ly rượu trên tay mẹ chồng Cố Thành rơi xuống sàn, vỡ tan tành.
CHƯƠNG 3: BẢN CHẤT LỘ DIỆN VÀ SỰ TRẢ GIÁ
Cố Thành trợn ngược mắt, mặt mày tái nhợt như người chết. Anh ta quay sang nhìn Lâm Thảo, giọng nói run rẩy đến mức điên dại: "Lâm Thảo! Bà ta... bà ta đang nói cái gì vậy? Cô mau nói với anh là bà ta nói dối đi!"
Lâm Thảo lúc này đã sợ đến mức chân tay rụng rời, ôm chặt đứa bé vào lòng, giọt nước mắt lăn dài trên má: "Không phải... Anh Thành, đừng nghe bà ta nói bậy! Đứa bé là con của anh! Là con ruột của anh mà!"
Bà Giang ra hiệu cho trợ lý. Người trợ lý lập tức rút ra một xấp tài liệu cùng một bản kết quả xét nghiệm ADN có đóng dấu đỏ của Viện Pháp y Quốc gia, ném thẳng vào mặt Cố Thành:
"Cố Thành, anh mở to mắt ra mà nhìn! Hai tháng trước khi em trai tôi gặp tai nạn, Lâm Thảo vẫn đang là nhân tình bí mật của nó. Cô ta thụ thai đứa trẻ này từ em trai tôi! Nhưng khi em trai tôi gặp tai nạn thành người thực vật, sợ không còn điểm tựa tài chính, cô ta đã âm thầm tiếp cận anh – kẻ ngốc có sẵn tiền tài – để tìm một người đổ vỏ!"
Cố Thành cuồng loạn nhặt bản xét nghiệm ADN lên đọc. Dòng chữ "Tỷ lệ trùng khớp huyết thống với Giang Mẫn: 99.99%" hiện rõ mùng một trước mắt anh ta.
"Trời ơi..." Mẹ chồng Cố Thành gào lên một tiếng rồi ôm ngực ngất xỉu ngay tại chỗ. Họ hàng nhà họ Cố rơi vào trạng thái hoảng loạn, không ai dám cất tiếng nào.
Bà Giang bước tới, giật lấy đứa trẻ từ tay Lâm Thảo một cách dứt khoát: "Đứa trẻ này mang dòng máu họ Giang, chúng tôi sẽ đem về nuôi dưỡng. Còn cô, Lâm Thảo, cô đã âm thầm rút 50 triệu Tệ từ tài khoản của em trai tôi trước khi nó ngất đi. Đội cảnh sát kinh tế đang đợi cô ở ngoài cửa!"
Hai người đàn ông mặc suit đen lập tức tiến tới, khống chế Lâm Thảo. Cô ta gào khóc thảm thiết, bò dưới sàn nhà van xin Cố Thành: "Anh Thành! Cứu em với! Em sai rồi! Em làm tất cả chỉ vì muốn có một cuộc sống tốt hơn thôi!"
Cố Thành như phát điên, lao tới tát một cú trời đánh vào mặt Lâm Thảo: "Đồ tiện nhân! Cô đã hủy hoại cuộc đời tôi! Cô biến tôi thành trò cười cho cả cái Thượng Hải này!"
"Chưa hết đâu, Cố Thành," một giọng nói thanh thoát, bình thản vang lên từ phía cửa sảnh tiệc.
Tôi – Lâm Yến – bước vào. Tôi diện một bộ suit màu trắng thanh lịch, thần thái tự tin và kiêu hãnh hoàn toàn khác biệt với vẻ tiều tụy một tháng trước. Đi bên cạnh tôi là Luật sư Trương – người đại diện pháp lý uy tín nhất thành phố.
"Lâm Yến?!" Cố Thành nhìn thấy tôi như nhìn thấy cọc nhọn cứu mạng, anh ta bò lại gần chân tôi, khóc lóc thảm thiết: "Yến Yến! Anh sai rồi! Anh bị con đĩ này lừa! Em mới là vợ anh, em quay lại với anh đi! Chúng ta sẽ xin con nuôi, anh không cần con ruột nữa!"
Tôi nhìn người đàn ông quỳ dưới chân mình bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng:
"Cố Thành, anh quên mất một chuyện rồi. Toàn bộ cổ phần của Tập đoàn Cố Thị thực chất đều nằm trong Quỹ tín thác do bố tôi thành lập trước khi mất, và tôi là người thụ hưởng duy nhất. Sáu năm qua, tôi để anh đứng tên Tổng giám đốc vì nghĩ đến tình nghĩa vợ chồng. Nhưng hôm qua, Tòa án đã chính thức phê duyệt đơn ly hôn đơn phương và lệnh thu hồi toàn bộ tài sản của tôi."
Luật sư Trương bước tiến lên, dâng tờ quyết định phong tỏa: "Ông Cố Thành, toàn bộ tài sản, nhà cửa và tài khoản ngân hàng đứng tên ông đã bị thu hồi. Ông có 24 giờ để dọn ra khỏi căn biệt thự ở Lục Gia Chủy."
Cố Thành nghe xong thì hai mắt trợn ngược, ngã ngửa ra sàn đá, toàn thân run rẩy trong sự tuyệt vọng vô bờ bến. Anh ta đã mất tất cả: gia đình, danh dự, địa vị và cả đứa con mà anh ta tưởng là bảo vật.
Tôi quay lưng bước ra khỏi khách sạn Bán Đảo. Ánh nắng chiều Thượng Hải rực rỡ chiếu xuống con đường phía trước. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tự do và thanh thản tràn ngập trong tâm hồn. Mọi nợ nần quá khứ đã được trả sạch, và cuộc đời mới của tôi từ hôm nay mới thực sự bắt đầu.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét