#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
"Thành phố S, năm 2023, mùa thu."
Không khí bên trong nhà hàng đồ Pháp "Thái Tinh" tại trung tâm thương mại Quốc Tế Kim Mậu huyên náo và rực rỡ. Những chùm đèn chùm pha lê chiếu xuống sàn đá cẩm thạch bóng loáng, ánh sáng phản chiếu trên những ly rượu thủy tinh tạo nên một khung cảnh vô cùng sang trọng. Hôm nay là tiệc kỷ niệm một năm ngày khai trương nhà hàng, cũng là ngày con gái tôi, Lâm Nhã, và con rể, Trịnh Hạo, ăn mừng doanh thu đạt mốc mới.
Tôi mặc chiếc áo khoác gấm màu sẫm đơn giản, tay cầm một hộp quà nhỏ bọc lụa đỏ, mỉm cười bước vào cửa. Nhưng chưa kịp tiến sâu vào sảnh chính, Trịnh Hạo đã nhanh bước tiến lại gần. Nụ cười xã giao trên mặt nó lập tức nhạt đi khi nhìn thấy tôi, thay vào đó là sự khó chịu không che giấu.
Trịnh Hạo vẫy tay gọi người phục vụ gần đó, giọng điệu hờ hững nhưng vô cùng dứt khoát:
— "Tiểu Trương, đưa bác gái sang bàn góc bên trái kia ngồi nhé. Gần khu vực lên món cho tiện."
Tôi khựng lại, nhìn theo hướng tay nó chỉ. Đó là một chiếc bàn vuông nhỏ nằm sát lối đi vào bếp. Cửa bếp mở ra đóng vào liên tục, tiếng bát đĩa va chạm lạch cạch và mùi dầu mỡ nồng nặc phả ra mỗi khi nhân viên đẩy xe qua. Trong khi đó, ở khu vực trung tâm sảnh, các bàn tròn lớn đều được trải khăn trắng tinh tươm, trang trí hoa tươi đắt tiền và rộn rã tiếng cụng ly của những vị khách ăn mặc chải chuốt.
— "Trịnh Hạo," tôi điềm tĩnh lên tiếng, mắt nhìn thẳng vào mắt nó. "Mẹ là mẹ của Lâm Nhã. Sao lại xếp mẹ ngồi ở lối đi sát bếp như vậy?"
Trịnh Hạo chỉnh lại chiếc nơ ở cổ áo, cười khẩy một tiếng nhẹ như gió thoảng nhưng đầy vẻ coi thường:
— "Mẹ à, hôm nay toàn là quan chức, chủ doanh nghiệp lớn và các blogger ẩm thực nổi tiếng đến tham dự. Bàn trung tâm kia chỉ dành cho những vị khách quan trọng thôi. Mẹ ăn mặc giản dị thế này, ngồi ở đó không hợp đâu. Lại còn dễ làm ảnh hưởng đến hình ảnh của nhà hàng. Mẹ thông cảm, ngồi tạm góc đó ăn xong rồi về sớm giúp vợ chồng con."
Nghe những lời cay nghiệt ấy, ngực tôi phập phồng, nhưng tôi vẫn kìm nén. Tôi quay sang nhìn Lâm Nhã – đứa con gái mà tôi đã một tay nuôi lớn, chắt chiu từng đồng gửi nó đi học đại học, rồi vây mượn khắp nơi để hỗ trợ nó những ngày đầu khởi nghiệp. Lâm Nhã đứng ngay bên cạnh Trịnh Hạo, tay xách chiếc túi hiệu đắt tiền. Nó tránh ánh mắt của tôi, cúi đầu nhìn chằm chằm vào đôi giày cao gót, rồi khẽ thì thầm bằng giọng run run:
— "Mẹ à... hôm nay là ngày quan trọng của Trịnh Hạo và con. Mẹ... mẹ đừng làm ầm lên nhé. Ngồi đâu mà chẳng là ăn, mẹ nhường các bác lớn một chút đi."
Khoảnh khắc đó, trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt. Sự vô ơn của đứa con rể không làm tôi đau bằng sự nhút nhát, bạc bẽo của chính đứa con gái ruột của mình.
Tôi không tranh cãi, không giận dữ than khóc. Tôi chỉ khẽ gật đầu, môi nở một nụ cười nhạt nhẽo đến lạnh người.
— "Được, mẹ hiểu rồi."
Tôi đi lướt qua hai đứa nó, bước đến chiếc bàn nhỏ gần cửa bếp. Tôi nhẹ nhàng đặt hộp quà lụa đỏ – bên trong là chiếc vòng tay bằng ngọc bích quý giá mà gia tộc tôi truyền lại – lên mặt ghế trống. Sau đó, tôi lấy chiếc điện thoại cũ trong túi xách ra, bấm đúng một dòng tin nhắn ngắn gọn gửi cho một số liên lạc đã lưu sẵn trong máy:
"Tôi đang ở tầng 5 nhà hàng Thái Tinh. Cậu lên đây một chuyến."
Cùng lúc đó, Trịnh Hạo đang đứng ở giữa sảnh chính, cầm ly rượu champagne phát biểu trước hàng chục khách mời cao quý. Nó thao thao bất tuyệt về nỗ lực khởi nghiệp, về tầm nhìn kinh doanh và không quên tâng bốc những "vị khách VIP" đang ngồi ở những chiếc bàn đắt giá nhất.
Mười phút sau.
Cửa kính lớn của nhà hàng đột ngột mở tung. Tổng giám đốc tập đoàn bất động sản Kim Mậu – Lý Quốc Đông – vội vã bước vào. Đi sau ông là một đoàn thư ký và bảo vệ mặc vest đen chỉnh tề. Lý Quốc Đông là người đàn ông quyền lực nổi tiếng ở thành phố S, sở hữu toàn bộ khu phức hợp thương mại này và hàng loạt dự án bất động sản cao cấp khác.
Trịnh Hạo thấy Lý Quốc Đông xuất hiện thì mắt sáng rực lên. Nó vội vã buông micro, nâng ly rượu, gương mặt đong đầy sự nịnh hót chạy xông ra đón:
— "Chủ tịch Lý! Thật là vinh hạnh quá! Không ngờ ngài lại hạ cố đến dự tiệc kỷ niệm của nhà hàng nhỏ bé này. Mời ngài vào bàn VIP nhất ở trung tâm, tôi đã chuẩn bị sẵn..."
Thế nhưng, Lý Quốc Đông hoàn toàn lờ đi bàn tay đang giơ ra của Trịnh Hạo. Ánh mắt gã lướt nhanh qua sảnh tiệc, rồi dừng lại ở góc lối đi gần khu bếp và cửa ra vào – nơi tôi đang đứng lặng lẽ, tay khoanh trước ngực.
Lý Quốc Đông biến sắc, vội vã sải bước dài tiến thẳng về phía tôi trước sự ngơ ngác của toàn bộ khách khứa. Vừa đến trước mặt tôi, trước ánh mắt bàng hoàng của Trịnh Hạo và Lâm Nhã, Lý Quốc Đông gập người cúi chào một góc chín mươi độ, giọng nói vang lên dội thẳng vào tai mọi người trong phòng:
— "Bà Ninh! Tại sao chủ nhân thật sự của mặt bằng này – chủ sở hữu tòa nhà Kim Mậu – lại phải đứng ngoài cửa và ngồi ở khu vực này thế này?!"
Cả sảnh tiệc bỗng nhiên rơi vào một khoảng không im lặng đến rợn người. Ly rượu trên tay Trịnh Hạo trượt khỏi kẽ tay, rơi xuống sàn gạch vỡ tan tành.
Chương 2: Mặt Nạ Rơi Xuống
Không khí trong nhà hàng Thái Tinh như ngưng đọng lại. Tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng vẫn phát ra từ hệ thống loa trần, nhưng lúc này nó trở nên lạc quẻ đến kỳ lạ. Hàng chục ánh mắt của giới thượng lưu, doanh nhân và báo chí đồng loạt đổ dồn về góc bếp – nơi tôi đang đứng cạnh vị Tổng giám đốc nổi tiếng uy quyền của thành phố S.
Trịnh Hạo đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt tái nhợt không một giọt máu. Nó nhìn Lý Quốc Đông, rồi lại nhìn sang tôi, đôi môi mấp máy nhưng không thốt ra được câu nào trọn vẹn:
— "Chủ... Chủ tịch Lý... Ngài... ngài có nhầm lẫn gì không? Đây... đây là mẹ vợ của tôi... Bà ấy chỉ là một người phụ nữ nông thôn hưu trí bình thường..."
— "Thâm bạo!" – Lý Quốc Đông quay gắt người lại, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo quét qua mặt Trịnh Hạo. "Anh nói ai là người phụ nữ nông thôn bình thường? Anh có biết toàn bộ trung tâm thương mại Kim Mậu này, cùng với 40% cổ phần của tập đoàn bất động sản chúng tôi, đều nằm dưới tên của bà Ninh Mộc Lan không?"
Một tiếng ồ lớn vang lên khắp sảnh tiệc. Những tiếng thì thầm bàn tán bắt đầu râm rộn.
— "Trời ơi, hóa ra người phụ nữ ăn mặc đơn giản đó lại là đại cổ đông kín tiếng của Kim Mậu sao?" — "Cậu con rể này đúng là mắt mù rồi, dám xếp chủ nhà ngồi sát cửa bếp!" — "Thật là xấu mặt, đúng là loại trèo cao rồi quên mất gốc rễ..."
Lâm Nhã đứng bên cạnh Trịnh Hạo, toàn thân run rẩy. Đôi mắt nó mở to nhìn tôi, tràn ngập sự ngạc nhiên lẫn hối hận muộn màng. Nó bước tiến lên một bước, giọng nghẹn ngào:
— "Mẹ... Mẹ... Sao mẹ chưa từng nói với con chuyện này? Mẹ sở hữu tòa nhà này sao?"
Tôi nhìn con gái mình, lòng tràn ngập sự thất vọng sâu sắc. Tôi nhớ lại mười năm trước, khi chồng tôi qua đời, ông ấy để lại cho tôi một khoản thừa kế khổng lồ cùng các tài sản đầu tư từ thời trẻ. Nhưng vì muốn con gái phát triển một cách tự lập, không dựa dẫm vào đồng tiền sẵn có mà sinh ra ỉ ôi, tôi chọn cách sống giản dị, ở trong một căn hộ cũ và âm thầm đứng sau hỗ trợ nó. Khi Lâm Nhã muốn mở nhà hàng này, chính tôi đã gọi điện cho Lý Quốc Đông, yêu cầu ông ta dành ra vị trí đắt giá nhất ở tầng 5 thương xá Kim Mậu với mức giá thuê ưu đãi bằng một nửa thị trường.
Vậy mà, đổi lại sự hy sinh và khiêm tốn đó của tôi là gì? Là sự coi thường của đứa con rể hám danh, và sự thờ ơ, tiếp tay của đứa con gái ruột.
— "Nhã à," tôi lên tiếng, giọng nói không còn chút ấm áp nào của một người mẹ đối với con cái. "Mẹ không nói, vì mẹ muốn xem khi không có chiếc mác 'giàu có' dán trên người, đứa con gái mẹ mang nặng đẻ đau và người tử tế mà nó chọn làm chồng sẽ đối xử với mẹ như thế nào. Và hôm nay, các người đã cho tôi một câu trả lời quá rõ ràng."
Trịnh Hạo lúc này mới bừng tỉnh khỏi cơn bàng hoàng. Đôi chân nó run rẩy, nó vội vàng bước tới, gương mặt tráo trở lập tức thay đổi sang biểu cảm nịnh hót, tội nghiệp. Nó định nắm lấy tay tôi nhưng tôi lùi lại một bước, tránh né sự đụng chạm đó.
— "Mẹ! Mẹ Mộc Lan! Con... con thật sự có mắt mà không thấy Thái Sơn!" – Trịnh Hạo tự tát nhẹ vào mặt mình một cái, giọng van lơn. "Con vô dụng, con nông nổi quá! Con chỉ nghĩ là muốn dành những bàn phía trên cho khách đối tác để kiếm hợp đồng về nuôi gia đình thôi mà. Mẹ là người nhà, con nghĩ mẹ sẽ hiểu và cảm thông cho khó khăn của vợ chồng con... Con sai rồi mẹ ơi! Mời mẹ lên bàn chính, con sẽ đích thân vào bếp rót rượu tạ lỗi với mẹ!"
— "Đúng đấy mẹ..." – Lâm Nhã cũng sụt sùi bước lại, nắm lấy tà áo tôi. "Trịnh Hạo nó cũng chỉ vì áp lực kinh doanh thôi. Mẹ đừng chấp nhặt anh ấy trước mặt bao nhiêu người thế này, dù sao tụi con cũng là con của mẹ mà..."
Tôi nhìn hai con người trước mặt, xúc cảm trong lòng lạnh lẽo đến cực điểm. Áp lực kinh doanh? Bàn tiệc VIP? Những lời bào chữa đó chỉ làm tăng thêm sự ghê tởm trong tôi đối với sự thô lỗ và thực dụng của chúng.
— "Người nhà?" Tôi cười nhạt, ánh mắt đảo qua chiếc bàn sát khu bếp. "Khi anh bảo nhân viên đẩy tôi ngồi sát cửa bếp vì sợ tôi làm xấu mặt cái nhà hàng này, anh có coi tôi là người nhà không? Khi con bảo tôi 'đừng làm ầm lên' chỉ vì sợ ảnh hưởng đến thể diện của chồng con, con có coi tôi là mẹ không?"
Tôi quay sang Lý Quốc Đông, người đang đứng nghiêm trang chờ lệnh của tôi.
— "Chủ tịch Lý."
— "Vâng, thưa bà Ninh. Xin bà cứ dặn dò," Lý Quốc Đông kính cẩn đáp.
— "Hợp đồng thuê mặt bằng của nhà hàng Thái Tinh này, điều khoản về quyền thu hồi đột xuất do bên cho thuê quy định như thế nào?"
Lý Quốc Đông không cần suy nghĩ, trả lời ngay lập tức:
— "Báo cáo bà, trong hợp đồng có điều khoản đặc biệt: Nếu bên thuê có hành vi làm tổn hại đến uy tín hoặc vi phạm các chuẩn mực đạo đức nghiêm trọng tại khu phức hợp, bên cho thuê có quyền đơn phương chấm dứt hợp đồng ngay lập tức mà không cần bồi thường."
Nghe đến đây, Trịnh Hạo ngã quỵ xuống sàn nhà. Đồng tử nó co rút lại vì kinh hoàng.
Chương 3: Bài Học Về Sự Tôn Trọng
Sảnh nhà hàng rơi vào sự hỗn loạn ngầm. Những vị khách mời VIP bắt đầu xì xầm, vài người nhanh chóng nhận ra tình hình không êm đẹp nên lặng lẽ rời khỏi bàn tiệc.
Trịnh Hạo bò đến dưới chân tôi, không còn giữ được vẻ đạo mạo của một ông chủ nhà hàng sang trọng nữa. Nó bấu lấy gấu quần tôi, giọng nói lạc đi vì sợ hãi:
— "Mẹ! Xin mẹ giơ cao đánh khẽ! Nhà hàng này là toàn bộ tài sản, là tâm huyết và vốn vay ngân hàng của vợ chồng con! Nếu bị thu hồi mặt bằng lúc này, con sẽ phá sản mất! Mẹ ơi, con biết lỗi rồi, con xin lỗi mẹ!"
Lâm Nhã cũng quỳ xuống bên cạnh chồng, nước mắt rơi lã chã:
— "Mẹ ơi, con xin mẹ đấy! Mẹ thương con mà, đúng không? Mẹ không thể trối bỏ con gái mẹ như thế này được. Nếu nhà hàng đóng cửa, con và Trịnh Hạo biết sống sao đây?"
Tôi cúi xuống nhìn hai kẻ đang quỳ dưới sàn. Nhìn giọt nước mắt của Lâm Nhã, tim tôi có một nhịp nhói đau. Đó là đứa trẻ tôi đã từng bế bồng, từng thức trắng đêm chăm sóc mỗi khi nó sốt cao. Nhưng sự nuông chiều vô điều kiện của tôi trước đây đã biến nó thành một kẻ ích kỷ, coi sự tha thứ của người mẹ là điều hiển nhiên. Nếu hôm nay tôi tiếp tục bỏ qua, cả cuộc đời còn lại của nó sẽ chỉ là một chuỗi ngày sống phụ thuộc, phụ họa cho những tính toán hèn nhát của người chồng tồi tệ này.
— "Lâm Nhã," tôi cất giọng sâu lắng nhưng đĩnh đạc. "Mẹ thương con, nhưng thương không có nghĩa là dung túng cho sự bất hiếu. Con khóc vì lo cho sự nghiệp của con, lo cho chiếc túi hiệu con đang xách, nhưng khi nãy, con có nghĩ đến cảm giác của mẹ khi bị đuổi xuống ngồi cạnh bãi rác bếp không?"
Lâm Nhã nghẹn ngào, không thốt nên lời.
Tôi quay sang Lý Quốc Đông, đưa ra quyết định cuối cùng mà không hề nao núng:
— "Chủ tịch Lý, thông báo thu hồi mặt bằng này trong vòng 7 ngày. Mọi chi phí phạt vi phạm hợp đồng cứ chiếu theo pháp luật mà làm. Ngoài ra, khoản hỗ trợ tài chính ẩn danh từ quỹ đầu tư của tôi dành cho chuỗi cung ứng của nhà hàng này, lập tức cắt đứt."
— "Rõ, thưa bà Ninh. Tôi sẽ cho bộ phận pháp lý triển khai ngay sáng mai," Lý Quốc Đông cúi đầu nhận lệnh.
Trịnh Hạo nghe xong câu đó thì mắt trợn ngược, đổ gục xuống sàn nhà như một cái cây mục bị quật ngã. Không có mặt bằng đắt giá này, không có nguồn tài trợ từ tôi, nhà hàng của nó chỉ là một cái vỏ rỗng gánh khoản nợ khổng lồ từ ngân hàng.
Tôi bước đến chiếc ghế nhỏ sát cửa bếp, cầm hộp quà lụa đỏ lên. Tôi mở hộp, lấy chiếc vòng ngọc bích sáng bóng ra, đặt nhẹ lên bàn.
— "Đây là món quà kỷ niệm mẹ mang đến cho hai đứa. Nhưng có lẽ, hai đứa không đủ tư cách để nhận nó."
Tôi cất lại chiếc vòng vào túi xách, rồi nhìn Lâm Nhã lần cuối:
— "Lâm Nhã, căn hộ con đang ở hiện tại cũng đứng tên mẹ. Trong tuần này, hãy dọn đồ ra khỏi đó. Mẹ đã cho con một nền tảng tốt, nhưng chính con đã chọn cách chà đạp lên tình mẫu tử để đổi lấy sự hãnh tiến hão huyền. Từ nay về sau, con hãy tự mình trải nghiệm xem thế giới bên ngoài mà con khao khát đối xử với con như thế nào."
Nói xong, tôi quay lưng bước đi. Dáng đi của tôi thẳng tắp và kiêu hãnh. Tiếng giày cao gót của tôi gõ nhẹ lên sàn đá cẩm thạch, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của nhà hàng.
Phía sau lưng tôi, tiếng khóc lóc van xin của Lâm Nhã và tiếng gào khóc thảm thiết của Trịnh Hạo bị bỏ lại xa dần. Những vị khách mời rẽ ra hai bên, cúi đầu nhường lối cho tôi với một sự kính trọng tuyệt đối.
Bước ra khỏi cửa nhà hàng Thái Tinh, gió thu mát rượi thổi qua mặt. Mùa thu ở thành phố S hôm nay bầu trời thật trong xanh. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm thấy lồng ngực mình nhẹ nhõm đến kỳ lạ. Có những bài học phải trả giá bằng sự đau đớn, nhưng đó là điều bắt buộc phải làm để những kẻ lầm đường biết thế nào là giá trị thực sự của sự tôn trọng và tình thân.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét