Min menu

Pages

Ngay trước ngày cưới, mẹ chồng tương lai ép tôi sang tên mảnh đất bố mẹ để lại cho em chồng lấy vốn mở công ty, còn chồng sắp cưới lạnh lùng nói: “Đã là người một nhà thì đừng tính toán.” Tôi không nổi giận, cũng không đôi co, chỉ lặng lẽ gọi đúng một cuộc điện thoại. Sáng hôm sau, cả nhà anh bất ngờ kéo nhau đến tận cửa nhà tôi xin lỗi, còn mẹ anh vừa bước vào đã nói một câu khiến chồng sắp cưới tái mặt…

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



Chương 1: Đêm Trước Lễ Cưới

Một ngày trước đám cưới, phòng khách căn hộ tại tầng 18 tòa nhà cao cấp ở quận Tĩnh An, Thượng Hải chìm trong không khí nặng nề như trước cơn bão.

Trên bàn trà bằng đá cẩm thạch đen, tờ giấy thỏa thuận sang tên bất động sản nằm yên lặng, mực in đen nhánh phản chiếu ánh đèn chùm pha lê sắc lạnh. Người ngồi đối diện tôi là bà Lý Tú Trân – mẹ chồng tương lai của tôi. Bà khoác chiếc áo gấm thêu hoa mẫu đơn đắt tiền, tay đeo chiếc vòng ngọc bích sáng bóng, ánh mắt sắc lẹm chĩa thẳng về phía tôi không một chút giấu giếm sự tính toán.

"Thẩm Mạn, mai là cưới rồi, người một nhà cả với nhau, mẹ cũng không vòng vo nữa." Bà Lý nhấp một ngụm trà Lăng Tỉnh, đặt tách sứ xuống đĩa phát ra tiếng cạch giòn tan. "Mảnh đất bố mẹ cô để lại ở khu công nghiệp Côn Sơn ấy, mai trước khi đi đăng ký kết hôn, cô sang tên cho tiểu Vỹ đi. Nó vừa ra trường, đang cần vốn mở công ty thương mại điện tử. Người một nhà, tương lai nó làm ăn phát đạt thì vợ chồng cô cũng được nhờ."

Tôi ngồi tựa lưng vào ghế sofa, ngón tay nhẹ nhàng miết theo mép tách trà ấm. Mảnh đất đó rộng hơn năm trăm mét vuông, nằm ngay trục đường chính của khu phát triển kinh tế Côn Sơn. Bố mẹ tôi trước khi qua đời vì tai nạn giao thông cách đây ba năm đã để lại toàn bộ quyền thừa kế cho tôi. Đó không chỉ là tài sản trị giá hàng chục triệu Tệ, mà còn là kỷ vật cuối cùng, là chỗ dựa duy nhất của tôi trên cuộc đời này.

"Mẹ," tôi ngẩng đầu, giọng điệu bình thản đến kinh ngạc. "Mảnh đất đó là di sản của bố mẹ con. Con đã có kế hoạch cho bên ngân hàng thuê làm văn phòng dài hạn, tiền thuê hàng tháng đủ để trang trải cho gia đình sau này. Con không thể sang tên cho em trai được."

"Cô nói cái gì?" Sắc mặt bà Lý lập tức sầm xuống, chiếc vòng ngọc trên cổ tay va vào mặt bàn trà. "Thuê vớ thuê vẩn được bao nhiêu tiền? Tiểu Vỹ làm ăn lớn, sau này thành tổng giám đốc, cô là chị dâu không nở vẻ mặt ra à? Bố mẹ cô chết rồi, tài sản đó cô mang về nhà họ Lục thì là của nhà họ Lục. Cô còn muốn giữ làm vốn riêng để phòng ngừa chồng cô chắc?"

Tôi xoay người nhìn sang Lục Hạo – người đàn ông tôi đã gắn bó bốn năm qua, người sắp cùng tôi bước vào lễ đường vào sáng ngày mai. Anh ta ngồi bên cạnh mẹ mình, tay lướt điện thoại, nét mặt thản nhiên như thể chuyện đang xảy ra chẳng liên quan gì đến mình.

Thấy tôi nhìn, Lục Hạo mới ngẩng đầu lên, ánh mắt không có lấy một chút ấm áp hay thấu hiểu, chỉ toàn là sự lạnh hờn và áp đặt:

"Thẩm Mạn, mẹ nói đúng đấy. Em đừng ích kỷ như thế. Đã xác định là người một nhà thì đừng tính toán thiệt hơn làm gì. Cùng lắm thì bảo tiểu Vỹ viết cho em cái giấy nợ, khi nào công ty có lãi nó trả. Em giữ mảnh đất đó làm gì, định phòng bị anh à? Nếu ngay từ đầu em đã không tin tưởng gia đình anh, thì đám cưới này còn ý nghĩa gì nữa?"

"Đã là người một nhà thì đừng tính toán."

Câu nói ấy phát ra từ miệng người đàn ông tôi yêu, nhẹ nhàng như gió thoảng nhưng lại đâm sâu vào tim tôi như một lưỡi dao băng. Bốn năm qua, tôi tự gánh vác mọi việc, từ chi phí chuẩn bị đám cưới, tiền đặt cọc căn hộ này, cho đến những món quà đắt tiền biếu bố mẹ anh mỗi dịp lễ tết. Tôi chưa từng tính toán một đồng nào. Nhưng đến khi họ nhắm vào di sản cuối cùng của người quá cố, sự tham lam vô độ ấy lại được bọc lót bằng hai từ "người nhà".

Trái tim tôi rơi xuống đáy vực, nhưng bề ngoài tôi lại lạ kỳ bình tĩnh. Không giận dữ, không gào khóc, cũng không tranh cãi. Tôi đứng dậy, chỉnh lại nếp gấp trên chiếc váy ôm.

"Em hiểu rồi." Tôi nhẹ nhàng nói, thu lại tờ giấy thỏa thuận trên bàn.

"Hiểu là tốt rồi!" Bà Lý hừ lạnh một tiếng, nét mặt giãn ra vẻ đắc thắng. "Nghỉ ngơi sớm đi, sáng mai năm giờ xe hoa đến đón. Đừng để muộn giờ lành."

Tôi không đáp, bước thẳng vào phòng làm việc, khóa chặt cửa lại.

Tôi tựa lưng vào cửa phòng, hít một hơi thật sâu để chặn đứng giọt nước mắt chực trào. Lấy điện thoại từ trong túi ra, tôi tìm đến một số liên lạc đã lâu không gọi. Màn hình sáng lên với cái tên: Chú Trịnh – Tập đoàn Bất động sản Huỳnh Thị.

Cuộc gọi được kết nối chỉ sau hai tiếng chuông.

"Alo, Mạn Mạn đấy à?" Giọng nói trầm ấm, uy nghiêm của người đàn ông trung niên vang lên từ đầu dây bên kia. "Con gọi cho chú muộn thế này, có chuyện gì sao? Sáng mai là đám cưới con rồi đúng không?"

"Chú Trịnh," tôi cố giữ cho giọng mình không run rẩy, từng từ từng chữ phát ra vô cùng rõ ràng. "Con muốn hủy bỏ hợp đồng cho thuê mặt bằng ở Côn Sơn với bên chú. Đồng thời... con muốn kích hoạt điều khoản rút toàn bộ vốn đầu tư và thu hồi căn hộ tại tòa nhà Tĩnh An ngay lập tức."

Đầu dây bên kia im lặng mất ba giây, sau đó là tiếng thở dài của người đã trải qua biết bao sóng gió: "Lục Hạo và nhà họ Lục làm con thất vọng rồi sao?"

"Vâng." Tôi nhắm mắt lại. "Họ muốn chiếm mảnh đất của bố mẹ con."

"Được." Giọng chú Trịnh bỗng trở nên sắc lạnh như thép. "Bố con năm xưa là ân nhân cứu mạng của chú, tài sản của con là do chú đứng ra bảo hộ. Nhà họ Lục muốn chơi trò này, chú sẽ cho họ biết thế nào là cái giá của sự tham lam. Con cứ ngủ một giấc thật ngon. Sáng mai, chú sẽ tặng cho họ một món quà cưới bất ngờ."

Tắt điện thoại, tôi nhìn ra cửa sổ. Ánh đèn neon của Thượng Hải lấp lánh qua màn mưa phai, lung linh nhưng lạnh lẽo. Trò chơi này, vừa mới bắt đầu thôi.

Chương 2: Sóng Gió Trước Cửa Nhà

Sáu giờ sáng hôm sau.

Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên cắt đứt sự yên tĩnh của buổi sớm. Tôi đã dậy từ bốn giờ, trang điểm nhẹ nhàng, mặc một bộ vest công sở màu trắng thanh lịch thay vì chiếc váy cưới may đo đắt tiền đang treo trong tủ kính.

Tôi bước ra mở cửa. Đứng ngoài hành lang không chỉ có Lục Hạo trong bộ chú rể chỉn chu, bà Lý Tú Trân ăn mặc sang trọng, mà còn có cả Lục Vỹ – đứa em chồng tương lai ngạo mạn, cùng hàng xóm xung quanh tò mò thò đầu ra xem.

Thấy tôi mặc đồ công sở chứ không phải áo cưới, Lục Hạo nhíu mày, giọng trách móc: "Thẩm Mạn! Em làm cái trò gì đấy? Mấy giờ rồi mà chưa thay váy cưới? Đoàn xe đón dâu đang chờ ở dưới kia kìa!"

Bà Lý cũng bước tiến lên một bước, mặt xị xuống: "Cô làm nũng cái gì đấy? Chuyện tờ giấy sang đất tối qua mẹ đã nói rõ rồi, cưới xong rồi tính. Hôm nay là ngày trọng đại của nhà họ Lục chúng tôi, cô đừng có làm chúng tôi mất mặt trước họ hàng!"

Tôi đứng ở ngưỡng cửa, khoanh tay trước ngực, ánh mắt dửng dưng nhìn ba người họ như nhìn những người xa lạ: "Xe hoa dọn đi được rồi. Đám cưới này hủy bỏ."

"Cô nói cái gì?!" Bà Lý thốt lên một tiếng chói tai, suýt chút nữa thì ngã ngửa ra sau. Lục Vỹ nhanh tay đỡ lấy mẹ mình.

"Thẩm Mạn, em điên rồi à?" Lục Hạo bước gằn tới, giơ tay định nắm lấy vai tôi nhưng bị tôi lùi lại né tránh. "Chỉ vì chuyện mảnh đất mà em đòi hủy hôn? Em có biết anh đã tốn bao nhiêu công sức cho đám cưới này không? Em làm thế này thì mặt mũi anh để đâu?"

"Mặt mũi của anh quan trọng, còn tài sản bố mẹ tôi để lại thì là đồ vô chủ để nhà anh xâu xé sao?" Tôi mỉm cười giễu cợt. "Lục Hạo, tối qua anh nói đúng. Đã là người một nhà thì không tính toán. Nhưng tôi nhận ra, tôi và gia đình anh chưa bao giờ là người một nhà."

Đúng lúc không khí đang căng thẳng đến mức nghẹt thở, tiếng chuông thang máy vang lên giòn giã.

Hai người đàn ông mặc vest đen lịch lãm bước ra, đi đầu là Luật sư Trương – trưởng ban pháp chế của Tập đoàn Huỳnh Thị, theo sau là đại diện đơn vị quản lý tòa nhà.

Luật sư Trương đi thẳng đến trước mặt chúng tôi, cúi đầu chào tôi một cách kính trọng: "Cô Thẩm, mọi thủ tục đã hoàn tất theo đúng chỉ thị của Chủ tịch Trịnh."

Sau đó, ông quay sang nhìn Lục Hạo và bà Lý, lấy từ trong cặp táp ra một xấp tài liệu bằng giấy couche dày dặn, giọng nói dứt khoát và chuẩn mực:

"Chào ông Lục Hạo và bà Lý Tú Trân. Tôi đại diện cho Tập đoàn Huỳnh Thị đến để thông báo hai việc. Thứ nhất, căn hộ số 1802 này thuộc sở hữu toàn quyền của cô Thẩm Mạn. Do hợp đồng cho ở nhờ giữa cô Thẩm và ông Lục đã chấm dứt vào lúc 12 giờ đêm qua, yêu cầu các vị dọn toàn bộ đồ đạc cá nhân ra khỏi đây trước 12 giờ trưa nay."

"Cái gì?! Căn hộ này là của cô ta?" Bà Lý trợn tròn mắt, chỉ tay vào tôi. "Lục Hạo! Chẳng phải anh nói tiền đặt cọc căn hộ này là do anh bỏ ra, cô ta chỉ đứng tên hộ thôi sao?"

Sắc mặt Lục Hạo lúc này đã cắt không còn một giọt máu. Anh ta ấp úng: "Mẹ... con... con..."

"Thứ hai," Luật sư Trương tiếp tục, không cho họ thời gian thở dốc. "Dự án đầu tư 50 triệu Tệ của Tập đoàn Huỳnh Thị vào công ty kiến trúc nơi ông Lục Hạo đang làm việc đã chính thức bị hủy bỏ vào 6 giờ sáng nay. Lý do phía tập đoàn đưa ra là đánh giá lại năng lực đạo đức của nhân sự phụ trách dự án – tức là ông Lục Hạo."

Đùng!

Như một tia sét đánh ngang tai, Lục Hạo choạng vạng lùi lại hai bước, lưng đập mạnh vào tường hành lang. Dự án đó là cơ hội duy nhất để anh ta được thăng chức lên vị trí Giám đốc sáng tạo, là tấm vé để anh ta bước vào giới thượng lưu Thượng Hải. Bốn năm qua, anh ta luôn tự hào mình là nhân tài tự thân vận động, nhưng anh ta đâu biết rằng, nếu không có tôi âm thầm nhờ sự hỗ trợ của chú Trịnh, một kiến trúc sư tầm trung như anh ta làm sao có thể chạm tay vào dự án cấp tập đoàn như vậy?

"Thẩm Mạn... em... em đã làm cái gì vậy?" Lục Hạo run rẩy, ánh mắt ngập tràn sự bàng hoàng và sợ hãi. "Chủ tịch Trịnh... tại sao ông ấy lại giúp em?"

Tôi chưa kịp trả lời thì một chiếc thang máy khác lại mở ra. Một người đàn ông tóc bạc phơ nhưng dáng vẻ vô cùng uy nghi, mặc bộ âu phục cắt may riêng bước ra. Theo sau ông là bốn vệ sĩ cao lớn.

Đó chính là Trịnh Quốc Hoa – Chủ tịch Tập đoàn Bất động sản Huỳnh Thị, người nắm giữ nửa mảng bất động sản thương mại của khu vực Đông Trung Quốc.

Bà Lý Tú Trân vừa nhìn thấy gương mặt người đàn ông đó, toàn thân liền chấn động. Chiếc túi xách đắt tiền trên tay bà ta rơi bộp xuống sàn nhà. Ánh mắt bà ta từ ngạo mạn chuyển sang bàng hoàng, rồi từ bàng hoàng biến thành sự kinh hãi tột cùng.

Bà ta bước giật lùi, môi run rẩy, giơ tay chỉ vào Chủ tịch Trịnh, thốt ra một câu khiến Lục Hạo và Lục Vỹ đứng bên cạnh tái mét cả mặt:

"Trịnh... Trịnh Quốc Hoa?! Ông... ông chính là người góa phụ năm đó... ông là chú của nó sao?!"

Chương 3: Sự Trả Giá Sự Tham Lam

Mặt Lục Hạo biến sắc hoàn toàn khi thấy phản ứng kỳ lạ của mẹ mình. Anh ta quay sang nắm lấy tay bà Lý: "Mẹ! Mẹ nói gì vậy? Mẹ quen biết Chủ tịch Trịnh sao?"

Chủ tịch Trịnh không hề liếc nhìn Lục Hạo dù chỉ một cái. Ông bước thẳng đến bên cạnh tôi, ánh mắt tràn ngập sự xót xa và cưng chiều của một người cha dành cho con gái. Ông vỗ nhẹ lên vai tôi: "Mạn Mạn, chịu ủy khuất cho con rồi. Mấy năm qua con giấu thân phận, muốn tìm một tình yêu thuần khiết, không ngờ lại gặp phải một gia đình mắt mù như thế này."

Lời nói của Chủ tịch Trịnh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu ba người nhà họ Lục.

"Thân... thân phận gì cơ?" Lục Vỹ nuốt nước bọt, giọng run run.

Chủ tịch Trịnh quay lại, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng nhìn xoáy vào bà Lý Tú Trân. Lớp vỏ ngạo mạn của người phụ nữ này hoàn toàn sụp đổ, bà ta run rẩy đến mức không đứng vững, phải bấu chặt vào tay đứa con thứ hai.

"Bà Lý, hai mươi năm trước, khi chồng tôi và bố Thẩm Mạn hợp tác mở công ty vận tải ở Tô Châu, chính bà là người làm kế toán đã có hành vi gian lận tài chính, âm mưu chiếm đoạt tài sản công ty." Giọng Chủ tịch Trịnh vang lên trầm thấp nhưng đầy uy lực. "Năm đó, chính bố của Mạn Mạn vì thương tình bà đang nuôi hai đứa con nhỏ mà không truy cứu trách nhiệm hình sự, chỉ yêu cầu bà nghỉ việc và bồi thường một phần nhỏ. Không ngờ hai mươi năm sau, lòng tham của bà vẫn không thay đổi, lại còn muốn vắt chanh bỏ vỏ với con gái của người ân nhân!"

"Mẹ..." Lục Hạo ngơ ngác nhìn mẹ mình, như không thể tin vào những gì vừa nghe thấy. "Mẹ... những gì Chủ tịch Trịnh nói là thật sao? Mẹ từng..."

Bà Lý cúi gằm mặt, không thốt nên lời. Nhớ lại năm xưa, bà ta luôn hận gia đình họ Thẩm vì đã đuổi bà ta đi, nhưng bà ta chưa từng biết rằng, người đàn ông năm đó cùng làm ăn với bố tôi chính là Trịnh Quốc Hoa – người sau này trở thành trùm bất động sản Thượng Hải. Bà ta lại càng không ngờ, Thẩm Mạn – cô gái ăn mặc giản dị, khiêm tốn suốt bốn năm qua – lại là tiểu thư duy nhất của tập đoàn tài chính gia đình họ Thẩm, người sở hữu 15% cổ phần ẩn danh tại Huỳnh Thị!

Bà Lý đột nhiên quỳ gục xuống sàn nhà trước mặt tôi, nước mắt ngắn nước mắt dài chảy tràn trên lớp phấn dày: "Mạn Mạn! Mạn Mạn ơi, mẹ sai rồi! Là mẹ mắt mù, là mẹ bị đồng tiền làm dơ bẩn mắt! Con tha lỗi cho mẹ đi! Con và Lục Hạo yêu nhau bốn năm, tình cảm sâu đậm như thế, làm sao nói hủy là hủy được? Mảnh đất đó mẹ không cần nữa, nhà họ Lục không cần một đồng nào của con hết! Con mau thay váy cưới đi, chúng ta đi làm lễ!"

Nói rồi, bà ta quay sang tát mạnh vào mặt Lục Hạo một cái chát: "Đồ nghịch tử! Còn không mau quỳ xuống xin lỗi Mạn Mạn! Cầu xin nó rủ lòng thương!"

Lục Hạo bị tát đến ngẩn ngơ, nhưng sự sợ hãi mất đi tất cả đã đè bẹp sự tự tôn của anh ta. Anh ta gạt bỏ mọi sĩ diện, quỳ gối bò đến trước mặt tôi, giơ tay định nắm lấy vạt váy tôi:

"Mạn Mạn! Anh sai rồi! Là anh ngu ngốc, anh bị sự tính toán của gia đình làm mù mắt! Anh yêu em thật lòng mà Mạn Mạn, bốn năm qua chúng ta có biết bao kỷ niệm đẹp... Em cho anh một cơ hội sửa sai được không? Anh hứa sau này mọi chuyện trong nhà đều nghe theo em, tài sản của anh cũng sẽ sang tên cho em!"

Tôi nhìn người đàn ông đang quỳ dưới chân mình, người mà vài giờ trước còn lạnh lùng bảo tôi "đừng tính toán", người sẵn sàng hy sinh lợi ích của tôi để làm hài lòng gia đình mình. Sự dè bỉu và thất vọng trong tôi lúc này đã biến thành sự khinh bỉ tuyệt đối.

Tôi lùi lại một bước, tránh xa bàn tay của anh ta.

"Lục Hạo," tôi cất tiếng, giọng nói tĩnh lặng như hồ nước mùa thu. "Bốn năm qua, tôi dùng sự chân thành để đối xử với anh. Tôi không dùng tiền tài để ép anh, vì tôi muốn tìm một người cùng tôi đi qua sóng gió. Nhưng anh đã cho tôi thấy, khi đứng trước lợi ích, anh sẵn sàng biến tôi thành công cụ để gia đình anh xâu xé."

Tôi chỉ tay vào căn hộ, vào khung cảnh lộn xộn trước mắt:

"Anh nói đúng một câu: Đã là người một nhà thì không tính toán. Nhưng từ giây phút này, chúng ta không phải là người một nhà nữa. Tiền cọc căn hộ này, tôi sẽ yêu cầu luật sư truy thu lại toàn bộ số tiền anh mượn tôi để trả. Công việc của anh, sự nghiệp của anh, tự anh đi mà gánh vác."

"Không... Mạn Mạn! Em không thể ác như vậy được!" Lục Hạo gào lên trong tuyệt vọng.

"Luật sư Trương, phiền ông giải quyết phần còn lại." Chủ tịch Trịnh lạnh lưng phất tay. "Trong vòng hai tiếng, nếu những người này không dọn dẹp sạch sẽ ra khỏi đây, hãy báo cảnh sát về hành vi xâm nhập bất hợp pháp."

Hai bảo vệ bước tiến lên, đứng chặn giữa tôi và ba người nhà họ Lục. Tiếng khóc lóc van xin của bà Lý, tiếng gào xé lòng của Lục Hạo và sự bàng hoàng của Lục Vỹ vang vọng khắp hành楼, nhưng tôi không hề quay đầu lại một lần.

Tôi cùng Chủ tịch Trịnh bước vào thang máy. Khi cánh cửa inox sáng bóng từ từ khép lại, che khuất những gương mặt tham lam và tha hóa ấy, tôi hít một hơi thật sâu.

Nắng buổi sáng chiếu qua cửa sổ hành lang, ấm áp và rực rỡ. Mặc dù đám cưới bị hủy bỏ, nhưng tôi biết, cuộc sống thực sự tự do và tươi sáng của tôi bây giờ mới chính thức bắt đầu.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét