Min menu

Pages

Trong Lễ Cúng 49 Ngày Của Bố Chồng, Chồng Tôi Bất Ngờ Đưa Người Tình Cũ Đến Quỳ Trước Bàn Thờ Và Tuyên Bố Từ Hôm Nay Cô Ta Sẽ Là “Người Một Nhà”. Cả họ hàng im lặng chờ tôi nổi giận, nhưng tôi chỉ tháo nhẫn, đặt phong bì lên bàn rồi rời khỏi nhà. Đến sáng hôm sau, chồng tôi mới hoảng hốt khi kế toán báo tiền thuê mặt bằng công ty, tiền trả góp xe và khoản sinh hoạt của cả gia đình đã đồng loạt dừng lại…

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



CHƯƠNG 1: BÁT HƯƠNG CHƯA NGUỘI, TÌNH CŨ ĐÃ VÀO NHÀ

Mùi hương trầm ngào ngạt hòa cùng tiếng tụng kinh rì rầm trong căn biệt thự họ Cố ở thành phố Giang Thành. Hôm nay là lễ chung thất – tròn 49 ngày mất của cha chồng tôi, Cố Vĩnh Thịnh. Cả dòng họ, từ những vị trưởng bối cao niên cho đến các cổ đông quan trọng của tập đoàn Cố Thị, đều có mặt đông đủ để thắp nến cầu nguyện.

Tôi – Tống Lam, trong bộ đồ tang đen tuyền, túc trực bên bàn thờ, đứng đáp lễ khách khứa với tư cách là con dâu trưởng. Suốt 49 ngày qua, một tay tôi lo liệu từ hậu sự đến việc tiếp tế, thu vén ổn định nội bộ gia đình.

Đúng lúc buổi lễ bước vào phần trang nghiêm nhất, tiếng bước giày cao gót nện cộp cộp lên sàn đá hoa cương vang lên xé tan không khí trầm mặc.

Mọi ánh mắt đổ dồn ra cửa. Chồng tôi, Cố Nhược Nam, bước vào. Nhưng anh ta không đi một mình. Bên cạnh anh ta là Hứa Tuyên – người yêu cũ từ thời đại học, người từng bỏ rơi anh ta để chạy theo một đại gia nước ngoài năm xưa. Hứa Tuyên mặc một chiếc đầm trắng ôm sát, trang điểm nhạt nhưng cố tình tạo vẻ mong mỏi, tội nghiệp.

Trước sự ngỡ ngàng của toàn thể họ hàng, Cố Nhược Nam dắt tay Hứa Tuyên tiến thẳng đến trước bàn thờ cha. Anh ta kéo cô ta quỳ xuống.

"Thưa cha, thưa các chú các bác," giọng Nhược Nam vang lên, cố tình dõng dạc như để át đi sự chột dạ, "Tuyên Tuyên hiện tại đã ly hôn, một mình vất vả, lại đang mang thai đứa con của con. Hôm nay, trước linh vị của cha, con muốn tuyên bố: Từ giờ trở đi, Tuyên Tuyên sẽ chính thức là người một nhà với chúng ta. Cô ấy sẽ dời về đây sinh sống."

Một tiếng "Oạch!" vang lên. Mẹ chồng tôi làm rơi chiếc tách trà, nước bắn tung xúy. Họ hàng xung quanh xì xầm bàn tán. Những tiếng xầm xì bắt đầu nổi lên như sóng ngầm: "Trời ơi, cha mất chưa ấm chỗ, nó đã dắt nhân tình về đòi danh分 (danh phận)?" "Tống Lam sẽ làm sao đây? Ch ch, trận này thế nào cũng có giông bão lớn..."

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi, chờ đợi một cơn thịnh nộ. Họ kỳ vọng tôi sẽ gào khóc, xông vào tát Hứa Tuyên, hoặc ít nhất là chỉ vào mặt Cố Nhược Nam mà chửi rủa sự bội bạc. Hứa Tuyên cũng nép sát vào người Nhược Nam, đôi mắt long lóng nước như thể đã chuẩn bị sẵn tư thế của một nạn nhân tội nghiệp.

Nhược Nam nhìn tôi, ánh mắt thoáng chút khiêu khích xen lẫn tự tin. Anh ta nghĩ tôi phụ thuộc vào anh ta. Anh ta nghĩ tôi vì giữ bộ mặt cho họ Cố mà sẽ ngậm đắng nuốt cay tiếp nhận người đàn bà này.

"Tống Lam," Nhược Nam lạnh lùng lên tiếng, "Em là dâu trưởng, phải có lòng bao dung. Tuyên Tuyên đang mang thai giọt máu của dòng họ Cố, em hãy thu xếp cho cô ấy ở phòng ngủ chính trên tầng hai."

Tôi đứng đó, lặng lẽ nhìn người đàn ông mà mình đã chung sống suốt năm năm qua. Người từng thề thốt sẽ bảo vệ tôi trọn đời, người mà khi cha anh ta lâm bệnh nặng, tôi đã dùng toàn bộ tiềm lực tài chính và mối quan hệ của gia tộc họ Tống để chống đỡ công ty cho anh ta. Trong mắt anh ta bây giờ chỉ có sự ngông cuồng của một kẻ tưởng mình đã nắm trọn thiên hạ.

Tôi thở dài một tiếng thật nhẹ. Không có giọt nước mắt nào rơi. Không có tiếng gào thán nào vang lên.

Tôi bình tĩnh đưa tay lên, nhẹ nhàng tháo chiếc nhẫn cưới kim cương ở ngón áp út. Tiếng kim loại va chạm nhỏ nhặt nhưng vang lên rõ mùng một trong không gian tĩnh lặng. Tôi bước lại gần bàn thờ, đặt chiếc nhẫn ngay ngắn bên cạnh mâm quả.

Sau đó, tôi rút từ trong túi áo ra một chiếc phong bì màu trắng, đặt kế bên chiếc nhẫn.

"Đây là chiếc nhẫn anh trao cho tôi năm năm trước," tôi lên tiếng, giọng nói trong trẻo, không một chút run rẩy, "Và đây là đơn ly hôn tôi đã ký sẵn. Cố Nhược Nam, chúc mừng anh đã đón được 'người một nhà' về."

Nhược Nam khựng lại, vẻ mặt xám xịt: "Tống Lam, em làm cái trò gì vậy? Trước mặt bao nhiêu người, em cố tình làm tôi mất mặt đúng không?"

"Làm anh mất mặt?" Tôi mỉm cười nhẹ nhàng, một nụ cười điềm nhiên đến đáng sợ. "Anh tự dẫn nhân tình về quỳ trước linh vị cha mình, danh dự của anh đâu cần tôi phải hủy hoại nữa? Cố Nhược Nam, từ giây phút này, tôi và anh không còn liên quan."

Nói xong, tôi xoay người, thong thả bước đi. Không một lần ngoảnh đầu lại.

Hứa Tuyên vội vàng lên tiếng với vẻ ngơ ngác: "Chị Tống Lam, chị đừng đi... Là em sai, em sẽ đi..." Nhưng hành động của cô ta lại ôm chặt lấy tay Nhược Nam.

"Mặc kệ cô ta!" Nhược Nam gầm lên, cố vớt vát chút sĩ diện với họ hàng. "Đi rồi thì đừng mong quay lại! Cô ta tưởng cô ta là ai chứ? Không có Cố Thị, không có cái nhà này, cô ta sống bằng cái gì!"

Mẹ chồng tôi vội chạy theo tôi vài bước, nhưng nhìn thấy thái độ kiên quyết của tôi, bà lại khựng lại. Bà nghĩ tôi chỉ đang giận dẫm nhất thời. Mọi người trong họ Cố đều nghĩ tôi chỉ đang "diễn kịch" để gây áp lực.

Họ đâu biết rằng, người thực sự sụp đổ không phải là tôi, mà là những ngày tháng tươi đẹp phía trước của họ.

CHƯƠNG 2: BẢN HỢP ĐỒNG TRONG BÓNG TỐI

Tôi bước ra khỏi căn biệt thự họ Cố, leo lên chiếc xe Porsche màu đen đã chờ sẵn ngoài cổng. Tài xế riêng cung kính mở cửa: "Tống tổng, mọi thứ đã chuẩn bị xong."

"Về căn hộ trung tâm," tôi nhắm mắt lại, dựa lưng vào ghế. Sự mệt mỏi tích tụ suốt 49 ngày qua như tan biến, nhường chỗ cho một sự nhẹ nhõm đến kỳ lạ.

Nhiều người nghĩ tôi là một cô dâu may mắn được gả vào gia đình giàu có họ Cố. Nhưng họ quên mất một điều: Cố Thị vốn dĩ chỉ là một công ty tầm trung đang trên bờ vực phá sản cách đây năm năm. Chính tài năng quản lý và dòng vốn từ tập đoàn Quản Lý Tài Sản Tống Thị – gia tộc của tôi – mới là bệ phóng đưa Cố Thị lên vị trí hiện tại. Vì yêu Nhược Nam, tôi chấp nhận lùi về sau, làm một người vợ hiền thục, âm thầm đứng sau lưng hỗ trợ anh ta điều hành, đứng tên thanh toán mọi chi phí cá nhân và doanh nghiệp cho anh ta để anh ta giữ hình ảnh một "doanh nhân thành đạt, tự lực gánh sinh".

Sáng hôm sau, 8 giờ đúng.

Tại văn phòng Tổng giám đốc tập đoàn Cố Thị, Cố Nhược Nam đang ung dung nhấp ngụm cà phê, chuẩn bị họp báo công bố dự án mới. Hứa Tuyên ngồi bên cạnh, diện một bộ đồ hiệu đắt tiền mà cô ta vừa quẹt thẻ mua sắm từ sớm.

Đột nhiên, cánh cửa phòng làm việc bị bật tung. Trưởng phòng tài chính mặt cắt không còn một giọt máu, hốt hoảng chạy vào mà không kịp gõ cửa.

"Tổng giám đốc Cố! Không xong rồi! Có chuyện lớn rồi!"

Nhược Nam nhíu mày, khó chịu ra mặt: "Làm cái gì mà cuống quýt lên thế? Không thấy Tuyên Tuyên đang ở đây sao? Có chuyện gì từ từ nói!"

Trưởng phòng tài chính run rẩy đưa ra một xấp tài liệu: "Sáng nay, bên phía công ty bất động sản vừa gửi thông báo chấm dứt hợp đồng thuê mặt bằng trụ sở chính của chúng ta! Họ yêu cầu chúng ta phải dọn đi trong vòng 3 ngày!"

"Cái gì?!" Nhược Nam đập bàn đứng phắt dậy. "Mặt bằng này chúng ta đã thuê 5 năm nay, hợp đồng gia hạn hằng năm mà! Tại sao lại đột ngột hủy?"

"Bởi vì... bởi vì người đứng tên chủ sở hữu tòa nhà này và trực tiếp thanh toán tiền thuê suốt 5 năm qua không phải là công ty chúng ta, mà là cô Tống Lam!" Trưởng phòng tài chính đổ mồ hinh hột. "Sáng nay, trợ lý của cô Tống đã gửi văn bản đơn phương chấm dứt hợp đồng vì bên thuê vi phạm điều khoản cá nhân!"

Nhược Nam ngơ ngác: "Tống Lam? Cô ta lấy đâu ra tiền mua tòa nhà này?"

Chưa kịp tiêu hóa hết hung tin, điện thoại của Nhược Nam vang lên liên hồi. Là ngân hàng.

"Alo? Cố tổng phải không? Chúng tôi xin thông báo, khoản vay trả góp chiếc siêu xe xa xỉ của anh và ba chiếc xe sang đứng tên người thân đã bị quá hạn thanh toán do tài khoản gia hạn tự động bị khóa. Chủ tài khoản – cô Tống Lam – đã rút lại ủy quyền trích nợ tự động. Nếu trong 24 giờ tới anh không thanh toán đủ 15 triệu Tệ dư nợ còn lại, chúng tôi sẽ tiến hành thu hồi tài sản!"

"Chờ đã! Các người lầm rồi chứ? Mấy chiếc xe đó là của tôi mà!" Nhược Nam gầm lên vào điện thoại.

"Trên giấy tờ đăng ký sở hữu là đứng tên anh, nhưng hợp đồng thế chấp và người bảo lãnh chi trả hàng tháng là cô Tống Lam. Hiện cô Tống đã hủy bảo lãnh. Anh phải tự chịu trách nhiệm tài chính!"

Cúp máy, mặt Cố Nhược Nam đã tái nhợt.

Cùng lúc đó, điện thoại của Hứa Tuyên vang lên tiếng báo tin nhắn từ ngân hàng. Cô ta thốt lên một tiếng kinh hoàng: "Nhược Nam! Thẻ phụ của em... thẻ phụ bị khóa rồi! Em vừa quẹt mua mấy cái túi xách ở trung tâm thương mại thì máy báo thẻ bị hủy!"

"Thẻ phụ nào?" Nhược Nam ngơ ngác.

"Thì... thì cái thẻ đen anh đưa em hôm qua đó!"

Nhược Nam như bị dội một gáo nước lạnh. Chiếc thẻ đen đó... vốn dĩ là thẻ phụ từ tài khoản cá nhân của Tống Lam mà anh ta vẫn thói quen sử dụng bấy lâu nay!

Đúng lúc này, điện thoại bàn của phòng làm việc vang lên. Tiếng của mẹ Cố ở đầu dây bên kia gào lên khóc lóc: "Nhược Nam ơi! Bệnh viện tư nhân vừa cắt dịch vụ chăm sóc cao cấp của mẹ! Họ nói tiền chi phí điều trị hàng tháng và tiền sinh hoạt phí của cả biệt thự bị ngừng thanh toán rồi! Người ta đang đòi đuổi mẹ ra khỏi phòng VIP!"

Cả phòng làm việc rơi vào một khoảng không im lặng đến rợn người.

Cố Nhược Nam như người vừa tỉnh lại từ một cơn mơ dài. Anh ta chưa bao giờ quản lý chi tiết tài chính gia đình. Anh ta chỉ biết hàng tháng mình sống như một đại gia, lái xe sang, ở biệt thự, tiêu tiền không cần nghĩ. Anh ta cứ ngỡ đó là do lợi nhuận từ Cố Thị – một công ty mà anh ta cho rằng mình là thiên tài điều hành.

Nhưng thực tế nghiệt dã phũ phàng: Cố Thị mấy năm nay chỉ thu hẹp ở mức hòa vốn. Tất cả sự xa hoa, từ chiếc xe anh ta đi, căn biệt thự gia đình ở, tiền gạt nợ công ty, cho đến sinh hoạt phí của mẹ anh ta... đều do một tay Tống Lam – người phụ nữ anh ta cho là "chỉ biết ở nhà làm nội trợ" – âm thầm chi trả bằng tài sản riêng của cô ấy!

"Không... không thể nào..." Nhược Nam gục xuống ghế, tay chân run rẩy.

Hứa Tuyên ngồi bên cạnh, nhìn nét mặt hoảng loạn của Nhược Nam, trong lòng bắt đầu trỗi lên một sự sợ hãi. Cô ta mò về đây là vì nghĩ Nhược Nam là một đại gia giàu có, sẵn sàng cho cô ta cuộc sống nhung lụa. Nhưng nhìn tình hình hiện tại... hình như mọi chuyện không như cô ta tưởng.

CHƯƠNG 3: SỰ SỤP ĐỔ CỦA KẺ BỘI BẠC

Hai ngày sau.

Trụ sở Tập đoàn Tống Thị – tòa cao ốc 80 tầng sừng sững giữa trung tâm tài chính Giang Thành.

Tôi ngồi trong phòng chủ tịch, thong thả thưởng thức tách cà phê gốm sứ Anh Quốc. Trên bàn là các bản báo cáo tài chính mới nhất. Mọi khoản đầu tư cá nhân của tôi đã được thu hồi ngăn nắp.

Cánh cửa phòng làm việc bị ai đó đập mạnh. Bảo vệ cố gắng ngăn cản nhưng Cố Nhược Nam đã xông vào.

Trông anh ta bây giờ thật tàn hại. Bộ vest nhăn nhúm, râu ria xơ xác, đôi mắt đỏ ngầu vì mất ngủ suốt hai ngày qua. Theo sau anh ta là Hứa Tuyên, vẻ mặt đầy sự lo âu và mệt mỏi.

"Tống Lam! Rốt cuộc em muốn cái gì?!" Nhược Nam gào lên, xông đến trước bàn làm việc của tôi. "Em khóa thẻ, cắt tiền sinh hoạt, rút hợp đồng thuê trụ sở... Em muốn dồn anh vào đường cùng đúng không? Em có biết công ty của anh sắp bị phá sản vì em không?!"

Tôi ngước mắt nhìn anh ta, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá mùa đông: "Cố tổng, chú ý lời nói. Đây là Tập đoàn Tống Thị, không phải là nơi anh thích gào thán thì gào."

"Tống Lam! Chúng ta là vợ chồng!" Nhược Nam đập tay xuống bàn, giọng nói có phần van lơn xen lẫn giận dữ. "Năm năm qua anh đối xử với em không tốt sao? Chỉ vì một chuyện nhỏ trong ngày lễ của cha mà em nhẫn tâm hủy hoại sự nghiệp của anh?"

"Một chuyện nhỏ?" Tôi bật cười, tiếng cười đầy sự mỉa mai. "Anh dắt nhân tình về quỳ trước bàn thờ cha anh, bắt tôi nhường phòng ngủ chính cho cô ta, tuyên bố cô ta là người một nhà ngay trong ngày cúng 49 ngày của cha anh... Anh gọi đó là 'chuyện nhỏ'?"

"Thì... thì Tuyên Tuyên đang mang thai!" Nhược Nam lúng túng giải thích. "Anh chỉ muốn cho cô ấy một chỗ ở tạm thời! Em là vợ chính thức, em chấp nhặt với cô ấy làm gì?"

"Tôi không chấp nhặt," tôi đứng dậy, thong thả đi đến trước mặt anh ta. "Tôi chỉ đang trả lại cho anh đúng vị trí thực sự của anh mà thôi. Cố Nhược Nam, năm năm qua anh sống trong nhung lụa, làm Cố tổng uy phong lẫm liệt, anh tưởng đó là do năng lực của anh sao?"

Tôi rút ra một xấp tài liệu ném lên bàn: "Đây là bảng kê khai tài chính. 80% lợi nhuận của Cố Thị đến từ các đơn hàng do Tống Thị chỉ định. Tiền thuê mặt bằng: Tống Thị trả. Xe anh đi: Tống Thị đứng ra bảo lãnh. Thậm chí căn biệt thự họ Cố mà anh đang ở, tiền thế chấp ngân hàng mỗi tháng cũng do tôi trích từ tài khoản riêng. Tôi nâng đỡ anh, vì nghĩ anh là chồng tôi, là người biết trân trọng tình nghĩa. Nhưng anh lại nghĩ đó là hào quang của riêng anh."

Nhược Nam nhìn vào những con số trong bảng kê khai, mặt tái dại. Anh ta run rẩy chỉ tay vào những trang giấy: "Không... Không thể nào... Anh là Tổng giám đốc..."

"Anh chỉ là một kẻ bù nhìn sống bằng tiền của tôi!" Tôi gằn giọng, từng từ từng chữ như lưỡi dao găm thẳng vào sự tự tôn đáng thương của anh ta. "Bây giờ tôi rút lại tất cả. Anh thích làm 'người một nhà' với Hứa Tuyên đúng không? Tốt lắm, hãy dùng năng lực thực sự của anh mà nuôi cô ta và đứa con trong bụng đi!"

Nhược Nam quỳ rụp xuống đất, sự kiêu ngạo hoàn toàn sụp đổ. Anh ta bò đến định nắm lấy tà áo tôi: "Lam Lam! Anh sai rồi! Anh thật sự sai rồi! Anh bị cô ta mê hoặc! Anh sẽ đuổi Hứa Tuyên đi ngay lập tức! Chúng ta làm lại từ đầu được không? Xin em, hãy cứu lấy Cố Thị!"

Hứa Tuyên nghe vậy thì biến sắc, xông vào kéo Nhược Nam ra: "Cố Nhược Nam! Anh nói cái gì vậy? Anh nói anh yêu em, anh hứa sẽ cho em và con một cuộc sống đầy đủ mà! Bây giờ anh lại muốn đuổi em đi sao?"

"Cút đi!" Nhược Nam gạt mạnh tay Hứa Tuyên ra, khiến cô ta ngã ngửa ra sàn. "Đồ đàn bà độc hại! Nếu không vì cô dụ dỗ tôi, làm sao Tống Lam lại bỏ tôi? Mất Cố Thị rồi, cô ôm cái thai đó mà sống với không khí đi!"

"Anh... đồ tồi!" Hứa Tuyên gào khóc thảm thiết. Cô ta chỉ muốn tìm một nơi nương tựa giàu có, không ngờ lại vớ phải một kẻ rỗng tuếch, nợ nần chồng chất.

Hai người họ lao vào xâu xé, chửi rủa nhau ngay giữa văn phòng của tôi. Bản chất tham lam và đê tiện của họ bị phơi bày một cách trần trụi nhất.

"Bảo vệ," tôi bình thản bấm chuông trên bàn. "Đưa hai người này ra ngoài. Từ nay về sau, nếu họ xuất hiện trong bán kính 100m quanh tòa nhà Tống Thị, cứ việc gọi cảnh sát."

Đội bảo vệ lập tức xông vào, khống chế Cố Nhược Nam và Hứa Tuyên đang gào khóc kéo lê ra ngoài cửa.

Hai tuần sau.

Tập đoàn Cố Thị chính thức nộp đơn xin phá sản do không còn khả năng chi trả các khoản nợ đến hạn và bị các đối tác đồng loạt hủy hợp đồng. Căn biệt thự họ Cố bị ngân hàng kê biên phát mại. Cố Nhược Nam phải bán sạch tài sản còn lại để trả nợ, cuối cùng phải dời về sống trong một căn phòng trọ chật hẹp ở ngoại ô cùng người mẹ già suốt ngày than khóc.

Hứa Tuyên, sau khi biết Cố Nhược Nam hoàn toàn trắng tay và mang nợ ngập đầu, đã âm thầm bỏ đi ngay trong đêm, không quên cầm theo vài món đồ đạc có giá trị cuối cùng của anh ta.

Một buổi chiều mùa thu, tôi bước ra khỏi Tòa án Nhân dân thành phố Giang Thành với bản án ly hôn chính thức trên tay. Nắng thu vàng ươm rọi xuống vai.

Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự do tự do và bình yên đã trở lại. Trong cuộc đời này, từ bỏ một kẻ không xứng đáng chưa bao giờ là mất mát, đó là sự khởi đầu cho một hành trình mới rực rỡ hơn.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét