Min menu

Pages

Trong buổi ra mắt nhà chồng, chị dâu tương lai cố tình làm đổ trà lên váy mẹ tôi rồi lạnh lùng nói: “Người bán hàng ngoài chợ thì không có tư cách ngồi ở đây!” Khi mẹ tôi định đứng dậy rời đi, một đoàn xe vệ sĩ bất ngờ tiến vào sân. Người phụ nữ quyền lực bước xuống khiến cô ta tái mét—vì đó chính là người đã âm thầm điều tra bí mật khiến cả gia đình này có thể mất tất cả sau 15 năm...

 #Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.



Chương 1: Tiếng Trách Cùng Lạ Lạnh

Chiếc váy lụa thêu hoa mẫu đơn màu xám xanh của mẹ tôi sẫm lại một khoảng lớn ở vạt trước. Dòng nước trà Thiết Quan Âm vừa pha nóng rực thấm qua từng thớ vải, lan ra tận da thịt. Mẹ giật mình nhẹ, đôi bàn tay gầy gộp đầy những vết chai sạn do bao năm cầm dao mổ cá, nhặt rau ngoài chợ vội vã vớt lấy chiếc khăn giấy trên bàn.

Nhưng còn chưa kịp lau, một giọng nói thanh mảnh nhưng lạnh như băng đã vang lên, dập tắt hoàn toàn bầu không khí ngượng ngùng trong phòng khách.

“Mẹ à, con thật sự không cố ý đâu. Chỉ là nhìn đôi bàn tay thô ráp của bác ấy cầm chén sứ Cảnh Đức Trấn đắt tiền, con thấy nó cứ khập khiễng thế nào ấy.”

Trương Nhã Đình – vị hôn thê của anh trai tôi, người sắp bước chân vào nhà họ Lâm – đứng thong dong bên cạnh. Cô ta mặc chiếc đầm xếp ly cao cấp màu kem, khuôn mặt trang điểm tỉ mỉ không giấu nổi sự khinh khỉnh. Nhã Đình thong thả gạt nắp chiếc chén sứ trong tay mình, phát ra tiếng "keng" trong trẻo nhưng chói tai.

“Cái nhà họ Lâm này dù sao cũng là dòng dõi kinh thương lâu đời ở thành phố Ôn Châu. Bác gái à, một người buôn bán tôm cá ngoài chợ đầu mối như bác, thực sự không có tư cách ngồi ở vị trí chủ tọa này đâu. Cả chiếc váy lụa này nữa... hình như là hàng nhái mua ngoài sạp giá vài chục Tệ đúng không? Để trà ngấm vào thế này, mùi cá tanh trên người bác lại càng nồng hơn đấy.”

Lời vừa thốt ra, không khí trong căn biệt thự rộng lớn lập tức đông cứng.

Chị gái tôi, Lâm Nhược, tức giận đập mạnh bàn: “Trương Nhã Đình! Cậu ăn nói cái kiểu gì thế? Đây là mẹ của chúng tôi! Nếu không có gánh hàng cá ngoài chợ của mẹ nuôi anh tôi ăn học, làm sao gia đình các người chịu đính hôn với anh ấy?”

Nhã Đình nhếch môi, đôi mắt đong đầy sự mỉa mai nhìn sang anh trai tôi – Lâm Triết. Anh tôi mặt gạt đi sự lúng túng, cúi gạt đầu chần chừ rồi khẽ kéo tay chị gái: “Nhược Nhược, em bớt lời đi... Nhã Đình chỉ là thẳng tính thôi. Với lại... hôm nay là buổi ra mắt chính thức, đừng làm gãy gọn mối quan hệ hai nhà.”

Sự im lặng của anh tôi như một lưỡi dao cứa thẳng vào lòng mẹ. Mẹ tôi – bà Vương Thục Trân – dừng tay lau vết bẩn. Bà ngước đôi mắt trầm lặng, đầy mệt mỏi nhìn người con trai mà bà đã thức khuya dậy sớm suốt hai mươi năm qua để nuôi lớn, rồi lại nhìn sang cô tiểu thư họ Trương đang vênh váo.

Bà không khóc, không chửi rủa, chỉ nhẹ nhàng vuốt phẳng lại vạt áo ướt đẫm.

“Mẹ hiểu rồi,” Mẹ tôi cất giọng bình thản đến lạ kỳ, “Buổi tiệc hôm nay có lẽ tôi không nên có mặt. Mẹ về trước đây, Nhược Nhược, đi cùng mẹ.”

“Bác đi thong thả,” Trương Nhã Đình mỉm cười đầy đắc thắng, “Mẹ con cháu đều là người có địa vị, tiếp một người làm nghề sát sinh bán cá thực sự rất tổn hại phong thủy ngôi nhà.”

Mẹ tôi đứng dậy, lưng vẫn thẳng tắp. Nhưng khi bà vừa bước ra đến bậc tam cấp dẫn xuống khoảng sân rộng trước biệt thự, tiếng động cơ ô tô gầm rú xé tan không gian tĩnh mịch của khu biệt thự đắt đỏ nhất thành phố.

Ánh đèn pha công suất cao chiếu thẳng vào sảnh chính, sáng rực như ban ngày. Chiếc cổng sắt đúc mạ vàng của nhà họ Lâm rung lên bần bật khi bốn chiếc SUV màu đen mang biển số Bắc Kinh lốc cốc tiến thẳng vào sân, vây kín lấy lối ra vào.

Cửa xe đồng loạt mở ra. Ít nhất tám người đàn ông mặc âu phục đen, đeo tai nghe thạch anh bước xuống, xếp thành hai hàng chỉnh tề từ chiếc xe Rolls-Royce Phantom đi giữa dẫn thẳng đến bậc tam cấp.

Cả nhà họ Lâm lẫn Trương Nhã Đình đều bàng hoàng. Bố của Nhã Đình – Trương Quảng Phát, một doanh nhân có tiếng trong vùng – vội vã chạy ra, nét mặt đầy vẻ kinh ngạc xen lẫn lo sợ: “Ai... ai mà lại phô trương thế này? Đây là tư gia nhà họ Lâm!”

Cửa sau chiếc Rolls-Royce chậm rãi mở ra. Một đôi giày cao gót màu đỏ thẫm bước xuống đất, tiếp đó là một người phụ nữ khoảng năm mươi tuổi, khoác trên mình chiếc áo thun cashmere màu than cùng chuỗi vòng ngọc trai đen tự nhiên đắt giá. Khí chất uy nghiêm, sắc sảo của bà khiến người đối diện phải nín thở.

Trương Nhã Đình nheo mắt nhìn, rồi ngay lập tức toàn thân cô ta run bắn lên, sắc mặt từ hồng hào chuyển sang tái nhợt như thây ma.

“Chủ tịch... Chủ tịch Tống?” Trương Quảng Phát lắp bắp, đôi chân run rẩy suýt ngã quỵ. Đó chính là Tống Uyển Dung – người đứng đầu Tập đoàn Đầu tư Tống Thị tại Bắc Kinh, người nắm giữ vận mệnh kinh tế của hàng loạt doanh nghiệp lớn nhỏ ở miền Đông Trung Quốc, đồng thời là nhân vật mà gia đình họ Trương suốt 5 năm qua cố gắng van xin một cuộc hẹn nhưng không thành.

Tống Uyển Dung không nhìn bất kỳ ai. Bà bước nhanh qua dải đèn chiếu sáng, đôi mắt sắc bén lướt qua Trương Nhã Đình rồi dừng lại ở người phụ nữ đang mặc chiếc váy lụa ướt sũng trà.

Trước sự bàng hoàng của tất cả những người có mặt, người phụ nữ quyền lực bậc nhất ấy bất ngờ hạ mình, cúi gập người chín mươi độ trước mẹ tôi.

“Chị Thục Trân... Em đến muộn rồi. Lũ tép riêu này đã làm phiền chị sao?”

Chương 2: Sương Mù Mười Lăm Năm

Toàn bộ khoảng sân rộng lớn chìm vào một sự im lặng chết chóc. Trương Nhã Đình đứng chôn chân tại chỗ, đôi môi rung lên cầm cập không thốt nên lời. Anh trai tôi và gia đình họ Lâm gạt phắt sự ngơ ngác, trố mắt nhìn người phụ nữ quyền lực đang cúi đầu trước người mẹ bán cá của mình.

“Chủ tịch Tống... Bà... bà có nhầm lẫn gì không?” Trương Quảng Phát bước tới, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. “Đây chỉ là một bà lão bán cá ngoài chợ đen... làm sao có thể là quen biết với bà được?”

Tống Uyển Dung từ từ ngẩng đầu lên. Ánh mắt dịu dàng dành cho mẹ tôi lập tức biến mất, thay vào đó là sự lạnh lẽo tột cùng khi bà quay sang nhìn cha con nhà họ Trương.

“Nhầm lẫn?” Tống Uyển Dung cười khẩy một tiếng, âm thanh rợn người. “Trương Quảng Phát, ông nghĩ cái ghế Chủ tịch Hiệp hội Thương mại Ôn Châu của ông là tự tay ông leo lên sao? Hay ông nghĩ 15 năm trước, vụ phá sản bất ngờ của Công ty Dệt may Giang Nam là do ý trời?”

Sắc mặt Trương Quảng Phát lập tức xám xịt như tro tàn. Môi ông ta giật giật, ánh mắt hiện lên sự hoảng loạn tột độ.

“15 năm trước...” Mẹ tôi – bà Vương Thục Trân – thở dài một tiếng, ánh mắt nhìn xoáy vào Trương Quảng Phát, “Khi đó công ty dệt may của chồng tôi đang trên đà phát triển. Chính ông, Trương Quảng Phát, vì muốn chiếm đoạt công thức nhuộm vải sinh học và tệp khách hàng xuất khẩu sang Châu Âu, đã câu kết với kẻ phản bội để vu khống công ty chúng tôi dùng hóa chất cấm, khiến chồng tôi áp lực đến mức quẫn trí mà gieo mình xuống sông Oanh Giang...”

Chị gái tôi và tôi ngơ ngác nhìn mẹ. Mười lăm năm qua, mẹ chưa từng nhắc đến cha. Bà luôn nói với chúng tôi rằng cha mất vì tai nạn giao thông, rồi một tay bà gánh gánh hàng cá ngoài chợ, thức khuya dậy sớm chịu đựng sự khinh mờ của đời để nuôi ba chị em tôi lớn khôn.

“Không... không có bằng chứng! Bà đừng có ngậm máu phun người!” Trương Quảng Phát gào lên, nhưng giọng nói đã run rẩy không còn chút lực.

“Bằng chứng?” Tống Uyển Dung phẩy tay nhẹ một cái. Trợ lý đứng đằng sau lập tức bước lên, mở chiếc cặp táp bằng da cao cấp và lấy ra một xấp tài liệu dày.

Tống Uyển Dung nhặt lấy một tờ, thong thả đọc: “Năm 2011, chuyển tiền ngầm 5 triệu Tệ sang tài khoản thụy sĩ cho cựu Giám đốc kiểm định chất lượng. Năm 2012, làm giả hồ sơ đất đai chiếm đoạt nhà xưởng nhà họ Vương. Và đặc biệt... bức thư đe dọa gửi cho ông Vương trước đêm ông ấy qua đời, dấu vân tay của Trương Quảng Phát ông vẫn còn nguyên vẹn trong hồ sơ lưu trữ của Viện kiểm sát tối cao.”

Trương Nhã Đình hoảng sợ ôm lấy tay bố: “Bố... những thứ này là sao? Không phải bố nói nhà chúng ta đi lên từ hai bàn tay trắng sao?”

Tống Uyển Dung nhìn Trương Nhã Đình với ánh mắt ghê tởm: “Đúng là hai bàn tay trắng, nhưng là bàn tay dính đầy máu và nước mắt của người khác! Cô vừa nói ai không có tư cách ngồi ở đây? Người phụ nữ mà cô khinh rẻ là Chủ tịch cổ đông sở hữu 40% cổ phần ẩn danh của Tập đoàn Tống Thị – người mười lăm năm trước đã cưu mang tôi khi tôi trắng tay, cùng tôi gầy dựng lại cơ nghiệp từ hai bàn tay trắng!”

Toàn bộ người nhà họ Lâm ngã ngửa. Anh trai tôi – Lâm Triết – mặt cắt không còn một giọt máu. Anh nhìn mẹ mình như nhìn một người lạ mặt. Người mẹ mà anh từng cảm thấy xấu hổ vì bộ quần áo ám mùi tôm cá, người mẹ mà anh không dám dắt bạn gái về nhà ra mắt vì sợ chê bai, hóa ra lại là người đứng sau tập đoàn tài chính hùng mạnh nhất vùng.

“Mẹ... Mẹ là cổ đông Tống Thị sao?” Lâm Triết lắp bắp, bước tới một bước, “Tại sao... tại sao mười lăm năm qua mẹ lại đi bán cá ngoài chợ? Tại sao mẹ không nói cho con biết?”

Mẹ tôi quay sang nhìn anh trai tôi, ánh mắt không còn chút tức giận, chỉ còn lại sự thất vọng sâu sắc.

“Nếu mẹ nói cho con biết mẹ có tiền, làm sao mẹ biết được đứa con trai mẹ đem hết tâm huyết nuôi lớn lại là kẻ trọng phú khinh bần? Làm sao mẹ biết được người con muốn cưới làm vợ lại là con gái của kẻ đã hại chết cha con?”

Chương 3: Nước Mắt Và Sự Trả Giá

Lời của mẹ như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Lâm Triết, khiến anh đứng ngây dại tại chỗ.

Trương Nhã Đình lúc này đã hoàn toàn mất đi vẻ kiêu ngạo ban đầu. Cô ta hiểu rõ, Tập đoàn Tống Thị chỉ cần nhấc một ngón tay cũng đủ làm cho công ty gia đình cô ta tan thành mây khói trong vòng 24 giờ. Cô ta cuống cuồng quỳ sụp xuống trước mặt mẹ tôi, hai tay nắm lấy vạt váy ướt trà của bà mà khóc lóc thảm thiết.

“Bác gái! Bác gái con sai rồi! Con có mắt như mù! Con không biết bác là... là người lớn tuổi đáng kính như vậy! Lời con nói lúc nãy đều là bộc phát, con bị điên rồi! Xin bác hãy tha thứ cho con, con và Lâm Triết thực lòng yêu nhau mà bác!”

Trương Quảng Phát cũng không còn giữ được vẻ lịch thiệp của một doanh nhân. Ông ta đổ gục xuống đất, hai tay chắp lại vái lạy Tống Uyển Dung và mẹ tôi: “Bà Vương... Chuyện năm xưa là tôi mù mịt lợi lộc! Xin bà giơ cao đánh khẽ, xin bà cho gia đình tôi một đường sống! Đừng chuyển hồ sơ cho cảnh sát!”

Tống Uyển Dung lạnh lùng bước lên một bước, gạt bàn tay của Trương Nhã Đình ra khỏi người mẹ tôi: “Xúc phạm người sáng lập Tống Thị, cấu kết gian thương, hối lộ và chiếm đoạt tài sản bất hợp pháp. Hồ sơ điều tra mười lăm năm qua của chúng tôi đã hoàn tất và chuyển thẳng cho Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương vào sáng nay rồi. Lực lượng chức năng chắc đang trên đường đến đây.”

Chưa đầy năm phút sau, tiếng còi xe cảnh sát hú vang từ xa rồi tiến dồn dập vào khu biệt thự. Hai chiếc xe cảnh sát dừng lại, các chiến sĩ công an bước xuống, chìa ra lệnh bắt giữ chính thức đối với Trương Quảng Phát vì tội gian lận tài chính và có dấu hiệu liên quan đến vụ án cưỡng đoạt tài sản gây hậu quả nghiêm trọng mười lăm năm trước.

Khi Trương Quảng Phát bị tra tay vào còng số tám kéo đi, Trương Nhã Đình gào khóc thảm thiết, lao đến kéo tay Lâm Triết: “Lâm Triết! Anh nói gì đi chứ! Anh nói với mẹ anh cứu bố em đi! Chúng ta sắp kết hôn rồi mà!”

Lâm Triết run rẩy, giật mạnh tay mình ra khỏi người Trương Nhã Đình như gạt bỏ một thứ bẩn thỉu. Anh ta quỳ gục xuống trước mặt mẹ tôi, nước mắt mắt mũi giàn giụa: “Mẹ... Con sai rồi! Con thật sự không biết nhà họ Trương lại là kẻ thù hại chết bố! Con bị cô ta mê hoặc rồi! Mẹ ơi, con là con trai của mẹ mà, mẹ tha lỗi cho con!”

Mẹ tôi nhìn Lâm Triết, đôi mắt bà đỏ ửng nhưng không hề có một giọt nước mắt nào rơi xuống. Sự hy sinh mười lăm năm qua của bà ngoài chợ cá, chịu đựng cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông Ôn Châu, những vết sẹo do dao cắt trên tay... tất cả là để nuôi dạy các con thành người. Nhưng thứ bà nhận lại từ đứa con trai duy nhất lại là sự hổ e vì người mẹ nghèo.

“Lâm Triết,” Mẹ tôi cất giọng khàn khàn, “Năm xưa khi bố con mất, mẹ đã thề sẽ nuôi các con khống lớn bằng chính đồng tiền sạch sẽ nhất. Mẹ chọn ra chợ bán cá, chịu đựng mọi gian khổ để rèn luyện bản lĩnh cho các con, và cũng là để âm thầm chờ đợi ngày Tống Thị đủ sức mạnh đưa sự thật mười lăm năm trước ra ánh sáng.”

Mẹ dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu: “Chị gái con và em gái con chưa bao giờ chê bai gánh hàng cá của mẹ. Bất kể trời mưa hay nắng, chúng nó đều ra chợ phụ mẹ bưng bê. Chỉ có con... từ khi lên Đại học, con luôn nói với bạn bè rằng bố mẹ con là công chức đã về hưu. Con cảm thấy mùi tôm cá trên người mẹ làm con mất mặt.”

“Mẹ... con không có... con sai rồi mẹ ơi!” Lâm Triết ôm lấy chân mẹ khóc lóc thảm thiết.

“Mẹ đã cho con cơ hội. Hôm nay, nếu con lên tiếng bảo vệ mẹ khi Trương Nhã Đình lăng mạ mẹ, mẹ đã có thể bỏ qua quá khứ và nâng đỡ con. Nhưng con đã chọn đứng về phía sự hư vinh và kẻ thù.”

Mẹ tôi nhẹ nhàng rút chân ra khỏi vòng tay của Lâm Triết. Bà quay sang nhìn chị gái tôi và tôi, mỉm cười dịu dàng: “Nhược Nhược, Tiểu Vũ, chúng ta về nhà thôi. Gánh hàng cá hôm nay chưa dọn xong, mai mẹ con mình lại ra chợ.”

Tống Uyển Dung bước đến, khoác chiếc áo choàng lông thỏ sang trọng lên vai mẹ tôi, che đi vết trà ướt đẫm: “Chị Thục Trân, chiếc xe Rolls-Royce này là quà em đòi lại từ công ty cũ của anh ấy cho chị. Từ nay về sau, chị không cần phải giấu mình nữa rồi.”

Mẹ tôi nhìn chiếc xe, rồi lại nhìn về hướng chợ đầu mối quen thuộc ở cuối thành phố, ánh mắt trầm lặng nhưng kiên định: “Nơi nào có mồ hôi và sự trung thực, nơi đó mới là nơi sống đàng hoàng nhất, Uyển Dung à.”

Mẹ bước lên xe, không ngoảnh đầu lại dù chỉ một lần. Phía sau lưng bà, Lâm Triết quỳ gục trên nền đất lạnh, tiếng khóc hối hận muộn màng bị tiếng động cơ xe nuốt chửng trong màn đêm của thành phố Ôn Châu.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí

Nhận xét