#Truyệnngắn #Hưcấu #Sángtác Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu.
Đèn chùm pha lê trong sảnh tiệc VIP của Khách sạn Quốc tế Thẩm Dương chiếu ánh sáng vàng rực rỡ xuống những bàn tiệc xa hoa. Hôm nay là bữa tiệc ra mắt chính thức của tôi – Diệp Chi – với gia đình vị hôn phu Tần Mộc. Tôi mặc một chiếc váy lụa trắng đơn giản, trang nhã, ngồi lặng lẽ bên cạnh Tần Mộc, cố gắng mỉm cười để giữ lễ nghĩa.
Thế nhưng, bầu không khí đấm ấm giả tạo ấy nhanh chóng bị phá vỡ khi Tần Mạn – chị gái của Tần Mộc – đứng dậy. Tay chị ta cầm ly rượu vang đỏ, ánh mắt soi moi lướt qua tôi từ đầu đến chân với sự khinh bỉ không chút giấu giếm.
Chưa kịp để tôi phản ứng, Tần Mạn bất ngờ bước tới, giật phắt chiếc túi xách da màu nâu tôi đang đặt trên ghế. Chị ta dốc ngược chiếc túi xuống bàn. Mấy món đồ cá nhân rơi vãi ra mặt thảm thêu hoa văn đắt tiền.
"Ôi chao! Mọi người nhìn xem này!" Tần Mạn gào lên bằng giọng điệu chua chát, thu hút toàn bộ sự chú ý của dòng họ nhà họ Tần. "Một đứa bán hàng ở chợ cá mà cũng dám mơ làm dâu nhà họ Tần chúng ta sao? Nhìn cái túi rẻ tiền sần sùi này xem, đúng là mùi hôi hám của kẻ nghèo hèn không giấu đi đâu được!"
Cả bàn tiệc vang lên những tiếng xì xầm, chế nhạo. Mẹ của Tần Mộc – bà Trịnh – nhếch môi bĩu môi, thong thả nhấp ngụm trà như thể đang xem một kịch vui.
Toàn thân tôi run lên vì uất hận. Chiếc túi đó là món quà duy nhất mà người cha quá cố mua tặng tôi bằng những đồng tiền mồ hôi nước mắt, dẫu đã cũ nhưng với tôi là vô giá.
"Chị Tần Mạn, xin chị hãy trả lại túi cho tôi và ăn nói có mực thước!" Tôi đứng dậy, gằn giọng, cố giữ sự bình tĩnh cuối cùng. "Tôi kinh doanh ở chợ nông sản thì có gì sai? Tôi tự tay kiếm tiền, không trộm cướp của ai!"
"Loại bán cá lẻ mỏ như cô mà cũng đòi dạy đời tôi sao?" Tần Mạn cười khoái trá, giơ chân đạp mạnh lên chiếc túi xách của tôi. "Nhà họ Tần chúng tôi là gia tộc thương mại danh giá ở Thẩm Dương, không đón nhận loại con gái thấp kém này!"
Tôi xoay sang nhìn Tần Mộc – người đàn ông đã hứa hẹn sẽ bảo vệ tôi suốt đời. Tôi hy vọng anh ta sẽ nói một lời công bằng. Thế nhưng, Tần Mộc lại chau mày, ánh mắt tràn đầy sự thất vọng và né tránh. Anh ta đứng dậy, nhưng thay vì bảo vệ tôi, anh ta lại nắm lấy tay tôi, đè giọng xuống đầy thiếu kiên nhẫn:
"Diệp Chi! Em bớt nói lại vài câu đi! Chị Mạn chỉ nói thật thôi, em ăn mặc thế này đến đây đã làm anh mất mặt lắm rồi. Mau xin lỗi chị Mạn và mẹ đi, đừng làm bữa tiệc gia đình anh thành trò cười!"
"Anh bảo em xin lỗi?" Tôi nhìn anh ta, lòng lạnh ngắt như băng tuyết mùa đông ở Đông Bắc. "Anh thấy chị anh chà đạp phẩm giá của em, chà đạp kỷ vật của bố em, mà anh lại bảo em xin lỗi sao?"
"Không xin lỗi thì cô cút ngay khỏi đây!" Bà Trịnh đập mạnh đĩa sứ xuống bàn. "Nhà họ Tần không có loại con dâu vô giáo dục, ngang ngược như cô!"
Tiếng cười mỉa mai của gia đình nhà họ Tần vang vọng khắp gian phòng. Tần Mộc nhìn tôi bằng ánh mắt xua đuổi, lạnh lùng buông tay tôi ra.
Tôi hít một hơi thật sâu. Sự nhẫn nại suốt hai năm qua vì tình yêu dành cho Tần Mộc chính thức sụp đổ. Tôi không khóc, không gào thét. Tôi chậm rãi cúi xuống, nhặt chiếc túi xách bị giậm bẩn lên, lấy chiếc điện thoại thông minh ra.
Trước ánh mắt giễu cợt của Tần Mạn, tôi gõ nhanh một dòng tin nhắn ngắn gọn gửi đi: “Xóa tên Tập đoàn Tần Thị khỏi danh sách đối tác cung ứng. Thu hồi toàn bộ mặt bằng Khách sạn Quốc tế Thẩm Dương trong 10 phút.”
Tần Mạn cười ngất: "Ôi giời ơi, giả vờ nhắn tin cho ai thế? Nhắn cho đồng nghiệp bán cá ở chợ đến giải cứu à?"
Tôi chỉ mỉm cười, thong thả ngồi xuống ghế, nhìn đồng hồ đeo tay: "Mười phút nữa, cô sẽ biết tôi nhắn cho ai."
Chương 2: Sự Sụp Đổ Của Gia Tộc
Chưa đầy tám phút trôi qua, tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài hành lang.
Cánh cửa gỗ lim nặng nề của phòng tiệc VIP bị đẩy mạnh ra. Vị Tổng Giám đốc Khách sạn Quốc tế Thẩm Dương – ông Mã – mặt mũi cắt không còn một giọt máu, mồ hôi hột rịn ra kín trán, hớt hơ hớt hãi chạy vào. Theo sau ông ta là hai thư ký và dàn bảo vệ cao cấp.
Tần Mộc nhìn thấy ông Mã liền lập tức tươi cười đứng dậy. Tập đoàn Tần Thị dạo này đang chật vật xin thuê mặt bằng thương mại của khách sạn này để mở chuỗi nhà hàng cao cấp, việc gặp được ông Mã là cơ hội vàng.
"Ông Mã! Sao ông lại đích thân đến đây?" Tần Mộc đao mạn bước tới, xòe tay ra: "Gia đình chúng tôi đang ăn tiệc, thật vinh hạnh quá..."
Thế nhưng, ông Mã hoàn toàn lờ đi bàn tay của Tần Mộc. Ông ta xô Tần Mộc sang một bên khiến anh ta loạng choạng suýt ngã. Ánh mắt ông Mã đảo quanh phòng tiệc với sự kinh hãi tột cùng, rồi dừng lại ngay chỗ tôi đang ngồi.
Trước sự bàng hoàng của toàn bộ người nhà họ Tần, vị Tổng Giám đốc quyền lực vốn nổi tiếng kiêu ngạo của khách sạn 5 sao lập tức gập người 90 độ, cúi đầu sâu trước mặt tôi:
"Chủ tịch Diệp! Tôi xin lỗi! Tôi vô cùng xin lỗi vì sự đón tiếp chậm trễ này! Không biết Chủ tịch quang lâm, lại để tiểu nhân làm phiền đến ngài!"
Cả phòng tiệc rơi vào trạng thái im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
"Mã... Tổng Giám đốc Mã... Ông nhầm người rồi đúng không?" Tần Mạn lắp ba lắp bắp, khuôn mặt trang điểm đậm bắt đầu biến dạng. "Nó... nó chỉ là con mụ bán cá ở chợ nông sản thôi mà!"
"Câm miệng!" Ông Mã quay lại, gào lên như một con sư tử bị chọc giận, mắt đỏ ngầu nhìn Tần Mạn: "Bà là cái thèm gì mà dám vô lễ với Đại tiểu thư của Tập đoàn Nông nghiệp & Thực phẩm Long Thìn?! Toàn bộ chuỗi chợ nông sản hiện đại, các trang trại sinh thái và ngay cả Khách sạn Quốc tế Thẩm Dương này... 70% cổ phần đều thuộc sở hữu của Tập đoàn Long Thìn!"
"Cái gì?!" Bà Trịnh đứng phắt dậy, chiếc ly trên tay trượt rơi xuống sàn vỡ tan tành.
Tần Mộc trợn tròn mắt, sắc mặt từ đỏ gay chuyển sang trắng bệch. Anh ta nhìn tôi như nhìn một người xa lạ.
Năm xưa, để trải nghiệm cuộc sống và quản lý trực tiếp chuỗi cung ứng nông sản sạch của gia tộc, tôi đã tự mình xuống quản lý khu gian hàng nông sản trọng điểm ở chợ Thẩm Dương. Tôi giấu kín thân phận để tìm kiếm một tình yêu chân thành, không vụ lợi. Thế nhưng, cái mà tôi nhận được từ người đàn ông tôi tin tưởng lại là sự ghẻ lạnh và coi thường khi thấy tôi mặc bộ đồ lao động.
"Chủ tịch Diệp," Thư ký của ông Mã nhanh chóng tiến lên, dâng một bộ hồ sơ niêm phong: "Theo lệnh của ngài, lệnh chấm dứt hợp tác với Tập đoàn Tần Thị đã được ký duyệt. Đồng thời, khoản vay 50 triệu Tệ mà nhà họ Tần thế chấp để thuê mặt bằng khách sạn đã bị ngân hàng thu hồi ngay lập tức."
"Reng... reng... reng!"
Điện thoại của Tần Mộc và bà Trịnh đồng loạt vang lên dồn dập. Tần Mộc run rẩy bắt máy. Giọng nói hoảng loạn của trợ lý vang lên qua loa ngoài:
"Tổng Giám đốc Tần! Tiêu rồi! Tất cả các chuỗi siêu thị và khách sạn lớn ở Đông Bắc đồng loạt hủy hợp đồng cung ứng với chúng ta! Ngân hàng vừa phong tỏa toàn bộ tài khoản của công ty rồi! Chúng ta phá sản rồi!"
Chương 3: Sự Trả Giá Muộn Màng
Căn phòng tiệc xa hoa giờ đây biến thành một cơn ác mộng đối với nhà họ Tần.
Tần Mộc ngã khuỵu xuống sàn nhà, chiếc điện thoại trên tay trượt rơi. Anh ta ngước nhìn tôi, đôi mắt đờ đẫn vì sốc và hối hận. Những lời hứa hẹn, sự tự cao của một thiếu gia gia tộc thương mại giờ đây tan thành mây khói.
"Diệp Chi... em... em là Đại tiểu thư của Long Thìn sao?" Tần Mộc bò đến gần tôi, giọng nói run rẩy, van lơn: "Anh không biết! Anh thật sự không biết! Là chị Mạn xúi giục anh... Anh yêu em mà Diệp Chi! Chúng ta chuẩn bị kết hôn rồi đúng không em?"
Tôi lạnh lùng rút chân lại, tránh xa bàn tay đang định nắm lấy vạt váy của anh ta.
"Tần Mộc," tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt ghê tởm. "Khi chị anh đạp lên chiếc túi của bố em, anh bảo em xin lỗi. Khi mẹ anh sỉ vả em là loại vô giáo dục, anh đứng khoanh tay quay lưng. Sự 'chân thành' của anh chỉ tồn tại khi em là một công cụ giúp anh giữ sĩ diện thôi sao?"
"Diệp Chi! Cháu gái ơi! Mẹ sai rồi!" Bà Trịnh lúc này hoàn toàn mất đi vẻ kiêu ngạo của một phu nhân thượng lưu. Bà ta lao tới quỳ gục trước mặt tôi, khóc lóc thảm thiết: "Là do bà già này mắt mù! Bác không biết cháu là đại tiểu thư! Cháu tha cho nhà họ Tần một lần này thôi! Công ty mà sụp đổ thì chúng bác phải ra đường ở mất!"
Tần Mạn đứng bên cạnh, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Chị ta tát liên tiếp vào mặt mình, nước mắt làm nhòe nét trang điểm đắt tiền: "Em Diệp Chi! Chị là con điên! Chị là kẻ miệng hùm gan sứa! Chị xin lỗi em! Chị quỳ xuống xin em!"
Tôi đứng dậy, thong thả phủi nhẹ vạt váy trắng.
"Một đứa bán hàng ở chợ như tôi, làm sao dám mơ bước vào cửa nhà họ Tần cao quý của các người?" Giọng tôi vang lên đĩnh đạc và đắt giá. "Nhà họ Tần các người tự hào về tiền tài, vậy thì hôm nay, hãy để chính sự tham lam và coi thường người khác hủy hoại các người."
Tôi quay sang nhìn ông Mã: "Nhiệm vụ còn lại giao cho ông xử lý. Xóa sạch mọi vết tích của nhà họ Tần khỏi các hệ thống thương mại của Long Thìn."
"Rõ, thưa Chủ tịch!" Ông Mã nghiêm cẩn đáp.
Tôi xách chiếc túi da cũ kỹ đã được lau sạch sẽ, bước đi thong thả ra khỏi phòng tiệc VIP. Đằng sau lưng tôi, tiếng gào khóc tuyệt vọng của Tần Mộc, tiếng chửi rủa lẫn nhau của Tần Mạn và bà Trịnh vang lên hỗn loạn.
Bên ngoài khách sạn, màn đêm Thẩm Dương lung linh ánh đèn. Chiếc xe Maybach sang trọng của gia tộc đã đợi sẵn bên thảm đỏ. Tài xế kính cẩn mở cửa xe cho tôi.
Tôi bước lên xe, kéo cánh cửa kính xuống. Gió đêm mùa thu thổi qua mát rượi, xua tan đi toàn bộ sự dơ bẩn của bữa tiệc vừa rồi. Cuộc tình hai năm mù quáng đã kết thúc, và từ hôm nay, tôi trở về đúng vị trí của mình – người nắm giữ vận mệnh của chính mình.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí
Nhận xét
Đăng nhận xét